Phải chăng đây là loại bia chôn sa mạc, chai quăng trên biển cả, lá thắm thả trôi dòng, cất dấu cho một sự thật cấm kỵ?
Văn Xương - vì cãi mệnh trời cứu người - Lan Ý nên bị đọa làm thủy thần, theo học thầy Chu chỉ để được "tâm truyền", dạy đạo làm người chứ không phải đọc sách thánh hiền khô cứng.
Cái đạo làm người do thầy Chu truyền dạy, tình yêu thương và nỗi đau khổ "tầm thường" của nhân loại đã biến trái tim lạnh lẽo của thần linh thành trái tim nóng của con người....
.
"Yêu ta... nàng không sợ đau khổ sao?"
"Nàng không sợ sẽ có chia ly ngăn cách sao?"
.
Cuối cùng, vị thủy thần ấy một lần nữa cãi mệnh trời để rồi phải nhận lấy một một sự trả giá đắt.
.
"Làm người đã rất khó mà lại rất khổ"
"Con ơi. Mẹ chỉ lo một nỗi. Con ngây thơ quá."
"Ngây thơ rất dễ thành người...."
* Vui lòng không reup hoặc copy nếu không có sự cho phép của bọn mình=))) muốn mượn phải hỏi, muốn lấy chất xám của bọn mình thì phải xin phép trước=)) tính tình mình không được tốt lắm đâu nên đừng giở thói ăn cắp chất xám của người khác nhee:))))
Tên truyện: Cám dỗ Hán việt: Dụ tình HTác giả: Vũ Sơn ThanhTình trạng raw: Hoàn thànhTình trạng edit: Hoàn thànhĐộ dài 30 chương + 2 ngoại truyện Editor: Dương Minh Thư ( Thư Thư )Thể loại: Nguyên sang, ngôn tình, hiện đại, HE, tình cảm, H văn, Đô thị tình duyên, 1v1, nữ sạch.Truyện chỉ có sủng và thịt ~~ KHÔNG CHUYỂN VER HAY REUP Truyện chỉ đăng tải duy nhất tại wattpad ThienThien0909…
Cậu lớn lên trong sự yêu thương bảo bọc của ba mẹ, cậu chuyện đời còn chưa hiểu hết, cậu ghét cái ác và chỉ muốn làm người tốt a, nhưng vì sao khi xuyên vào cậu lại trở thành nhân vật phản diện thế này?? Không được không được, phải làm người tốt, phải thay cái tên phản diện này làm người tốt.Tôi chỉ muốn làm người tốt chứ không muốn làm hoàng hậu của người đâu a hoàng thượng.Cuốn tiểu thuyết mà tôi đọc là đam mỹ a. Nhưng đam mỹ là truyện gì cơ? Nhân vật phản diện ác quá đi a. Sao nhân vật chính không mau phát hiện mà trừng phạt hắn đi? Vì cái suy nghĩ đáng chết đó mà bây giờ hối hận không kịp.( Mộc Ức Thiên hệ liệt ) Thể Loại: Đam Mỹ Xuyên Không, Cung Đình Cổ Trang, Nhất thụ Nhất Công, Sinh tử văn, Đế Vương công Ngây thơ thụ. Tác giả: Song Bích.Xin tôn trọng công sức người viết và không mang đi nơi khác khi chưa có sự đồng ý của tác giả.…
Tác giả: Kiều Gia Tiểu KiềuThể loại: Cổ đại, Điều tra, Quan trường, Sủng, Sạch, HESố chương: 161 chương + 3 ngoại truyệnBìa: designed by Sườn Xào Chua NgọtNgười đăng convert: idflower ở Wiki dịchĐề cử: Nhà Tâm toàn ConvertSở Dao là thiên kim phủ Thượng thư tài sắc vẹn toàn, cùng ca ca song sinh Sở Tiêu có một bí mật không muốn người biết -- mỗi khi ca ca nhìn thấy máu sẽ ngất xỉu, linh hồn của nàng sẽ bám vào thể xác của ca ca, thay ca ca giành được danh hiệu đệ nhất tài tử của kinh thành. Cũng bởi vì bí mật này mà dẫn đến vô số hiểu lầm, khiến đôi huynh muội song sinh vướng vào một trận phong ba đầy rẫy những âm mưu quỷ quyệt . . .Đây là một bộ ngôn tình kết hợp với yếu tố phá án giúp mọi người động não, tình tiết chặt chẽ, ngôn ngữ khôi hài. Nam chính luôn cho ra những giả thiết kỳ quặc thú vị, giao tiếp với nữ chính lâu ngày sinh tình, hai người nắm tay nhau đập tan mọi âm mưu, xua tan mây mù nhìn thấy ánh bình minh tươi sáng.Truyện còn được đăng ở gocnhabacom.wordpress.com…
Nguồn: a3manga.comTình trạng: Đang tiến hànhMột nữ quân y đặc cấp trong bộ đội lục chiến, thánh thủ trung tây y, tinh thông võ thuật, tiễn thuật vì một tai nạn trên không mà xuyên không về lịch sử. Mang trên mình mối thù, nàng sẽ làm gì đây?…
Nói là review chứ thật ra chỉ là ghi chép lại nội dung các cuốn ngôn tình đã đọc, tiện chia sẻ với mọi người luôn. Hy vọng mọi người sẽ kiếm được cốt truyện nào đó ưng ý với mình. Cảm ơn vì đã đọc.P/s: Mình chỉ review những cuốn mà mình nghĩ là cần review với mọi người thôi, còn mấy cuốn kinh điển như bên nhau trọn đời hay đạo tình,... thì chắc cũng rất quen thuộc rồi, mình nghĩ cũng không cần đâu.…
Tác phẩm: Loạn Nhịp Vì Người (Phanh Nhiên Vi Nhĩ)Tác giả: Mẫn NhiênNhân vật chính: Thời Ý x Phó Tư ĐiềmĐộ dài: 164 chươngThể loại: Bách hợp (GxG), Tình yêu chốn đô thị, Yêu sâu sắc, Vườn trường, Gương vỡ lại lành…