13.
Đêm ở bệnh viện trôi chậm đến mức từng tiếng tích tắc như gõ thẳng vào thần kinh.
Ngoài cửa sổ chỉ còn vài ánh đèn vàng lẻ loi treo trên nền trời đen đặc. Hành lang vắng ngắt, thỉnh thoảng vang lên tiếng xe đẩy kim loại lăn qua, lạnh lẽo đến rợn người.
James vẫn chưa về.
Anh ngồi ở chiếc ghế sát tường, áo vest đã cởi ra, chỉ còn sơ mi đen xắn cao tay áo.
Ánh đèn trắng hắt xuống làm sống mũi anh đổ bóng dài, gương mặt trông mệt mỏi nhưng tuyệt nhiên không hề buông lơi cảnh giác. Một tay anh lướt trên màn hình điện thoại, tay còn lại đặt hờ trên thành giường — đủ gần để chạm, nhưng không chạm.
Yn quay mặt đi từ nãy đến giờ. Cô biết anh đang ở đó. Biết rất rõ. Nhưng càng im lặng, trong lòng cô càng dâng lên thứ gì đó không thể nuốt trôi.
“ anh không về sao?”
Giọng cô khàn, nhỏ, như sợ phá vỡ sự yên tĩnh này.
James không ngẩng đầu.
“ bác sĩ nói em cần theo dõi qua đêm.”
“ chỉ vậy thôi à?”
Cô hỏi tiếp, ánh mắt vẫn nhìn lên trần nhà.
Lần này anh mới quay sang. Ánh nhìn dừng trên gương mặt tái nhợt của cô vài giây, rồi mới nói.
" và tôi không thích để em một mình.”
Câu nói ấy không mang theo cảm xúc rõ ràng. Chính điều đó mới khiến nó đáng sợ.
Yn hít sâu. Cô biết mình không thể vòng vo thêm nữa.
“ James.”
“ bức ảnh… trong phòng làm việc của anh.”
Không khí lập tức đổi khác.
James đặt điện thoại xuống. Không vội. Không mạnh tay. Nhưng động tác ấy giống như đóng lại một cánh cửa vô hình.
“ em đã thấy gì rồi?”
Anh hỏi, giọng bình thản đến lạ.
Yn quay đầu sang nhìn anh.
“ đó là cha em”
James không phủ nhận. Anh đứng dậy, bước tới cửa sổ, nhìn ra ngoài màn đêm dày đặc phía xa như thể câu trả lời nằm ở đó.
“ một bức ảnh”
Anh nói chậm rãi,
“ không phải lúc nào cũng mang ý nghĩa gia đình.”
“ vậy nó mang ý nghĩa gì với anh?”
Yn nắm chặt ga giường.
“ tại sao ảnh của ông ấy lại nằm trong phòng riêng của anh?”
James quay lưng lại. Ánh đèn kéo bóng anh dài ra trên sàn, cao lớn và áp đảo.
“ em nghĩ ông ấy là người như thế nào?”
Cô sững lại.
“ ông ấy là cha em.. có chút nghiêm khắc nhưng không đến nỗi là người xấu..”
“ không.”
James cắt ngang, giọng trầm xuống.
“ ông ấy là một người đàn ông rất giỏi che giấu.”
James bước lại gần giường, nhưng không cúi xuống. Anh đứng đó, nhìn cô từ trên cao — không đe dọa, nhưng đủ khiến người ta không thể trốn.
“ Yn ”
Anh gọi tên cô, lần này chậm hơn.
“ em lớn lên với phiên bản mà ông ấy muốn em thấy. còn tôi… biết ông ấy ở phiên bản khác.”
“ phiên bản gì?”
James mím môi, như đang cân nhắc mức độ thật có thể nói ra.
“ phiên bản của những thỏa thuận không bao giờ được ghi thành chữ.”
“ phiên bản của những quyết định khiến rất nhiều người không còn đường quay lại.”
Cô lắc đầu.
“ anh đang nói gì vậy ”
James khẽ cười — không phải cười vui, mà là kiểu cười của người đã nghe câu này quá nhiều lần.
“ tôi chưa từng giữ ảnh của một người vô nghĩa.”
Anh cúi xuống, một tay chống lên thành giường, khoảng cách gần đến mức cô ngửi thấy mùi thuốc sát trùng lẫn với mùi quen thuộc của anh.
“ nếu em muốn sự thật,”
Anh nói rất khẽ,
“ thì em phải chấp nhận rằng có những sự thật không đứng về phía em.”
Yn nhìn thẳng vào mắt anh. Lần đầu tiên, cô không né.
“ anh đang đứng về phía nào?”
James im lặng vài giây. Rồi anh trả lời — không nhanh, không né:
“ phía có thể giữ em còn sống.”
Câu nói rơi xuống như một nhát dao chậm. Không đau ngay. Nhưng đủ sâu để biết mình đã bị cắt trúng.
Anh đứng thẳng dậy, kéo ghế ngồi xuống cạnh giường, giọng trở lại bình thường như thể vừa rồi chỉ là một cuộc nói chuyện xã giao.
“ ngủ đi.”
“ đêm nay đừng nghĩ quá nhiều.”
Trước khi tắt bớt đèn, James nhìn cô lần cuối. Ánh mắt ấy không lạnh, nhưng sâu đến mức khiến người ta không phân biệt được đâu là bảo vệ, đâu là giam cầm.
Yn nhắm mắt lại.
Nhưng trong đầu cô chỉ còn vang lên một ý nghĩ duy nhất.
Bức ảnh đó chính là lời cảnh báo cho chính cô.
Một tuần trôi qua kể từ đêm ở bệnh viện.
Yn hồi phục nhanh hơn dự kiến. Những vết bầm mờ dần, cơn đau đầu cũng không còn hành hạ mỗi khi đêm xuống.
Cô quay lại căn biệt thự của James, tiếp tục công việc thường ngày như chưa từng có biến cố gì xảy ra. Mọi thứ vẫn sang trọng, trật tự, yên tĩnh đến mức hoàn hảo — nhưng Yn biết, đó chỉ là lớp vỏ.
Sau sự kiện ấy, cô gần như mất liên lạc hoàn toàn với cha.
Những tin nhắn gửi đi không hồi đáp. Những cuộc gọi chỉ nối vào khoảng không vô định. Người phụ nữ từng xuất hiện ở bữa tiệc cũng biến mất, như chưa từng tồn tại.
Sự im lặng này không giống chờ đợi — nó giống một nước cờ đã được đặt xong.
James thì khác.
Anh không hỏi. Không dò xét. Không nhắc lại chuyện cũ.
Nhưng sự hiện diện của anh rõ ràng hơn bao giờ hết.
Anh cho tăng cường an ninh. Thay đổi lịch trình. Ít rời khỏi nhà hơn, và luôn để Yn trong tầm mắt — không phải kiểu giam giữ, mà là bảo vệ đến mức dư thừa.
Cho đến một buổi tối.
James trở về muộn. Gương mặt anh tối hơn thường lệ, ánh mắt mang theo thứ gì đó nặng trĩu. Anh không thay đồ ngay, chỉ đứng ở phòng khách, rót một ly rượu, uống cạn trong im lặng.
“ có chuyện gì sao?”
Yn hỏi, giọng dè chừng.
James nhìn cô. Rất lâu.
“ có một chuỗi giao dịch vừa bị đánh úp.”
“ liên quan đến… em?”
James không trả lời ngay. Anh đặt ly rượu xuống bàn, tiến lại gần.
“ liên quan đến tôi.”
“ và người đứng sau nó rất hiểu cách đánh.”
Đêm đó, Yn không ngủ.
Sáng hôm sau, tin tức nổ ra như một quả bom không tiếng.
Một đối tác chiến lược của James bị bắt. Một tuyến vận chuyển bị lộ. Một hồ sơ mật bị đưa ra ánh sáng — vừa đủ để gây hỗn loạn, nhưng không đủ để kết liễu. Một cú đánh chính xác đến mức đáng sợ.
Yn nhận ra điều bất thường khi nhìn thấy tên của cha mình xuất hiện trong một bản phân tích rò rỉ nội bộ mà James vô tình để trên bàn.
Không phải với tư cách kẻ thù.
Mà là người đạo diễn từ phía sau.
James biết.
Cô thấy điều đó trong cách anh im lặng. Trong ánh mắt anh khi nhìn cô — không còn là nghi ngờ, cũng không phải trách móc, mà là sự tỉnh táo lạnh lùng của một người vừa bị chạm trúng điểm yếu.
“ cha em,”
“ rất thông minh.”
Yn không thở nổi.
“ anh nói gì…?”
“ ông ấy không muốn giết tôi.”
“ ông ấy muốn tôi chùn tay.”
Anh nhìn thẳng vào cô
“ và em là cách nhanh nhất.”
Mọi mảnh ghép rơi xuống đúng chỗ.
Vụ bắt cóc nửa vời.
Sự cứu viện đến đúng lúc.
Sự im lặng kéo dài sau đó.
Cha cô đã cố tình để cô rơi vào nguy hiểm, chỉ để xác nhận một điều.
James sẽ phá vỡ nguyên tắc vì Yn.
Và ông đã đúng.
Yn lùi lại một bước, đầu óc quay cuồng.
“ ông ấy… dùng em để thử anh?”
James gật đầu.
“ và để gửi cho tôi một thông điệp.”
“ thông điệp gì?”
James tiến lại, dừng trước mặt cô, nói chậm rãi từng chữ:
“ rằng từ giờ trở đi, mọi quyết định của tôi đều có thể khiến em gặp nguy hiểm.”
“ và ông ấy biết tôi sẽ không dám liều.”
Sự thật ấy đau hơn bất kỳ cú đánh nào.
Cha cô không cần thắng James.
Ông chỉ cần trói tay anh bằng chính con gái mình.
Yn nhận ra, từ khoảnh khắc James ôm cô chạy ra khỏi căn nhà hoang vu hôm đó, cô đã không còn là người đứng ngoài cuộc chơi nữa.
Cô là con bài.
Và người đặt nó lên bàn… chính là cha cô.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com