Một câu chuyện trong quá trình trưởng thành, một hồi ức đẹp tưởng như đã lãng quên, một tình yêu có thể xem như là khắc cốt ghi tâm, ai không tin vào " Nhất kiến trung tình" nhưng tôi tuyệt đối tin là có. Đây là một câu chuyện có thật....
Tác giả: Tiểu Nhục TốngConverter: PoisonicEdit: Pink2205Tình trạng bản gốc: >300 chương (Chưa hoàn)Thể loại: Cổ đại, NPGiới thiệu:Đây là hành trình kể về một nữ quan có lý tưởng, có khát vọng; nhưng lại bị một đám "lưu manh giả danh cán bộ" chốn quan trường chà đạp.Cuối cùng nàng có vùng lên được hay không? Mời các bạn theo dõi diễn biến câu chuyện.…
Tên gốc/hán việt: 社畜beta今天也被顶A强制爱了/ Xã súc* beta hôm nay cũng bị đỉnh A cưỡng chế ái.Xã súc (社畜-Shachiku) nghĩa là gì?Xã súc mà một thuật ngữ được dùng cho các nhân viên văn phòng tại Nhật Bản. 社 trong 會社 (Câu lạc bộ hoặc tập thể), 畜 trong 家畜 (Gia súc) có nghĩa là "Súc vật của công ty". Từ ngữ này xuất hiện từ những năm 1990 và dần trở nên nổi tiếng tại Nhật Bản, sau đó lan rộng ra các nước trong khu vực Đông Á.Xã súc dùng để chế giễu những người vì lợi ích của công ty mà gạt bỏ tôn nghiêm của bản thân họ. Từ việc ăn uống đến ngủ nghĩ đều rất qua loa, luôn sẵn sàng bán mạng vì công việc.(nguồn tham khảo: hoc3giay)Tác giả: Crazy Social PhobiaTag: Nguyên sang, đam mỹ, hiện đại, HE, H văn, song tính, sinh con, ABO (AxB), cưỡng chế yêu, niên hạ.Tag cao H để in hoa nên các tình tiết trong truyện là hư cấu kèm theo đó trong bản edit có nhiều từ ngữ không thuần phong mỹ tục cho lắm, không phản ánh tư tưởng của tác giả và editor, chỉ đọc khi lứng và không cần lắp não. Bản edit chưa có sự đồng ý của tác giả, kính mong không reup, chuyển ver để bảo đảm quyền lợi của tác giả.…
Tác phẩm: Đã là thời đại nào rồi (都什么年代了啊)Tác giả: Thất Tiểu Hoàng Thúc (七小皇叔)Nhân vật chính: Kỷ Minh Tranh (纪鸣橙), Bành Hướng Chi (彭姠之)Thể loại: hỗ công, ngọt sủng, HEEdit: phuong_bchii…
Tác phẩm: Loạn Nhịp Vì Người (Phanh Nhiên Vi Nhĩ)Tác giả: Mẫn NhiênNhân vật chính: Thời Ý x Phó Tư ĐiềmĐộ dài: 164 chươngThể loại: Bách hợp (GxG), Tình yêu chốn đô thị, Yêu sâu sắc, Vườn trường, Gương vỡ lại lành…