75
Hối hận? Nếu thật sự có hối hận, đó cũng là hối hận không nên yêu người đàn ông như vậy mà thôi. Cô cho là anh sẽ là chỗ dựa cả đời của cô, kết quả lại không phải vậy. Trên cái thế giới này, có lúc ngay cả chính mình đều không dựa vào được, người khác làm sao có thể tin tưởng?
Điền Tri Sâm! Chúng ta không cần gặp lại! Đời này, kiếp sau sau nữa cũng không cần! Bóng dáng Lý Tinh Sở cô đơn đi ra khỏi đại trạch Điền gia.
Mà La Mẫn đứng ở trước cửa sổ nhìn, khuôn mặt cười vì mưu kế đã thực hiện được. Lý Tinh Sở, cứ đi đi! Điền Tri Sâm từ nay về sau là của một mình tôi! Người không vì mình, trời tru đất diệt! Tôi cũng chẳng có cách nào khác.
Không nghĩ tới, lời nói của Lý Tinh Sở như lời tiên tri, đời này bọn họ thật sự không có cơ hội gặp lại nữa. Sau khi rời Điền Tri Sâm hai tháng, Lý Tinh Sở phát hiện mình có thai...
Mà nhật ký đến đây cũng đột nhiên ngừng lại, tâm trạng lơ lửng giống như bị người khác xé nát một phần. Điền Hủ Ninh tốn một buổi tối đọc đi đọc lại từng chữ từng chữ. Càng đọc, tâm trạng càng nặng trĩu, lời nói của người phụ nữ kia chẳng lẽ là thật sao? Chẳng lẽ anh thật sự là con trai của Lý Tinh Sở sao? Anh không tin, La Mẫn từ nhỏ đến lớn vẫn thương yêu anh lại không phải mẹ của anh! Người mà anh gọi là mẹ vài chục năm lại không phải mẹ của anh, điều này làm sao anh có thể chấp nhận? Anh không tin, không tin.
Lại nhặt lên nhật ký bị anh ném xuống đất, anh quyết định hỏi Điền Tri Sâm, tối nay nhất định phải hỏi rõ ràng.
"Ba, con có việc muốn hỏi ba.:
Đứng ở bậc thang cuối cùng, Điền Hủ Ninh gọi lại là Điền Tri Sâm vừa đi xã giao về.
" Hủ Ninh, đã trễ thế này sao còn chưa ngủ, ngày mai không cần đi học sao?"
Điền Tri Sâm thấy bình thường con trai đã sớm đi ngủ lại trong lúc này có vẻ mặt nghiêm túc như vậy, nói có chuyện muốn hỏi ông.
"Ba, con nói con có việc muốn hỏi ba."
Điền Hủ Ninh nhìn chằm chằm Điền Tri Sâm không thả. Anh không muốn tin ba anh sẽ là người đàn ông vô tình vô nghĩa trong nhật ký như vậy, anh nhất định phải hỏi rõ ràng
"Được rồi, con trai. Chúng ta đến phòng sách nói.:
Khó được thấy con trai lại nghiêm túc thế, Điền Tri Sâm cùng anh đi vào phòng sách.
"Cha, bên trong nói có đúng không là thật?"
Bước qua cửa, Điền Hủ Ninh cầm nhật ký trên tay trực tiếp ném tới trước mặt Điền Tri Sâm.
"Đây là..."
Bìa ngoài màu xanh da trời quen thuộc như vậy, nét chữ quen thuộc như vậy....... Đó không phải là nhật ký của Tinh Sở sao? Sao lại ở trên tay Điền Hủ Ninh? Điền Tri Sâm nhắm mắt lại nói không ra lời. Làm sao biết chứ, ban đầu anh cho Tiệc San một khoản tiền sau đó, cô không phải là đáp ứng sẽ không tới quấy nhiễu cuộc sống của anh sao? Vậy bây giờ là cái gì? Hủ Ninh có phải đã biết?
"Ba chỉ cần nói cho con biết có phải thật vậy hay không? Con không phải là con trai của ba với bà ta đúng không?"
Thấy vẻ mặt Điền Tri Sâm, Điền Hủ Ninh trong lòng đã hiểu rõ nhưng vẫn là vì đáp án này mà trong lòng hỗn loạn. Anh không hiểu, thật sự không hiểu, tại sao tình tiết truyền hình này có thể xảy ra trên người anh? Làm sao có thể? Bàn tay tức giận quét qua bình gốm sứ cổ màu xanh đặt ở giá sách, bình hoa quý báu vang lên tiếng "xoảng", chia năm xẻ bảy ra trên mặt đất. Âm thanh lanh lảnh vang lên trong đêm khuya yên lặng nghe hết sức chói tai.
"Phải."
Cả người Điền Tri Sâm giống như chợt già mười mấy tuổi, khuôn mặt mệt mỏi lui về phía sau nằm. Tinh Sở, con đã biết rồi. Con trai đã biết em mới là mẹ của nó rồi. Em nên vui mừng mới phải, không phải sao? Tinh Sở. Thật sự xin lỗi em.
"Tại sao? Nói cho con biết tại sao?"
Văn kiện trên bàn, bút, ly nhất nhất rơi vào xuống đất, lại không thể giảm bớt nửa phần tức giận cùng không tin trong lòng Điền Hủ Ninh. Anh không muốn sống ở chỗ này nữa, không muốn đối mặt với người đàn ông trước mặt mà anh gọi là ba nữa, anh cần một mình tĩnh lặng, anh không biết nên làm sao mới phải......
Cho đến khi tiếng đóng cửa nặng nề vang lên, Điền Tri Sâm mới mở mắt ra, con trai đã chạy ra ngoài.
"Con đi đâu?" Điền Tri Sâm đuổi theo
"Không cần ba lo. Để cho con yên lặng một chút. Không cần đi theo"
Điền Hủ Ninh lái xe từ trong nhà để xe ra ngoài. Mặc dù đã sớm biết lái xe, nhưng vẫn chưa tới tuổi cầm bằng lái. Nhưng hôm nay anh không lo nhiều như vậy, nếu anh không phát tiết ra ngoài, anh nhất định sẽ điên.
Toàn bộ ba ngày, anh cũng không có về nhà. Anh không biết đối mặt thế nào với mẹ và em trai Lưu Tuấn mà anh vẫn luôn cho rằng là ruột thịt.
Gần tối ngày thứ ba, sắc trời u ám, anh cuối cùng đem xe dừng ở địa chỉ mà người phụ nữ kia cho anh. Đó là một nhà trọ cũ kỹ, ngoài cửa sổ treo các loại quần áo đủ màu sắc đung đưa trong gió. Chỗ như thế này người ở được sao?Điền Hủ Ninh không biết mình rốt cuộc làm sao, ma xui quỷ khiến lại đến chỗ này.
"Mẹ, mẹ xem, người kia còn đứng ở phía dưới kìa:
Một cô gái nhỏ mười mấy tuổi muốn đóng cửa sổ lại, ánh mắt nhìn xuống lại vẫn thấy mới vừa rồi chuẩn bị mưa thì một cậu con trai cao lớn vẫn đứng ở nơi đó. Cách mới vừa rồi cô phơi quần áo thì cũng đã một giờ đồng hồ, vậy anh không phải là ở đó thật lâu sao?
"Gia Ý, là ai vậy?"
Lý Tiệc San từ trong phòng bếp bưng nồi canh nóng hổi ra
"Một anh trai"
Mặc dù là từ lầu năm cao nhìn xuống, vẫn còn mưa, nhưng Lý Gia Ý chính là biết đó là một anh trai dáng dấp rất đẹp mắt, nhưng sao giờ này anh ấy vẫn đứng ở đây? Là chờ ai sao? Chờ người cũng có thể cầm ô mà, mưa lớn như thế sẽ bị ốm mất.
"Hủ Ninh....."
Theo hướng ngón tay út con gái chỉ, Lý Tiệc San thấy được bóng dáng cô đơn đứng không nhúc nhích trong cơn mưa tầm tã. Cô cho là nó sẽ không tin tưởng cô..., cho nên nhiều ngày như vậy một chút tăm hơi cũng không có, cô đang định nếu như nó không đến tìm cô, vậy cô tự mình đến cửa tìm Điền Tri Sâm.
Năm ấy, sau khi chị hai bởi vì khó sinh qua đời, cha mẹ cũng bởi vì chịu rất nhiều đả kích mà lần lượt qua đời. Mà cô cầm một khoản tiền của Điền Tri Sâm tiếp tục đi học, sau khi tốt nghiệp gả cho một nhân viên công vụ. Bắt đầu cuộc sống gia đình tạm ổn trôi qua cũng không tệ lắm, nhưng sau khi sinh con gái, chồng cô si mê đánh bạc, chưa được mấy năm liền tiêu xài tiền gửi ngân hàng, không còn sót lại một đồng trong nhà, chưa kể còn thiếu bọn cho vay nặng lãi. Không chịu nổi cảnh ngày qua ngày trốn nợ, lúc Lý Gia Ý 4 tuổi, chồng cô dùng khí ga tự sát chỉ để lại một đôi mẹ con sống nương tựa lẫn nhau. Vì trả khoản nợ, Lý Tiệc San đem toàn bộ tiền đi cầm cố, oán hận với chồng khiến cô sửa lại họ của con gái luôn.
Những năm này, cô vừa làm cha lại vừa làm mẹ, vừa làm việc vừa chăm sóc con gái, chịu đựng quá nhiều rồi. Nhưng gian phòng nhà trọ tiện nghi lại bị tịch thu do Nhà nước muốn mở rộng đất, điều này có nghĩa là mẹ con cô phải sống một cuộc sống đầu đường xó chợ lần nữa. Cô không muốn cuộc sống như thế; một ngày thu dọn đồ đạc, cô lại thấy được di vật của chị hai, một bản ghi chép là nhật ký của chị cùng những yêu hận dây dưa với Điền Tri Sâm
Cô cũng không còn cách khác. Năm đó mặc dù đã đáp ứng Điền Tri Sâm không hề nói chuyện này nữa, nhưng cuộc sống bức bách thì có biện pháp gì khác sao? Huống chi năm đó là anh ta có lỗi với chị hai, đưa cho anh ta giá cao một chút thì thế nào chứ? Cho nên, cô trực tiếp tìm Hủ Ninh. Cô tin tưởng Điền Tri Sâm nhất định sẽ thỏa hiệp.
"Mẹ, mẹ biết anh ấy sao?"
Lý Gia Ý nghe được từ miệng mẹ gọi ra tên tuổi anh trai đó, trong lòng hưng phấn lên.
"Gia Ý, nhanh lên một chút, đi lấy cái ô cùng mẹ đi xuống. Anh ấy là anh họ con:
Lý Gia Ý cũng kích động đến thiếu chút nữa nói không thành tiếng.
Thì ra là anh ấy là anh họ cô.
Điền Hủ Ninh đi theo Lý Tiệc San lên trên lầu, còn chưa kịp hỏi cái gì, cả người gục xuống. Toàn bộ ba ngày ba đêm, anh không nhắm mắt lại, rốt cuộc vẫn là mệt mỏi.
Thì ra là anh ấy là anh họ cô. Dáng dấp anh ấy thật đẹp măt. Giống như Lưu Xuyên Phong trong truyện tranh vậy. Lý Gia Ý cầm trong tay một cái khăn lông nóng ướt nhẹp không ngừng lau mồ hôi không ngừng chảy ra từ trán anh. Anh nóng rần lên, uống thuốc hạ sốt rồi bắt đầu đổ mồ hôi. Mẹ nói một lát sẽ khỏi, nhưng bây giờ anh ấy sao còn không tỉnh lại?
"Em là ai?:
Sau khi hạ sốt, Điền Hủ Ninh cảm giác giống như ngủ một giấc rất dài rất dài, tỉnh lại cảm thấy cảnh còn người mất. Đây là nơi nào? Nơi này đơn sơ như vậy sao? Còn có cô gái nhỏ nằm bên cạnh lúc anh ngủ là ai?
"Hủ Ninh, con đã tỉnh?"
Cửa mở ra, đi vào là Lý Tiệc San tươi cười.
"Gia Ý, đứng dậy đi:
Lý Tiệc San đi tới bên giường, vỗ vỗ bả vai con gái. Tối hôm qua đến bây giờ nó vẫn kiên trì muốn chăm sóc Điền Hủ Ninh ngã bệnh, ngay cả người làm mẹ như cô cũng không thay đổi được gì.
"Anh Ninh, anh đã tỉnh. Thật tốt quá.:
Lý Gia Ý nâng lên đôi mắt còn có chút mông lung, thấy Điền Hủ Ninh đã ngồi dậy, vui vẻ cười nói.
"Con muốn đi thăm mẹ con.:
Sau khi tỉnh lại, những chuyện xảy ra mấy ngày trước, tất cả giống như là một đoạn phim chiếu chậm, từ từ thoáng qua trong đầu óc, trong mắt Điền Hủ Ninh đã là một mảnh bình tĩnh. Một đứa trẻ 15 tuổi thế nhưng có thể tỉnh táo đến mức này, khiến Lý Tiệc San tự cảm thấy mình không bằng.
Thì ra là đây mới là mẹ của anh. Ngón tay thon dài lau khuôn mặt tươi cười, trẻ tuổi mà ngọt ngào trên tấm bia mộ, Điền Hủ Ninh nhắm mắt lại không dám nhìn người phụ nữ vì bảo vệ anh mà hi sinh, bà chắc là yêu anh lắm? Tuy nhiên lại không thể nhìn đứa con trai mình liều mạng sinh ra được một lần, có phải thật đáng tiếc không? Mẹ, con tới thăm người rồi. Điền Hủ Ninh ở trong lòng thì thầm.
"Hủ Ninh, con muốn đi đâu?:
Điền Hủ Ninh lái xe đem hai mẹ con Lý Tiệc San đưa đến phía dưới nhà trọ rồi quay đầu muốn đi.
"Về nhà."
Lạnh lùng nói ra hai chữ đó, xe rầm rầm nghênh ngang rời đi. Đúng vậy, anh trừ trở về còn có thể như thế nào? Anh hiện tại là trẻ vị thành niên, cho dù là muốn làm gì cũng không làm được đúng không? Cho nên, chỉ có thể trở về. Trở về rồi hãy nói.
Điền Hủ Ninh không biết sau khi anh đi, Lý Tiệc San gọi điện thoại cho Điền Tri Sâm:
"Hủ Ninh mấy ngày nay đều ở chỗ em."
"Tiệc San, cô rốt cuộc muốn thế nào?"
Con trai biến mất mấy ngày, ông cũng không tìm ra cớ để ứng phó La Mẫn.
"Em muốn đi nước Pháp."
Lý Tiệc San hiện tại chỉ muốn rời đi lúc này thôi, yên ổn sống hết đời.
"Được, tôi đáp ứng cô. Hủ Ninh ở đâu rồi?"
"Nó đã đi về"
"Tiệc San, lần này không nên đổi ý nữa."
Điền Tri Sâm lẳng lặng cảnh cáo trong điện thoại.
"Em sẽ không đổi ý."
Lý Tiệc San tắt điện thoại di động. Cô thật sự không tham lam, chưa bao giờ có lòng tham. Trước kia không tham lam anh sẽ thích cô, hiện tại cũng sẽ không có lòng tham mà muốn nhiều hơn. Hahaha....
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com