3. Noctis Circle
Không thể chịu đựng thêm sự phớt lờ tàn nhẫn lạnh băng này, Hàn Vũ quyết định tìm gặp trực tiếp Lâm Du.
Suốt một tuần liền, ngay trước cổng trường quý tộc Sanct Aurelius Academy luôn xuất hiện một chiếc mô tô phân khối lớn màu đen tuyền hầm hố. Gã thanh niên sở hữu mái tóc lãng tử hơi rối bời trước gió, vóc dáng cao lớn trên một mét tám đầy áp bức cùng bờ vai rộng vững chãi. Những khối cơ bắp ẩn hiện sau lớp áo thun đen bó sát như bóp nghẹt thị giác của bất cứ ai đi ngang qua. Khuôn mặt điển trai với những đường nét góc cạnh sắc sảo như một kiệt tác của hắn bỗng chốc trở thành tâm điểm cuồng nhiệt, đốt cháy bầu không khí vốn dĩ vắng lặng của ngôi trường.
Mỗi lần tiếng chuông tan học ngân vang, vô số tiểu thư đài các trong những bộ đồng phục cao cấp đều đổ dồn ánh mắt ngưỡng mộ, xầm xì tán thưởng về phía gã nam thần xa lạ đầy hoang dại ấy. Đám con gái tranh nhau đỏ mặt, hứng thú liên tục liếc mắt nhìn hắn. Nhưng thế giới của Hàn Vũ lúc này đã hoàn toàn chỉ còn lại một tiêu điểm duy nhất. Đôi mắt đen đặc quánh của hắn đóng đinh vào một bóng hình nhỏ bé đang bước ra.
Khi Lâm Du lẳng lặng tiến ra khỏi cổng trường, cô lập tức chạm phải sự hiện diện ngột ngạt của hắn. Giữa đám đông ồn ào và những lời xì xầm phấn khích, ánh mắt hai người va vào nhau. Trái tim Hàn Vũ nảy lên một nhịp điên cuồng, hắn vô thức tiến lên, đôi mắt mở to tràn ngập sự khẩn cầu. Trông hắn lúc này chẳng khác nào một chú cún lớn tội nghiệp đang vẫy đuôi, phủ phục chờ đợi chủ nhân ban phát cho một chút lòng thương hại.
Thế nhưng, đáp lại ánh mắt hạ mình trần trụi của hắn, Lâm Du thậm chí không hề giảm tốc độ bước chân lấy một giây. Gương mặt thanh tú ẩn sau mái tóc gợn sóng đen nhánh vẫn duy trì sự lãnh cảm tuyệt đối, trơ lì như mặt hồ chết. Cô lướt qua hắn, xem sự tồn tại của kẻ đang làm đảo điên bao nữ sinh kia như không khí vô hình, rồi thẳng tiến về phía chiếc xe của Lâm gia đang đợi sẵn. Tiếng cửa xe đóng sầm lạnh lẽo, chiếc xế hộp xa xỉ nhanh chóng chuyển bánh.
Nhìn theo bóng xe dần khuất, Hàn Vũ khẽ nhếch môi cười, lồng ngực phập phồng kịch liệt vì kích động. Sự tàn nhẫn, lạnh tanh và kiêu kỳ đến tột cùng của cô gái nhỏ này thật sự là thứ độc dược quyến rũ nhất mà hắn từng nếm trải. Hắn dường như phát điên, toàn bộ tế bào trong cơ thể khao khát vặn vẹo: Hắn muốn quỳ dưới chân cô, ngay bây giờ, để cô giẫm nát lòng tự trọng của hắn.
Sự kiên nhẫn điên cuồng của Hàn Vũ rốt cuộc cũng đổi lại được một chút ban ơn. Màn hình điện thoại lóe sáng, Lâm Du cuối cùng cũng chịu phản hồi — một tin nhắn vô cảm vỏn vẹn địa chỉ của một quán cà phê gần khu biệt thự Lâm gia.
"A... rốt cuộc em cũng chịu nhắn tin cho tôi rồi."
Hàn Vũ bật cười ngây ngô. Hắn vội vã gác lại công việc, lao xe như một kẻ điên đến điểm hẹn. Bước xuống xe với lồng ngực đập liên hồi như trống trận, hắn nhìn thấy cô từ xa đang đứng đợi gần cửa quán. Dáng người cô nhỏ nhắn nhưng cân đối, có phần cao ráo hơn so với tuổi. Cô không hề bước vào trong mà lại đứng chịu trận bên ngoài. Chi tiết nhỏ nhặt ấy càng xác thực hơn cho suy đoán trước đó của hắn.
Lâm Du vẫn đứng đó với vẻ mặt lãnh cảm như một pho tượng cẩm thạch. Trái tim Hàn Vũ bỗng thắt lại. Một dòng cảm xúc vừa xót xa, vừa hưng phấn méo mó âm thầm lan khắp lồng ngực: Một tiểu thư đài các sở hữu nhan sắc cao quý, một kiệt tác hoang hảo như thế này... vậy mà trong tài khoản một đồng cũng không có.
Hàn Vũ sải bước dài đến trước mặt vị Nữ Vương vô sản của mình. Hắn chậm rãi cúi đầu, dùng hàng mi dài che giấu đi sự ranh mãnh trong đôi mắt đen đặc, cất chất giọng trầm khàn dịu dàng đầy mê hoặc:
"Chủ nhân, em đứng đây đợi tôi lâu chưa?"
Từng đợt gió nhẹ lùa vào mái tóc đen gợn sóng, làm lộ ra trọn vẹn gương mặt thanh tú xinh đẹp nhưng lạnh lẽo đến rợn người của cô. Chẳng có lấy một tia ấm áp của con người trên làn da trắng mịn ấy. Khoảng cách quá gần giúp Hàn Vũ nhìn rõ bờ môi hồng nhạt mang sắc thái hờ hững. Đôi mắt hắn khẽ cong thành hình trăng non, một nụ cười quyến rũ nở rộ trên khuôn mặt nam thần đỉnh cao. Hắn đang cố tình dùng đến thứ mỹ nam kế tột cùng này để kéo cô sa ngã vào lưới tình của mình:
"Nếu em không muốn vào quán... vậy thì tôi đưa em đi dạo một chút nhé?"
Lâm Du khẽ gật đầu. Cô không nói một lời, chỉ lặng lẽ bước đi bên cạnh hắn. Sự im lặng chết chóc bủa vây lấy hai người dọc theo con phố dài, nhưng kỳ lạ thay, nó không hề mang lại cảm giác gượng gạo.
Hàn Vũ vừa đi vừa lén quan sát bóng hình mảnh mai bên cạnh. Hắn nhận ra cô bé này sở hữu một sự thờ ơ, bình tĩnh đến kỳ dị. Hãy nhìn thần thái kiêu kỳ, lãnh cảm nuốt chửng vạn vật của cô xem. Nhìn sắc mặt phẳng lặng như mặt hồ chết này, chắc chắn không một ai có thể ngờ được rằng, cô không có tiền trong người. Dù vậy, điều đó cũng không thể mài mòn khí chất cao quý, lạnh lùng của cô; ngược lại càng biến cô thành một thực thể cô độc và nguy hiểm.
Đi được một lúc, Hàn Vũ cố tình rảo bước vượt lên phía trước rồi quay người lại, vừa đi giật lùi vừa nhìn thẳng vào mắt cô. Hắn thò bàn tay thon dài vào túi quần, quả quyết rút ra một chiếc thẻ tín dụng phụ màu đen bóng loáng, kẹp chặt nó giữa hai ngón tay rồi kiêu hãnh đưa ra ngay trước mặt cô.
"Tặng em, cứ coi như của mình mà dùng thoải mái."
Hắn nói, giọng điệu tự nhiên, dửng dưng như thể đang đưa một viên kẹo cho một đứa trẻ.
Lâm Du đứng khựng lại, đôi mắt hạnh trong trẻo lạnh lẽo chăm chú nhìn vật nhỏ đen quyền lực trước mặt. Ánh mắt cô vẫn bình thản, trơ lì như mặt hồ không một gợn gió. Đối với cô, người ta đưa thì cô cầm thôi. Cô hoàn toàn chẳng buồn nghĩ ngợi sâu xa xem gã đàn ông trước mặt có ý đồ đen tối gì, cũng không thèm bận tâm đến việc nhận tiền của một người lạ là đúng hay sai.
Lâm Du lạnh lùng vươn bàn tay ra, trực tiếp nhận lấy tấm thẻ rồi nhanh gọn đút thẳng vào túi áo khoác.
Hành động dứt khoát, hoàn toàn không bị trói buộc bởi bất kỳ phạm trù đạo đức nào từ cô lại một lần nữa tiêm một liều thuốc kích thích mạnh vào đại não Hàn Vũ. Hắn hứng thú đến phát điên, cả da đầu tê dại vì hưng phấn. Hắn bật cười nhẹ, hai tay thoải mái đút ngược vào túi quần, tiếp tục bước lùi trên con phố vắng. Giọng nói của hắn nửa đùa nửa thật, chứa đầy sự nuông chiều và thỏa mãn:
"Cuối tuần này tôi đợi em, đừng nghĩ ngợi gì, coi như đi đổi gió một chút đi. Ở đó có vài loại cocktail ngon lắm đấy, đảm bảo em sẽ thích."
Thấy Lâm Du vẫn duy trì sự im lặng lắng nghe, Hàn Vũ rút điện thoại ra, nhanh nhẹn gửi qua tài khoản Weibo của cô một địa chỉ lạ:
"Tôi gửi cho em địa chỉ này, đó là một studio có chuyên gia tư vấn thời trang và make-up là người quen của tôi. Em nên đến đó trước khi đến Noctis Circle. Cứ đưa chiếc thẻ này ra, họ sẽ giúp em thay đổi trang phục, kiểu tóc và trang điểm từ đầu đến chân. Tôi đảm bảo với em... sau khi bước ra khỏi chỗ đó, ngay cả cha của em cũng tuyệt đối không thể nhận ra em là ai."
Hắn nháy mắt với cô, nụ cười mang theo chút ranh mãnh, điên cuồng như của một kẻ đồng phạm.
"Hẹn gặp em vào cuối tuần... Chủ nhân của tôi."
Hàn Vũ vẫy tay chào, quay lưng đi thẳng về phía chiếc mô tô phân khối lớn hầm hố của mình. Tiếng động cơ gầm rú xé toạc không gian lạnh lẽo của khu phố rồi mất hút vào màn đêm.
Lâm Du đứng trơ trọi lại giữa làn gió buốt. Ngón tay gầy guộc ở sâu trong túi áo khẽ miết nhẹ lên bề mặt trơn nhẵn, lạnh ngắt của chiếc thẻ phụ.
Một chuyến dạo chơi nếm thử rượu ngon sao? Đôi mắt âm u lạnh lẽo thoáng chút lay động.
Từ tầng hầm của một tòa cao ốc sang trọng, cánh cửa gỗ sồi nặng trịch từ từ đẩy ra. Ánh đèn neon màu tím mận mờ ảo, ma mị bao trùm lấy toàn bộ không gian, biến nơi đây thành một thế giới hoàn toàn tách biệt với thực tại ngoài kia. Thứ âm nhạc điện tử với những dải tần số trầm thấp, ma quái dập dìu dội thẳng vào màng nhĩ, kích thích trực tiếp vào vỏ não.
Giữa không gian ngập tràn nhục dục của Noctis Circle, một thiếu nữ có vóc dáng thanh mảnh, tuy cao ráo nhưng khung xương lại nhỏ nhắn chậm rãi bước vào. Dưới bàn tay nhào nặn của các chuyên gia thời trang, cô khoác lên mình bộ váy hai dây lụa đen ôm sát cơ thể. Đường xẻ tà táo bạo vuốt dọc từ hông xuống tận gót chân, làm lộ ra nước da trắng ngần, tương phản đến nghẹt thở với sắc tối bủa vây. Dù gương mặt thanh tú đã bị giấu nhẹm nửa phần dưới chiếc mặt nạ tinh xảo, nhưng khí chất ấy vẫn không cách nào khỏa lấp được nét non nớt của một thiếu nữ tuổi đời còn quá nhỏ.
Nếu không nhìn vào chiếc huy hiệu kim loại màu đỏ rực mang ký hiệu DOM VIP kiêu hãnh ngay trước ngực áo cô, có lẽ người ta sẽ lầm tưởng cô là một Submissive tội nghiệp — một con cừu non ngây thơ vừa lạc lối vào hang cọp dữ.
Sự xuất hiện của cô gái lập tức khuấy động bầu không khí vốn dĩ đang cuồng loạn. Vô số ánh mắt tò mò, khao khát và bất ổn từ những góc tối khuất nẻo, từ những chiếc sofa bọc da đắt tiền của giới thượng lưu đổ dồn, găm chặt về phía cô. Lâm Du duy trì sự lãnh cảm tuyệt đối, cô không màng đến những cái nhìn dò xét dơ bẩn đó. Dưới sự dẫn đường của nhân viên phục vụ, cô bước thẳng đến quầy bar trung tâm để thưởng thức một ly cocktail như lời của Hàn Vũ.
Cô ngồi lên chiếc ghế đệm cao. Đôi ngón tay mảnh mai khẽ nâng chiếc ly thủy tinh chứa thứ chất lỏng màu đỏ sẫm, áp vào bờ môi hồng nhạt rồi nhấp một ngụm nhỏ. Hương vị ngọt ngào xen lẫn vị cay nồng cháy bỏng lập tức lan tỏa nơi đầu lưỡi, làm cô khẽ buông lỏng hàng lông mày thanh tú, tận hưởng thứ khoái cảm xoa dịu hiếm hoi.
Nhưng sự yên bình ngắn ngủi đó không kéo dài được lâu trong cái hang quỷ này.
Từ góc tối u ám của quầy bar, một người đàn ông có ngoại hình chuẩn mực, nam tính bỗng bước ra. Hắn mặc bộ đồ da bó sát khoe trọn những thớ cơ vạm vỡ, trên cổ đeo một chiếc vòng có gắn sợi xích da thả dài — biểu tượng của một kẻ phục tùng trung thành. Nhìn thấy vẻ ngoài mong manh đầy kích thích của Lâm Du, gã Sub kia liếm môi đầy thèm khát. Hắn tiến lại gần cô, nở một nụ cười nửa mời gọi nửa quyến rũ, chủ động nâng sợi dây xích đưa ra trước mặt cô để dâng hiến quyền kiểm soát.
Lâm Du chỉ liếc mắt nhìn hắn một cái lạnh tanh rồi lờ đi, tiếp tục thong thả thưởng thức ly rượu của mình. Cô hoàn toàn không có ý định đáp lại sự khao khát của hắn. Thế nhưng, sự phớt lờ lãnh cảm, khinh miệt tuyệt đối của cô không hề làm người đàn ông tức giận. Trái lại, nó giống như một gáo dầu tạt vào ngọn lửa, kích thích mạnh mẽ bản năng phục tùng hèn hạ trong máu hắn. Hắn thở dốc dồn dập, đầu gối chậm rãi sụp xuống, quỳ rạp dưới sàn nhà. Hắn nghiêng đầu, đôi môi run rẩy muốn áp sát, hôn lên mu bàn chân trần đang mang đôi giày cao gót tinh xảo của cô.
Nhìn thấy gương mặt của một kẻ hoàn toàn xa lạ định chạm lưỡi vào chân mình, một cảm giác ghê tởm, buồn nôn tột cùng bất ngờ dâng lên tận cổ họng Lâm Du. Theo bản năng tự vệ, cô lập tức rụt mạnh chân lại phía sau.
Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc hoảng loạn ngắn ngủi ấy, cô đột ngột đổi ý. Đôi mắt Lâm Du lóe lên tia tàn nhẫn, cô dồn lực vào gót giày nhọn hoắt, tung một cú đá thẳng cực hiểm vào lồng ngực người đàn ông kia.
một tiếng 'bộp' khô khốc vang lên. Dưới ánh đèn neon mờ ảo và tù mù của quầy bar, chuyển động dứt khoát ấy diễn ra quá nhanh, sắc lẹm như một tia chớp. Trong mắt những kẻ cuồng loạn xung quanh, dường như không một ai kịp nhìn thấy khoảnh khắc cô hoảng loạn rụt chân để tự vệ. Họ chỉ kịp chứng kiến một gã Submissive lực lưỡng, vạm vỡ kia bỗng chốc bị đá văng ra xa, ngã nhào xuống nền đất một cách chật vật và thảm hại.
Cú đá găm thẳng vào xương ức khiến gã đàn ông đau đớn, nhưng hắn hoàn toàn không có ý định phản kháng. Hắn chỉ ôm chặt lấy lồng ngực đang phập phồng, thở dốc dồn dập, rồi tự động ngoan ngoãn lui vào bóng tối.
Lâm Du lấy lại vẻ lãnh cảm trơ lì vốn có. Cô xoay người lại, ngón tay nâng ly cocktail màu đỏ sẫm lên môi như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Thế nhưng ngay sau đó, một bóng người khác lại âm thầm tiếp cận cô.
Đọc full tại: foxveil.org
.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com