Tác giả: Miêu Mao NhoThể loại: Xuyên không, Cực hài, Sạch, Sủng, 1vs1, HEEdit: Xanh Lá (Admin Hội Những Người Thích Ngôn Tình Sủng Và Có Logic)Mình thấy hay nên đăng lên để lưu giữ lại truyện chứ ko phải mình edit đâu nhé!…
Tác giả: Sơn Hữu Thanh MộcBản gốc: Hoàn 174 chươngNguồn: wikidichEditor: Cutimap, @ChiuVn754, @user86844642Ngày mở hố: 3-8-2020Ảnh bìa: cám ơn nàng @QuanTinh404 đã tặng nhé~~~Tiểu thuyết ngôn tình thường xuất hiện một loại nam phụ, bọn họ cố chấp, điên cuồng, hung ác, lại nham hiểm, bởi vì bị tác giả đãi ngộ bất công nên có kết cục ảm đạm, làm người đọc cảm thấy khó chịu tức tối, từ đó sinh ra oán niệm với tiểu thuyết.Quý Thính chính là bị loại oán niệm này của người đọc trói định, từ đây thông qua việc xuyên qua từng thế giới trong tiểu thuyết tận sức trợ giúp nam phụ bi thảm thay đổi kết cục, đạt được viên mãn happy ending.~~~Cảnh báo: Nam chính biến thái âm u, cẩn trọng khi lọt hố!…
Đã Hoàn!!!!!!!Ai đọc truyện ta edit là biết ta chọn truyện thế nào rồi nha.Truyện này về giới giang hồ võ lâm, minh chủ ma giáo... Đọc kĩ trước khi nhảy hố nha.Chỉ có thể nói ngắn gọn thế này: HAY- ĐÁNG ĐỌC- LẠ.thỉnh đọc trên Wattpad!!!…
[HOÀN] [SONG TÍNH, THÔ TỤC] TA MANG THAI NHÃI CON CỦA QUYỀN THẦN Dung Nhứ xuyên vào một quyển tiểu thuyết cổ đại NP tên là《 Dâm loạn bệnh mỹ nhân 》.Vai chính thụ của tiểu thuyết Cố Ánh Liễu đẹp đến khuynh quốc khuynh thành, bị ba vị nam chủ chiếm hữu dâm loạn, mà cậu xuyên thành vai ác tiểu hoàng đế, không ngừng chèn ép lăng nhục vai chính thụ Cố Ánh Liễu, mơ ước côn thịt lớn của vai chính công, cuối cùng bị ăn mày làm nhục đến chết. Dung Nhứ run bần bật, thẳng thắn biểu đạt lòng chân thành với Cố Ánh Liễu, tuyệt đối không khi dễ y, còn tỏ ra không có một chút hứng thú nào với ba vị công nhà y, cầu y buông tha cậu.Nỗ lực của cậu dần thấy có hiệu quả, hàng đêm ngủ chung một giường với Cố Ánh Liễu, thế mà ba tên công kia vẫn không làm cho cậu bớt lo, khắp nơi động tay động chân với cậu.Một ngày, Dung Nhứ bộc bạch tấm lòng mình với Cố Ánh Liễu như thường lệ."Ta không có hứng thú nào với nam nhân, vẫn là cô nương thơm ngát mềm mại thu hút hơn.""Hử? Ngươi muốn lập Hoàng Hậu? Cũng được thôi."Dung Nhứ run lập cập, cậu thấy không ổn lắm ở đâu đó....Đột nhiên mỹ nhân lôi đâu ra xiềng xích, khóa cậu trên giường đụ đến khi cậu van xin cầu tha, cò còn nhẹ nhàng bâng quơ mà hỏi cậu. "Giờ đã có hứng thú với nam nhân chưa?""Huhuhu"-------------------------------CP: Bị đụ đến khóc ngất bò trên giường thụ X Bắt trở về véo eo địt hàng đêm sênh ca côngCông điên thật!Thụ là song tính, sẽ có khuynh hướng vạn nhân mê, nhưng 1v1 là 1v1.-----------…
Đến tương lai tôi là học bá (*)Tác giả: Kỷ Nam Thành(*học bá: chỉ những người học giỏi, ngầu, mà người ta chỉ có thể nhìn mà không thể theo được, hay có thể cho là hotboy học đường, và có n fan theo =)))Thể loại: xuyên đến tương lai, đồng nhân Kiếm Tam, môn phái Trường Ca môn, có cơ giáp, công thụ đều cường, công sủng thụ, 1×1, HE, chủ thụ.Edit: Thủy Lưu LyVăn ánỞ thế kỷ 21, Mạc Vấn chỉ là một chàng trai ba không* chơi nhân vật môn phái Trường Ca trong game Kiếm Tam, đột nhiên một ngày cậu xuyên đến Trái Đất một ngàn năm sau. Là một người dùng đàn cổ Skill (thi triển kỹ năng), Mạc Vấn nhìn cơ giáp gần đó chỉ cần dùng một đấm đã tạc một cái hố to đùng trên đất, cảm thấy áp lực thật lớn...(*không tiền, không nhà, không xe... ta đoán vậy)Tại sao phía Bắc là sói, phía Nam lại trở thành chó đông lạnh? Cái điện thoại di động này là loại cảm ứng, hơn nữa còn là ba sao? Còn nữa, lúc đó, có thể bay lên trời là tàu lửa hay là máy bay?Giáo sư: "Không hổ danh là bạn học Mạc Vấn, không ngờ lại có thể trả lời đúng toàn bộ như vậy.""..."Lời tác giả: Toàn văn vui vẻ thoải mái, ngốc ngếch, tình tiết mới mẻ, độc đáo, tác giả dùng ngôn ngữ dí dỏm miêu tả vai chính dựa vào kiến thức người xưa thoải mái đạt được thành tích tốt. Đối với người theo đuổi là Warner cũng từ từ chối trở nên yêu thích, hai người sớm chiều ở chung, giúp đỡ lẫn nhau, cuối cùng trở thành bạn lữ mà người người hâm mộ. Nhân vật khắc họa sinh động, chọc trúng điểm manh (moe=đáng yêu) của nhóm độc giả.Nguồn: thuyluulyblog…