4.
Trong chiều tà, hắn ngẩn ngơ ngắm nhìn y, người đang thả hồn bên trang sách.Buông một vài câu đùa ghẹo khẽ, khiến y giận dỗi quay đi, đôi má ửng hồng. Hắn thích thú dõi theo từng cử chỉ nhỏ nhặt, lòng không khỏi cảm thán, bởi lẽ, y mang trong mình một sức hút lạ kỳ, tựa như ánh trăng rằm giữa đêm tối, dịu dàng mà khiến người ta không thể rời mắt.
Y là người hắn vớt lên từ dòng sông nhỏ. Khi đó, thân thể y bất động, lạnh thấu xương , hơi thở mỏng manh như sương khói, tựa chú mèo con run lên trong sương lạnh, hình ảnh mong manh đến đáng thương. Hắn chẳng nhớ rõ lý do thúc đẩy mình cứu y, nhưng trong trí nhớ hắn khắc sâu hình ảnh đôi mắt y trống rỗng đầy sự hoang mang nhìn khoảng không vô dịnh,khóe mi ướt sương, những giọt lệ nóng cứ thế tuôn rơi không ngừng, lăn dài trên gương mặt thất thần biểu lộ nỗi kinh hoàng thầm kín, sự đáng thương từ y khiến gã muốn ấm áp xoa dịu, trở thành nơi y có thể nương tựa tránh xa khỏi mọi sóng gió cuộc đời. Thật là 1 chú mèo nhỏ nhát. Gã cố nén xúc cảm muốn vuốt ve mái tóc Y, đưa y về nhà. Những vết sẹo lớn nhỏ hằn trên cơ thể y gợi lên bao thắc mắc, một câu chuyện đau thương ẩn giấu, nhưng y dường như không muốn nhắc đến, nên gã cũng chẳng tiện hỏi , chỉ biết thầm lặng quan tâm và che chở.
Y lưu tại nhà hắn, bởi lẽ y chẳng có nơi để nương tựa, một thân một mình giữa dòng đời khắc nghiệt. Hắn chẳng hề ngược đãi y, thậm chí, đối đãi với y như một tri kỷ, một người bạn tâm giao hơn là kẻ hạ nhân. Chẳng biết tự bao giờ, y đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của hắn, tựa như hơi thở, tựa như ánh sáng xua tan bóng đêm tăm tối trong lòng hắn. Hắn nhận ra, sự dịu dàng và trầm mặc của y đã không chỉ đơn thuần là tình bạn, nó gieo vào lòng hắn một hạt mầm thứ cảm xúc vượt xa tình bạn .Mọi sự cứ thế êm đềm trôi, tưởng chừng sự yên bình sẽ tiếp tục kéo dài, cho đến một ngày, người nhà y tìm đến, mang theo gánh nặng về một quá khứ đầy bi kịch .Khi đó, hắn mới nhận ra những đau khổ mà y đã trải qua, những nỗi đau mà hắn chưa từng hình dung nổi. Lòng hắn dâng trào bao cảm xúc đan xen – xót xa tận cùng, phẫn nộ tột độ, và cả một khao khát mãnh liệt muốn hành động, muốn bảo vệ y khỏi mọi tổn thương. Hắn chẳng rõ đó là gì, cũng không có thời gian tìm hiểu, chỉ biết cảm xúc ấy cứ gặm nhấm trái tim Hắn từng chút một, ép gã phải làm gì đó, phải trả công bằng cho y. Hắn tự nhận mình không phải kẻ thiện lương, không phải một người giải thoát, nhưng hắn thực lòng quan tâm đến y, quan tâm hơn bất cứ điều gì trong cuộc đời. Hắn chẳng thể lý giải vì sao mọi suy nghĩ của hắn đều xoay quanh y, tựa như một vòng xoáy không lối thoát, khiến hắn thay đổi hoàn toàn. Cuộc đời hắn trước đây tự do tự tại, không vướng bận, không ràng buộc, nhưng từ khi có y, lòng gã như lửa đốt, lo lắng cho y từng li từng tí, chỉ sợ y sẽ tan biến như làn khói.
Hắn đối mặt với một nam nhân trẻ tuổi, chủ nhân một gia tộc thế gia danh tiếng, khí chất hơn người nhưng trong mắt gã, hắn chẳng qua cũng chỉ là kẻ học đòi người lớn, thiếu đi chiều sâu và sự từng trải. Khí chất ngạo mạn của hắn khiến nam nhân kia có chút do dự c, ánh mắt hiện lên vẻ e ngại, nhưng với thân phận gia chủ đương nhiệm, hắn không cho phép mình run sợ, cố giữ vẻ bình thản. Tuân theo lễ nghi, nam nhân an tọa, bắt đầu tường thuật quá khứ đen tối của y, từng lời nói như những nhát dao cứa vào lòng gã.
Ngồi trong căn phòng tĩnh lặng, y chìm vào một khoảng lặng sâu thẳm. Tâm trí y tìm về dòng thời gian đã cũ, nơi những mảnh ký ức chẳng chút vui vẻ hiện về. Y không muốn phô bày, không muốn khơi gợi những vết sẹo cũ, đơn giản vì y sợ hãi, sợ phải đối mặt thêm một lần nữa với nỗi đau đã hằn sâu. Bàn tay y khẽ nâng niu chiếc đồng hồ bỏ túi bằng bạc đã ngả màu.Món đồ đó - thứ gắn liền với y, gợi lên một cảm giác hoài niệm đến lạ , bởi lẽ nó đã đồng hành cùng y từ thuở y bắt đầu có ý thức về thế giới .Một dấu ấn bi kịch, một kỷ vật mà y chưa từng mong muốn, nhưng bị ép phải đón nhận, như một lời nhắc nhở không ngừng về những gì đã qua, một sợi dây vô hình trói buộc y với quá khứ đen tối. Y vốn là con thứ một gia tộc là kết quả trò chơi tình thú không hồi kết từ cha y. Y là đứa nhỏ không được chào đón bị vứt bỏ chỉ lấy lợi ích quyền lực làm mục tiêu .Y bị gia tộc phản bội, bán đi như một nô lệ, một món hàng vô tri. Y phải trải qua những cuộc thí nghiệm tàn độc, những hình phạt dã man, chịu đựng sự sỉ nhục, dày vò đến tận cùng, và những ánh mắt dơ bẩn cứ chằm chằm nhìn vào thân thể. Chúng không coi y là con người, không có chút nhân tính, mà coi y như cỗ máy kiếm tiền, cỗ máy giết người không hơn không kém, một nô lệ không có quyền sống. Khắp châu thân y không một chỗ lành, khắp cơ thể được dệt nên từ vết sẹo, vết bầm tím, dấu tích những ngày tháng địa ngục. Y phải chịu đựng bao tủi nhục, bao tổn thương, từng ống tiêm, từng ống tiêm găm vào thân thể gầy gò của y, bơm vào đó những thứ thuốc quỷ quái. Chúng muốn kiểm soát y, muốn y không thể thoát được, biến y thành một con rối vô tri. Chúng thậm chí bắt giữ con y, dùng chính sinh linh bé bỏng đó để trói buộc y với chúng, khiến y không còn đường lui.
Y không thể chịu đựng đủ thêm ,mọi thứ vượt quá giới hạn một con người. Y không muốn tiếp tục sống nơi địa ngục trần gian, nơi mà mỗi hơi thở đều là nỗi đau. Đứa con y đã bị chính tay chúng hủy hoại, tước đoạt sự sống một cách tàn nhẫn. Y không còn ý nghĩa sống, không còn lý do để níu giữ cuộc đời, nhưng y không muốn chết ở nơi này, trong vũng bùn ô nhục này. Ít nhất... ít nhất... trước khi nhắm mắt, y muốn biết thế giới ngoài kia ra sao, muốn được một lần nhìn thấy ánh sáng tự do. Dưới bầu trời đêm,khi hơi lạnh đóng băng cả không gian, từng hạt tuyết như mũi kim đâm xuyên qua không khí, mang theo cái lạnh thấu xương.Trong khoảnh khắc đó, chỉ có sự im lặng đáng sợ ngự trị., y chân trần chạy trên nền tuyết lạnh . Đôi chân đã tê dại, mất hết cảm giác, nhưng y dốc hết sức chạy, chạy không ngừng nghỉ, như một linh hồn lạc lối tìm kiếm lối thoát. Chỉ cần dừng mất một giây , chúng sẽ tóm được y, buộc y quay về cuộc sống đày đọa mà y hằng kinh sợ đã cố gắng thoát ra. Làm sao chúng có thể để vụt mất "cây kiếm tiền" miễn phí kia chứ? Chúng không ngừng cho người truy đuổi y, khẩn trương như những con thú săn mồi. Y chạy cho đến khi kiệt sức,sau đó ngất đi vì lạnh trong màn sương mờ ảo, cơ thể gục xuống giữa vô vàn bông tuyết trắng.
Sau khoảng thời gian bất tỉnh, y dần hồi tỉnh, y thấy mình ở một nơi xa lạ, một căn phòng được trang hoàng xa hoa, nhưng mang theo hơi thở ảm đạm. Trong căn phòng tân hôn, y vô định nhìn xung quanh, lòng đầy nghi hoặc. Y nhớ mình đang chạy trốn và ngất đi vì kiệt sức, nhưng không nhớ mình đặt chân tới căn phòng hiện tại bằng cách gì, liệu có phải một cái bẫy mới? Lang thang khám phá, lòng y không khỏi cảnh giác , như một con thú bị thương đề phòng. Y tìm một vật làm vũ khí, dò xét xung quanh từng chi tiết. Khi không thấy ai, y bước đến chiếc gương gần đó, đối diện với hình ảnh phản chiếu chính mình.
Nhìn người đang mỉm cười trong gương, một nụ cười vừa xa lạ vừa thân quen, y khẽ thì thầm trò chuyện,như thể đang nói chuyện với một người bạn tri kỷ, nếu người khác sẽ nghĩ y đang nói chuyện một. Y phát hiện mình có một nhân cách khác, xuất hiện khoảng một năm trước, khi y mất tinh thần , khi tất cả dường như sụp đổ. Chính nhân cách kia an ủi y, vực y dậy từ vực thẳm tuyệt vọng. Bởi thế, y coi nó như một người em, một phần không thể thiếu trong tâm hồn mình, hơn là một nhân cách khác biệt. Hai người thì thầm trao đổi về tình hình xung quanh, những hiểm nguy tiềm ẩn, cho đến khi y nhận ra tiếng bước chân, tiếng vải khẻ từ y phục, báo hiệu sự xuất hiện của một kẻ lạ mặt. Bàn tay y siết chặt lấy món đồ có thể làm vũ khí duy nhất trong gian phòng, ánh mắt sắc bén theo dõi từng nhất cử nhất động kẻ vừa xuất hiện ở ngưỡng cửa, đầy cảnh giác và dò xét,mọi giác quan đều căng như dây đàn. Là một tân lang, vận hỷ phục hoa lệ, nhưng ánh mắt lờ đờ hơi ngà ngà say. Bước đến bên y,mang khí chất ngạo mạn nghèo hèn hắn nhanh chóng chế ngự y, như một cơn bão ập tới không báo trước. Y ra sức giãy giụa chống cự, toàn thân run lên, nhưng chợt nhận ra vô ích. Vùng vẫy chỉ khiến y nhanh kiệt sức hơn, như một con thiêu thân lao vào lửa. Cứ thế, y bị hắn giày vò suốt hai ngày liền,từ đó y hiểu rằng những ngày tháng tăm tối nhất trong cuộc đời y mới chính thức mở ra.
Thân mang nỗi ô nhục khó rửa trôi, lòng chất chứa sự tủi hổ đè nén đến nghẹt thở giày vò linh hồn và ngọn lửa căm hờn bùng cháy, y thậm chí nguyện quay về chốn kia, hơn là tiếp tục hứng chịu sự sỉ nhục từ một kẻ xa lạ. Một kẻ mà y không biết rõ danh tính. Nhưng đó chỉ là ảo ảnh không thể chạm tới trong tâm trí y, một giấc mơ không bao giờ thành hiện thực, mọi chuyện không thể thay đổi được. Hắn cho người giám sát y, nên mọi nỗ lực tự sát của y đều không thành, mỗi lần thử đều bị ngăn cản một cách tàn nhẫn. Thân thể y không khác gì mảnh giẻ rách mặc người chà đạp, không một chút tôn nghiêm. Dù y có tắm rửa đến trầy da, chà xát đến đỏ ửng, thì đó vẫn là dấu ấn ghê tởm hằn sâu, không thể phai nhạt theo thời gian, như một lời nguyền ám ảnh. Y cứ thế trở thành tiểu thiếp thấp kém của gã, bị coi rẻ như cỏ rác. Ngày ngày, y phải nghe những lời lẽ cay nghiệt từ đám người hầu, những lời miệt thị không ngớt. Hoàng hôn tắt, là lúc nỗi kinh hoàng bao trùm lấy nuốt lấy linh hồn y.Y bị buộc phải phục vụ gã và đám bè bạn gã ,biến thành một công cụ chỉ thỏa mãn dục vọng thú tính những kẻ khát khao đê tiện, nơi phát tiết dục vọng đen tối. Y không phải là con người, đối với chúng y chỉ là một món đồ chơi rách nát thấp kiếm hơn một kỹ nữ, bị chà đạp dưới gót giày của những kẻ đó, một vật mua vui bị vứt bỏ sau khi nhàm chán. Một sự trống rỗng và dơ bẩn sau mỗi đêm dài. Nếu ai hỏi y có từng nghĩ đến việc trốn thoát chưa, câu trả lời là có, không ít lần. Y đã tìm đủ mọi cách để trốn thoát, nhưng y nhận ra thế giới hiện tại hầu như cách biệt với bên ngoài, như một nhà tù vô hình. Màn sương dày đặc không chỉ là hơi ẩm, mà như một bức tường vô hình ngăn cách y với thế giới tự do, nghiền nát từng tia hy vọng mỏng manh còn sót lại. Mỗi lần cố gắng thoát ly, y phải hứng chịu sự hành hạ tàn khốc hơn, khiến những vết thương thể xác lẫn tinh thần cứ chồng chất không ngừng, hằn sâu thêm nỗi đau. Y biết rõ, việc phí sức những nỗ lực vô vọng, những cuộc trốn chạy tuyệt vọng ấy chẳng mang vể điều gì ngoài sự khổ đau tột cùng. Hơn thế nữa, thân thể y đang trúng loại kịch độc, mạng sống giờ chỉ có thể hoàn toàn phụ thuộc gã để cầm cự qua mỗi ngày đoạn tháng, để tồn tại lay lắt như ngọn đèn trước gió.
Mỗi đêm dài, khi y kiệt sức và linh hồn gần như tan biến, nhân cách kia xuất hiện. Nó thì thầm những lời an ủi, vẽ ra những viễn cảnh về tự do, về thế giới bên ngoài mà y khao khát. Chính giọng nói ấy, dù chỉ trong tâm trí, đã giữ y không gục ngã hoàn toàn, cho y thêm chút sức lực để tiếp tục chịu đựng và tìm kiếm một con đường. Thế giới như sụp đổ dưới chân y, một nỗi bàng hoàng đến tê dại xâm chiếm lấy y: y mang trong mình giọt máu gã, là kết quả của sự cưỡng hiếp từ gã, một sinh linh bé bỏng vô tội. Giữa bờ vực của sự lựa chọn, lý trí và trái tim y giằng xé không ngừng: một bên là khao khát được làm mẹ, một bên là nỗi ám ảnh về nguồn gốc tủi nhục đứa bé. Mỗi suy nghĩ đều là một nhát cứa, khiến y chìm trong sự đau khổ tột cùng. Chuyện này không lâu sau đến tai gã. Sự độc đoán không thể lay chuyển, gã tàn nhẫn ra lệnh y phải giữ đứa nhỏ. Hắn ép y hấp thụ từng thìa chất dinh dưỡng , từng chút một làm y tàn tạ về mặt thể xác và linh hồn,như một cành cây khô héo dần. Khi bụng y bắt đầu lớn dần và đứa con trong bụng thành hình, từng nhịp đập của sự sống trở nên rõ ràng hơn, khi đó mặc cho y khóc van xin, nước mắt như mưa, hắn không thèm bận tâm chỉ lạnh nhạt moi bụng y, không một chút dao động, lấy đi đứa con chưa đủ tháng của mình mang đi, như thể đó chỉ là một món đồ vô giá trị. Mặc cho y sống chết không rõ, vô lực trong cơn đau, y cắn răng tự sơ cứu vết thương cho đến khi ngất đi
Khi tỉnh dậy chào đón y là sự trống rỗng vô tận, y thấy bụng mình đau nhói, một cơn đau xé ruột xé gan. Mùi thuốc sát trùng ẩm mốc vương vấn khắp nơi, gợi nhắc về những ký ức kinh hoàng. Y thực sự muốn chết từ cái giây phút hắn nhẫn tâm cướp đi đứa con của y, muốn kết thúc tất cả. Y cứ thế mê man, không ăn không uống suốt một ngày, chìm đắm trong nỗi tuyệt vọng không lối thoát, cho đến khi hắn nổi giận, đi tới, ép y ăn một bát cháo nóng, dùng vũ lực duy trì sự sống cho y. Sự đau rát cơ thể mới khiến y tỉnh đôi chút, buộc y phải đối mặt với sự thật phũ phàng: dù y bị thương, dù y có chết đi, hay y mới mất đi đứa nhỏ, kẻ cầm thú kia không tha cho y, sẽ không để y yên. Y chẳng biết mình đã ngất đi bao nhiêu lâu,cổ họng nóng rát vì kêu nhiều, bao nhiêu lần phải trải qua nỗi đau ai thấu cho y , Tỉnh giấc trong màn đêm dư vị dơ bẩn của nhục dục , toàn thân y mệt mỏi tột độ trong cảm giác dơ bẩn, nơi tư mật thì ẩm ướt khó chịu, và đau âm ỉ dưới hạ thân máu không ngừng, như một lời nhắc nhở tàn nhẫn về cuộc hoan lạc cưỡng ép. Y cố gắng gượng dậy, lê từng bước nặng nề về phía nhà tắm, như một kẻ mất hồn. Chu kỳ đó cứ tái diễn không ngừng một cách tàn nhẫn. Không biết bao nhiêu đứa con phải chết dưới bàn tay hắn, vì sự độc đoán của hắn, vì tình yêu mù quáng của hắn dành cho vợ cả, một tình yêu méo mó đã hủy hoại bao sinh linh. Người hầu đặt cho y một biệt danh mới, một biệt danh chứa sự khinh thị: máy đẻ con.
Phải đợi một thời gian lâu sau, khi mọi hy vọng dường như lụi tàn, y đã tìm ra cách giải thoát cho chính mình, một con đường duy nhất để thoát khỏi ngục tù. Khi vợ hắn tìm đến y, đôi mắt y vô hồn, không chút tiêu cự, thẫn thờ như một con búp bê hỏng, không còn chút sức sống. Ả ta giả vờ yếu đuối trước mặt gã, thể hiện sự dịu dàng, ngoan hiền, nhưng sau lưng lại là một kẻ đầy mưu mô, độc ác, sẵn sàng giẫm đạp lên người khác để đạt được mục đích. Ả ta vừa khiêu khích vừa hất bát súp nóng lên người y, một hành động đầy ác ý, nhưng y chẳng cảm thấy gì, dường như mọi giác quan y không hoạt động. Y nghiến răng, dồn hết chút sức lực cuối cùng đẩy ngã ả ta, khiến ả ta khóc lớn, giả vờ là nạn nhân. Gã tức giận chạy tới, thấy vợ mình bị y xô ngã, không một chút nương tay giáng cho y một bạt tai trời giáng, rồi ném y cho đám khách chơi và người hầu trong nhà làm nhục, một cảnh tượng đau lòng đến mức không thể nào quên. Quá đáng hơn, ả ta liên tiếp không biết bao nhiêu lần tới chỗ y khiêu khích, chế giễu , sau đó tỏ ra đáng thương, nạn nhân tội nghiệp trước mặt gã, đẩy gã không ngừng đến bờ vực sụp đổ lý trí,
Khi lý trí gã đứt đoạn, không một chút thanh tỉnh, thanh kiếm sắc lạnh xuyên qua cơ thể y, kết thúc những tháng ngày đau khổ, giải thoát y khỏi xiềng xích cuộc đời. Thi thể y bị vứt xuống sông, trôi từ thượng nguồn xuống, trôi theo dòng nước lạnh, trong cơn mê, y thấy bản thân được hắn cứu vớt.
Cất đi kỷ vật gợi một đoạn ký ức chẳng mấy vui vẻ, y từng bước xuống lầu. Y lặng lẽ đứng bên cạnh hắn, lắng nghe những lời đàm phán sắc bén. Bất chợt, hắn vòng tay ôm lấy eo y, kéo y ngồi xuống ghế. Với vẻ tinh ranh pha chút nũng nịu, hắn dụi vào người y như một chú cáo nhỏ, khẽ khàng tìm kiếm sự gần gũi.Cuộc sống hiện tại dường như đã tốt đẹp hơn nhiều, một sự bình yên hiếm hoi mà y chưa từng dám mơ tới. Nhưng, liệu đây đã phải là kết thúc cho mọi bi kịch, hay chỉ là một khúc dạo đầu cho chương mới định mệnh?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com