Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

35

Khi ChangMin thấy bệnh viện cấp giấy chứng nhận y tế vô cùng thuyết phục thì miệng không khỏi mở căng ra thành hình chữ "O" thật to.

"Viêm túi mật mãn tính, phát tác cấp tính, cần phải phẫu thuật cắt bỏ ngay lập tức." Bác sĩ nói với ChangMin.

Wi JiHeon vừa đi lên cùng với bác sĩ vừa nói lời cám ơn, tiện thể trao đổi ánh mắt với ChangMin một chút, sau đó kéo ChangMin đi ra ngoài.

"Bây giờ biết nên làm thế nào rồi chứ?" Wi JiHeon cầm một đống giấy chứng nhận chuyển sang cho ChangMin.

ChangMin nhìn đám giấy tờ đủ để cho Jeon Jungkook được phóng thích ấy, lộ vẻ phức tạp nan giải, "Thầy, thế nào mà anh ta làm được điều đó?" Thông minh như ChangMin không thể không nhận ra trong việc này có mánh khóe.

Wi JiHeon cười thoải mái, không trả lời trực tiếp câu hỏi, ngược lại nói rằng, "ChangMin, trên con đường này còn có rất nhiều con đường vòng khác em chưa từng đi qua, đừng tưởng tại con đường thênh thang ngay thẳng vừa đi là có thể giành được thành công, em nên biết rằng, đường quốc lộ tuy bằng phẳng nhưng xe cộ qua lại rất nhiều, không chắc không có chiếc xe nào vô tình đụng phải gây nên tai nạn chết người. Bất cứ việc gì cũng phải hiểu dựa theo tình hình khác nhau mà thay đổi một cách vô nguyên tắc, giống như đường nhỏ ngoằn ngoèo quanh co bên cạnh đường quốc lộ, mặc dù chật hẹp nhấp nhô, bụi gai đầy đường, thậm chí có lẽ âm u tăm tối khiến người khác chùn bước ngần ngại, nhưng ở trong bấp bênh hiểm nghèo có thể là cách duy nhất bảo toàn tính mạng."

ChangMin không cam lòng nắm chặt tờ giấy trên tay, xương tay trắng hằn lên — Lẽ nào vụ kiện đầu tiên trong cuộc đời của mình lại kết thúc sơ sài qua quýt như thế? Mình mong đợi lâu như vậy, chuẩn bị lâu như vậy nhưng ngay cả cơ hội đứng trên sân khấu cũng không có?!

Wi JiHeon vỗ vỗ bờ vai rộng của ChangMin, nói lời an ủi, "Sau này còn có rất nhiều cơ hội, em cần kinh nghiệm này." Thằng nhỏ ngốc, cứ suy nghĩ thế giới hiện thực quá đơn giản, chẳng nhẽ thật sự cho rằng các quy định và quy tắc cứng nhắc của pháp luật có thể trói buộc được người đời? Nên biết rằng, pháp luật, cũng là do người tạo nên, chỉ cần là người làm, thì tất nhiên sẽ có lỗ thủng, mà mục đích của nghề luật sư, không phải là giúp đỡ đương sự luồn qua kẽ hở của pháp luật sao?

Lúc Jeon Jungkook được dẫn ra khỏi tù Jimin không hề có mặt ở đó nhưng một đêm trước cậu đã biết được chuyện này, bây giờ hồi tưởng khuôn mặt Jeon Jungkook chân thành thề thốt — "Jimin, tin tưởng anh, anh nhất định đem em ra, không đến một tuần, chúng ta sẽ chính thức tự do."

Jimin cười khổ — Tự do? Nếu như mình không tiếp nhận nhiệm vụ này, nếu như mình không lội qua dòng nước vẩn đục này, thì mình đúng thật là tự do... Nhưng từ sau khi vào ngục giam, không, phải nói là từ sau khi biết Jeon Jungkook, sau khi cùng hắn dây dưa mơ hồ phát sinh nhiều chuyện không chủ tâm, gông xiềng trên người khó mà tháo ra, hơn nữa càng giãy dụa thì càng chặt, gông cùm xiềng xích lại càng kiên cố. Vào thời điểm này, ở bên ngoài hay bên trong ngục giam thì có gì khác nhau? Có cái gì có thể gọi là "Chính thức tự do"?

Thế nhưng, nhớ đến đôi mắt nâu trầm dịu dàng tình cảm của Jeon Jungkook, Jimin vẫn cứ không khỏi hoang mang bối rối...

Thời gian dài sớm chiều chung sống, da thịt tiếp xúc thân mật nồng nàn, những lời thì thầm chân thành ấm áp, đã khiến Jimin mơ hồ không rõ trong lúc đó cậu cùng với Jeon Jungkook là tình cảm, là ham muốn, là không thể cưỡng lại được, hay là cùng vui vẻ với nhau, thật giả lẫn lộn giống như những lớp lưới chồng chất chập chùng ùn ùn kéo đến chụp lấy trí não Jimin, cướp mất hơi thở của cậu, khiến cậu mệt mỏi suy nghĩ.

Jimin có thể cảm nhận rõ ràng sự thay đổi của bản thân, nhưng mà một người lún sâu vào hoàn cảnh này, ngày qua ngày chứng kiến xã hội tối tăm dơ bẩn, nhuốm đẫm máu tanh, bạo lực, thèm khát, tội ác, thì làm sao mà không thay đổi? Cậu biết ngoại trừ tận sâu dưới đáy lòng vẫn luôn ghi nhớ rằng không được quên niềm tin thì ở bên ngoài, toàn bộ thân thể, giác quan đều vô hạn đón lấy đen tối hủ bại... Lúc cùng Jeon Jungkook mặc sức sung sướng, cậu dám nói đó chỉ là góp vui lấy lệ sao? Dám nói chính mình không cảm thụ được chút ít sảng khoái nào sao? Dám nói chủ động liếm hầu kết của người ta thì không mảy may động tình sao? Không dám... Cậu không dám nói... Dù cho đúng là nhớ lại sau khi ái ân Jeon Jungkook vuốt ve mái tóc cậu, nhè nhẹ xoa lưng cậu, nhiều lần âu yếm lặp đi lặp lại bên tai cậu một câu nói, "Jimin anh yêu em", thì một phần tiếng nói ngọt ngào truyền cảm kia cũng khiến Jimin khó có thể dối lòng mà mở miệng.

"Rõ ràng em động lòng với anh rồi..."

Những lời này đột nhiên chập chờn trong tư tưởng làm trái tim Jimin chợt loạn nhịp mãnh liệt, chỗ trống tình cảm hơn hai mươi năm ròng khiến Jimin không có cách nào xác định rõ tâm ý, cậu chưa từng cảm động, lại càng chưa từng yêu, bởi vậy cậu không biết cân nhắc hay so sánh mâu thuẫn tâm lý ngay lúc này.

Jimin trằn trọc trăn trở, mùa hè ngột ngạt nóng bức đã đến, buổi tối hanh khô khiến tâm trạng bất an khó chịu, đây là ngày thứ năm kể từ khi Jeon Jungkook ra tù... Mỗi lần đều là cùng hắn ôm nhau ngủ trên giường, nội tâm trống rỗng hoảng sợ, cứ như thế trong phút chốc, Jimin rất khao khát vòng tay rắn rỏi của hắn...

"Hừ!" Jimin nhổ ra một đám nước bọt, quay người nhạo báng, Kim Jimin mày lại có thể vô liêm sỉ đến như thế này sao?!

"Rầm rầm..." Tiếng đập cửa gấp gáp trầm thấp bỗng chốc vang lên.

Jimin thận trọng bước lên, nhanh lẹ luồn đến mở cửa, "Je hyung..."

JeAk mau chóng trốn vào sau cửa, "Jimin, anh không thể nán lại quá lâu, chúng ta tranh thủ nói vài câu."

"Được." Jimin hiểu rõ gật đầu.

"Jeon Jungkook được thả ra rồi sao?" JeAk nhíu mày.

"Vâng."

"Fuck!" JeAk chửi rủa, "Mẹ nó, với năng lực của thằng cha đó, nếu như sau khi rời khỏi đây sẽ không bắt hắn trở vào được!"

Jimin buồn phiền gật đầu, "Không sai, hậu phương của hắn thật sự rất vững vàng, trừ khi có thể tìm được sổ sách trên người hắn..."

"Bây giờ anh nghi ngờ hắn không mang sổ sách bên người, hẳn là ở chỗ người mà hắn rất tín nhiệm."

"Không loại bỏ khả năng này, ban đầu em cứ tưởng rằng chỉ có một mình Park YooChun biết rõ thân phận thật sự của Jeon Jungkook, nhưng từ việc hắn có thể suôn sẻ phóng thích lần này thì nhận thấy, có lẽ còn có không ít người biết thân phận hắn... Nhưng mà em nghĩ, khả năng lớn nhất vẫn là ở chỗ Jeon Jungkook..."

JeAk hơi suy nghĩ mà gật đầu, "Được rồi, luật sư của Jeon Jungkook lần này là ai?"

"Không biết, chưa thấy qua, hắn cũng không có nhắc đến, nhưng mà hắn mời luật sư của văn phòng luật sư W.Y cho em, tên là Wi JiHeon."

"Wi JiHeon?!" JeAk kinh ngạc thốt ra.

"Anh biết anh ta?"

"Đương nhiên, hắn là luật sư trưởng văn phòng luật sư W.Y, không ngờ Jeon Jungkook lại có thể quen biết hắn... Chờ một chút, cậu vừa nói cái gì?! Hắn mời cho cậu?!"

Xem ra JeAk không hề biết chuyện của chính mình, "Vâng, Jeon Jungkook muốn đưa em ra cùng."

Nét mặt của JeAk hơi cứng nhắc, "Jimin, Jeon Jungkook đối với cậu..."

Ánh mắt Jimin lập lòe bất định, tìm cách gạt bỏ trọng tâm câu chuyện, "Được rồi, Je hyung, gần đây anh có liên lạc với đội cảnh sát không?"

"Không có, bọn chúng canh chừng anh rất kỹ."

"Hiện tại trong đội chưa biết quan hệ của Jeon Jungkook và Park YooChun?"

"Ừ, Jimin, chuyện này chỉ có thể nhờ cậu đi nói rõ, chờ sau khi cậu rời khỏi đây nhất định có cơ hội liên hệ với Baek Guk, thế nhưng nói với ông ta nhất thiết không được manh động, IYeon còn đang..."

"Em biết." Jimin tiếp nối lời nói, "Je hyung, dựa theo kế hoạch của Jeon Jungkook, sắp tới Park YooChun sẽ vượt ngục."

"Cái gì?!" JeAk giật nẩy người, "Vượt ngục?!"

"Đúng, bọn chúng muốn lợi dụng khi Park YooChun làm việc ở công xưởng của ngục giam mà vượt ngục."

"Trời ơi..." JeAk vô cùng hao tổn tâm trí, "Nếu như hắn thật sự vượt ngục thành công, vậy thì xong xuôi..."

"Je hyung đừng nổi nóng, em sẽ không để hắn có cơ hội này!" Jimin nhỏ giọng nói.

"Cậu có cách gì?"

"Ngày kia sẽ mở phiên tòa xét xử vụ án của em, nếu không có bất ngờ gì xảy ra thì bọn họ có thể cho em thoát tội, nên ra bên ngoài rồi, lại biết rõ chỗ dấu sổ sách, anh thấy chúng ta còn có thể không nắm phần thắng sao?"

JeAk nghe vậy cười yếu ớt, trong lòng ổn định hơn rất nhiều, "Vậy, việc này không nên chậm trễ, sau khi cậu ra khỏi tù lập tức tìm Baek Guk giải thích rõ tình hình, nhanh chóng hành động, đừng cho bọn chúng có cơ hội!"

"Em biết, yên tâm đi! Je hyung anh mau trở về đi! Đừng để Park YooChun nghi ngờ!"

"Ừ." JeAk đứng lên đi về phía cửa, chạm đến nắm cửa thì nghiêng đầu, "Jimin, nếu như Jeon Jungkook biết cậu là cảnh sát rồi thì sẽ thế nào?"

Bước chân Jimin dừng lại, mờ mịt dán mắt vào bóng lưng JeAk.

"Jimin, thời điểm quan trọng, không thể mềm lòng, nhớ kỹ, cậu là cảnh sát, hắn là tội phạm, thân phận của hai người giống như quan hệ của mèo và chuột, là đối lập nhau..."

JeAk kéo cửa, nhanh chóng biến mất trong tầm mắt Jimin.

Chân Jimin giống như bị một lực mạnh mẽ giam cố trên mặt đất, không thể bước đi, lời cảnh báo sau cùng của JeAk tựa như tảng đá nặng trĩu đập thẳng vào trái tim Jimin. Cậu không dám tưởng tượng đến cảnh tượng ấy, nếu Jeon Jungkook biết được thân phận thật sự của bản thân, hắn sẽ như thế nào? Hắn sẽ thất vọng? Hối hận? Căm phẫn? Hay không cam lòng? Jimin suy đoán chính mình không có cơ hội nhìn vẻ mặt của Jeon Jungkook lúc đó, bởi lẽ thật sự đến giờ phút ấy, sợ rằng chính mình rất khó ngẩng đầu nhìn chăm chú vào đôi mắt kia...

Buổi sáng ngày thứ hai, Wi JiHeon đi đến ngục giam cùng Jimin làm xác nhận vu án cuối cùng, sau khi xong xuôi, Wi JiHeon nhìn như vô tình mà nói ra một câu, "Được rồi, hai ngày trước Jeon Jungkook đã kết thúc phẫu thuật."

"Phẫu thuật?!" Jimin sửng sốt thốt ra, "Làm phẫu thuật gì?!"

Wi JiHeon hơi ngạc nhiên nhìn phản ứng của Jimin, chợt cười mập mờ đen tối, "Đương nhiên là phẫu thuật viêm túi mật."

"Anh đùa gì vậy?" Jimin hạ giọng, "Không phải bệnh của anh ta là giả sao?"

"Điều này không thể nói lung tung, làm sao mà giả được?" Wi JiHeon sẵng giọng trách mắng Jimin.

Jimin ý thức được chính mình thô lỗ, vẻ mặt phức tạp u ám, "Rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Tốt nhất là anh nói rõ cho tôi."

"Ha ha ha..." Wi JiHeon vỗ tay cười to, đứng lên đẩy ghế về chỗ cũ, tác phong tràn đầy hào hoa phong nhã, "Chi tiết chuyện xảy ra, chờ ngày mai ra tù bản thân Jeon Jungkook sẽ nói với cậu..."

Vào đêm cuối cùng ở ngục giam vì trái bom nặng nề mà Wi JiHeon ném vào lòng, Jimin thao thức không thể đi vào giấc ngủ, có thật Jeon Jungkook phẫu thuật? Vậy hắn thực sự bị bệnh sao?!

Làm sao có khả năng?!

Jimin giống như trút hờn giận mà đấm tay lên vách tường — Jeon Jungkook chết tiệt, rốt cuộc anh có bao nhiêu bí mật?! Rốt cuộc anh dấu giếm tôi bao nhiêu, lừa gạt tôi bao nhiêu?!

Trong tòa án uy nghiêm trang trọng, một âm thanh dõng dạc vang lên.

"Thưa quan toà và các vị bồi thẩm đoàn, căn cứ vào chứng thực của nhân viên phục vụ khách sạn, đương sự của tôi đúng là xuất hiện ở hiện trường, nhưng tại hai mươi ba giờ mười lăm phút, cậu ta cũng đã rời khỏi đó. Mà pháp y chứng minh, nguyên nhân tử vong thật sự của người chết là do say rượu nghiêm trọng nên dẫn đến tim đột ngột tử vong, chính xác chết tại hai mươi ba giờ năm mươi năm phút, với thời gian đương sự của tôi xuất hiện có trong hồ sơ không khớp nhau. Mặt khác căn cứ vào bệnh án của người chết khi còn sống cho thấy, người chết từng có tiền sử bệnh tim mạch vành, cũng đã từng nhiều lần say rượu dẫn đến phát bệnh. Bởi vậy tôi có lý do tin tưởng nguyên nhân tử vong là do bản thân người chết chết một cách bất ngờ, không phải là do đương sự của tôi gây nên, khẩn cầu quan tòa tuyên án đương sự của tôi vô tội." Dứt lời hướng về phía bàn của quan tòa cung kính khom lưng cúi chào, sau đó ngồi xuống tại chỗ.

Jimin ngồi trên ghế bị cáo thầm cười, có lẽ có một người phụ nữ bị nhiều thứ như vậy để gây khó dễ cho tòa án, lập ra bệnh án cho cô ta, sáng tạo nguyên nhân chết cho cô ta, tạo nên những việc trải qua trong cuộc sống cho cô ta, ngẫm lại đã cảm thấy buồn cười. Jimin có thể tưởng tượng ra khuôn mặt giờ đây của Baek Guk, chắc hẳn nếu ông ta biết được cậu cuối cùng được người giải thoát khỏi ngục giam nhất định cũng dở khóc dở cười...

Jimin hơi ngẩng đầu lên, ánh mắt dao động thoáng nhìn chỗ ngồi ở xung quanh nhưng trước sau không tìm thấy gương mặt giao hẹn sẽ xuất hiện kia, ngay lúc Jimin chuẩn bị từ bỏ việc tìm kiếm, đôi mắt lại bị cuốn vào một đỉnh đầu chụp chiếc mũ màu đen sẫm, người nọ cúi đầu, vành mũ che đi hơn nửa khuôn mặt chỉ lộ ra bờ môi cao ngạo quyến rũ.

"Tòa án tuyên bố, tội danh giết người của bị cáo Kim Jimin không thành lập, lập tức thả ra." Một âm thanh ngân vang đanh thép mạnh mẽ nói.

Jimin thờ ơ nghe xong những lời này, vẫn gắt gao nhìn bờ môi vô cùng quen thuộc kia, chợt bừng tỉnh, cậu thấy khóe môi người nọ nhếch lên thành một đường cong nổi bật tỏa lên dưới bóng mờ của vành mũ, lôi cuốn khác thường.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com