[NTPN] 70. Chọn xong chưa?
/70/. Chọn xong chưa?
Dụ Niên ra sức phản kháng, nhưng cánh tay Dương Gia Dược lại tựa như sắt nguội, khiến người ta không chút nào tránh thoát được.
Dương Gia Dược cũng đang thở dốc, trong trận tranh chấp chủ trương dùng vũ lực đầy gắng sức này, anh cũng không có vẻ thoải mái như vậy.
Dụ Niên bởi vì khí lực của bản thân không lại người ta mà tức đến khó thở, không khống chế được mà kêu to: "Buông ra! Anh còn muốn làm gì nữa? Còn muốn tiếp tục xem tôi là đứa ngốc nữa sao?! Buông ra --!!"
Dưới tình thế cấp bách, Dương Gia Dược dùng sức kéo cánh tay người trong ngực ra sau lưng... Dụ Niên bị bức ưỡn ngực ngửa đầu, bả vai toàn bộ bị kéo đến rũ xuống, tư thế khuất nhục như thế khiến cậu nhịn không được mắng to: "Con mẹ nó anh thả -- Ư ưm...!"
... Trên môi truyền đến xúc cảm ấm áp khiến Dụ Niên trố mắt, bởi vì há miệng chửi mà khớp hàm không kịp khép kín liền bị một trận cảm giác ướt át thâm nhập...
Dụ Niên cảm thấy có chút buồn cười, thứ mình tâm niệm lâu như vậy, cư nhiên trong một khắc bản thân từ bỏ chấp niệm lại đạt được, khó trách tục ngữ nói phàm mọi thứ đều không thể 'cưỡng' cầu.
Trước mắt là gương mặt phóng đại của Dương Gia Dược, chiếc mũi thẳng cao ngất, đôi mày nhẹ nhăn lại, đôi con ngươi thâm thúy trong một giây đối diện với mình liền bị mí mắt nhanh chóng che phủ, chỉ còn lại hàng lông mi thật dài cẩn thận tỉ mỉ làm trách nhiệm giữ thành.
-- Tựa như chỉ cần không nhìn, liền không cảm giác được đau thương và tuyệt vọng trong mắt người nọ, vì vậy mới có thể không kiêng nể gì mà công thành đoạt đất, tận tình hút mút dây dưa ấm áp bên trong, như vậy mới có thể khiến tâm hồn hai người kết nối với nhau...
Khí lực người trong ngực không ngừng bị xói mòn theo cái hồn này, thân thể trở nên mềm mại, tư thế cũng trở nên dịu ngoan.
A, như vậy là tốt rồi...
Anh thừa nhận anh rất quá đáng, cái gì cũng không giải thích, nhưng hôn môi không phải là phương thức truyền đạt tình cảm tốt nhất hay sao?
Dụ Niên không thể không tập trung lực chú ý cùng đối phương tiến hành 'cuộc chiến miệng lưỡi', kỹ thuật hôn của Dương Gia Dược rất tốt, hôn đến khi mình liên tục bại lui... (Phắc, vì sao kỹ thuật hôn của anh ấy tốt như vậy! Không phải trên mạng nói cho tới giờ anh ấy đều không có bạn gái hay sao? Wait! Chẳng lẽ là cùng mấy người phụ nữ kia?...)
"Ư ~" Bởi vì thất thần mà bị một trận khuấy đảo bất ngờ đánh úp khiến cho rên rỉ ra tiếng, Dụ Niên xấu hổ đến mức hai lỗ tai nóng lên.
Công kích cường thế từ một phía dần dần chuyển thành ôn nhu hỗ động của hai bên, trong không khí chỉ còn lại thanh âm hai người thở dốc cùng tiếng nước ái muội, anh đến tôi đi khiến cho không khí quanh thân càng nóng lên, đầu óc hỗn loạn như tương hồ của Dương Gia Dược theo nụ hôn này tựa hồ trở nên thông thấu hẳn lên, đôi mày nhíu chặt cũng dần dần giãn ra.
Ha ha, từ từ mà cảm thụ đi..
Anh cũng là giờ khắc này mới biết, đây chính là việc anh muốn làm với em!
Hôn như thế nào cũng thấy không đủ, luyến tiếc tách ra, hít vào một hơi lại lập tức dán vào, thân thể rục rịch, ngón tay cũng bắt đầu không an phận mà vẽ vòng tròn trong lòng bàn tay người nọ, khiến người nọ bỗng nhiên run rẩy sống lưng cùng chiếc lưỡi mẫn cảm ngại ngùng lùi bước... Quả thực khiến người ta phát nghiện!
Không biết từ khi nào, chiến trường đã tiết tấu tiến lùi công thủ mà dần di chuyển.
Trong nháy mắt khi chân chạm vào mép giường, Dụ Niên cảnh giác mà tránh đi Dương Gia Dược đã hơi thoáng thả lỏng, nhưng bởi vì tư thế bất lợi lúc bắt đầu, lại một lần nữa bị đối phương đoạt đi quyền chủ động, cũng bị tiến thêm một bước mà đẩy ngã ở trên giường...
"Tránh ra." Tiếng nói mềm mại khàn khàn không hề có lực thuyết phục, ánh mắt lại đi ngược với ý chí của chủ nhân.
Dương Gia Dược vươn tay dùng đầu ngón tay ma xát đôi môi bị mình hôn đến sưng lên của Dụ Niên - - Tựa như cũng bị nhiễm luôn màu sắc của riêng mình.
Một tiếng 'bốp' thanh thúy vang lên, Dụ Niên đẩy tay Dương Gia Dược ra, tư thế đùa giỡn của đối phương khiến cậu phẫn nộ đến dựng thẳng mi: "Anh rốt cục muốn làm gì!" Làm nhiều như vậy, còn hỏi anh muốn làm gì sao...?
Dương Gia Dược hạ thân mình xuống, khiến cho Dụ Niên càng bị áp thấp hơn, bất đắc dĩ phải dùng cánh tay để chống đỡ thân thể tránh cho hoàn toàn nằm bẹp xuống, Dương Gia Dược cũng chống hai tay ở hai bên mép giường, khóa chặt người nọ trong phạm vi khống chế của mình, khiến cậu không còn chỗ để trốn...
Tư thế bị động lại bày ra hình dạng xinh đẹp tinh xảo của xương quai xanh, lắc lư ngay dưới tầm mắt mình, thon dài đến mê người.
"Hỏi anh muốn làm gì?" Ánh mắt thoáng chuyển, từ trên cao nhìn xuống, hạ thân mãnh liệt đẩy về phía trước làm ra động tác dùng sức va chạm -- Giải thích thực rõ ràng.
Cỏ: Từ đoạn này về sau Cỏ sẽ đổi xưng hô giữa Niên Cao và Gia Dược thành anh-em nhé, công khai tình cảm rồi mờ :3
Một tiếng 'A ~' rất nhỏ tràn ra từ trong cổ họng, người dưới thân bị động tác vừa rồi đâm cho đầy mặt ửng đỏ, ánh mắt tựa như rượu ngon cam lộ, khuôn mặt lại xinh đẹp tựa hoa yêu.
Lần đầu tiên Dương Gia Dược biết, một nam sinh cũng có thể hấp dẫn bản thân đến mức này, mị thái nơi khóe mắt đuôi mày so với những người phụ nữ phong tình vạn chủng kia chỉ có hơn chứ không kém... Người này, là em họ của mình.
...
Dương Gia Dược nói: "Anh biết em thích anh, nhưng không phải là anh cảm giác được, mà là tự em nói."
Dụ Niên lần thức hai trợn tròn mắt, không thể tin mà nhìn Dương Gia Dược.
Dương Gia Dược giải thích: "Đợt nghỉ hè cùng đến Queen, ngày đó em uống nhiều, anh đưa em về, còn nhớ không?"
Dụ Niên hồi tưởng lại, à, là lần đó... (xem lại chương 54)
Dương Gia Dược cười cười, nói: "Đêm hôm đó em bày tỏ với anh." Dụ Niên: "..." Có thể đi chết được không! Thật mất mặt!!
Dương Gia Dược quên không được cảnh tượng ngày hôm đó --
Dụ Niên gọi mình một tiếng 'Anh', sau đó từ phía sau ôm lấy mình, nghẹn ngào tựa như đang khóc, nhiều lần nói 'Thích anh, rất thích anh'...
Bắt đầu từ ngày hôm đó, Dương Gia dược liền lưu tâm đến tình cảm mà Dụ Niên dành cho mình, em trai ngốc nghếch, vì sao em lại thích một người cùng giới tính như anh chứ?
-- Vốn định giúp cậu chuyển hóa loại tình cảm không bình thường này thành tình anh em hoặc là tình bạn bè, lại không ngừng từng bước một luân hãm: bị tâm tư tinh thế của đối phương hấp dẫn, bị thâm tình đối phương ẩn giấu mà cảm động, thậm chí cảm thấy bộ dáng khi đối phương động tình lại cố gắng che giấu thực sự rất đáng yêu...
Bởi vì Dụ Niên chưa bao giờ nói thích mình trong lúc thanh tỉnh, cũng chưa bao giờ bức bách mình lựa chọn tiếp thu hay là cự tuyệt, cho nên dần dần mặc kệ để bản thân hưởng thụ loại cảm giác hạnh phúc được 'em trai' yêu thích, do đó không để mắt đến tâm tình của cậu.
Khi em ấy thật sự nói ra câu nói kia, mới giận mình tỉnh ngộ -- Mình không biết khi nào thì đã trúng ma thuật của em ấy, trúng độc của em ấy, thật sâu...
"Anh đã biết, vì sao không nói cho tôi!" Bên này Dụ Niên đã sắp bị đủ loại biến cố xảy ra đêm nay gây sức em đến hỏng mất! Cậu lung tung giãy dụa muốn đứng lên, lại bị Dương Gia Dược kéo xuống đồng thời ngã ra giường, lúc này đây thật sự là quấn cùng một chỗ.
Dương Gia Dược lôi kéo cậu, dùng ưu thế dáng người chặn cậu lại, nói: "Đừng làm rộn, anh cũng thích em mà." Ôm người đã trở nên an phận vào trong ngực, Dương Gia Dược hôn lên môi cậu, ánh mắt ôn nhu mà bản thân cũng không biết.
Dụ Niên: "Anh..."
Dương Gia Dược: "?"
Dụ Niên: "... Anh vừa nói cái gì?"
"..." Dương Gia Dược cười cười, lần thứ hai nói: "I like you. I fancy you. I have a crush on you. Choose one you like." (Anh thích em, anh thích em, anh thích em, hãy chọn một câu em thích)
Dụ Niên cắn môi, hốc mắt chua vừa đau xót, cuối cùng vẫn cố gắng nuốt ngược giọt nước mắt sắp chảy xuống... Nên nói đây là Dương Gia Dược đáp lại phần tình cảm này ngay tại thời khắc cuối cùng -- Ngay tại khi bản thân còn chưa hoàn toàn hết hy vọng!
"Chọn xong chưa?" Dương Gia Dược vẫn chưa buông tha cho cậu.
"You fancy me." Dụ Niên bất chấp thất cả nói, trong nhiều từ như thế cậu thích nhất câu này, mang theo bóng dáng của tình yêu, có lẽ cùng có thể hình dung được cảm giác của mình đối với Dương Gia Dược.
Dương Gia Dược giật mình, không có hảo ý mà cười: "Fancy is more likely to link with sex." (Câu này nghiêng nhiều hơn về phương diện sex).
"..."
Dụ Niên cảm thấy mỗi sợi mạch máu trên mặt mặt đều sắp bị nhiệt độ quá cao mà hoại tử hết rồi, anh ấy đây là đang tán tỉnh mình sao?
Khi trả giá lại không nhận được hồi báo cảm thấy ủy khuất thương tâm, hiện tại nhận được, Dụ Niên lại bắt đầu hoài nghi mình có thể chống đỡ được hay không!
Người trước mắt này chính là cao thủ tình trường trăm phần trăm, có một loại mị lực mà cho dù biết rõ anh đang nói dối nhưng vẫn sẽ chìm đắm trong đó... Khi anh lấy những kỹ xảo đó để đối phó với mình, bản thân nên làm cái gì bây giờ?
Bằng vào một chút kinh nghiệm đáng thương của mình (cũng chỉ có 'nụ hôn đầu tiên' không thoải mái lần đó với La Hằng ở Anh quốc), căn bản không phải đối thủ!
Trong mắt Dương Gia Dược đã có màu sắc tình dục, về mặt này anh là một người lý trí, nhưng cũng không phải lãnh cảm. Trước năm hai, Dương Gia Dược có bạn tình cố định, là một người phụ nữ lớn tuổi hơn anh. Cũng không phải là giao dịch hay tiền bạc gì, mà là nhu cầu an ủi sinh lý lẫn nhau mà thôi.
Đến năm ba người phụ nữ kia kết hôn, Dương Gia Dược mới cắt đứt tầng quan hệ này với cô. Anh không thích tình một đêm, cho nên đã hơn một năm nay cơ hồ sống cấm dục.
Một khi mâu thuẫn nội tâm đã dẹp bỏ, tình cảm được thừa nhận, anh cũng không muốn áp lực bản thân mình nữa.
Nhưng trước mắt có một sự thật tàn khốc -- Người mình thích không phải là ai khác, mà là em họ của mình, quan hệ huyết thống trực hệ.
Dụ Niên vô tội không hay biết, còn mình thì sao, nếu mình muốn cùng em ấy phát sinh quan hệ, vậy phải giấu bí mật này cả đời sao?
Anh quyết định không để Dụ Niên phải cùng mình lưng đeo tội ác cả đời, lại sợ sau khi Dụ Niên biết được thân phận chân thật của mình, bởi vì nguyên nhân luân lý đạo đức mà không còn thích mình nữa...
Dục vọng trong mắt bị cường ngành vùi lấp, tay Dương Gia Dược ôm Dụ Niên càng buộc chặt, mặt chôn vào bả vai của đối phương, không cho đối phương nhìn thấy vẻ mặt của mình.
Dụ Niên mẫn cảm lập tức cảm nhận được không khí biến hóa. Bởi vì không phải dễ dàng có được, cho nên mới càng thêm quý trọng. Biết được sự thật đối phương cũng thích mình khiến cho cậu thật mừng rỡ, đã không còn muốn truy vấn Dương Gia Dược vì cái gì mà giấu diếm, mỗi người đều có nỗi khổ riêng, Dương Gia Dược không muốn nói nhất định có nguyên nhân của anh.
Dương Gia Dược: "Tiểu Niên..."
Tim Dụ Niên mãnh liệt nhảy lên, chấp nhận xưng hô này: "Sao?" Đó là nhũ danh mà Dụ Duyệt đã từng gọi mình.
Dương Gia Dược: "Nếu em tìm được anh trai mình, muốn nói với cậu ta cái gì nhất?"
Ngoại trừ tấm danh thiếp kia, Dụ Niên vẫn luôn không có tin tức cảu Dụ Duyệt, trong ba năm này cậu cũng sắp quên mất ước nguyện ban đầu khi đến Bắc Kinh rồi. Hoặc là cảm giác tồn tại của Dương Gia Dược quá mạnh mẽ, tuy rằng không xem anh là vật thay thế của Dụ Duyệt, nhưng đủ để cho Dụ Niên nhận anh thành anh trai mình.
"Dẫn anh ấy đến viếng mộ bác trai em." Dụ Niên nói. Đây là chấp niệm duy nhất còn lưu lại.
Dương Gia Dược: "..."
Buổi tối, Dương Gia Dược ôm Dụ Niên ngủ, ngoại trừ hôn môi, hai người đều không làm gì cả, nhưng đây cũng là lần đầu tiên hai người ôm nhau cùng ngủ, kể từ nửa năm ở chung.
Đêm nay chuyện kinh ngạc quá nhiều, Dụ Niên cảm thấy mệt chết đi được, cũng bởi vì ôm ấp của người yêu quá ấm áp, Dụ Niên ngủ vô cùng an tâm, vừa tỉnh dậy không ngờ mặt trời đã lên cao quá đầu.
Dương Gia Dược dậy sớm hơn so với cậu, lúc Dụ Niên mở to mắt liền phát hiện đối phương đang nhìn mình, cậu ngại ngùng mà né tránh tầm mắt Dương Gia Dược, không biết nên nói cái gì.
"Dậy rồi?" Dương Gia Dược cười nói, "Em đè tay anh tề rần rồi này."
Dụ Niên: "..."
Dương Gia Dược đè lại Dụ Niên đang muốn đứng dậy, nói: "Đừng động, không sao." Dụ Niên: "..."
Dương Gia Dược: "Để anh nhìn thêm chút nữa, khoảng cách như vậy em tương đối gần."
Dụ Niên: "..." Anh hai, đừng có sáng sớm đã chơi trò tim đập được không!? Anh trưng cái mặt đẹp trai như vậy nhìn em chằm chằm là muốn em chảy máu mũi sao... A! Hiện tại là mấy giờ?!!
Sau khi Vương Mân đến được phòng học thì đã bắt đầu vào tiết, khó được lúc thấy Dụ Niên không ở đây, cậu ta cũng có lúc vắng học sao?
Đang nghĩ có nên gọi điện cho cậu hay không, di động lại một trận chấn động.
Mở ra lại thấy đúng là Dụ Niên gởi tin nhắn tới: "Tối hôm qua cùng Dương Gia Dược tới khuya mới ngủ, buổi sáng không đến lớp được, nếu có điểm danh giúp tui ứng phó một chút nha, cám ơn."
Vương Mân: "..."
Dương Gia Dược đang hoạt động cánh tay hỏi: "Gởi tin nhắn gì mà vui vẻ như vậy?"
Dụ Niên ném di động sang một bên gối, xoay người ôm lấy thắt lưng Dương Gia Dược, đỉnh đầu cọ cọ vào ngực đối phương.
Dương Gia Dược buồn cười xoa xoa đầu Dụ Niên: "Làm gì vậy, làm nũng sao?"
Dụ Niên ngẩng đầu, cao hứng tràn đầy đều viết hết trong mắt, Dương Gia Dược cúi đầu hôn cậu, cậu phối hợp ngẩng cổ.
Thật hạnh phúc, quả thực không giống như thật...
"Anh biết không." Dụ Niên đùa nghịch tóc Dương Gia Dược, nói: "Buổi sáng anh đặc biệt gợi cảm." Dương Gia Dược: "..."
Dụ Niên: "Đặc biệt là lúc mới vừa tỉnh lại, ánh mắt vừa mới mở, bộ dáng thực biếng nhác, em thích
nhất..."
... Thật sự là đủ rồi đó!
Dương Gia Dược bắt lấy cổ tay Dụ Niên đè qua một bên, chồm qua hung ác hôn lên đôi môi mọng không ngừng khép mở kia.
Ai có thể tới nói cho anh biết, tên nhóc này sao có thể biến từ loại hình muộn tao trước kia thành dụ người như hiện tại chứ? So sánh ra, trước đây những tính cách của Dụ Niên khiến mình cảm thấy 'đáng yêu' kia, quả thực chính là trong lúc vô tình mà hé lộ từ một cái hộp kho báo khổng lồ, mà hiện tại, cái hộp đó lại hoàn toàn mở rộng ra với mình!
Dụ Niên hưởng thụ hôn môi cùng Dương Gia Dược, nhưng hôn tới một trình độ nhất định, Dương Gia Dược sẽ đẩy cậu ra, tựa hồ là đang nhẫn nại.
Dụ Niên cho rằng về mặt tâm lý Dương Gia Dược vẫn không thể tiếp thu chuyện yêu đương cùng với một người đồng tính, dù sao đối phương vốn là thẳng nam, không thể yêu cầu quá cao với một thẳng nam được...
Không sao, Dương Gia Dược, em có thể hiểu được, em có thể chờ, Dụ Niên thầm nói trong lòng. Hiện tại chỉ cần hôn môi đã khiến em cảm thấy rất hạnh phúc, rất rất hạnh phúc, cám ơn anh vì cũng thích em.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com