[NTPN] 51. Anh trai ngu ngốc
/51/. Anh trai ngu ngốc.
Tiếu Lang kinh ngạc nói: "Hả? Cái gì?"
Tiếu mẹ: "Nó nói nó thi không tốt, không muốn học nữa, còn hờn dỗi với ba mẹ nói đi Quảng Châu làm công, ba con vì việc này mà cãi nhau với nó nhiều lần, aizzz..."
Tiếu Lang cau mày nói: "Nó thi không phải rất tốt sao..."
Một tuần trước có thành tích thi tốt nghiệp, Tiếu Mông đạt 627 điểm, vào đại học trọng điểm vẫn còn dư dả.
Nhưng điểm của cậu lại tương đối khó xử, nếu chọn trường thì không được chọn chuyên ngành, nếu muốn chọn chuyên ngành thì phải buông tha việc chọn trường. Năm đó Tiếu Lang thi tốt nghiệp cũng từng rối rắm trong việc lựa chọn nguyện vọng, nhưng ít ra phòng chiêu sinh của Kinh Đại Khoa Đại người ta còn trực tiếp gọi điện thoại tới cam đoan Tiếu Lang có thể vào học ở hai trường này... Tiếu Lang chỉ có duy nhất một đứa em trai, đương nhiên rất quan tâm vấn đề tiền đồ của cậu.
Cho nên thời điểm trước ngày điền nguyện vọng, cậu trắng đêm không ngủ mà giúp Tiếu Mông lựa chọn trường và chuyên ngành, ngay cả Vương Mân cách nửa vòng Trái Đất cũng tham dự cùng.
Cậu gọi điện cho bạn trung học trước kia, hỏi đại học chỗ đối phương như thế nào, nhưng gần như mỗi người đều trả lời trường học của mình 'tệ muốn chết', sau đó còn tận lực chê bai thêm một đống thứ.
Duy nhất ngoại lệ có thể chỉ có mình Phương Húc, năm đó Phương Húc thi tốt nghiệp xong đậu vào Tỉnh Đại, đó là trường học trong giấc mộng trước kia của Tiếu Lang hồi trung học, cho nên cho đến nay đối với Tỉnh Đại cậu vẫn còn ôm hảo cảm.
Phương Húc đánh giá Tỉnh Đại là 'Tàm tạm', Tiếu Lang cảm giác vui mừng sâu sắc, nhưng Phương Húc rất nhanh lại bổ sung: "Nhưng tui cảm thấy, nếu cậu muốn vĩnh viễn có hảo cảm đối với một nơi, biện pháp tốt nhất chính là cả đời đừng bao giờ đến nơi đó."
Tiếu Lang: "..."
Sau khi điền nguyện vọng, Tiếu Lang bảo Tiếu Lang đặt Tỉnh Đại ở vị trí thứ nhất, chuyên ngành dược sĩ.
Lúc ấy Tiếu Mông cũng đề cập muốn học kiến trúc, nhưng tính khả thi quá nhỏ, chuyên ngành kiến trúc này trong tất cả các trường gần như luôn là ngành có điểm cao nhất. Rồi sau đó lại nghe lời Tiếu ba Tiếu mẹ, chọn vài ngành trong viện y học, hai người đều muốn cho đứa con trai nhỏ này học bác sĩ.
Như vậy xem như việc điền nguyện vòng liền hoàn thành, trúng tuyển vào trường nào chỉ còn nghe theo mệnh trời...
Tiếu mẹ vẫn còn nói trong điện thoại: "Em trai con gần đây tâm tình thật không tốt, từ lúc điểm trúng tuyển còn chưa có, nó mỗi ngày đều tự giam mình trong phòng, cơm cũng không ăn, nó nói cho dù thi đậu Tỉnh Đại cũng không đi học, thà rằng học lại, aizzz.... Lang Lang à, con nói xem làm sao bây giờ?"
Ở trước mặt các con, Tiếu mẹ vẫn luôn đảm đương vai trò của người bảo vệ, rất ít khi xin giúp đỡ từ con trai như thế này.
Tiếu Lang cũng là lần thứ hai chứng kiến mẹ mình khó xử như thế này, lần đầu tiên là lúc Tiếu Mông học lớp 9 bỏ nhà trốn đi.
Khi nghe được mẹ hỏi mình nên làm cái gì bây giờ, trong lòng Tiếu Lang dâng lên cảm giác thỏa mãn thật lớn, cậu cảm thấy bản thân thật sự trưởng thành rồi, được trưng cầu ý kiến, tựa như nhân vật trọng đại được người phụ nữ mình yêu thương nhất dựa dẫm vào, hormone giống đực của Tiếu Lang nháy mắt bùng nổ, một cước đá văng Vương Mân.
Vương Mân: "..."
Tiếu Lang: "Mẹ, mẹ yên tâm đi, chuyện của em trai để con giải quyết!"
Tiếu mẹ: "..."
Vương Mân vừa rồi nằm gần Tiếu Lang, nghe được nội dung điện thoại cũng không sai biệt lắm, cậu cảm thấy giờ phút này Tiếu Lang trở nên đứng đắn tương đối khôi hài. Nếu Tiếu mẹ biết con trai mình vừa rồi còn đang cùng một tên con trai khác này nọ cả đêm, bây giờ còn cả người xích lõa nằm trên giường, không biết sẽ nghĩ cái gì...
Tiếu Lang ngữ khí nghiêm túc nói: "Có thể là mấy ngày nay áp lực của nó quá lớn, để con tán gẫu với nó, mẹ gọi nó đến nghe điện thoại đi."
Vương Mân không an phận mà trườn tới, vươn đùi ra cọ cọ vào 'chim nhỏ' của Tiếu Lang, Tiếu Lang nhìn cậu chằm chằm, ý bảo Vương Mân đừng loạn động.
Vương Mân vốn dĩ còn nhịn được, nhưng bộ dạng khóe mắt đuôi mày đầy mị ý của Tiếu Lang lúc này, xác thực khiến cậu tim đập nhanh một trận! Vì thế, Vương Mân xấu xa lại nhích qua thêm mấy tấc.
Tiếu Lang nhìn người yêu y như miếng thuốc dán dính vào người mình, dứt khoát quấn chân mình lên trên người Vương Mân, khóe miệng mang theo ý cười.
"Nó hiện tại còn đang ngủ, lớp 12 mỗi ngày thức đêm ôn tập, mấy ngày nay một ngày ngủ mười mấy tiếng, mẹ nhân dịp này mới gọi điện thoại cho con, nếu không nó mà biết sẽ lại không vui." Tiếu mẹ nói. Tiếu Lang: "Không vui? Vì sao biết mẹ gọi điện cho con, nó liền không vui chứ?"
Tiếu mẹ ngữ khí thần bí nói: "Mẹ đoán có thể là do nó cảm thấy con thi tốt hơn nó, cảm thấy mẹ thiên vị với con hay không?"
Tiếu Lang hết chỗ nói: "Không thể nào, mẹ đừng đoán mò mà!"
Tiếu mẹ: "Vậy chứ mẹ mà ở trước mặt nó nhắc tới con, nó sao cứ luôn cãi lại nói 'Cứ anh trai, anh trai, phiền chết người!..."
Tiếu Lang: "Hả? Mẹ ở trước mặt nó nói như thế nào?"
Tiếu mẹ: "Mẹ có nói cái gì đâu nè, mẹ chỉ bảo nó ngoan ngoãn học tập theo con thôi hà."
Tiếu Lang: "Choáng, con thi điểm cao là bởi vì vận khí... Ư!"
Vương Mân bất mãn mà bóp chim nhỏ của Tiếu Lang một cái, vận khí hử?
Tiếu Lang kêu rên ra tiếng, phát điên lên muốn phản kháng, lại bị Vương Mân ngăn cản.
Tiếu Lang hàm hồ nói vào di động: "Là có Vương Mân... giúp đỡ." Vương Mân mới chịu an phận một chút.
"Nhưng Tiếu Mông không giống mà, loại trẻ con như Tiếu Mông (trong mắt người lớn thì đều là trẻ con) lòng tự trọng rất mạnh! Nó vào trung học đều là đi cửa sau mới có thể lên được, mẹ mà cứ nói như vậy, nó khẳng định hận chết con!"
Tiếu mẹ: "..."
Tiếu Lang: "Chờ nó tỉnh ngộ, ư... Con sẽ gọi điện lại cho nói! Hiện tại con đi ăn sáng trước đây!" Tiếu mẹ: "Vậy được rồi."
Tiếu Lang vội vàng khẩn cấp cúp điện thoại, ném di động sang một bên, hung ác xoay người! Không trở mình thành công... Lại trở tiếp! Mẹ nó ~ Thắt lưng của tui!...
Vương Mân một hơi cắn lên điểm nổi lên trên ngực cậu.
Tiếu Lang: "A..."
Vương Mân bật cười, tựa như kén tằm ôm sát lấy chàng trai trong ngực mình, một hơi lại một hơi nhẹ nhàng gặm cắn.
Tiếu Lang phát ra tiếng hừng khẽ, hỏi một vấn đề chẳng chút ý nghĩa: "Anh... Muốn làm gì?"
Vương Mân nỉ non nói: "Em lo lắng cho Tiếu Mông."
Vô nghĩa, Tiếu Mông là em trai em! Em đương nhiên lo lắng cho nó! Tiếu Lang cầm lấy tóc của Vương
Mân, nói: "Anh ngay cả em trai mình cũng ăn giấm!"
Vương Mân: "Anh không ăn giấm, anh ăn em."
Tiếu Lang: "..."
Vương Mân: "Anh chỉ có một đứa em trai là em."
Tiếu Lang cười mắng: "Phắc ~ Em cũng chỉ có một anh trai là anh mà!"
Vương Mân: "Không đúng."
Tiếu Lang: "Sao lại không đúng, này ~ Đừng có cắn mãi một chỗ chứ... Ưm ~~"
Vương Mân: "Em có em trai, cho nên em trai em cũng trở thành em trai của anh, anh có anh trai, anh trai của anh cũng là anh trai em..."
Tiếu Lang vừa phải ứng phó Vương Mân khiêu khích, vừa phải động não lý giải ý tứ trong lời nói của Vương Mân, rối rắm muốn chết!
"A a, dù sao em chỉ có một anh trai là ai, anh đừng ăn giấm mà!"
Hai người sáng sớm đã hồ nháo, một cái tinh thần bừng bừng, một cái biến thành xi-măng.
Có câu, phụ nữ là nước, đàn ông là bùn. Đàn ông mà bị đàn ông đè, chính là xi-măng...
Sau đó Vương Mân mới ra chủ ý cho Tiếu Lang: "Nếu không bảo Tiếu Mông đến Bắc Kinh du lịch giải sầu đi, anh dẫn nó đi chơi nửa tháng rồi trở về?"
Hai mắt Tiếu Lang tỏa sáng: "Có thể chứ?"
Vương Mân: "Không có biện pháp, ai bảo nó là em trai của em chứ..." 'Em vợ' không bớt lo được a!
Tiếu Lang: "Vậy đơn giản bảo ba mẹ cùng đến đây đi, bọn họ còn chưa tới Bắc Kinh chơi bao giờ."
"... Cũng được." Không chỉ em vợ, mà nhạc phụ nhạc mẫu tương lai cũng phải lấy lòng. Vương Mân cảm thấy 'đứa con rể' là mình đây làm thật sự có chút vất vả!
Tiếu Lang cảm thấy, một người đàn ông chỉ cần được thỏa mãn ở trên giường, cái gì cũng dễ nói!
Sau đó Tiếu Lang gọi điện thoại về nhà, sau khi thương lượng đều cảm thấy tốt, việc này cứ thế quyết định.
Tối hôm qua hai người ra ở khách sạn, Tiếu Lang không trở về, lúc này mới nhớ tới còn chuyện hỏng bét ở ký túc xá!Vương Mân muốn đi cùng với cậu, Tiếu Lang lại la hét ngăn cản không cho đi cùng.
Vương Mân một chưởng vỗ vào mông Tiếu Lang, nghe cậu 'A a' kêu lên tiếng, cười hỏi: "Em như vậy anh có thể yên tâm sao?" Hỗn đản a a a...!
Tiếu Lang mặt đỏ tai hồng nói: "Qua ký túc xá của em, anh sẽ không chịu nổi đâu!"
Vương Mân: "Cũng không phải chưa từng kiến thức."
Tiếu Lang trước tiên bơm cho cậu một mũi thuốc ngừa: "Anh đi khẳng định sẽ hối hận đó." Anh sẽ chán ghét em cho xem, oa oa oa...
Vương Mân: "Sẽ không." Chỗ ở của Tiểu Tiểu, cho dù là ổ heo ổ chó, trong mắt mình cũng có thể hiện ra một vòng sáng tình ái đi ~
...
Khi Vương Mân nhìn thấy một phòng đầy tất thối giầy thối, hỗn tạp một đống rác rưởi của mì ăn liền Khang sư phụ, hộp thức ăn đầy mốc meo cùng với một đống đồ không phân rõ đâu là giẻ lau đâu là quần áo bẩn, mặt tức thì biến đen.
Càng miễn bàn đến cỗ mùi quỷ dị phiêu đãng trong không khí không biết là mùi chua hay là mùi vi khuẩn, trời biết là trong cái mớ mùi hỗn loạn này có mùi hôi chân mùi hôi người mùi mồ hôi mùi nước rửa mặt thối còn có cái gì mà ai cũng biết là gì đó của con trai... WAIT! Cái cục màu vàng long xù không ngừng động đây kia là cái gì?!
"Meo ~" Con mèo mướp kiêu ngạo khí phách kêu một tiếng, từ trên giường Tiếu Lang nhảy xuống chạy tới.
Vương Mân hoàn toàn hỗn độn.
Tiếu Lang đuổi con mèo sang một bên, ha ha cười gượng: "Đây là Nhị Nương, ha ha ha..."
"..." Tại hoàn cảnh mà nhân loại bình thường gần như không thể sinh tồn lại xuất hiện một con mèo lưu lạc... Trên nguyên tắc vẫn có thể nhỉ, hơn nữa còn có thể thấu hiểu được mà... ha?
Nhưng con mẹ nó đây là ký túc xá mà! Đây là chỗ người ở mà! Ai mà biết Tiểu Tiểu nhu thuận trắng nõn đáng yêu mỗi ngày bị mình liếm tới liếm lui như vậy rồi như vậy lại mỗi ngày sinh hoạt ở loại địa phương thế này hả!
Vương Mân đã đánh giá quá cao năng lực thừa nhận của bản thân, tại thời điểm cậu một phen dùng toàn bộ sức lực tiến hành kiến thiết tâm lý cho mình, thân thể bắt đầu hỏng mất đầu tiên -- Cậu ho khan, tỏ vẻ mình bị dị ứng.
Tiếu Lang vội vã nói: "Anh đi ra ngoài trước đi! Tự em thu dọn là được rồi, một tiếng, chỉ một tiếng thôi, anh đi xuống lầu đi dạo đi..."
Vương Mân lại bịt mũi đi vào ký túc xá, một phen mở cửa sổ ra, gió nóng bên ngoài thổi vào. "Khí trời nóng như vậy, ký túc xá của mọi người cư nhiên đóng cửa sổ." Vương Mân tìm được điều khiển của máy điều hòa từ trong 'đống rác' ra, lựa chọn chức năng quạt gió.
"Cái này, bởi vì mỗi ngày đều mở điều hòa, liền lười mở cửa sổ, mở ra lại phải đóng cửa lại, rất phiền..." Tiếu Lang ngượng ngùng nói.
Vương Mân mở tủ quần áo của Tiếu Lang, quần áo bên trong 'từng cục từng cục' lăn ra, Vương Mân cắn răng hô: "Tiểu, Tiểu!"
Tiếu Lang: "Có..."
...
Mất một ngày thu dọn ký túc xá của Tiếu Lang, Vương Mân nói: "Anh không cần làm anh trai em nữa."
Tiếu Lang khẩn trương nhìn Vương Mân, Vương Mân bóp mũi cậu, cười nói: "Quỷ lôi thôi, anh làm bảo mẫu cho em mới đúng!"
Tiếu Lang: "... Hắc hắc."
Vương Mân: "Ngây ngô cười cũng vô dụng."
Tiếu Lang ân cần rót nước cho Vương Mân: "Anh, uống trà."
Vương Mân: "Buổi tối cũng ngoan như vậy thì tốt rồi." Tiếu Lang bĩu môi, vẻ mặt đỏ bừng.
"Em định làm gì với con mèo này?" Vương Mân chỉ chỉ con mèo mướp.
"Có thể nuôi nó không?" Tiếu Lang nháy mắt giả vờ đáng yêu, "Nhị Nương rất ngoan."
Vương Mân liếc liếc cái mông của con mèo một cái, nói: "Nó là đực."
Tiếu Lang: "Đực?"
"Em không biết?" Vương Mân nói: "Nhìn phía dưới cúc hoa của nó đi, có hai quả trứng lông kìa." Mèo mướp: "Meo ngao~..." Tiếu Lang rơi lệ đầy mặt.
Vương Mân có tính khiết nghiện kể ra một đống vấn đề vệ sinh có thể mang đến khi nuôi mèo, lại nói:
"Em sẽ phụ trách đối với nó sao?"
Tiếu Lang: "..." Nuôi một con mèo hoang thôi mà, phụ trách cái gì chứ!
Vương Mân: "Em hiện tại cảm thấy mới mẻ, chơi rất vui, chờ về sau khi em cảm thấy phiền toái, sẽ vứt bỏ nó đi, nó liền không thể tiếp tục sinh tồn ngoài dã ngoại nữa."
Tiếu Lang: "Vậy cho người ta."
Vương Mân: "Cho ai, em có thể đảm bảo người khác có thể chiếu cố nó thật tốt sao?"
Tiếu Lang: "Nghiêm túc như vậy làm gì chứ, không phải chỉ là một con mèo thôi sao!"
Vương Mân: "Đây cũng là một sinh mệnh, không phải là món đồ chơi."
Tiếu Lang rối rắm nói: "Được rồi được rồi, để em suy nghĩ một chút."
Ngày thứ hai, Tiếu Lang ôm con mèo mướp thả lại vào lùm cây nhỏ kia, con mèo 'meo meo' hai cái rồi lủi đi không còn thấy bóng dáng tăm hơi, Tiếu Lang mắng: "Nhóc thúi, một chút cũng không nhớ tình!"
Vài ngày sau, người nhà của Tiếu Lang đến Bắc Kinh, Vương Mân vì nghênh đón 'nhạc phụ nhạc mẫu', đã lên mạng tìm kiếm đầy đủ những địa điểm du lịch, cả hành trình du ngoạn đều tự mình chẩn bị.
Khi Tiếu Lang dẫn Tiếu Mông đến thăm Khoa Đại, Tiếu Mông có vẻ đặc biệt không tình nguyện: "Em cũng không phải học sinh trường anh, đi vào không phải sẽ bị đuổi ra hay sao."
Tiếu Lang nghĩ đến câu nói trước kia của Dương Gia Dươc, liền nói lại với cậu: "Không có gì, Khoa Đại là của nhân dân toàn quốc."
Trong nháy mắt đó Tiếu Lang liền cảm thấy khổ sở.
Đi dạo xong trở về khách sạn, hai anh em ở cùng một phòng.
Tiếu Mông vẻ mặt chán nản nói với Tiếu Lang: "Anh, em cảm thấy em thật thất bại..."
"Sao lại như vậy... Aizzz, em sao lại khóc rồi!" Tiếu Lang chân tay luống cuống, khẩn trương an ủi, "Em rất lợi hại, em vẽ tốt như vậy, emcòn biết đàn piano, em so với anh lợi hại hơn nhiều, không phải chỉ thi tốt nghiệp thôi sao, không có gì, em đừng khóc mà..."
"Biết vẽ thì có ích lợi gì, cả ba năm trung học, em không phải buông tha cho hội họa rồi sao! Biết đàn piano thì có ích gì, đến hiện tại ngoại trừ khúc nhạc để thi lên cấp, cái gì em cũng quên hết rồi! Mẹ cứ luôn ở trước mặt em nói anh cái này tốt cái kia giỏi, em rất phiền, em biết anh giỏi, anh rất lợi hại, em vô dụng, đứa con kém cỏi như em vẫn nên biến mất là tốt hơn!" Tiếu Mông vừa khóc vừa nói, càng về sau liền biến thành rống lớn, ủy khuất không chịu được.
Tiếu Lang vỗ vỗ lưng cậu, tựa như dỗ dành trẻ con mà dỗ cậu: "Anh biết rồi, em đừng nghe mẹ nói lung tung, bà ấy là phụ nữ, ánh mắt bà rất hạn hẹp, chúng ta đừng để ý tới!"
Chiếu thức này Tiếu Lang rất quen thuộc, lúc Vương Mân buồn bực ủy khuất, Tiếu Lang cũng dỗ cậu như vậy, duy nhất khác nhau là Vương Mân sẽ ôm Tiếu Lang, lúc Vương Mân khóc còn tử sĩ diện mà không cho Tiếu Lang nhìn mặt mình.
Tiếu Mông đẩy anh trai ra, thở phì phì mắng: "Anh ít nói đi! Trong lòng anh khẳng định rất đắc ý vì anh lợi hại hơn tui!"
"Không có không có, anh một chút cũng không đắc ý!" Tiếu Lang rút khăn tay ra lau lên mặt em trai, "Tiếu Mông của chúng ta ưu tú về mọi mặt, là đứa trẻ ngoan phát triển toàn diện, không giống như anh trai em chỉ là con mọt sách. Em biết đánh đàn biết vẽ lại biết chơi cờ, đưa về cổ đại sẽ là đại tài tử, thiên kim tiểu thư đều đi theo phía sau mông em nữa là ~ Đây em xem em tán gái cũng lợi hại hơn so với anh! Anh trai em đã hai mươi tuổi còn chưa từng quen bạn gái (chỉ có một bạn trai thôi), em thì đã có mấy người rồi!"
Tiếu Mông bị Tiếu Lang dỗ đến vừa khóc vừa cười, Tiếu Lang dùng lời nói dí dỏm chỉ khi hai người còn bé mới nói để trêu cậu: "Vừa khóc vừa cười, mèo con thắt cổ!"
Tiếu Mông nín khóc mỉm cười: "Anh trai ngu ngốc!"
Tiếu Lang: "..."
Cỏ: Lúc ed cái câu 'vừa khóc vừa cười' ở trên, bạn Cỏ rất muốn ed thuần Việt thành 'Vừa khóc vừa cười, ăn mười cục c*t' lắm =)))) Cơ mà thôi, thục nữ, nên... giữ y nguyên văn *lăn ra cười tiếp*
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com