Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

CHAP 1


CHUYẾN KHAI THÁC ĐỊNH MỆNH

Hành tinh Z-119, một vũ trụ hoang vắng đầy tài nguyên quý giá.
Nhiệm vụ: Khai thác khoáng sản cho Nhà Tù Xuyên Đa Vũ Trụ.
Quy tắc: Tù nhân làm việc. Cai ngục giám sát. Kẻ bỏ trốn bị giết ngay lập tức.

Một con tàu vận chuyển khổng lồ vừa đáp xuống bề mặt hành tinh, cánh cửa thép mở ra, giải phóng một nhóm tù nhân bị xiềng xích, mắt đầy tuyệt vọng. Đứng trên bệ cao quan sát, ba cai ngục với ba phong cách hoàn toàn khác nhau chuẩn bị cho công việc của họ.

1. Cuộc Họp Ngắn

"Được rồi, mấy đứa rác rưởi kia, nghe cho rõ đây!"

Giọng Suzi vang lên đầy phấn khích. Cô nàng vừa bẻ khớp cổ tay, vừa nhún nhảy như thể sắp được tham gia một buổi tiệc máu.

"Nhiệm vụ của các người rất đơn giản: Đào, đào, đào! Mỗi tên phải nộp ít nhất 100kg khoáng sản trước khi quay về. Ai lười biếng? CHẶT CHÂN! Ai trốn? NỔ BANH XÁC! Ai phản kháng? HAHAHA, CHƠI VỚI CHỊ NÀO!~"

Một vài tên tù nhân nuốt nước bọt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Poki, đứng bên cạnh, chỉ thở dài chán nản. Cậu lấy một viên pha lê từ trên vai, xoay xoay nó trên tay, giọng bất cần:

"Suzi, ít nhất cũng đừng làm chúng nó hoảng đến mức đái ra quần ngay từ đầu chứ? Còn dài ngày làm việc mà."

Suzi quay sang cười toe toét:

"Ôi, ai thèm quan tâm chứ~? Nhìn chúng nó run rẩy vui màaaaa!~"

Bên cạnh họ, Unknown không nói gì, chỉ đẩy nhẹ gọng kính lên, ánh mắt lạnh băng quét qua từng tù nhân. Cô không cần nói nhiều, vì chỉ cần suy nghĩ của từng kẻ cũng đã bị cô đọc thấu.

"...Trong số này có hai kẻ đang có ý định trốn. Một tên sẽ thử đào hầm, tên còn lại sẽ tấn công một cai ngục khi có cơ hội."

Lời nói nhẹ nhàng nhưng như một bản án tử.

Hai tên tù nhân hoảng loạn lùi lại, nhưng trước khi chúng kịp làm gì, Unknown chỉ nhẹ nhàng búng tay.

Bịch.

Cả hai gục xuống ngay lập tức, cơ thể bất động vài giây, mũi bắt đầu chảy máu. Không đau đớn, không tiếng la hét, chỉ có sự tuyệt vọng.

"N-này! Đó là khả năng quái gì vậy?!" Một tù nhân hét lên.

Unknown chỉnh lại găng tay, giọng điềm tĩnh:

"Tấn công trực tiếp vào trung khu thần kinh của não. Một đòn nhẹ thôi. Nếu thử làm bậy, lần sau sẽ không phải bất động vài giây, mà là tê liệt vĩnh viễn."

Sự im lặng bao trùm cả đám tù nhân.

Poki lắc đầu, vỗ nhẹ vào viên pha lê trước ngực, giọng nhẹ bẫng:

"Chậc... Chưa gì đã có hai thằng rớt. Cá cược đi, bao nhiêu thằng còn sống sót đến cuối ngày?"

Suzi háo hức:

"Ôi trò này vui nè! Tôi đoán... tầm 10 thằng sẽ tèo trước khi về!"

Unknown chỉ lạnh lùng đáp:

"Không quan trọng. Quan trọng là đảm bảo số khoáng sản cần thiết. Chỉ cần chúng còn đào được, chết bao nhiêu cũng chẳng thành vấn đề."

Lời tuyên bố đó như một nhát dao xuyên thẳng vào tinh thần của đám tù nhân.

Không ai có thể thoát. Không ai có thể phản kháng.
Làm việc, hoặc chết... và bị hồi sinh chỉ để tiếp tục làm việc.

Một địa ngục không lối thoát.

💀 Chào mừng đến với Chương Trình Lao Động Cải Tạo! 💀
🔷 Đào khoáng hoặc chết.
🔷 Nếu chết, chúc mừng, bạn sẽ được hồi sinh để tiếp tục làm việc!
🔷 Nếu trốn, bạn sẽ bị giết ngay lập tức (và vẫn phải quay lại làm việc).
🔷 Nếu tấn công cai ngục... Ờ, đừng hỏi, vì lúc đó bạn sẽ không còn khả năng hỏi nữa đâu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com