27
8 năm sau
8 năm vừa qua không quá dài, cũng chẳng quá ngắn, vừa đủ để thùy tiên nguôi ngoai đi nỗi nhớ nhung trong lòng mình, cũng vừa khiến cho mối quan hệ của ngọc thảo và phương anh thêm gắn kết
trong 8 năm vừa qua cũng có nhiều chuyện xảy ra, mối quan hệ của bà hội đồng và ngọc thảo phải nói là vô cùng căng thẳng, không ai chịu nhường ai dù chỉ là một bước, mãi cho đến khi bà hội đồng ngã bệnh thì hai mẹ con mới nói chuyện lại với nhau, bà hội đồng sau đó cũng mất đi khiến cho không khí trong căn nhà cũng ảm đạm đi nhiều
thùy tiên trong khoảng thời gian này cũng làm theo ý của má mình, lấy một người chồng như bà mong muốn, chỉ tiếc trước khi bà mất không thể cho bà có được một đứa cháu
" mợ, sao lúc nào con cũng thấy mợ ra đây đứng hết ? " con sáu đứng che dù kế bên thùy tiên hỏi, chẳng hiểu mợ hai bị cái gì mà cứ trưa trưa lại ra bến sông này
" hóng gió " thùy tiên nhàn nhạt trả lời, 8 năm qua cô vẫn luôn đứng ở bến sông này nhớ lại những kỷ niệm khi xưa
" nhưng mà con đói ..." con sáu thì thầm trong miệng, lần nào mợ cũng ra đứng đây mấy tiếng đồng hồ khiến cho nó đói muốn chết
" hay quá ha " thùy tiên hằn giọng, tính nết chẳng khác tiểu vy hồi xưa là bao, cũng chính vì điều này mà cô mới giữ nó theo bên mình
thùy tiên đứng đó thêm một lúc rồi cũng chịu rời đi, trong lòng thầm nghĩ không biết bây giờ em có thay đổi gì không
.
.
.
.
.
.
.
.
" nhớ người ta thì về thăm người ta đi " phương anh ngó mắt về hướng tiểu vy, đã thương thùy tiên rồi mà còn làm giá
" em chỉ nhớ ngọc thảo thôi, chị đừng có nói bậy bạ " tiểu vy thở dài nói, em đã thề rồi, em không muốn gặp lại cái con người đó
" vậy sao cầm cọng dây chuyền của thùy tiên ngắm quài vậy ? " phương anh cười nhẹ nói, 8 năm qua ngày nào cô cũng thấy tiểu vy ngắm cọng dây chuyền này hết
" kệ người ta đi, mà sao nay chị không lo viết thư cho ngọc thảo đi, ở đây chọc em quài vậy ? " tiểu vy nhăn mặt nói, phương anh càng ngày càng quá đáng rồi đó nha
" viết chi, mai về quê cho ngọc thảo bất ngờ chơi " phương anh nhướng mày nói, mấy tháng nay cô cố gắng thu xếp công việc để tạo bất ngờ này cho ngọc thảo đó
" nó mà biết chị về đây mấy tháng mà không chịu về gặp nó liền, đợi tới bây giờ mới về thế nào nó cũng giận chị cho coi " tiểu vy bĩu môi nói, phương anh thế nào cũng bị giận cho coi
" ít nhất chị bị giận thì cũng còn dỗ được, còn đỡ hơn em, không có ai dỗ " phương anh nói xong liền chuồn đi lẹ, còn ở đây nữa chắc cô không còn mạng về với ngọc thảo quá
tiểu vy ngồi đó mà máu sôi sùng sục, phương anh có phải là muốn chết sớm đi đoàn tụ cùng với bà hội đồng không ?
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
" trời ơi, chán quá à " ngọc thảo cầm cây quạt trong tay phe phẩy quá lại, vừa đi vừa than lên than xuống
" con với cô đi tám vòng chợ luôn rồi không chán mới lạ " con tám đi theo sau ngọc thảo cũng chán theo, đi riết mà em quen hết cái chợ này luôn rồi đó
" phương anh chết tiệt, đi biền biệt mấy năm còn chưa chịu về nữa, để em ở đây sắp hoá khùng tới nơi rồi nè " ngọc thảo ngước mặt lên trời nói, vừa chán vừa bực mình, biết vậy hồi nãy lôi thùy tiên đi chung cho vui rồi
" ngước mặt lên trời như vậy không sợ bị chóng mặt hả người đẹp ? " phương anh chẳng biết trốn ở đâu bất thình lình xuất hiện bên cạnh ngọc thảo, tay còn rất tự nhiên choàng qua eo em
* CHÁT *
" SÀM SỠ, SÀM SỠ " ngọc thảo quay sang tát người đang ôm eo mình một cái rồi hét toáng lên khiến cho ai nấy cũng chú ý, tự nhiên quen biết gì đâu mà đụng chạm vào người em
" MÀY CÓ BIẾT TAO LÀ AI KHÔNG MÀ DÁM ĐỤNG CHẠM VÀO TAO VẬY HẢ " ngọc thảo lúc này vẫn chưa chịu dừng lại, vừa chửi vừa đánh vào người phương anh thêm mấy cái
" EM LÀ EM GÁI CỦA THÙY TIÊN CHỨ GÌ " phương anh lúc này vì đau nên cũng hét lại cho em nghe, chứ để em còn đánh nữa chắc cô chết mất
" ủa ? " ngọc thảo bất chợt khựng lại, giọng này hình như nghe quen quen ?
" PHƯƠNG ANH " ngọc thảo một lần nữa hét lên, sau đó liền nhảy lên người phương anh ôm lấy chị, cuối cùng thì chị cũng về với em rồi
" NÈ NÈ, CÁI NGƯỜI NÀY SÀM SỠ CÔ ÚT NHÀ TUI NÈ " con tám chẳng biết nãy giờ ở đâu lúc này mới xuất hiện đã vậy còn dẫn theo mấy người lính pháp tới nữa
" cô có phải là người sàm sỡ cô này hay không ? " thằng lính pháp nhìn bộ dạng của phương anh và ngọc thảo thì có chút khó hiểu, là ai đang sàm sỡ ai vậy ạ ?
" chỉ là hiểu lầm thôi, xin lỗi vì đã làm phiền " tiểu vy lúc này cũng từ trong một gian hàng nhỏ mà bước ra nói, nãy giờ đứng nhìn phương anh bị đánh vui muốn chết
mấy người lính pháp đứng đó nói chuyện một lát rồi cũng rời đi, tự nhiên nghe lời đi theo con nhỏ khùng này chi không biết, làm tốn thời gian hết sức
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
" chị nhớ hình như có người nói là sẽ không bao giờ trở về đây mà phải không ta ? " phương anh ngồi phía sau xe nháy mắt với ngọc thảo ra hiệu
" người đó là ai vậy ta ? " ngọc thảo cũng rất nhanh mà bắt nhịp với phương anh châm chọc tiểu vy đang ngồi ở phía trên
" tui về thăm thảo với thím tư, bộ không được hả ? " tiểu vy quay đầu lại phía sau bặm môi nói, hai người này mới gặp nhau mà đã hùa nhau chọc ghẹo em rồi
" ĐƯỢC " phương anh cùng ngọc thảo đồng thanh trả lời, thời của thùy tiên chuẩn bị tới rồi nha
tiểu vy đầu tựa vào cửa kính mắt nhìn ngắm cảnh vật xung quanh, mặt cho hai người kia nói đủ thứ chuyện trên đời
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com