Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 7

Tống Huy Dực ôm WeChat của Ngô Lạc lăn qua lộn lại nghiên cứu mấy lần, kết quả là cái gì cũng không nghiên cứu ra được.

Hình đại diện trống không, thông tin cá nhân trống không, đến cả vòng tròn bạn bè cũng trống không nốt.

Thêm bạn Wechat vào đêm đó, Tống Huy Dực ở trong nhà tìm một chỗ có ánh sáng đẹp, chụp một tấm ảnh tự sướng thật xinh, đăng lên vòng bạn bè.

Mặc dù sinh ra đã xinh đẹp, nhưng Tống Huy Dực trước đây rất ít khi đăng ảnh selfie, bởi vì ngại phiền phức, cô thậm chí ngay cả mạng xã hội cũng rất ít cập nhật trạng thái.

Đại mỹ nữ vừa xuất động, lại thêm bức ảnh này là được chụp công phu cộng thêm lựa chọn tỉ mỉ, càng khiến cho phản ứng mãnh liệt hơn.

Tống Huy Dực tay trái cầm quả táo, tay phải lướt điện thoại, cứ lướt mãi lướt mãi, mắt thấy quả táo sắp ăn xong rồi mà trong phần bình luận và lượt thích còn không tìm thấy người có hình đại diện trống rỗng kia.

Cô thở dài, liên tục lắc đầu: "Thật đúng là cùng xã hội chệch đường ray lâu lắm, ngay cả WeChat cũng sẽ không chơi."

Chấm đỏ trong nhắc nhở tin nhắn lại xuất hiện, Tống Huy Dực trong lòng vui vẻ, bấm mở ra xem, nhưng đó lại là bình luận của mẹ cô Trương Ninh: ' Quốc khánh này mẹ sẽ đi du lịch với đồng nghiệp trong đơn vị, ngày mai con nhớ ghé qua lấy chìa khóa, mỗi ngày nhớ đến tưới nước cho hoa. '

Tống Huy Dực tức giận ném điện thoại ra thật xa, nghĩ thầm chính sự không có thế nào phá sự một đống lớn.

Nhưng dưới tấm ảnh đó, cô đã trả lời chị họ Tống Vĩ, trả lời cô cả, nếu không trả lời Trương Ninh thì cũng thật khó coi , thế là tức giận xong sau lại sợ sệt nhặt điện thoại lên, trả lời: 'Vâng ạ. '

*
Tống Huy Dực vừa bước vào cửa nhà Trương Ninh đã bắt đầu cúi đầu nhìn trái nhìn phải, lúc thì nhìn xem sàn nhà có vết nứt nào không, lúc lại xem đồ điện trong nhà có hư hỏng gì hay không.

Trương Ninh luôn rất nghiêm túc, lông mày bởi vì quanh năm luôn luôn nhíu lại nên đã hằn lên ba vệt sâu, càng làm cho người ta tăng thêm vẻ uy nghiêm.

Bà nói: "Con đang tìm cái gì vậy?"

"Mẹ ơi, nhà mẹ có chỗ nào bị hỏng cần sửa sang lại không?" Tống Huy Dực bắt đầu lần lượt kéo từng ngăn kéo ra để kiểm tra xem đóng mở có trơn tru không.

"Không có."

Trương Ninh thản nhiên nói, bà đưa một chùm chìa khóa cho Tống Huy Dực, "Con ra đây với mẹ, mẹ nói cho con biết hoa cỏ nào cần con chăm sóc."

Trương Ninh nhìn Tống Huy Dực, tựa hồ nhìn thế nào cũng thấy không hài lòng, lải nhải quở trách lên: "Con xem con đi, hồi đi học thì thành tích học tập không tốt, sau khi tốt nghiệp cũng không nỗ lực phấn đấu cho sự nghiệp, cái gì cũng kém hơn người chị họ kia của con. Ở công ty của ba con, con cũng chẳng có tiếng nói gì, đây chẳng phải là uổng công để Giang Lệ Thành kia được hời sao? Theo mẹ nói, cái nghề giáo viên kia của con có gì hay ho đâu, chi bằng đến công ty của ba con học quản lý."

Tống Huy Dực le lưỡi, uể oải, không lên tiếng.

"Bản thân con đã không xong thì đi mà tìm một người chồng có năng lực vào, chờ lần này mẹ trở về giới thiệu cho con mấy người, con rảnh rỗi thì học làm việc nhà nhiều vào, không thể lúc nào cũng trông cậy vào bảo mẫu được, bình thường ở nhà một mình cũng phải học nấu cơm đi."

Hai mẹ con mỗi lần gặp mặt nhau Trương Ninh lăn qua lộn lại đều là mấy câu này, Tống Huy Dực cảm thấy có chút đau đầu.

Trương Ninh rất thích mảnh sân này, bà nghỉ chân một lát, oán giận nói: "Mẹ cực cực khổ khổ trồng rau toàn bộ đều bị chim ăn hết, còn không bằng trồng mấy cây ăn quả, mùa hè còn có thể hóng mát."

"Trồng cây?" Tống Huy Dực trước mắt sáng ngời, cả người đều sống lại đây: "Con có thể giúp mẹ trồng cây."

Tống Huy Dực khó nén kích động, mong ngóng như trông sao trông trăng cuối cùng cũng tiễn được Trương Ninh ra đến sân bay, sau khi nhiệt tình vẫy tay chào tạm biệt các dì trước cửa lên máy bay, còn chẳng đợi được đến khi lái xe về nhà , Tống Huy Dực đã bắt đầu ôm điện thoại cân nhắc chọn từ đặt câu.

"Anh có biết trồng cây không? Có thể giúp tôi trồng cây không, tôi sẽ trả lương cho anh." Tống Huy Dực vừa đánh chữ vừa im lặng đọc, quan sát một lúc lâu sau lại xóa bỏ từng chữ một.

"Thông báo cần tìm công nhân trồng cây , tiền lương gặp mặt nói chuyện." Tống Huy Dực đối với câu nói này rất hài lòng: Không sai, rất giống tin nhắn gửi đại trà, rất ra dáng một thương nhân sắt đá.

Cô khẽ động ngón tay, nhấn gửi đi.

Tống Huy Dực sợ lúc lái xe không có cách nào trả lời tin nhắn, vì vậy quyết định cứng rắn ngồi chờ, ít nhất đem chuyện này bàn bạc xong rồi lại đi.

Nhưng này một khi chờ chính là một giờ, Tống Huy Dực ủy khuất đến cực điểm, cô ngồi co ro trên chiếc ghế lạnh lẽo, trông tội nghiệp chẳng khác gì một tiểu tức phụ bị vứt bỏ.

Mỗi lần trong lòng tự đặt ra một mốc thời gian, thêm mười phút nữa thôi sẽ không chờ nữa, rồi lại tự nhủ thêm hai mươi phút nữa thôi sẽ không chờ nữa, nhưng cuối cùng lần nào cũng kéo dài vô hạn.

Tống Huy Dực tức muốn chết, quyết định chờ đến lúc Ngô Lạc trả lời, cô cũng muốn lạnh nhạt không để ý anh một chút , 'dùng chiêu của địch để trị địch'.

Cô bực bội lái xe về nhà. Suốt cả ngày hôm đó, điện thoại sắp bị cô nhìn chằm chằm đến muốn thủng cả màn hình, rốt cuộc đến tối cô mới đợi được tin nhắn trả lời của Ngô Lạc.

Anh trả lời rất ngắn gọn: ' có thể, giá cả nhiều ít? '

Tống Huy Dực một cái cá chép lộn mình từ trên giường ngồi dậy, cô nghĩ thầm trồng cây hẳn là sẽ không quá khó, sau khi thoáng suy tư cô trả lời: ' một cây phí nhân công 50. '

Ngô Lạc: ' Được. '

Tống Huy Dực: ' Anh thấy thời gian nào thích hợp ? '

Ngô Lạc: ' sau 8 giờ sáng , trước 6 giờ chiều đều được. '

Tống Huy Dực bùm bùm gõ chữ: ' Được, ngày mai buổi sáng 8 giờ liên hệ anh. "

Ngô Lạc không trả lời nữa.

Tống Huy Dực dậy thật sớm, đứng trước tủ quần áo 'chỉ điểm giang sơn', cô ăn diện, sửa soạn một phen như thể sắp đi hẹn hò vậy, rồi đúng bảy giờ năm mươi phút, cô gọi điện cho Ngô Lạc.

Ngô Lạc ở đầu kia rất ồn ào, tiếng nói chuyện tiếng còi xe vang lên không dứt. Tống Huy Dực không thể không tăng âm lượng nói chuyện: "Bây giờ anh đang ở đâu? Tôi qua đón anh, chúng ta còn phải đi chợ để mua cây nữa."

Ngô Lạc nói địa chỉ của một quán ăn sáng , nói là có thể lập tức tan tầm.

Tống Huy Dực có hai chiếc xe, một chiếc là 'Tiểu Ngưu' mà Tống Vĩ Chu đã thưởng cho cô khi cô phí thật lớn sức lực thi đậu vào nhất bản*, chiếc còn lại là đại G , khi cô thi đậu chứng chỉ tư cách giáo viên, đại G là từ Tống Vĩ Chu nơi đó lừa tới. Xét đến việc cần phải chở đồ, cô lái chiếc đại G kia, lần theo địa chỉ mà chạy đến tiệm ăn sáng của Ngô Lạc.

*一本 (Nhất bản): Trong hệ thống giáo dục Trung Quốc, đây là "Đại học trọng điểm hàng đầu".

*** 小牛 (Tiểu Ngưu) & 大G (Đại G):
Tiểu Ngưu: Biệt danh của xe Lamborghini.

Đại G: Biệt danh của xe Mercedes-Benz G-Class.

Đường ở Khu phố cổ rất hẹp, bên ngoài quầy ăn sáng càng không có chỗ đậu xe đàng hoàng gì, Tống Huy Dực tìm kiếm một hồi lâu, mới tìm được một khoảng trống có thể tạm đỗ vào, cuối cùng cũng chừa được hai làn đường cho những xe khác qua lại.

Cách một lớp kính xe, cô liếc mắt một cái liền nhìn thấy bóng dáng cao lớn kia, tóc anh dài hơn trước một chút, có lẽ là không có thời gian cũng không tinh lực đi cắt tỉa, điều này làm cho khuôn mặt tuấn mỹ tinh xảo kia tăng thêm vài phần phóng khoáng, bất kham.

Cô không xuống xe cũng không bấm còi, lẳng lặng nhìn anh bận trước bận sau, bày đĩa, lau bàn.

Khi Ngô Lạc ngẩng đầu thì thấy Tống Huy Dực với vẻ mặt thất thần ẩn sau lớp kính xe, anh không có phản ứng gì, lại lần nữa cúi đầu vội việc trên tay.

Ngay khi Tống Huy Dực cho rằng anh muốn xem nhẹ chính mình, thì Ngô Lạc đi qua nói mấy câu với ông chủ, sau đó đi về phía Tống Huy Dực.

Trong khoảnh khắc anh mở cửa xe ra ngồi lên, Tống Huy Dực cảm thấy một luồng khí thế áp bách mãnh liệt đầy nam tính ập đến, điều này khiến cho tim cô đập có chút nhanh hơn.

Ngô Lạc nói một câu "Đi thôi", cũng không mở miệng nữa, Tống Huy Dực cũng không biết nên nói gì, bên trong xe yên tĩnh đến có chút quá mức.

Hôm qua cô đã tra sẵn một khu chợ bán hoa và chim cảnh, lúc chờ đèn xanh đèn đỏ, Tống Huy Dực mắt nhìn thẳng, giống như tùy ý nói: "Đi chợ hoa điểu mua cây giống được không?, Tôi cũng chưa từng mua, không biết đến công ty cây xanh mua có tốt hơn không."

Tống Huy Dực không đợi được câu trả lời của Ngô Lạc, cũng không dám đi xem mặt anh.

Sau một lúc lâu, Ngô Lạc nói: "Được."

......

Tống Huy Dực đã nhiều năm không đi dạo chợ hoa chim cảnh rồi, bọn họ một đường đi vào cô khó tránh khỏi bị một ít cành lá sum xuê, hoa thắm liễu xanh hoa cỏ hấp dẫn.

Thế nhưng Ngô Lạc cứ sải bước dài đi phía trước, căn bản không có ý muốn đi dạo càng không nghĩ phải đợi cô, Tống Huy Dực mỗi một lần phân thần, vừa quay đầu lại người đều đã đi thật xa.

Ngô Lạc đi thẳng vào vấn đề, anh đảo qua vài cửa hàng bán cây giống, rồi không biết dựa vào lý do gì, cuối cùng dừng lại trước một cửa tiệm trong số đó.

"Chọn ở đây đi, tiệm này đầy đủ chủng loại , chất lượng cũng khá tốt."

"Được." Tống Huy Dực gian nan gật đầu, cô căn bản cũng không biết chọn như thế nào.

Cô nhìn bên trái một chút, lại nhìn bên phải một chút, cảm thấy cây nào trông cũng giống hệt nhau.

Ông chủ nhận ra vẻ lúng túng của cô, chủ động lại đây giới thiệu: "Tiểu cô nương muốn mua loại cây nào?"

"Cây ăn quả đi......" Tống Huy Dực rất sợ lời mình nói ra sẽ thành trò cười: "Cây không cần lớn lên quá cao, hơn nữa muốn dễ trồng."

"Những cây này đều được cả." Ông chủ vung bàn tay lên, giới thiệu chẳng khác nào không giới thiệu.

"Vậy......" Tống Huy Dực tình thế khó xử.

"Cô chuẩn bị trồng mấy cây?" Ngô Lạc nói.

Tống Huy Dực bẻ ngón tay tính tính: "Đại khái mười cây."

"Vậy thì mua cây tì bà, táo tàu, lựu, bưởi chùm, táo tây, anh đào, bơ và cả cam nữa." Lúc Ngô Lạc nói chuyện thoạt nhìn rất sành sỏi, nhưng Tống Huy Dực thật sự không hiểu nổi anh làm sao có thể từ trong một đám cây non lớn lên giống nhau như đúc phân biệt ra cây nào với cây nào, cô nghiêm trọng hoài nghi anh là đang nói bừa.

Ngô Lạc nhìn ra Tống Huy Dực thực sự chẳng hiểu gì, thế nên trực tiếp bắt tay vào chọn cây cùng ông chủ, thấy số lượng không đủ, anh nhanh chóng đưa ra phương án thỏa hiệp: "Vậy thì lấy hai cây tì bà, hai cây táo tàu."

Vì định đem đi trồng luôn, Ngô Lạc quyết định không lấy mấy cái chậu cồng kềnh bên dưới. Anh cùng ông chủ hợp sức kéo những cây non cao bằng nửa người ra khỏi chậu lớn, từng cây từng cây bỏ vào trong bao, chỉ riêng công đoạn này đã rất rườm rà hơn nữa mệt nhọc.

Tống Huy Dực hạ phẳng hàng ghế sau xe xuống, sau khi đặt cây giống xong, Ngô Lạc hơi thở dốc, đứng dưới ánh mặt trời hỏi cô: "Có cần mua thêm ít đất và phân bón không?"

"Hả?" Tống Huy Dực có chút mờ mịt, nhưng cô đã hình thành quán tính ỷ lại, lập tức hỏi: "Anh thấy có cần mua không? Nếu anh thấy cần thì mình mua."

"Vậy thì ra cổng trước mua." Ngô Lạc ngồi lên xe, nói: "Cửa hàng này vừa rồi tôi nhìn một chút, quá đắt."

*

Khi đến nhà Trương Ninh, đã là mười giờ, mặt trời trên cao chói chang, tuy rằng đã là đầu tháng mười, nhưng cái nắng chẳng có vẻ gì là muốn dịu lại cả.

Tống Huy Dực suy tư có nên cho Ngô Lạc thêm tiền hay không. Còn đang do dự thì Ngô Lạc đã nhảy xuống xe, bắt đầu hì hục khiêng đồ xuống.

Sau khi đặt tất cả cây cối xuống đất, Ngô Lạc đứng ở tại chỗ nhìn về phía xa, giống như là đang quan sát vị trí trồng cây.

"Trồng một hàng ở đây thấy thế nào? "Tống Huy Dực nhược nhược mà đề nghị.

Ngón tay Tống Huy Dực chỉ một mảnh kia đúng là giữa sân, còn sót lại một ít dấu vết từng trồng rau.

Ngô Lạc nhìn ra chấp niệm trồng rau của Tống mẫu, tỏ vẻ không đồng ý: "Khoảng này vẫn có thể tiếp tục trồng rau, những cây cao lớn thì nên trồng ở xung quanh, còn loại cao vừa vừa thì trồng lùi về phía sau. "

Tống Huy Dực cơ hồ là lập tức đã bị thuyết phục.

Ngô Lạc đi đến mép sân quan sát: "Cỏ dại ở đây cũng cần xử lý, cô lấy cái xẻng đưa cho tôi trước đi. "

Sau khi xác định được vị trí trồng cây, Ngô Lạc không nói hai lời liền bắt đầu làm việc.

Việc trồng cây này so với Tống Huy Dực tưởng tượng còn muốn gian khổ hơn rất nhiều, sau khi Ngô Lạc dọn sạch cỏ dại , trước tiên cần phải đào ra một cái hố có hình dạng hợp lý, bỏ cây vào chôn lại, sau đó rải đều đất và phân bón đã mua ra xung quanh.

Ngô Lạc vẫn luôn đổ mồ hôi không ngừng.

Việc này cũng tốn thời gian hơn tưởng tượng, đến giữa trưa mới chỉ trồng xong một nửa.

Tống Huy Dực đã đặt xong đồ ăn ngoài, đi qua nói với Ngô Lạc , người vẫn đang cúi đầu cặm cụi làm việc: "Ăn cơm trước đi, ăn xong lại làm."

Ngô Lạc không khách khí, đi qua bưng hộp cơm lên bắt đầu ăn như hổ đói, ăn xong một hộp , anh hỏi: "Còn nữa không? "

Vừa mới lấy xong bộ đồ ăn*, rót nước xong , Tống Huy Dực bị tốc độ gió cuốn mây tan này làm cho ngây người. Cô đổ một nửa phần cơm trong hộp của mình sang cho anh: "Phần này tôi còn chưa ăn đâu, nhiều quá tôi cũng ăn không hết, chia cho anh một nửa nhé.''

*餐具[cānjù]: bộ đồ ăn (dụng cụ dùng khi ăn như chén, đũa, nĩa, muỗng...)。

"Được."

Ngô Lạc chỉ vài miếng đã ăn xong cơm, lại ừng ực uống hết cốc nước, rồi tiếp tục quay trở lại sân bận rộn.

------------------

Vài lời của tác giả:

Chúc mọi người năm mới vui vẻ!

Năm 2020 nhất định sẽ là một năm phi thường tốt đẹp, chúc đại gia vui vui vẻ vẻ, học hành tiến bộ, sự nghiệp thành công! Hãy cùng nhau hướng tới một tương lai tốt đẹp hơn.

Mặt khác, đại khái còn có hai chương nữa là Dực Dực có thể ngủ đến người trong lòng rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com