Anh lạnh lùng , cao lãnh , ít nói , đẹp trai , nam thần , được bao cô gái mong đợi . Ba anh chủ tịch tập đoàn thứ 2 Trong và Ngoài nước . 8 tuổi một độ tuổi có thể biết mất mát đau đến thế nào ! Mẹ anh mất lúc anh 8 tuổi . Ba anh cưới một người vợ vô sinh , bà yêu thương anh nhưng anh không bao giờ coi là mẹ . Nhưng mọi truyện khác đi từ khi nó bước vào cuộc đời anh . Nó mang lại cho anh sự ấm áp , tiếng cười , an ủi và là người anh yêu
Mấy bạn ơi cho cảnh báo trước là truyện văn phong không theo ngữ pháp Việt cũng không theo lối hành văn nào cả. Nên những bạn có tiêu chuẩn về truyện phải đúng ngữ pháp tiếng Việt thì đừng đọc nha, với cả đây là truyện Huấn Văn nữa, tìm hiểu nó là gì trước khi vào đọc luôn nha. Mình thông báo trước chứ không mình bạn lỡ đọc rồi lỡ bực mình khó chịu nữa. Lưu ý dùm mình nha, mình cám ơn nhiềuu.Nữ vương siêu cấp lạnh lùng là chủ nhiệm . Đậu phộng ngơ ngác bị bắt làm trợ lý . "Không xong rồi , mau chạy thôiiiiii"…
Tác giả:VÂN SƠ ĐƯỜNG. Edit:Sabo Số chương:292 chương. Thể loại: Đam Mỹ, Cổ đại, HE, Tình cảm, Ngọt, Chiều nhau, Sống lại, Chủ yếu là góc nhìn của thụ, Duyên trời tác hợp, 1vs1Trích đoạn:Thẩm Úc yêu một người, không tiếc vì hắn mà bày mưu tính kế, hi sinh bản thân, điên đảo vương triều, thế nhưng sau khi chết đi y mới nhận ra bản thân chỉ là thế thân cho thụ chính trong sách. Hi sinh tất cả chỉ để tác thành cho hai người kia. Sau khi sống lại, Thẩm Úc một thân đầy bệnh tỏ vẻ không thèm tác thành, còn công chính à? Ai muốn cứ giữ. Y thay thứ đệ vào cung và trở thành nam phi của bạo quân, dù sao tên bạo quân này cũng không yêu nam sắc, y còn rất nhiều thời gian để tận hưởng cuộc sống. Lúc vào cung, mọi người ai ai cũng sợ bạo quân, còn Thẩm Úc nên ăn thì ăn nên uống thì uống. Không coi bạo quân ra gì. Bạo quân tóc bay phất phơ, hai tròng mắt ửng đỏ, không thể ngăn cản lệ khí trong người, hắn bóp cổ Thẩm Úc rồi hỏi: "Ngươi không sợ chết sao?"Thẩm · sớm chết sớm siêu sinh · Úc thoáng hưng phấn: "Ngươi muốn giết ta sao?"Bạo quân: "?????" Mình chỉ đảm bảo edit đúng đc 50-60%. Mong các bạn thông cảmTruyện được edit bắt đầu từ ngày 03/01/2022Ngày hoàn thành :??/??/????Nguồn truyện QT: wikidth+ hố truyện Truyện được edit chưa có sự đồng ý của tác giả nhaaaa.📌 editer hay xàm nên sẽ hay xàm ở cuối chương 📌 hi vọng các bạn không KY, chửi nhân vật, ĐẶC BIỆT LÀ KHÔNG CHUYỂN VER📌 vừa edit vừa beta nên chất lượng từng chương không được đảm bảo.📌 edit chỉ dựa theo quá trình ĐỌC và HIỂU của tui, và có thể…
Tên khác: Bệnh nhược thụ tại ngược văn lý đương hàm ngưTác giả: Đường Tửu NguyệtTag: Hào môn thế gia, Ngọt sủng, Xuyên sách, Sảng văn, Nhẹ nhàngTình trạng: Hoàn thànhTình trạng edit: Hoàn thành - đang betaTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: Giản Úc, Lục Chấp ┃ vai phụ: ┃ cái khác:Một câu tóm tắt: Tôi thật sự không muốn được sủng đâu!Lập ý: Cố gắng thay đổi vận mệnh!{ editor không biết tiếng Trung, có sai sót mong mọi người nhắc nhở nhẹ nhàng. Cảm ơn!]…
★ Tên gốc: QUÝ PHI BẰNG PHUN TÀO THỰC LỰC THƯỢNG VỊ. ★Tác giả: Hoa Nhật Phi. ★Tổng số chương: 181.★Trạng thái bản gốc: đã hoàn.★Conver: Lovely Day★Edit: Tái Thế Tương Phùng •Nghe đồn đương kim Bệ hạ giết cha giết huynh, là bạo quân giết người không chớp mắt, người người e ngại. Rốt cục, ngay cả trời cũng dung không được hắn!Một đêm dông tố, Hoàng đế giục ngựa ra khỏi thành, bất hạnh bị sét đánh trúng, chưa hết đâu. Sau khi tỉnh lại, đột nhiên thêm một kỹ năng 'Có thể nghe thấy tiếng lòng Quý phi'. Quý phi tự xưng đối với mình tình căn thâm chủng, trong bụng câu đầu tiên khi nhìn thấy hắn lại chính là: Cẩu hoàng đế!Vì lẽ đó, tình yêu của Quý phi sẽ biến mất đúng không?•Nội dung nhãn hiệu: Tình hữu độc chung, hoan hỉ oan gia, xuyên qua thời không.•Một câu giới thiệu vắn tắt: Vì lẽ đó tình yêu của Quý phi sẽ biến mất, đúng không?•Tên chương do editor đặt.★Văn án của editor:✿Vài ngày sau khi bị sét đánh...Bạo quân: "Vì sao trẫm nghe được lời ngươi nói mà những người khác lại không nghe được? Đích thị là yêu quái!"*xách kiếm lên chém lấy chém để*✿Hơn nửa năm sau khi bị sét đánh...Bạo quân: "Nàng trốn đi đâu ta cũng tìm ra hết, cứ tùy tiện chọn một chỗ là được."Sủng phi: [ ta đi nhà xí, đi theo không? ]Bạo quân cười mỉm:"Nàng đi nhà xí ta cũng theo."Sủng phi xanh mặt:[ đậu má mình chỉ nghĩ thôi chứ có nói ra miệng đâu? Sao con chó này biết được. Đích thị là yêu quái. ]*xách cái quần chạy tám hướng*…