40
Đó là...
Jimin có một chút do dự, khi cậu bừng tỉnh chuẩn bị nhặt miếng thẻ màu xanh lam lên thì nó đã vững vàng nằm trong tay Jeon Jungkook.
Jeon Jungkook nắm chặt mảnh thẻ nhớ nhỏ và vòng cổ ở lòng bàn tay, tay còn lại kéo Jimin, "Đừng hỏi, đi thôi."
Jimin thận trọng nhìn xung quanh, phát hiện đám người đã dần dần tản ra, vài nhân viên bảo vệ cầm dùi cui điện dè dặt quan sát hai người họ.
"Chúng báo cảnh sát rồi." Jeon Jungkook tổng kết ngắn gọn.
Nội tâm Jimin nặng trĩu — Đây là cơ hội duy nhất.
Lúc chạy vụt qua một nhân viên bảo vệ Jeon Jungkook nhanh chóng đoạt lấy dùi cui điện trong tay anh ta. Dù sao đó cũng là một anh chàng bảo vệ đáng thương, chỉ biết khoe mẽ cầm một cây gậy không chút uy thế để dọa dẫm người thì hiển nhiên không thể là đối thủ của Jeon Jungkook.
Một vài người bảo vệ khác xông tới nhưng đều bị tư thế đáng sợ của Jeon Jungkook làm cho dao động dè dặt không dám đến gần.
"Đồ ăn hại." Làn môi mỏng của Jeon Jungkook hé mở, "Muốn sống thì cút ngay cho tao."
Trong nháy mắt phát sinh tai biến nhưng Jeon Jungkook vẫn hạ cố dạy bảo mấy người không biết trời cao đất rộng mà ngăn cản hắn, trong khi hắn đã quên khuấy mất quả bom hẹn giờ có thể nổ tung bất cứ lúc nào đang ở ngay bên cạnh.
Một trận đau nhức từ cánh tay truyền đến não bộ, ngón tay buông lỏng gập xuống, Jeon Jungkook quay đầu kinh ngạc đối diện khuôn mặt bình tĩnh của Jimin, dùi cui điện trong tay hắn không biết từ bao giờ đã biến mất.
Tâm trạng Jeon Jungkook vô cùng tồi tệ, đến giờ phút sống còn này rồi mà Jimin vẫn muốn tranh chấp nội bộ, hắn cố nín nhịn cơn cuồng phong trong lòng, hạ giọng nói, "Chờ về nhà, quay về..." Cổ tay bất chợt cảm giác được đau đớn khiến Jeon Jungkook ngừng lời, vật trong tay không còn, đã bị Jimin cướp đoạt.
Vài âm thanh dứt khoát vang lên, Jimin hớt lấy những mảnh vỡ dây chuyền óng ánh, nắm chặt thẻ nhớ mini.
"Em..." Vẻ mặt Jeon Jungkook tái nhợt, đang muốn bộc phát bão tố nhưng chợt im bặt, móc nối lại những hành động khác thường của Jimin trong ngày hôm nay, trí não hắn dần dần hình thành một cái suy đoán đã tồn tại trước đây nhưng bản thân hắn vốn dĩ lúc nào cũng từ chối tin tưởng, lông mày đen dài đột ngột vắt chéo, "Em nhất định là đang tìm vật đó?"
Jimin không nói lời nào, lúc này đầu óc cậu trống rỗng, từ khoảnh khắc mảnh thẻ nhớ trong chiếc dây chuyền chính mình đeo trượt ra Jimin đã không có sức lực để suy nghĩ, cậu cứng nhắc di chuyển đối diện với đôi mắt Jeon Jungkook, buông ra một câu nói "Cảnh sát cũng sắp đến rồi."
Ánh mắt kịch liệt của Jeon Jungkook không hề hạ nhiệt trong chốc lát, hắn từng bước ép sát Jimin, "Em là ai?"
"..." Môi Jimin khẽ nhếch nhưng chỉ dung nạp được vài phần tử không khí vào trong miệng rồi liền khép lại — Tôi là ai... Trong đời lần đầu tiên hiểu rõ hóa ra thân phận của mình như vậy khó có thể mà mở miệng.
Một tay Jeon Jungkook đột nhiên bóp chặt cằm Jimin, hắn nâng cậu lên ép buộc cậu nhìn thẳng vào mắt hắn, ánh mắt độc ác, thù hận và căm phẫn như xuyên thủng tâm hồn con người, cách biểu hiện nỗi buồn phức tạp đó đã lâu lắm rồi không xuất hiện trên khuôn mặt nam tính đó...
Bé cưng, bé cưng...
Jimin không khỏi nhớ đến quãng thời gian ban đầu giằng co cùng Jeon Jungkook, dù chỉ mới cách đây một tháng nhưng tự như mấy thế kỷ đã qua.
Jimin im lặng quan sát vẻ mặt nhanh chóng thay đổi của Jeon Jungkook, cậu rõ ràng ý thức được Jeon Jungkook kia, đã trở về...
Jeon Jungkook kia có thể lạnh lùng dùng hết thủ đoạn tàn nhẫn đối xử với Kim Jimin, Jeon Jungkook kia có thể tùy tiện làm nhục thân thể Kim Jimin, có thể dùng khóe môi hờ hững bỡn cợt châm biếm Kim Jimin. Jeon Jungkook không yêu Kim Jimin đã trở về...
Kim Jimin?!
Hừ! Kim Jimin! Con mẹ nó Kim Jimin! Kim Jimin là cái quái gì vậy?! Chẳng qua chỉ là một cái tên tùy ý bịa ra mà thôi! Là một thể xác phóng đãng vô hồn không có tình cảm cũng chẳng có buồn vui, chỉ bằng cái tên này còn xa xỉ muốn cầu xin tình yêu của người đàn ông đang ở ngay trước mắt sao?!
Chân tay của Jeon Jungkook không phân biệt nặng nhẹ đánh về phía Jimin. Cậu không né tránh mà ngoan cường chịu đựng, chỉ là luôn luôn ngoan cố nắm chặt mảnh thẻ nhớ nhỏ trong tay. Đúng thế, cậu cần quên mình phục vụ để bảo vệ vật này giống như JeAk đã từng làm.
Jeon Jungkook không hề thương tiếc, tức giận theo dòng máu chảy tán loạn trong cơ thể châm lửa cho từng tế bào chiến đấu hỗn loạn bùng lên. Cánh tay trái sau khi bị Jimin đột ngột đánh không được linh hoạt lắm, sức mạnh cũng không nhiều, nhưng vẫn là một bộ phận của cơ thể, chỉ cần là một phần thân thể của Jeon Jungkook thì có nghĩa vụ phải tấn công Kim Jimin.
"Bốp..." Chân Jeon Jungkook đẫm đạp đầu gối Jimin khiến cậu mất thăng bằng quỳ một chân xuống nhưng ngay lập tức, cậu lảo đảo lắc lư đứng lên.
"Bốp..." Cùng vị trí nhưng hiệu lực càng thêm mạnh, Jimin lần thứ hai quỳ rạp xuống đất, lần này cậu không thể đứng dậy ngay được bởi lẽ trái tim cậu quá đau đớn giống như trong nó đang chứa đầy những mảnh đá vụn có góc cạnh sắc nhọn không ngừng chà vào vách tường bên trong, dường như muốn đâm thủng lớp vách mỏng manh kia. Thân thể đau đớn che dấu trái tim đau đớn, áp lực đè ép khiến cậu nghẹt thở.
Đứng lên... Đứng lên...
Kim Jimin! Đứng lên!
Không! Không... Không phải là Kim Jimin... Đó là ai? Tôi rốt cuộc là ai?! Tôi rốt cuộc nên là ai?! Tôi rốt cuộc có thể là ai?!
Khuôn mặt DaeBung, khuôn mặt JeAk, thậm chí cả khuôn mặt của IYeon – người cậu chưa từng được gặp, những hình ảnh quen thuộc và không quen thuộc đó thổi qua trước mắt Jimin...
Mày không hề làm sai, mày một chút cũng không hề sai, mày chỉ là muốn hoàn thành nhiệm vụ của mày thôi, hơn nữa mày hoàn thành vô cùng tốt!
Cho nên, mày không thể nhẫn nhịn, cũng không cần phải nhẫn nhịn!
Hai tay Jimin cố gắng đập lên sàn nhà, sau đó ngẩng đầu lên, trong khoảnh khắc đó, cậu thấy được đôi mắt đau đớn sâu sắc hòa cùng nỗi nhục sau khi biết được mình bị phản bội của Jeon Jungkook.
Ánh mắt vừa trầm ngâm lại lần nữa tiêu tan, Jimin mờ mịt nhìn khuôn mặt phía trên đỉnh đầu mình, một giọng nói bỗng nhiên từ trong trí nhớ xa xăm vọng tới — "Jimin, anh... có thể tin tưởng em không?"
Một bàn chân tức khắc trực tiếp đánh vào ngực Jimin, cậu nghe thấy trong khoang ngực phát ra âm thanh răng rắc, khóe miệng tuôn trào bọt máu, đau quá... là xương sườn bị gãy sao..
Ngay sau đó vô số cú đá rơi vào bả vai, hõm ngực, bụng dưới khiến Jimin suy sụp ngã xuống mặt đất nhưng bàn tay nắm chặt thẻ nhớ không hề buông lỏng giống như muốn hòa tan mảnh thẻ nhỏ tinh xảo đó vào máu thịt mình.
Nghiêng tai áp chặt vào mặt đất Jimin cảm nhận được tiếng rung động, có những tiếng bước chân rầm rập đang tiến về chỗ họ truyền đến.
"Đồ ngu!" Giọng nói chứa đầy khinh bỉ phía sau vang lên, Jeon Jungkook ngồi xổm trên sàn nhìn Jimin, "Em không phải là đang đợi chúng nó sao?"
Jimin nhắm mắt, siết chặt vật đang nắm trong tay.
"Bản lĩnh rách nát bằng ba bước chân mèo của chúng nó mà cũng muốn ngăn cản Jeon Jungkook anh sao?!"
Đột nhiên ở giữa lưng truyền đến một cơn đau thấu xương khiến Jimin nhe răng, máu ngấm vào giữa kẽ hở của hàm răng nhìn đáng sợ giống như quỷ dữ.
Jeon Jungkook dùng đỉnh đầu gối húc cột sống Jimin, hai tay từ phía sau xuyên dưới nách cậu, sau đó cánh tay cố sức móc trở về tựa hồ muốn bẻ gãy người Jimin.
Chóp mũi Jimin nhỏ mồ hôi lạnh, ngực bị uốn cong về phía trước bởi hành động hung bạo của Jeon Jungkook, bây giờ trên xương sườn càng cảm nhận được sự đau đớn tột cùng, mỗi khi hít vào đều đau buốt gần như muốn ngất xỉu, nhưng Jimin cứ thế cắn chặt răng, một tiếng cũng không hề thốt ra.
"A? Rất ngoan cường đây mà..." Jeon Jungkook cười nham hiểm.
Trái tim Jimin chợt rối loạn một nhịp, giọng nói như thế đã rất lâu rồi cậu không nghe thấy nhưng không hề có cảm giác xa lạ. Hóa ra từ trước đến nay đây mới là hình thức chung sống chân thực nhất của hai người, mà bên trong nổi bật những hình ảnh mơ hồ ấm áp nhất nhưng cũng chỉ là cảnh tượng thoáng qua thôi...
Đau quá!
Jimin đột nhiên mở to mắt, lúc này lưng cậu bị hắn gắt gao dẫm nát dưới chân, hai tay bị lôi cao lên gần như hợp với cơ thể một góc chín mươi độ.
"Tinh..." Một vật màu xanh lam rơi lên sàn nhà đồng thời hai bàn tay cũng vô lực rơi xuống mặt đất.
Jeon Jungkook bình thản nhặt thẻ nhớ rồi dẫm lên cổ Jimin, "Thật sự là đồ ngu!"
Hắn nhỏ giọng chửi bới một câu khi cảm nhận tiếng bước chân ngày càng gần, đang muốn nhấc Jimin khiêng lên vai nhưng đột nhiên hắn thoáng nhìn thấy một vài bóng người đang thâm nhập ở lối vào.
"Fuck!" Jeon Jungkook giật tóc Jimin, "Em là ai?! Nói!"
Hơi thở của Jimin dần dần trở nên yếu ớt, tựa như xương sườn bị đứt gãy đâm vào trong phổi, so với người bình thường thì hô hấp khí lúc này đối với Jimin mà nói thật giống như người bị đuối nước.
"Đứng yên!" Một tên cảnh sát thấp lùn lười biếng phát ra tiếng nói nhàm chán, chìa ngón tay to bè chỉ vào Jeon Jungkook, ngoài ra những người cảnh sát đi theo cũng ầm ĩ nói vài câu cho có lệ. Không ai biết trước mắt mình chính là Jeon Jungkook, mà dù có biết là Jeon Jungkook cũng sẽ không có ai biết ngoại trừ cái tên "Jeon Jungkook" biểu thị cho một tên tội phạm đang ở trong giai đoạn điều trị y tế thì còn có nghĩa gì khác nữa.
Jeon Jungkook liếc mắt có chút chán nản, "Mẹ nó, không kịp rồi!" Hắn buông tay Jimin ra, quét mắt sơ qua bốn phía, sau khi nhận biết rõ phương hướng liền quay đầu lần thứ hai tán gẫu với Jimin đang hô hấp mỏng manh, "Nghe! Giữ gìn thân thể của em! Chờ anh trở lại hành hạ!" Sau đó hắn đứng lên, nhanh chóng hướng về lối thoát dành cho công nhân viên mà chạy đi.
"Không được chạy! Đứng lại!" Tên cảnh sát béo ú đuổi theo, trong miệng vẫn kêu gào những từ ngữ không có trọng lượng, "Mày đứng lại đó cho tao! Mẹ nó! Hại bữa trưa của bố mày không được ăn no, phải đi đối phó với đám lâu la bọn mày! Đứng lại!"
Lông mi Jimin hơi rung động, đôi mắt híp lại thành một khe hở nhỏ hẹp, cứng đờ nhìn hình ảnh linh hoạt dễ dàng chóng vánh chạy trốn, tiếp đó yên tâm mà nhắm hai mắt lại.
Đồ ngu! Anh mới là đồ ngu! Chẳng qua chỉ cần cướp lại mảnh thẻ nhớ mà thôi, cần gì phải mất công tốn sức hồi lâu như thế... Thật sự là đồ ngu...
Trong mông lung mịt mờ Jimin ngửi thấy mùi chất sát trùng nồng nặc, dù hai mắt chưa mở nhưng đầu óc đã trở nên rõ ràng, không biết nếu mở mắt ra thì cậu phải đối diện với gương mặt của ai đây...
Jimin quyết định mình cứ chậm chạp chưa cần biết đáp án vội, cậu cần tập trung tinh thần xâu chuỗi lại những chuyện đã xảy ra.
JeAk đã chết, thân phận mình bị bại lộ, thẻ nhớ còn đang trong tay Jeon Jungkook mà Jeon Jungkook đã chạy bay biến.
Sau khi lau sạch các vấn đề phức tạp, mọi thứ trở nên đơn giản và rõ ràng.
Như vậy xem ra, mình đã thất bại hoàn toàn, thất bại thảm hại.
Thế nhưng không hiểu tại sao trong lòng luôn luôn không có thoải mái.
Thật tốt! Tất cả về vị trí cũ! Jeon Jungkook vẫn là anh cả ở phía hậu trường của Park gia, mình vẫn là đặc công ưu tú Han Jimin, hai người đều có một con đường sống khác biệt, không có khả năng giao nhau... Thật tốt! Thật tốt...
"Giữ gìn thân thể của em! Chờ anh trở lại hành hạ!"
Câu nói cuối cùng của Jeon Jungkook để lại gào thét bên tai Jimin...
Ha ha... Jimin nở nụ cười trong im lặng, tỉnh lại từ giấc mơ đẹp do chính mình thêu dệt nên.
Người ta nói rằng muốn che dấu một lời nói dối cần nghìn vạn lần bằng chứng dối trá khác, thế mà chính mình không chịu nổi trọng lượng của những lời nói dối phức tạp đó, muốn ném đi những thứ phức tạp ấy thì chợt phát hiện, sự thật còn khiến người khác khó chịu đựng hơn dối trá.
Jeon Jungkook, cuối cùng tôi so với anh... Một ánh mắt, một hành động của tôi có thể khiến anh dễ dàng phá hủy quá khứ, nhưng nhiều ánh mắt lẫn nhiều hành động của anh cũng không có cách nào có thể khiến tôi phá đứt cái lưới ban đầu mà tôi muốn trùm lên anh, càng vùng vẫy thì càng lún sâu xuống... Nếu như không phải như thế này, vậy tại sao người đánh tôi lại là anh, mà người tự tay thả anh lại chính là tôi...
Tôi thua, tôi nhận thua rồi, từ khoảng khắc chiếc dây chuyền tan vỡ để lộ ra mảnh thẻ nhớ chết tiệt đó, tôi đã thua, thua bởi tôi lặng lẽ chấp nhận tình yêu của anh, thua vì tôi rốt cục cũng thừa nhận tôi yêu anh...
Nhưng tôi không thể đáp lại anh, giống như anh nói — Có đôi khi chúng ta thật vô tình.
Jeon Jungkook, buông tha tôi đi... Tôi đã dùng phương pháp duy nhất còn lại của tôi để trả lại vật thuộc về anh cho anh và cũng dùng phương pháp đó để cho anh biết số mệnh đối lập của hai chúng ta, nếu tất cả có thể trở về thuở ban đầu, không nên trêu chọc tôi có được hay không? Không nên hành hạ tôi nữa, không nên làm nhục tôi nữa, không nên trả thù tôi nữa, lại càng không nên tiếp tục yêu tôi nữa...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com