Tôi yêu anh nhưng anh lại không yêu tôi. Dù biết là như thế nhưng tôi lại không có cách nào nghĩ buông tay. Từ trước đến giờ luôn nghĩ sau này mình sẽ yêu 1 người mà người ta quan tâm mình,yêu thương và bảo vệ, nhưng dường như em đã sai thật rồi. Người yêu em em trốn,người trốn em em lại yêu. Cảm thấy giống như là nhân quả vậy, trước anh từng có người theo đuổi em mãnh liệt nhưng em lại luôn tìm cách để từ chối. Gặp anh em biết là đã sai tuy nhiên em không hối hận. Anh biết không? Chính anh cho em hiểu được thế nào là cảm giác yêu, cảm giác nhớ nhung,cô đơn,buồn vui và cảm giác khóc vì một người . Cảm ơn anh !
Hán Việt: Xuyên thành bá tổng tiểu trốn thêTác giả: Đằng La Vi ChiEditor: SelNguồn: wikidichTình trạng bản gốc: Hoàn thànhTình trạng bản edit: Hoàn thànhNgày đào hố: 23/04/2020Ngày lấp hố: 22/05/2022Bookcover by Giai KỳThể loại: Nguyên sang, ngôn tình, hiện đại, HE, tình cảm, xuyên sách, hào môn thế gia, nữ phụ, kim bài để cử 🏅‼️Truyện edit chưa có sự cho phép của tác giả, yêu cầu không mang đi nơi khác.…
*Truyện (bản gốc) có phốt, đề nghị cân nhắc kĩ trước khi đọc!Giới thiệu:Tên gốc: 你微笑时很美 (Khi em mỉm cười rất đẹp).Tác giả: Thanh Mỗi (青浼).Dịch giả: Ree.Trạng thái: Đã hoàn thành.Văn án:[Dao Dao, nếu là cậu, cậu sẽ chọn cách nào để có thể yêu một game thủ?]Đồng Dao nghĩ nghĩ, sau đó nghiêm túc trả lời--Nếu là tớ, tớ sẽ không yêu game thủ. Đã có lòng kiên trì như vậy, tớ thà đi thi vào đại học Thanh Hoa hay Bắc Kinh còn hơn.**Truyện đã được chuyển thể thành phim. Danh sách dàn diễn viên được cập nhật ở các chương 164 và 174. Đã cập nhật teaser phim ở chương mới nhất. Chú thích: Nội dung có liên quan đến trò chơi Liên Minh Huyền Thoại và những thuật ngữ thường dùng trong game.Nhắc nhở: Trong truyện có chửi thề nói tục (ví dụ như đm douma vl vc các thể loại), có rất rất nhiều từ ngữ mạng, đề nghị cân nhắc trước khi đọc. Xin cảm ơn!…
Tên gốc: 天涯客Tác giả: PriestEdit: YểnNguồn: thuyluunien.wordpress.comThể loại: Đam mỹ, cổ trang giang hồ, 1×1, ấm áp, hài, HEThiên Song, nơi phàm là người sống có miệng có thể nói đều không ra được. Tuy nhiên kẻ đứng đầu nơi này lại muốn thoát ly, trở lại "làm người"Quỷ cốc, nơi cực ác người ăn thịt người, quỷ cắn quỷ. Kẻ đứng đầu, quỷ chủ, đến ác quỷ cũng phải sợ, lại muốn thoát khỏi nơi đây, quay về nhân gian "làm người".Mới nghe thì có vẻ u ám đáng sợ, nhưng thực ra truyện khá ấm áp, chỉ là hành trình quay lại "làm người" của 2 kẻ không kính già không yêu trẻ.[Mình xin phép reup truyện để tiện đọc trên wattpad, nếu bạn editor không hài lòng mình xin lỗi và sẽ gỡ xuống ngay.]P/s có tâm: Nếu ai chưa đọc Thất Gia thì đọc trước rồi hãy đọc Thiên Nhai Khách nhé, đừng như mình đọc ngược :(…
Tên gốc: 病弱反派饲养指南 (Ốm yếu vai ác chăn nuôi chỉ nam)Tác giả: Tiểu Hài Thích Ăn ĐườngThể loại: xuyên sách, ngọt sủng, thanh xuân vườn trường, ấm áp, nhẹ nhàng, kim bài đề cửSố chương: 122 chính văn, 5 ngoại truyệnDịch: Dịch Giới Link Convert: Mai-san https://wikidich.com/truyen/om-yeu-vai-ac-chan-nuoi-chi-nam-XXUUbFS4CAs~2j6aCover: An LinhVăn án Vạn vật đều có vết nứt, mà em chính là ánh sáng soi rọi lòng tôi.…
"...cậu có thể chạy trốn, có thể từ chối, có thể làm ra vẻ là cậu không quan tâm hay bất cứ cái gì cậu muốn...nhưng tôi sẽ không dừng lại, không bỏ cuộc.." Đây là tối hậu thư hay sao, Hoàng Minh Nam bị điên rồi, tại sao lại đi nói điều này với tôi cơ chứ! Hoàng Minh Nam hít nhẹ tóc tôi. "....chừng nào cậu chưa là CỦA TÔI." 6/2012-6/2013 ---------------------------------------------------------------------------------- Tôi là kẻ đứng ở góc khán đài quan sát khán giả thay vì hò hét cổ vũ, tôi là kẻ mờ nhạt làm nền cho câu chuyện lãng mạn của người khác bằng những tình huống dở ẹt và những chiêu trò lố bịch. Tôi là người nhìn được những cái mà người khác không thấy nhưng chẳng bao giờ được công nhận.Tôi là kẻ giỏi che dấu và giỏi giả vờ. Tôi không phải kiểu người thánh thiện ngây thơ hay dễ thương gì hết và tôi không ngại điều đó.Tôi không tốt nhưng cũng không cho là mình nằm ở bên xấu, có lẽ là cả hai. Tôi là một nhân vật phụ, nhân vật phụ thứ thiệt trong mọi thứ. Cuộc đời của tôi không có tới vài khoảng trải hoa hồng như cuộc đời của nhiều người khác, nó dài vài gồ ghề và không có gì cả. Cái duy nhất có thể làm là đi tới trước. Liệu tôi có khi nào sẽ trở thành nhân vật chính?…