[NTPN] 72. Về quê nhà
/72/. Về quê nhà.
Có hai chuyện hạnh phúc nhất mùa Đông: Đầu tiên là ngủ nướng đến khi mặt trời mọc, thứ hai là ăn lẩu cùng với bạn bè.
Vương Tiếu Dương Dụ bốn người ngồi vây quanh một chỗ, ở giữa là nồi lẩu nóng hôi hổi, vừa ăn vừa tán gẫu, hạnh phúc tràn đầy!
"Mọi người biết không." Tin tức bát quái khắp nơi là sở trường của Tiếu Lang, cậu vừa ăn vừa kể lại tin tức mấy ngày nay nghe được lúc lên lớp: "Có người ở cổng trường bán một loại bánh ngọt, không ít sinh viên bị lừa!"
Dương Gia Dược: "Bánh ngọt?"
"Ừm, tui có một người bạn học, mấy hôm trước cậu ta cùng với bạn gái ở cổng trường gặp một gã người Tân Cương bày quầy bán bánh ngọt, màu sắc rực rỡ, thoạt nhìn ăn rất ngon, cậu ta muốn mua một ít cho bạn gái, người bán bánh kia nói năm tệ một lạng (đơn vị đo trọng lượng, tương đương 50gams), một dao cắt xuống được bao nhiêu tính bấy nhiêu, cắt rồi nhất định phải mua, người bạn kia của tui nhìn một dao cắt xuống kích cỡ cũng không bao nhiêu, mới bảo ông ta cắt, cắt xuống một miếng cũng cỡ thế này."
Tiếu Lang dùng tay ước chừng kích cỡ: "Kết quả cân xong lại hơn hai cân rưỡi!" (khoảng 1250gams)
Vương Mân và Dụ Niên: "..."
Tiếu Lang trừng bọn họ, hỏi: "Hai người nghe có hiểu không?"
Dụ Niên: "Quá xấu xa rồi."
Dương Gia Dược nhướng mày: "Không phải chỉ tốn hơn mười tệ hay sao?"
Khóe miệng Dụ Niên run rẩy nói: "Năm tệ một lạng, hai cân rưỡi là 125 tệ đó!"
Dương Gia Dược: "... Choáng a."
Tiếu Lang vừa vỗ đùi vừa cười to: "Ha ha ha, lúc bạn tui kể tui nghe, tui cũng không kịp phản ứng!!"
Vương Mân: "Ấn theo bình thường người ta sẽ tưởng lầm là 5 tệ một cân nhỉ."
Dụ Niên: "Vậy sau đó cậu ta có mua không?"
Tiếu Lang: "Đương nhiên mua rồi! Bạn gái cậu ta đứng ngay bên cạnh mà, hơn nữa người bán cũng nói là cắt rồi nhất định phải mua, cậu ta có thể không mua sao, không mua thì mất mặt, cậu ta nói lúc cậu ta trả tiền trong lòng đang nhỏ máu luôn đó, ha ha! ...A, nhắc tới chuyện này, tui còn một người bạn nói cũng gặp phải, lúc cậu ta nhìn thấy khối bánh đó là biết bị lừa rồi, không muốn mua, kết quả người bán hàng kia lấy ra một cây đao buộc bọn họ phải mua! Nếu không sẽ dùng bạo lực! Cũng may người bạn kia của tui thân hình cao lớn cường tráng, vợ của cậu ta cũng rất khí phách, rống họng lên kêu khiến người đi đường chung quanh đều bị hấp dẫn lại đó, người bán hàng kia mới từ bỏ."
Mọi người: "..."
Dương Gia Dược lấy máy tính trong phòng học ra, nói: "Bánh gì mà nặng như vậy, để tôi lên tra thử xem."
Trên mạng BBS của Khoa Đại đã có không ít người đăng lên tin tức bị lừa gạt tương tự, vừa gõ vào từ khóa tìm kiếm liền xuất hiện một đống lớn bài post, là bánh ngọt Tân Cương, Dương Gia Dược vừa xem vừa đọc lên, thấy các loại đánh giá bình luận bên trên, không khỏi cười nói: "Nếu mọi người gặp gỡ tình huống này sẽ làm thế nào?"
Vấn đề này hỏi ra khiến ba người còn lại đều ngẩn ra, thực hiển nhiên, ai rảnh quá không có gì làm lại một mình chạy đi mua cái bánh quỷ kia ăn?
Vương Mân ho khan một tiếng, "Cũng chỉ 125 tệ, không nhiều lắm, bất quá bị lừa một lần, khẳng định sẽ không mua lần thứ hai."
Tiếu Lang thầm nghĩ: Ừm, đây cũng là điều mình muốn nói... Nhưng con mẹ nó cái gì gọi là '125 tệ không nhiều lắm'!! QAQ đây chính là phí ăn uống gần một tuần của thiếu gia ta đó! Sinh viên bình thường bị chém một đao như vậy thì cả tuần đều phải gặm bánh mỳ qua ngày luôn đó!
Dụ Niên: "Tôi cảm thấy phải xem mục đích mua cái đã, nếu đơn thuần là vì ăn thử, vậy 125 tệ tui tuyệt đối sẽ không mua, không phải chỉ là một khối bánh hạnh nhân đường quả thôi sao, nhưng nếu mục đích mua là vì muốn người khác vui vẻ, vậy điểm quan trọng không phải bản thân, mà là quá trình tiêu tiền..."
Dụ Niên ở một bên nghiêm trang chững chạc phân tích, Dương Gia Dược nghe xong trêu chọc nói:
"Nếu như là tôi, nếu có số tiền kia, không bằng mua một cái 'bánh mật' thật sự."
Tiếu Lang: "Phụt!"
Dụ Niên: "..."
Cỏ: Phụt!!! =)))))
Vương Mân: "Vậy bánh kia rốt cục có mùi vị như thế nào? Có ai nói không?"
Dương Gia Dược: "Có chứ, có một ký túc xá mỗi người góp mấy tệ, đi mua một cái bánh về nếm thử, mỗi người cắn một miếng, nói cứng đến mức cắn không đứt luôn."
Tiếu Lang: "Có thể cắn đứt mới là lạ, thứ đồ chơi nhỏ bằng bàn tay kia nặng hai cân rưỡi lận đó! Đó là loại mật độ mà răng người có thể địch nổi sao?"
Đang cười nói, Dương Gia Dược bỗng nhiên 'A' một tiếng.
Tầm mắt của anh còn đang dán trên màn hình máy tính, không biết nhìn thấy cái gì, lộ ra biểu tình quái dị, ngay sau đó anh lại dùng một loại ánh mắt không quá thoải mái nhìn nhìn Tiếu Lang.
Tiếu Lang bị anh nhìn đến khó hiểu, chồm qua hỏi: "Gì vậy?" Ngay sau đó, Tiếu Lang cũng trợn mắt há hốc mồm 'A' một tiếng...!
Chỉ thấy ở giữa màn ảnh có một bức ảnh chụp, tư thế của hai người trong ảnh chụp cũng không phải là giữa bạn bè bình thường, mà lại thân mật tựa như người yêu! Bài post tên là <Kinh động: Mối tình đồng tính hoàn mỹ nhất Khoa Đại>, thời gian đăng bài post là bốn tiếng trước, lượt xem và bình luận đã vượt qua ba trăm nghìn, nhân vật chính trong bức ảnh kia, đúng là Tiếu Lang và Dương Gia Dược.
"Ai bảo Đinh Ngọc và Tiếu Lang là một đôi thì nhìn đi, bức ảnh này mới là sự thật!"
"Tiếu Lang cư nhiên là đồng tính luyến ái! Thiệt ưu thương, 10 anh đẹp trai của trường chẳng có ai là thẳng nam!"
"Cùng một chỗ với cái con nhỏ đỏng đảnh kia không bằng cùng một chỗ với Dương Gia Dược!"
"A a a a a a a a a a! Tui nhìn thấy gì đây!!! Hai người bọn họ cư nhiên cùng một chỗ rồi!! Thật kích động!! Tui không phải đang nằm mơ chứ!!!"
"..."
Tiếu Lang bị làm cho choáng váng hoàn toàn, thịt dê đưa lên miệng cũng quên nuốt luôn!
Cậu còn chưa hồi phục lại từ di chứng trong sự kiện của Đinh Ngọc đâu, mà đám người trên mạng lại còn lôi cậu vào chuyện này, đây là muốn chỉnh chết cậu sao!? Đương sự đều đang ở đây, chọc một tên ăn giấm không ngừng, còn phải đắc tội một người khác, ôi mẹ ơi, đây chính là 'gian-tình' một lời thì khó mà giải thích rõ ràng!
Dương Gia Dược cũng rất bất ngờ, anh chỉ là nhìn thấy bài post xuất hiện trong mục nổi bật trên BBS, không cẩn thận liền click vào...
"Ai rảnh như vậy, photoshop hai đứa mình thành một đôi?" Dương Gia Dược cười nói.
Nghe Dương Gia Dược nói như thế, Dụ Niên và Vương Mân cũng tò mò.
"Có người post ảnh chụp của tôi và Tiếu Lang lên mạng, còn bảo tụi này là một đôi nữa." Dương Gia
Dược chuyển màn hình máy tính qua...
Tiếu Lang: "..." Học trưởng, anh thản nhiên như vậy là muốn làm nổi bật tâm lý tiểu nhân của tui sao!! Anh siêu ~~~ tự nhiên mà công bố chân tướng thật sự ra như vậy là đại trượng phu (không liên quan) sao hả? QAQ
Trên ảnh chụp hai người đều đang nghiêng mặt cười, bởi vì khoảng cách gần, thoạt nhìn tựa như Dương Gia Dược đang hôn lên thái dương Tiếu Lang, nhưng cẩn thận quan sát sẽ có thể phát hiện đây là hai bức ảnh ghép lại mà thành, bởi vì bổi cảnh kết hợp có chút gượng ép, xem ra là khi hai người bọn họ sóng vai đi chung bị người ta chụp được hai bức ảnh, rồi lại lựa chọn gương mặt nghiêng của từng người mà xử lý hậu kỳ lại.
Vương Mân: "À, ảnh này là ảnh ghép..."
Dụ Niên: "Khoa Đại của các người cũng đâu phải không có ai? Sao đi tới đi lui lại chỉ có vài người như vậy, không thấy chán à."
Dương Gia Dược: "Người quá đẹp trai cũng không có biện pháp.
Tiếu Lang: "..."
Bầu không khí thoải mái vui vẻ này đại biểu cho việc tất cả mọi người đều không hề gì phải không? Lời đồn lan truyền thành như vậy thật sự sẽ không tức giận/ăn giấm sao? Thật sự là mình lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử... sao?? QAQ
Nhìn sắc mặt Vương Mân và Dụ Niên đều không hề xấu, Tiếu Lang dần dần yên lòng.
Cơm no rượu say trở về nhà, Tiếu Lang rửa mặt, lười biếng mà ngồi phịch trên giường.
Một lúc sau Vương Mân tiến tới hết nhéo rồi sờ, Tiếu Lang rầm rì một tiếng, nâng mí mắt lên nhìn, thấy ánh mắt khác với bình thường của Vương Mân. Tiếu Lang giật mình một cái, tư chi rụt lùi, nhưng rất nhanh đã bị Vương Mân mạnh mẽ ép buộc mở rộng thân thể, dang chân dang tay thành hình chữ đại đè sát trên giường.
Tiếu Lang: "..." Anh muốn làm gì vậy?
Vương Mân: "..." Cắn em.
Tiếu Lang: "A a a, đau quá đau quá..." Tui phắc, anh là quỷ hút máu sao!? QAQ
Vương Mân vừa cắn cổ Tiếu Lang, vừa bóp bóp thịt trên lưng cậu, lực tay so với bình thường mạnh hơn không ít, Tiếu Lang không ngừng vặn vẹo, phi thường mê người.
... Biết rõ ràng đó là ảnh ghép, nhưng vẫn không nhịn được mà ghen tị...
Em là của anh, là Tiểu Tiểu của một mình anh, thật muốn giấu em đi, không để ai được nhìn thấy em cả!
Vương Mân ngẩng đầu, nhìn người nào đó bị mình cắn đến hai mắt đẫm lệ rưng rưng, liếm liếm môi, còn chưa hết ý.
Tiếu Lang: Đã nói bức ảnh kia là ghép mà!! (Bất quá lúc này mới là phản ứng bình thường như trong dự đoán là được rồi!)
Tiếp tục khi dễ...
"Ây da ~" Lại bị cắn! Anh muốn ăn em vào bụng luôn phải không hả Nii-san!!! QAQ
Ở một phòng khác --
Dụ Niên: "Anh và Tiếu Lang không phải quan hệ rất tốt sao?"
Dương Gia Dược: "Cũng tốt lắm."
Dụ Niên: "Tính cách của Tiếu Lang có phải khiến người ta rất thích hay không?"
Dương Gia Dược: "Ừm."
Dụ Niên hừ nhẹ một tiếng: "Khó trách lại bị người khác ghép ảnh thành như vậy!"
Dương Gia Dược kéo Dụ Niên vào trong ngực, cười thở dài: "Sao anh lại thích một tên ngốc thích ăn giấm như em vậy chứ?"
Dụ Niên: "..."
***
Sau ngày lễ Giáng sinh, cách thi cuối kỳ và năm mới không còn xa nữa.
Năm ba là năm mà bài chuyên ngành nhiều nhất, người rảnh rỗi thì rảnh đến hốt hoảng, mà bận rộn thì bận đến choáng đầu.
Trong bốn người, người nhàn rỗi nhất chính là Dương Gia Dược sắp tốt nghiệp, anh đã được được tư cách nghiên cứu sinh của Khoa Đại, về phương diện khác, thành tích tiếng Anh xin xuất ngoại du học cũng rất ưu việt.
Hai con đường đều dẫn đến thành Rome, việc học việc ái tình đều gặt hái tốt đẹp, Dương Gia Dược xem như đã đặt chân trên con đường 'nhân sinh đắc ý'.
Mấy ngày nay điên cuồng ôn tập, Dụ Niên mỗi ngày đều nhìn thấy một người ưu tú đến cực điểm ở trước mặt mình rảnh đến phát hoảng, áp lực của cậu càng lớn.
Bất quá cũng không phải không có chỗ tốt, Dương Gia Dược có thể kích thích cậu hăng hái tiến lên, hơn nữa trong lúc ôn tập, loại việc nhà như giặt quần áo nấu cơm này nọ, Dương Gia Dược lo hết. Loại bạn trai thập toàn thập mỹ này, chỗ nào cũng không tìm được người thứ hai!
Có đôi khi Dụ Niên cũng sẽ hoảng hốt mà cảm thấy có chút không chân thật, bọn họ đều biết có một vấn đề thật lớn chắn ngang trước mặt bọn họ -- Tương lai.
Tron mắt những sinh viên chỉ mới chớm hai mươi, tốt nghiệp chính là chia lìa lớn nhất, mặc kệ là tạm thời hay là vĩnh cữu, nhưng đại đa số chia lìa đều là cái thứ hai -- Rất nhiều người vốn định gặp lại, nhưng bất đắc dĩ vận mệnh lại không cho bọn họ cơ hội gặp gỡ.
Vấn đề liên quan đến tương lai, đi còn đường nào, về sau nên làm cái gì, bọn họ chưa từng thương lượng với nhau.
Cho nên hiện tại mỗi một ngày trôi qua, Dụ Niên đều cảm thấy giống như là trộm được.
Thi xong tất cả các môn, Dụ Niên mang theo tình trạng kiệt sức mà về đến nhà, ngủ tròn hai mươi mấy tiến mới bổ sung lại được chút tinh lực. Sau khi tỉnh lại, ngoài cửa sổ không biết là buổi sáng hay là chạng vạng, tựa hồ còn có tuyết rơi, mông lung xám trắng một mảnh.
Dương Gia Dược đang ngồi dựa vào trên giường, ôm máy tính xem phim. Dụ Niên vươn tay ra ở trong chăn ôm lấy thắt lưng anh, hơi nhích qua một chút cùng xem.
Dụ Niên: "Xem phim gì vậy?"
"Phim Thái Lan, <Love Of Siam>." Dương Gia Dược vươn tay ra ôm lại Dụ Niên, để đầu của cậu tựa vào trên vai mình, sợ cậu cảm lạnh, lại lấy áo bông trên tủ đầu giường vội vàng khoác lên cho cậu.
Dụ Niên đã từng nghe về bộ phim này, trước đó không lâu còn rất nổi tiếng, hình như nói về đề tài đồng tính.
Dụ Niên rất nhanh liền đắm chìm vào, vì câu chuyện của đôi nhân vật chính là cảm động. Mối tình đầu ngây thơ cùng với những ưu thương thản nhiên theo thời gian trưởng thành xuyên suốt cả bộ phim, thiếu niên Mew cô độc tịch mịch sau khi lớn lên gặp lại người bạn Tong thời thơ ấu, bởi vì không có gì giấu diếm nhau mà nảy sinh tình cảm.
Dụ Niên cảm thấy Mew rất giống mình, duy nhất khác biệt chính là Dương Gia Dược xuất hiện thay thế được Dụ Duyệt mà mình luôn muốn tìm kiếm, bất quá đối với mình mà nói, Dương Gia Dược cũng chính là Tong.
Lúc Mew và Tong không kìm lòng nổi mà hôn nhau, Dụ Niên nhìn đến tim đập gia tốc, khiến tim cậu càng đập nhanh chính là Dương Gia Dược cũng dán môi lên môi cậu... Cũng như tình tiết trong phim, bọn họ cũng cùng nhau hòa vào nụ hôn này.
Thật cẩn thận. Ôn nhu. Triều miên.
...
Kết cục của bộ phim không hoàn mỹ như những câu chuyện cổ tích, bởi vì tình cảm cấm kỵ và sự bất lực trong hiện thực, hai nhân vật chính lấy chia tay làm kết cục.
Dụ Niên cảm thấy có chút thương cảm, nhưng nghĩ lại, đó cũng là biện pháp cuối cùng.
Cậu không khỏi hỏi Dương Gia Dược: "Người nhà anh như thế nào?" Đây là lần đầu tiên cậu hỏi chuyện nhà Dương Gia Dược, trước đó thỉnh thoảng cũng có nghe Dương Gia Dược nói anh từ nhỏ sống nhờ trong già giáo viên, khi nhắc đến chuyện ba mẹ liền dừng lại.
Dương Gia Dược thản nhiên nói: "Sau khi mẹ anh ly hôn liền tái hôn, sau đó sinh ra một đứa em gái, anh và bọn họ không quá thân thiết, sau khi đi học trên cơ bản đều là một mình."
Tình huống này so với trường hợp của Dụ Duyệt có chút tương tự, ít nhất trong hiểu biết của Dụ Niên, cha mẹ của anh họ cũng ly dị, tuy rằng không biết sau khi bọn họ đến Bắc Kinh thì sống như thế nào, nhưng thực tế khẳng định cũng có chút tương tự với Dương Gia Dược.
Nếu như là vậy, sau đó anh họ khẳng định cũng sống không tốt, trong lòng mình vẫn luôn trách anh ấy không tới tìm mình, lại chưa từng nghĩ đến việc anh ấy có nỗi khổ hay không...
Dụ Niên không thể lần thứ hai cảm khái vận mệnh an bài, khiến Dương Gia Dược cũng trải qua chuyện tương tự đến bên cạnh mình.
"Nghỉ đông em về nhà sao?" Dương Gia Dược hỏi.
Dụ Niên: "Ừm."
Dương Gia Dược: "Anh cùng em trở về."
"Anh muốn đến nhà em mừng năm mới?" Dụ Niên liền 囧 , cậu còn chưa chuẩn bị tốt tâm lý để dẫn bạn trại về gặp mẹ vợ tương lai đâu!
Dương Gia Dược cười nhẹ: "Em đang suy nghĩ cái gì vậy, bây giờ chưa phải là thời điểm. Chẳng qua...
Muốn đến xem bộ dáng quê hương em thế nào, trước năm mới anh trở về Bắc Kinh."
Dụ Niên: "Thị trấn nhỏ thôi có cái gì xinh đẹp chứ, chỗ vui chơi gì cũng không có."
Dương Gia Dược: "Không phải là có em sao." Em là đồ chơi sao!?
Cỏ: Bộ film Love Of Siam hơi bị hay á, mọi người xem thử ih, huhu, Mario Maurer với Witwisit siêu siêu xứng đôi <3 <3
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com