Chap 59: Sinh rồi
Thời tiết tháng một khô lạnh lạ thường. Sau một trận tuyết lớn, một đôi trai gái con thiếu tá Lee bình an chào đời trong bệnh viện, là sinh thường.
Lúc ấy Jeno đang ở miền nam làm nhiệm vụ, trong tiếng súng đạn chát chúa, thiếu tá Lee mặt bôi thuốc màu dũng mãnh lạ thường, một súng bắn gục tên trùm buôn lậu thuốc phiện hoạt động tích cực nhất ở biên giới gần đây, lại lập công lớn.
Thu súng, anh lập tức lên trực thăng trở về, ngồi tại vị trí, trầm mặc dị thường. Mấy ngày nay là ngày dự sinh của Jaemin, không biết cậu sinh chưa, nếu sinh rồi, là trai hay gái?
.
Jeno vừa về tới quân đội, còn chưa xuống phi cơ đã có mấy người hưng phấn xông tới gào lên với anh: “Thiếu tá Lee! Sinh rồi! Anh dâu sinh rồi! Thai long phượng! Lớn là bé trai, nhỏ là bé gái!”
Đầu thiếu tá Lee nổ đùng một tiếng, tay mềm oặt, ngã luôn từ trên thang xuống đất. May mà đã gần mặt đất lắm rồi, không thì còn không biết ngã ra thế nào nữa.
.
Tối hôm đó, Jeno nhìn ảnh chụp hai bạn nhỏ mẹ anh gửi qua, cứ vuốt nhè nhẹ màn hình điện thoại mãi, người đàn ông rắn rỏi kiên cường, một mình nằm sấp trên giường khóc hu hu.
Lee Jeno làm ba rồi, ba của hai bạn nhỏ. Con trai và con gái của anh. Cái cảm giác này không sao diễn tả nổi, anh hận không thể lập tức chạy xuống núi, đi nhìn con anh, bồng con rồi ôm con vào lòng.
Nhưng Jeno không thể, anh chỉ có thể chờ tới nghỉ tết mới về được. Nếu có nhiệm vụ, tết anh cũng không thể về.
Hai bạn nhỏ đỏ hỏn, mắt còn chưa mở nhưng trong mắt ba là trẻ sơ sinh đẹp nhất thế giới này.
Jeno lẳng lặng cài tấm ảnh thành hình nền điện thoại, nhớ tới Jaemin ở miền bắc xa xôi, trong lòng lại đau nhói. Mang thai sinh con là chuyện quan trọng cả đời người nhưng anh không ở bên cạnh cậu.
Giờ Jaemin sao rồi? Lúc mang thai có vất vả không? Sinh con có đau không? Sinh xong rồi đã khỏe lại chưa?
Jeno muốn biết tất cả, tất cả.
Thiếu tá Lee luôn kỷ luật, gò ép bản thân, tối hôm đó ngồi bên ngoài hút thuốc một đêm, sáng sớm hôm sau mắt đầy tơ máu đi huấn luyện tân binh, sau khi kết thúc không người lính nào đứng dậy nổi.
.
.
May mà đến nghỉ tết không có nhiệm vụ gì, lúc đó bọn trẻ đã qua lễ đầy tháng hai ngày. Ngày ba mươi cuối năm, Jeno một thân gió sương chạy về tới nhà.
Rốt cuộc được thấy con mình. Hai nhóc con đã không còn xấu như lúc mới sinh nữa, được nuôi trắng trẻo mập mạp, giống nhau như đúc nằm kế nhau, mắt đen lúng liếng trong veo, ai nhìn tim cũng mềm nhũn.
Thiếu tá Lee hùng hùng hổ hổ trở về nhưng lúc này lại như cà nhúng nước, nói gì cũng không dám bồng con. Sợ tay mình sức lớn, làm đau hai búp bê mập trắng mềm mại. Jaemin bó tay, đành bồng lên cho anh sờ một chút.
.
Chờ Jaemin cho con măm sữa xong, lại ru hai bé con ngủ, thiếu tá Lee mới nhào tới, nhanh như chớp vén áo Jaemin lên như sét đánh không kịp bưng tai.
Jaemin bị anh làm cho đỏ mặt như táo chín “Anh, anh làm gì thế?”
Thiếu tá Lee nhìn chằm chằm ngực trắng nõn của Jaemin không chớp mắt, khàn giọng nói “Nhớ chết mất.”
Trong nháy mắt, Jaemin tức không thể đánh anh ngất luôn. Jeno nhớ Jaemin sắp điên rồi, ngày nhớ đêm mong. Bây giờ thấy được người thật rồi, ngược lại không biết nên làm sao. Chỉ biết ôm người vào lòng, hôn khắp một lượt, bấy giờ mới cảm thấy rốt cuộc Jaemin đã quay về bên anh.
“Jeno, ba nói tên của con để anh đặt.” Việc này Lee phu nhân không giành với anh, dù sao đó là con Jeno.
Jeno không có ở nhà, họ đều kêu bé lớn, bé hhỏ, bây giờ Jeno về rồi, tên bọn trẻ cũng nên quyết định.
“Con trai tên Lee Jehan, con gái tên Na Minhi.”
“Ừm.” Jaemin nhẹ nhàng sờ khuôn mặt ngủ say của bọn trẻ " Lee Jehan, Na Minhi, em đi nói với ba mẹ.”
Mới bước ra một bước, cổ tay bị Jeno nắm lấy, thiếu tá Lee mặt sắt nghiêm túc vô cùng như là xảy ra chuyện gì trọng đại lắm vậy, song lỗ tai đã đỏ ửng rồi.
“Jaemin…”
“Dạ?”
“Anh, anh rất nhớ em…”
Lúc nào cũng nhớ em...
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com