003
Năm ấy Hoa Sâm mới năm tuổi, còn anh đã là một thiếu niên vừa tốt nghiệp trung học. Theo lý mà nói, với độ tuổi còn nghịch ngợm đó, chắc chắn sẽ không có đủ sự nhẫn nại đối với một cậu bé nhỏ hơn mình cả chục tuổi, thế nhưng Điền Hủ Ninh lại rất muốn chăm sóc cậu bé.
Anh nhận hết trách nhiệm chăm sóc Hoa Sâm, từ việc dạy làm bài tập, chơi đùa và cả đọc truyện cho cậu nghe trước khi ngủ...Mãi đến khi ba mẹ qua đời trong một tai nạn, anh phải gánh vác trên vai cả gia đình, không có nhiều thời gian ở bên chăm sóc cậu, nhưng tình yêu của anh đối với cậu vẫn không giảm sút. Dẫu cho trong lúc khó khăn nhất, anh cũng không để Hoa Sâm phải thiệt thòi bất cứ điều gì.
Kết hôn với Hoa Sâm...đó là việc anh chưa bao giờ hoài nghi.
Nhưng Hoa Sâm suy nghĩ như thế nào? Cậu ấy có nghĩ anh đã quá già? Anh biết mình sống nội tâm, mọi người thường nghĩ anh quá nghiêm túc và vô vị. Còn Hoa Sâm, cậu ấy nghĩ thế nào về anh?
Hủ Ninh vừa nghĩ về vấn đề này vừa đi tới phòng tập đàn. Hoa Sâm đang ở đó. Cậu ngồi trước cây đàn piano, quay lưng về phía anh, nhưng không hề đụng vào phím đàn, hình như cậu đang cúi đầu nhìn vật gì đó.
Vì quá chuyên tâm nên tiếng gọi của anh đã làm cậu giật mình.
"Anh...anh Hủ Ninh..." Cậu quay người lại, hai má ửng hồng, bàn tay trắng thon dài đang cầm một vật gì đó...
Là anh ảo giác chăng? Hoa Sâm có vẻ rất bối rối?
Anh hơi chau mày: "Hoa Sâm, em đang làm gì thế? Không phải đang luyện đàn sao?".
"Luyện đàn? À! Vâng...Đúng. Em luyện đàn ngay đây..." cậu ấp úng trả lời, khuôn mặt nhợt nhạt.
Anh không có ý thúc giục mà chỉ muốn nói chuyện cùng cậu. Hủ Ninh đang định giải thích nhưng Hoa Sâm đã bắt đầu đánh đàn, anh muốn nói cũng không kịp.
Anh gượng cười. Từ trước tới nay, ở trước mặt Hoa Sâm, vai trò của anh không chỉ là một người anh trai hiền từ, mà còn là một người cha nghiêm khắc, anh luôn là người đốc thúc cậu luyện đàn. Hoa Sâm luôn rất nghe lời, chưa bao giờ cãi lại anh, cũng bởi thế mà cậu tốt nghiệp khoa Nhạc với thành tích xuất sắc.
Bây giờ đó là điều tốt hay xấu?
Hủ Ninh lặng lẽ bước đến bên để xem Hoa Sâm đánh đàn. Cậu thật xinh đẹp, khuôn mặt trái xoan với sự kết hợp hài hòa, mái tóc mềm mượt được cắt tỉa gọn gàng, cậu luôn là mẫu người lý tưởng trong lòng bất cứ người đàn ông hay cô gái nào...Cậu ấy xinh đẹp, là anh đã nhìn cậu lớn lên từng ngày, là do một tay anh chăm sóc là anh!
Nghĩ tới điều đó nên Hủ Ninh càng cảm thấy phấn khích hơn, không ngăn được tình cảm của mình, anh liền đặt tay lên vai cậu. Tiếng đàn của Hoa Sâm bỗng ngừng bặt. Cậu ngẩng đầu nhìn anh, trong đôi mắt sáng long lanh ấy là sự lúng túng không kịp che giấu.
Anh hơi ngại, liền xin lỗi và buông tay xuống.
"Anh xin lỗi, anh làm em giật mình phải không?" giọng nói ôn hòa, dịu dàng, điều này anh chưa từng thể hiện với người khác. "Anh... chỉ vì... anh rất yêu em..."
Hoa Sâm bặm môi, nghe anh nói hai từ "rất yêu", khuôn mặt cậu càng nhợt nhạt, đáng thương.
"Em biết. Anh đối với em như thế nào thì không còn gì để bàn cãi. Bao năm nay, anh nuôi nấng, chăm sóc em, em không bao giờ báo đáp hết ân tình của anh được..."
"Em đang nói gì thế?" Sao cậu ấy lại có suy nghĩ như thế? Hủ Ninh cúi mặt, trầm giọng nói. "Những điều anh làm cho em đều là tự nguyện, em đừng nghĩ tới chuyện báo đáp!"
"Nhưng...nhưng ông nội nói..."
Ông đã nói những gì với Hoa Sâm? Anh nghiến răng.
"Những lời ông nói em đừng bận tâm!"
"Thật sao?" Đôi mắt rưng rưng ánh lên một hy vọng nhỏ nhoi...
"Chỉ cần em nói thật cho anh biết suy nghĩ của em."
Hoa Sâm sợ sệt nhìn khuôn mặt nghiêm túc của Hủ Ninh. Cậu rất tin những gì anh nói. Từ nhỏ tới lớn, đối với cậu, lời nói của anh đều như thánh chỉ. Cậu tin anh, nương tựa vào anh và không bao giờ chống đối anh cả.
"Em...em cũng thích anh... anh Hủ Ninh..." Hoa Sâm khẽ nói..
.
.
"Em không thích anh ấy..."
Buổi chiều, nhất là trước bữa cơm tối chừng một, hai tiếng thường là lúc Chanh Cá ít khách nhất. Hoa Sâm hay tới vào giờ này.
Tử Du không những là bạn thân của Hủ Ninh, mà qua anh cậu cũng quen biết Hoa Sâm.
Hoa Sâm rất hợp với cậu, cũng có thể bởi cậu ấy lớn lên trong môi trường toàn nam giới. Rất nhanh chóng Hoa Sâm trở thành cậu em trai của Tử Du - một người anh đẹp trai, chín chắn. Những suy nghĩ và cảm giác khó nói với người khác, cậu ấy đều tâm sự với Tử Du và xin ý kiến của cậu.
Với một ly trà sữa, trong một góc quán, cậu và Tử Du cùng nhau tâm sự:
"Anh Tử Du, không phải em ghét anh ấy, mà tình cảm của em đối với anh Điền không phải là tình yêu... Anh ấy giống như anh trai em, một người mà em luôn luôn kính trọng, thậm chí còn có chút sợ hãi..."
Hoa Sâm ngồi đó, hai tay nắm chặt chiếc ly, khuôn mặt thiên thần như đang mang nỗi ưu tư phiền não vốn không thuộc về mình.
Tử Du chăm chú nhìn, không biết nên trả lời như thế nào... Ngay từ lúc Hoa Sâm bước vào cửa hàng và nói với cậu chuyện anh tỏ tình, trái tim cậu như tan nát, đến cả hơi thở cũng trở nên nặng nề hơn...
Hoa Sâm không hề chú ý tới thái độ khác thường của Tử Du, cậu đang đắm mình trong nỗi buồn, vô thức mân mê chiếc vòng bạc đeo trên cổ mình.
"Phải làm thế nào đây? Em không thể nói thật với anh Hủ Ninh. Hôm đó em đã nói là thích anh ấy, anh ấy rất hài lòng và vui vẻ...Em không thể nói ra suy nghĩ thật của mình..."
Tử Du siết chặt tay mới có thể ngăn được nỗi chua xót đang dấy lên trong lòng. Nghe cậu ấy kể cách anh tỏ tình, nghĩ tới dáng vẻ chăm chú nhìn của anh, trái tim cậu như bị nghìn vạn mũi kim đâm vào đau nhói...
Có điều cậu không thể nói được gì. Điều nực cười nhất là, chàng trai may mắn trước mặt cậu không những không cảm thấy hạnh phúc mà vì thế còn buồn rầu.
"Em không thấy anh ấy rất tốt sao? Anh ấy rất thương em, rất yêu em... em không thấy sao?" Ép mình phải nói ra những lời đó, Tử Du hy vọng nụ cười trên khuôn mặt mình không quá giả tạo.
"Em biết." Hoa Sâm cúi đầu bặm môi. "Anh Điền là người rất tốt. Về tình về lý, em đều nên lấy anh ấy, có điều...có điều..."
Đôi mắt cậu ửng đỏ, có vẻ không biết quyết định thế nào. Tử Du chú ý đến chữ "nên" mà cậu ấy nói. Cậu chú ý tới việc Hoa Sâm cứ nhìn xuống sợi dây chuyền bạc mà cậu ấy đang đeo. Cậu chú ý tới thái độ đau khổ của cậu ấy, lúc thì hạnh phúc, lúc lại tuyệt vọng.
Ánh mắt của Tử Du dừng lại trên chiếc dây chuyền bạc mà Hoa Sâm đang đeo, nó rất to và thô, không hề hợp với vóc dáng yểu điệu dịu dàng của Hoa Sâm.
Là...là ai tặng cho cậu ấy?
Chắc chắn không phải Hủ Ninh, vì khi tặng bất cứ thứ gì cho Hoa Sâm, anh đều hỏi ý kiến cậu trước. Còn sợi dây chuyền này, đây là lần đầu tiên cậu thấy. Điều này chỉ còn có một khả năng...
"Hoa Sâm, em có người yêu rồi phải không?"
Giọng nói nhẹ nhàng của Tử Du cũng khiến Hoa Sâm giật mình. Cậu ấy lúng túng nhìn Tử Du, hai má ửng hồng:
"Sao...sao anh biết ạ? Không! anh Tử Du, xin anh đừng nói với anh Hủ Ninh, em chỉ..."
"Thật là một cậu bé còn quá ngây thơ..." Tử Du thầm than thở.
Cậu nở nụ cười khoan dung để giải tỏa sự căng thẳng trên gương mặt Hoa Sâm.
"Em có thể nói cho anh biết cậu ta là người như thế nào không?"
"Anh ấy..." Nghĩ tới người đó, đôi mắt của Hoa Sâm ánh lên niềm vui. Cậu nở nụ cười e thẹn rạng rỡ.
"Bạn trong ban nhạc của anh ấy giới thiệu cho em. Anh ấy tự đứng lên thành lập một ban nhạc Rock, biểu diễn trong câu lạc bộ. Tuy bằng cấp không cao, nhưng anh ấy chơi đàn rất hay, lại có nhiều suy nghĩ độc đáo về âm nhạc. Anh ấy rất giỏi, anh Tử Du, anh nên đi xem anh ấy biểu diễn, ai xem anh ấy biểu diễn cũng bị hút hồn cả, thật đấy ạ!"
Một rocker, một cậu bé còn non nớt sự đời, Tử Du có cảm giác bất an với sự kết hợp này.
"Em với cậu ấy...đã tiến triển tới mức nào rồi?"
Hoa Sâm càng đỏ mặt: "Anh...anh ấy nói yêu em và tặng em sợi dây chuyền. Thứ Sáu tuần nào em cũng đi xem anh ấy biểu diễn. Có điều...em vẫn chưa nhận lời anh ấy".
Bất cứ ai nhìn thấy biểu hiện của Hoa Sâm lúc này đều có thể đưa ra kết luận: cậu ấy đã rơi quá sâu vào biển tình rồi.
"Anh Tử Du, bây giờ phải làm thế nào? Em rất yêu anh ấy, rất muốn sống cùng anh ấy. Nhưng em lại sợ nhỡ mình nói ra, anh Hủ Ninh xảy ra chuyện gì thì sao. Ông nội nói với em, làm người phải biết ơn nghĩa và báo đáp người khác, thật sự em không biết mình nên làm thế nào..."
Cậu rất mong muốn mình có thể nói với Hoa Sâm là nên làm thế nào. Thế nhưng cậu thực sự không biết...Từ xưa đến nay, tình yêu là điều mà nhân loại không thể thay đổi được, chứ đừng nói tới chuyện dùng lý trí để chế ngự nó.
"Anh không thể nói cho em biết nên làm thế nào được" Tử Du lắc đầu gượng cười.
"Chuyện tình cảm, em phải tự suy nghĩ cho rõ ràng. Ai là người tốt với em nhất, ai là người có thể chăm sóc em, cho em hạnh phúc."
Những lời nói của Tử Du khiến Hoa Sâm cúi đầu suy nghĩ.
Đây cũng chính là nguyên nhân cậu muốn tâm sự với Tử Du. Tử Du không bao giờ quyết định thay cậu, cũng không bắt cậu phải tiếp nhận bất cứ quan điểm nào. Anh ấy biết lắng nghe, để Hoa Sâm tự đi tìm đáp án. Tử Du muốn cậu trưởng thành hơn chứ không phải là một cậu bé cần quan tâm chăm sóc. Đây là điểm khác biệt lớn nhất giữa Tử Du và Điền Hủ Ninh.
"Anh Tử Du, cảm ơn anh" Hoa Sâm nở nụ cười cảm kích. "Em sẽ về nhà suy nghĩ cho thấu đáo"
Hoa Sâm đẩy ghế đứng dậy.
"Em định về à?" Tử Du hỏi.
"Vâng" Hoa Sâm gật đầu. "Không về nhà đúng giờ ăn tối, anh Hủ Ninh lại lo lắng, nếu không có khi sau này anh ấy còn quyết định đón em mỗi lúc tan trường ấy chứ"
Hoa Sâm lè lưỡi, biểu hiện có phần bất đắc dĩ. Cậu ấy không biết điều mình khó chịu trong mắt Tử Du lại là chuyện đáng để người ta ngưỡng mộ.
"Đúng rồi, anh Tử Du." Tính tiền xong, Tử Du tiễn Hoa Sâm ra ngoài cửa và gọi taxi. Cậu quay đầu lại nhìn Tử Du, hai mắt sáng lên và nói:
"Em đưa anh ấy tới gặp anh nhé?"
"Hả?"
"Vâng, thế nhé!" Hoa Sâm vui vẻ với ý định của mình, gạt những phiền não khi nãy sang một bên. "Anh Tử Du, anh đã gặp rất nhiều người, nếu gặp anh ấy, nhất định sẽ cho em ý kiến, đúng không ạ?"
Đối với sự tin tưởng của cậu bé ngây thơ đó, Tử Du lặng im không nói.
"A, taxi tới rồi. Anh Tử Du, thế nhé, em về đây."
Taxi đưa Hoa Sâm đi khỏi, Tử Du vẫn đứng nguyên ở chỗ cũ rất lâu...Đừng có đùa chứ! Nếu Hoa Sâm đưa cậu ấy tới đây thật thì cậu biết nói gì bây giờ?
Muốn Hoa Sâm với anh chàng kia chung sống, hay khuyên cậu ấy nên chọn Hủ Ninh?
Cậu là bạn của Hủ Ninh, vì thế càng phải đứng về phía anh. Nhưng Hoa Sâm lại tin tưởng cậu như thế...Trời ơi! Cậu chỉ yêu đơn phương một người con trai, sao lại phải rơi vào hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan này.
"Cậu còn muốn làm cố vấn tình yêu cho tình địch cơ à?"
Một giọng nói chọc ghẹo vang lên, như bóng ma xuất hiện phía sau Tử Du làm cậu đang chìm đắm trong suy tư cũng phải giật mình.
"Lưu Tranh, sao cứ thích dọa người khác thế hả?" Tử Du quay đầu lại trừng mắt nhìn. Anh chàng này nhìn dáng vẻ lúc nào cũng như ngái ngủ ấy.
"Tôi chỉ thấy cậu quá vĩ đại."
"Anh mỉa mai tôi đấy hả?" Tử Du chau mày.
Lưu Tranh khoanh tay trước ngực, tỏ vẻ không hề tán đồng.
"Cậu thay đổi rồi. Sự thẳng thắn, phóng khoáng của cậu trước đây biến đi đâu rồi? Cậu có thấy mình càng ngày càng giả tạo không?"
Sắc mặt Tử Du nhợt nhạt như vừa bị anh ta tát một cái.
.
.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com