Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Hoàn

87.

Phải một lúc lâu sau hắn mới bình tĩnh lại được, bình tĩnh rồi hắn mới thấy mất mặt... Kế hoạch đang tiến triển tốt, hắn chỉ cần diễn một tuồng kịch thôi, cuối cùng lại nói đùa thành thật thế này, còn khóc cái m* gì không biết!

Quả thật không thể mất mặt hơn mà.

Hắn mượn cớ đi nhà vệ sinh rửa mặt rồi gọi điện cho Khương Dụ Mạn.

Khương Dụ Mạn đang trò chuyện với con trai ở nhà, nghe hắn gọi điện xong thì như rơi vào mây mù. Cô thấy hình như hắn hơi sốt ruột nên hắn nói gì cô cũng đồng ý, còn nói hắn đừng lo lắng nữa.

Cô vừa cúp điện thoại, Hải Tú đã lo lắng hỏi: "Sao vậy sao vậy mẹ?"

"Phong Phi nó..." Khương Dụ Mạn dở khóc dở cười, "Nó nói với mẹ là lát nữa nếu mẹ nó gọi cho mẹ thì mẹ phải nghiêm túc lên, làm bộ như không thích nó."

Hải Tú đơ ra hai giây, rồi mới dần hiểu được.

Trước thì làm như vô tình kích lên nỗi áy náy của Lữ Hạo Lị, để cô không có cách nào cự tuyệt mình. Sau đó thì hạ thấp bản thân thú nhận với cô.

Nhưng hắn chắc chắn không để cô kịp thời đứng về phía đối lập rồi – hắn đã tự bịt kín hết đường lui của mình, biểu diễn tình huống xấu nhất cho Lữ Hạo Lị xem, làm cô không thể nào trách móc nặng nề hắn được. Rồi chọc trúng điểm quan tâm nhất của Lữ Hạo Lị là con trai không thể nào cầu được mẹ người ta, lợi dụng khuyết điểm là bao che con trai của cô mà làm Lữ Hạo Lị vô thức đứng về phía hắn, cùng hắn giải quyết việc này.

Sau đó dùng tình cảm, tình cảm một năm nay, kể làm sao cho giống chuyện tình của Lữ Hạo Lị lúc trước một chút.

— Trước lúc cô tốt nghiệp, người nhà họ Lữ cũng không vừa lòng với Phong Thế Trác.

Đương nhiên, Phong Phi cũng không nắm chắc toàn bộ phần thắng. Nếu hắn diễn kịch thật thì đã không thất thố như vừa rồi, nhưng mặc cảm với Lữ Hạo Lị và tình yêu với Hải Tú đã khiến hắn không phân biệt được thật giả. Nhưng như vậy cũng tốt... chí ít cũng đã làm Lữ Hạo Lị vô cùng cảm động.

Còn hiện tại thì Lữ Hạo Lị vẫn đang phân vân, không biết là Hải Tú tốt hơn hay một con nhóc quậy phá là tốt hơn.

Cô cứ tưởng mình chuẩn bị vững vàng lắm rồi chứ, nhưng tình hình bây giờ... xem ra đối tượng đã bị đổi. Trong mắt cô, lực sát thương của hai đối tượng này đều xêm xêm nhau.

Phong Phi thầm thở dài một hơi... Nước cờ mấy tháng trước quả không uổng công mà.

"Như vậy đi." Lữ Hạo Lị suy nghĩ một lúc rồi nói: "Mẹ không phải người không biết lễ tiết, giờ mà đi thẳng tới nhà người ta nói chuyện thì người ta chỉ càng ghét con thôi, rồi mâu thuẫn còn gay gắt hơn nữa. Mình nên cho bọn họ chút thời gian để gia đình người ta ngẫm nghĩ đã. Còn bên này thì mẹ... mẹ sẽ cố thuyết phục ba con, đợi mọi người bình tĩnh hết rồi cũng ngồi xuống nói chuyện rõ ràng với nhau!

Lời nói như đánh vào trong lòng Phong Phi, hắn dè dặt nói: "Ba..."

Lữ Hạo Lị uể oải tiếp lời: "Để mẹ nói, con đã buồn phiền đủ rồi."

Hắn không đành lòng chút nào, thấp giọng nói: "Mẹ, con xin lỗi ba mẹ..."

"Hai thằng bây cứ luôn miệng nói mấy chuyện này để làm gì?" Lữ Hạo Lị bật cười: "Năm đó anh hai mi cũng nói với mẹ là vợ nó không mang thai được, có lỗi với chúng ta. Lúc đó mẹ thấy rất kì quái, cuộc sống này là của hai đứa, tốt xấu gì thì tự mình chịu trách nhiệm, cái gì mà... cảm thấy thất vọng rồi có lỗi với chúng ta? Hơn nữa..."

Lữ Hạo Lị bất đắc dĩ nói: "Chuyện này cũng không phải hai đứa tự tìm, để con mở lòng ra... mẹ còn cách nào nữa đâu."

Phong Phi không chắc chắn: "Mẹ... Mẹ đồng ý rồi sao?"

Lữ Hạo Lị chỉ thấp giọng cười, không nói lời nào.

Nói là hoàn toàn đồng ý thì không có khả năng, chỉ là Lữ Hạo Lị cảm thấy – mình không có tư cách gì để hỏi con trai rằng tại sao nó lại đồng tính luyến ái.

Mấy năm nay Phong Phi lớn lên, cô không hề ở bên cạnh hắn nhiều.

Ba hắn thì càng khỏi nói.

Mà người dạy dỗ Phong Phi còn nhiều hơn ba mẹ hắn chính là anh trai hắn – Phong Hiên. Lữ Hạo Lị chần chừ nói: "Anh hai con, nó... biết..."

Nếu Phong Hiên mà biết chắc là không dễ nói chuyện như cô đâu nhỉ?

Khóe miệng Phong Phi giật giật, hắn cười khổ: "Biết lâu rồi. Lúc ấy ba mẹ vừa mới đi, cả ngày vội vàng bay tới bay lui nên ảnh không dám nói cho hai người biết."

Lữ Hạo Lị lại nhớ đến lần trước cô về – Phong Hiên cứ khuyên cô phải mở lòng ra, bây giờ mới hiểu được, nghẹn ngào nói: "Nó... nó đồng ý rồi?"

Phong Phi gật đầu: "Vâng."

Lữ Hạo Lị khó tin nói: "Từ lúc nào mà anh con nó dễ chịu vậy?"

"Suýt nữa là ổng đánh con đến mức khỏi gặp được mẹ luôn rồi." Hắn đè đè khóe miệng trái, kêu lên một tiếng, tựa hồ bây giờ vẫn còn thấy đau, "Ổng đánh người hung dữ cỡ nào mẹ biết mà. Lúc đó con không dám đi học luôn... Con tới trường ai cũng nhìn con như khỉ, ngay cả đám ngốc ở trường bên cạnh hay đánh nhau với con lúc trước cũng biết con bị người ta đánh, xấu hổ chết đi được."

Lữ Hạo Lị đau lòng ngay: "Sao lại đánh con như vậy? Đánh chỗ nào rồi? Có nghiêm trọng không?"

Phong Phi cố tình nói: "Không nặng lắm!... Vẫn chưa bị đánh chết, hay bị tàn phế gì đó."

Lữ Hạo Lị nghe hắn nói thì càng đau lòng hơn, Phong Phi cười nom cực kì khổ sở: "Mẹ nói chuyện với ba thì nói chậm rãi thôi nhé, đừng làm con vừa dưỡng thương xong lại bị ba đánh cho một trận nữa. Đầu tháng 9 là con nhập học ròi, đến lúc đó con không muốn ngồi xe lăn đi học đâu."

"Ổng dám thử xem!" Lữ Hạo Lị nhíu chặt chân mày, "Con yên tâm, mẹ không để con bị đánh hai lần vì một việc đâu. Anh con cũng thiệt tình... Aizz, đánh mạnh tay dữ vậy à?!"

"Thì con nói với ảnh giống nói với mẹ vậy nè, rồi ảnh đánh xong thì cũng đồng ý cho tụi con." Phong Phi nói: "Mẹ nói nghiêm trọng quá rồi đó! Làm cho ông già vô tâm kia cảm thấy có lỗi với con rồi."

Lữ Hạo Lị biết là con trai lớn của cô không hẳn là một người vô tâm, nhưng cô nghĩ Phong Hiên không thể dễ dàng tiếp nhận chuyện này như vậy. Phong Phi nhìn ra nghi hoặc của mẹ mình, cười nhạt một tiếng: "Là Hải Tú... Cậu ấy nói với ảnh là sẽ ở cạnh con cả đời, con đi chỗ nào thì cậu ấy đi chỗ đó. Cậu ấy giám sát con cả đời, không để con gây họa, chỉ biết đi con đường thẳng thôi."

Lòng Lữ Hạo Lị rối như tơ vò, thấp giọng nói: "Hải Tú là đứa trẻ tốt."

"Nếu không gặp con thì thủ khoa đại học như cậu ấy muốn tìm con gái kiểu nào chẳng có, nhỉ?" Phong Phi cười một tiếng tự giễu, "Nên để mẹ cậu ấy đồng ý hả... khó khăn phết đấy.."

Lữ Hạo Lị liếc hắn một cái: "Cũng biết vậy nữa hả?"

Ra khỏi phòng trà, Phong Phi đưa Lữ Hạo Lị tới nhà Phong Hiên.

Đưa mẹ đến xong thì Phong Phi thản nhiên nói hắn muốn gặp Hải Tú. Lữ Hạo Lị lo lắng nói: "Mẹ nghĩ là con đừng tới làm loạn nhà người ta, giờ gặp mặt sẽ không có kết quả tốt đâu."

Phong Hiên không hiểu nhìn hắn, Phong Phi chỉ cười lại, trả lời đầy ẩn ý: "Con biết mà, con không ngu như anh hai đâu."

Phong Hiên nghe hiểu ngay, Phong Phi thi đại học xong thì anh cũng không nói nhiều về chuyện này với Lữ Hạo Lị.

Sau khi rời nhà anh mình, hắn đi tới nhà Hải Tú.

Hải Tú và Khương Dụ Mạn đều đang ở nhà. Khương Dụ Mạn biết được vừa rồi Phong Phi thú nhận với mẹ hắn thì lo lắng nói: "Không sao chứ?"

"Không sao ạ." Phong Phi như trút được gánh nặng, kể lại chuyện vừa rồi cho hai người nghe.

Phong Phi xấu hổ nói với cô: "Xin lỗi cô... Lúc đó cháu không còn cách nào khác, cháu..."

"Được rồi, không nói nữa." Mấy ngày nay Khương Dụ Mạn vẫn lo lắng chuyện nhà Phong Phi, sợ bên kia không chịu chấp nhận làm ảnh hưởng đến Phong Phi và Hải Tú. Hiện tại vấn đề đã được giải quyết, còn lại chỉ cần cô phối hợp nhịp nhàng là yên ổn hết thôi, còn gì mà không hài lòng nữa chứ.

Khương Dụ Mạn dịu dàng nói với hắn: "Cô biết phải làm gì nếu mẹ cháu gọi cho cô mà."

"Phiền cô rồi." Phong Phi nhẹ giọng than thở. Ban đầu hắn dự định – trong chuyện công khai này, hắn sẽ làm lơ Hải Tú mà tự nói với người nhà mình, chờ nói chuyện rõ ràng thuyết phục được người nhà mình thì hắn mới chọn thời điểm thích hợp để công khai với Khương Dụ Mạn.

Nhờ nhà mình giúp đỡ, chuyện này vốn nằm trong dự định của Phong Phi.

Nhưng tình hình bây giờ hoàn toàn trái ngược, lại phải nhờ vả Khương Dụ Mạn thuyết phục người nhà mình, Phong Phi thấy hơi áy náy.

Khương Dụ Mạn không để ý chuyện này – sao cô lại không muốn thay con trai mình dọn dẹp trở ngại chứ?

Sau khi Phong Phi tới thì Hải Tú không nói gì hết, hai mắt chỉ dán chặt lên người hắn. Nói xong chuyện chính rồi, Khương Dụ Mạn nhìn con trai cứ muốn nói chuyện với Phong Phi mà không dám thì bật cười: "Cô còn có việc, nhận được điện thoại của cháu nên mới lo lắng chờ ở đây. Bây giờ chắc không sao rồi, cô chờ mẹ cháu gọi, giờ cô đi trước."

Phong Phi nghĩ một đằng nói một nẻo: "Cô đi đâu? Để cháu đưa cô đi, xe cháu còn đậu phía dưới."

Khương Dụ Mạn cười nói: "Cô đi nhiều nơi lắm, để tự cô lái cho tiện. Được rồi cô đi đây, buổi trưa hai đứa tự giải quyết đi."

Khương Dụ Mạn nói xong thì về phòng thay quần áo rồi đi.

Cô chuẩn bị xong thì ra ngoài, làm bộ không thấy đôi môi tự nhiên đỏ lên của con trai, dặn dò Phong Phi: "Có gì thì nói với cô, đừng lo lắng quá... Ba mẹ chỉ là lo cho mấy đứa thôi, cô đi nhé."

Nói rồi xách túi đi ra cửa.

Cửa nhà vừa đóng lại, Phong Phi đã kéo Hải Tú lại gần, cúi đầu hôn lên môi cậu.

Hắn nắm tay cậu, cảm giác rõ ngón tay Hải Tú đang run lên.

Phong Phi buông cậu ra, thấy viền mắt cậu đỏ lên thì bật cười: "Sao vậy?"

Hải Tú cúi đầu, hít thở sâu vài cái rồi khàn giọng nói: "Không nỡ..."

Chỉ có hai chữ nhưng lại làm hắn nghẹn lời, liền cười một cái, xoa xoa trán cậu, thấp giọng nói: "Không nỡ gì chứ, không sao đâu."

"Chỉ còn cửa ải cuối cùng, chúng ta sắp vượt qua rồi." Khóe miệng hắn nhếch lên, gương mặt đẹp trai hiện lên vài tia xấu xa, "Qua cửa ải này... Sau này mình làm cái gì cũng là danh chính ngôn thuận hết."

Hải Tú nghe xong thì đờ ra hai giây mới phản ứng được, liền né tránh ánh mắt trêu chọc của Phong Phi, ho khan một tiếng rồi thấp giọng nói: "Nói chuyện đàng hoàng đi."

"Đây là chuyện đàng hoàng mà." Phong Phi thoải mái cười nói: "Thôi không chọc cậu nữa... Sau hôm nay thì mình không phải tránh mặt ai nữa rồi. Đi dạo phố muốn nắm tay thì nắm, còn ở nhà có ai tới thì cậu cũng không cần phải đi đâu hết. Lúc lên đại học mà có ai miệng mồm thối, hay là thầy cô gì đó áp bức gì cậu, cậu cũng có thể nói tôi là bạn trai cậu, người nhà hai bên đều biết đều đồng ý hết, không tới lượt người ngoài quản."

Đây cũng là một trong những lý do mà hắn quyết định công khai trước khi vào đại học.

Hắn đã trốn tránh đủ rồi, mỗi lần bị hỏi hắn đầu phải giữ kín như bưng,

Nhưng chỉ cần được người nhà hai bên chúc phúc, hắn sẽ không để ý bất kì người nào nữa.

Phong Phi nắm tay Hải Tú, cười nói: "Đến lúc đó... Ngày nào tôi cũng đưa đón cậu đi học, lúc rảnh rỗi thì lên lớp ngồi cạnh cậu học chung."

Môi Hải Tú khẽ động, nhưng cậu chưa kịp nói, Phong Phi đã hỏi: "Lúc đó bạn bè cậu thấy tôi, hỏi tôi là ai thì cậu nói thế nào?"

Lòng Hải Tú đã ngọt đến mức sắp tràn ra ngoài, nhỏ giọng đáp: "Đây là bạn trai tớ."

88.

Phong Phi cứ nghĩ là Hải Tú sẽ nói "đây là anh trai tớ" chứ, tiện cho hắn ăn hiếp cái miệng nhỏ nhắn kia, không ngờ Hải Tú mở miệng nói lại giết người thế kia. Phong Phi cố gắng kiềm chế thú tính, cuối cùng hắn không ăn hiếp cái miệng mà đè Hải Tú lên tường nhào nặn nửa ngày.

Hải Tú không hiểu mình làm gì sai mà chọc giận Phong Phi, nhưng lại không phản kháng, chỉ đỏ mặt để Phong Phi muốn làm gì thì làm. Trong lòng cậu cũng thích lắm, nhưng cũng biết xấu hổ mà không nói thẳng với hắn.

Hai đứa thân mật hồi lâu, Phong Phi mới buông Hải Tú ra, thấp giọng cười nói: "Ba tôi đã có mẹ lo rồi, chắc chắn là không sao đâu. Đợi mẹ với cô thuyết phục được ba là chuyện này coi như xong... Rồi tiếp đến mình làm thủ tục nhập học, xong thì mình đi du lịch nhé, lần này không có gì cản trở nữa rồi."

Liên quan đến ghi danh thì – hai hôm trước cả hai đứa và Nghê Mai Lâm đã bàn luận, chắc phải đi một ngày đêm.

Mâu thuẫn là ở chỗ – Hải Tú cứ muốn học chung trường với Phong Phi, mà Nghê Mai Lâm và Phong Phi thì không thể nhắm mắt làm ngơ được. Nghê Mai Lâm là một người bình tĩnh, liền ngồi phân tích tình hình cho cậu nghe, trình bày hết các hậu quả xấu do quyết định hủy hoại tương lai này của cậu gây nên.

Nói hết những lời khó nghe nhất rồi thì Nghê Mai Lâm bắt đầu giới thiệu cho Hải Tú về cuộc sống đại học, bảo cậu là học cùng trường có nhiều bất cập lắm, muốn gặp nhau hằng ngày cũng khó chứ không dễ. Cô lạnh lùng nói: "Trừ phi hai đứa học cùng ngành, và vừa hay được xếp chung một lớp."

Lúc đó Phong Phi đang gặm quả đào (lấy trong giỏ trái cây mà Nghê Mai Lâm mới đưa bọn họ), nghe vậy thì sặc luôn, vội vàng xua tay nói: "Thôi thôi, con học tài chính, cho cậu ấy học vật lý học đi. Cô mà bắt con học vật lý học thì thôi cho con xuống học lại nguyên năm lớp 12 với cô cũng được."

Ngành nghề yêu thích của Hải Tú tự dưng bị ghét bỏ, cậu lắp bắp nói: "Tớ học chứng khoán cũng được..."

"Đã nói rồi mà, mẹ cậu cũng bảo là cậu học ngành này không hợp đâu. Cậu hả, chỉ hợp mấy ngành nghề nghiên cứu vô cùng cao thâm thôi, không thì... uổng cái đầu óc thông minh này lắm. Hơn nữa cậu chắc chắn phải học lên tiếp, còn tôi chắc là không học nữa đâu, trong nhà còn có công việc đang đợi tôi nên tôi học tài chính là hợp nhất rồi." Phong Phi khuyên nhủ, "Chắc chắn là không học cùng ngành được, đã vậy rồi thì chen nhau vào một trường để làm gì? Cậu nghe giáo viên nói không, cùng trường cũng chưa chắc học chung một khu, vậy thì học chung làm gì nữa?"

Dĩ nhiên là Hải Tú biết chứ, chỉ là cậu vẫn không khống chế được mình. Hiện tại chỉ có một điều khiến Hải Tú lấn cấn thôi – đó là sợ Phong Phi sẽ mang mặc cảm tội lỗi vì lo cho cậu.

Cậu không thể để Phong Phi vì chấp niệm của mình mà gánh vác chuyện này được.

Nghê Mai Lâm nắm thóp ngay điều này, mở miệng không nhân nhượng: "Quan tâm Phong Phi làm gì. Một năm nay con đã tốt với nó lắm rồi, giúp nó chuyên tâm học hành. Bây giờ hai đứa tốt nghiệp rồi, điểm cũng có rồi, con còn áp lực gì với nó nữa?"

Phong Phi nhíu mày: "Cô nói gì vậy..."

Nghê Mai Lâm thản nhiên nói tiếp: "Nói sai à? Hải Tú, trưởng thành đi."

Lòng Hải Tú trầm xuống – đây mãi mãi là điều mà cậu lo lắng nhất.

Phong Phi sợ Nghê Mai Lâm càng nói càng nghiêm trọng, lịch sự nói thêm vài câu nữa rồi dẫn Hải Tú đi. Trên đường về, Hải Tú đã ngồi nghĩ thông suốt, rồi nói xin lỗi Phong Phi, tự mình hối hận vì đã khiến hắn phiền lòng. Phong Phi bèn dừng xe ven đường, cười nói: "Xin lỗi cái gì? Mọi người không hiểu nhưng tôi hiểu mà."

Hải Tú xấu hổ gật đầu thật mạnh: "Xin lỗi Phong Phi... Tớ không thể học chung một trường với cậu rồi, tớ sợ sau này tớ làm ra chuyện gì không tốt, hoặc là bị người ta ăn hiếp... thì cậu sẽ đau lòng. Tớ... tớ rất muốn học chung với cậu..."

Phong Phi cụng đầu cậu một cái, "Cậu mà không thật lòng thì cũng chẳng lãng phí nhiều thời gian như vậy để trông coi tôi, rồi giúp tôi đạt thành tích thế này... Tôi nói nhé, không có cậu thì đừng nói là tôi thi thấp hơn điểm hiện giờ 100 điểm, nói không chừng còn thi chả được. Tất cả đều là nhờ cậu, không phải sao? Tình hình bây giờ đã tốt lắm rồi, trường học mà hai chúng ta đang chọn ở rất gần nhau, thật tốt đúng không?"

Hải Tú vẫn cảm thấy không có mặt mũi gì để nhìn hắn – đã nói là phải nhanh chọn trường học, mà đến tận phút cuối cùng mình vẫn không chịu đi.

Nhưng trong lòng Phong Phi hiểu rõ – cậu không chịu đi chỉ là vì quá yêu hắn. Mặc dù có hơi xấu xa, nhưng nói thật, hắn thích nhìn Hải Tú xoắn xuýt giãy giụa vì hắn lắm.

Hai ngày sau đó, Phong Phi vừa hưởng thụ bạn trai nhỏ vì mình mà xoắn xuýt, vừa giả bộ vuốt ve trấn an cậu, tranh thủ lợi dụng sờ soạng. Cuối cùng lúc giải quyết xong mâu thuẫn nho nhỏ của Hải Tú, hắn cũng sờ soạng đến sướng tay.

Rốt cuộc thì những vấn đề trở ngại đã được giải quyết hết, Phong Phi cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm hẳn, cứ ỷ vào việc Khương Dụ Mạn nói không về nhà mà dính lên giường Hải Tú, than thở nói: "Hôm qua ngủ không ngon, tôi nằm đây chợp mặt một lát được không?"

Đương nhiên Hải Tú không thể từ chối, cậu định đi lấy cho hắn gối đầu và chăn mới. Hắn liền kéo luôn người lên giường, cười nói: "Mới cái gì mà mới? Cậu ở nhà tôi không dùng đồ của tôi à?"

"Vậy tớ đi kéo rèm cửa sổ, cậu ngủ đi." Hải Tú đẩy Phong Phi ra, "TV còn mở, để tớ tắt. Nếu không... mất công cậu lại bị đánh thức."

Phong Phi bất đắc dĩ buông người ra, Hải Tú lập tức chạy tới chạy lui đi dọn dẹp một vòng, tắt TV, tắt chuông điện thoại, kéo rèm cửa sổ, mở điều hòa lên. Không khí hình như hơi khô, Hải Tú sợ Phong Phi ngủ dậy khát nước, liền rót một ly nước đặt trên tủ đầu giường, lại sợ uống nước không thì nhạt nhẽo quá, bèn bưng một rổ hoa quả lên để kế bên.

Hải Tú nhìn hắn nằm trên giường thì hơi do dự một lát, lại gần hắn, nhỏ giọng nói: "Mẹ tớ có mua cho tớ nến giúp dễ ngủ, tớ đốt cho cậu một cái chịu không? Không có mùi gì đâu."

Phong Phi đáp mà không thèm mở mắt: "Thích thì cậu đốt đi, đốt thêm hai nén nhang nữa."

Hải Tú chớp chớp mắt, không hiểu hắn đang nói gì.

Phong Phi mở mắt ra, mỉm cười nhìn cậu: "Lát nữa mẹ về thấy trong nhà im lìm, rèm cửa thì kéo hết, tôi nằm trên giường, xung quanh có mấy cây nến và trái cây này nọ. Cậu thấy giống cái gì?"

Hải Tú "phụt" một tiếng, Phong Phi cũng bật cười.

Cậu lúng túng đáp: "Không phải, tớ chỉ muốn cậu..."

"Tôi biết cậu muốn tôi nằm ngủ thoải mái." Phong Phi túm Hải Tú lên trên giường, ôm vào lòng: "Cậu nằm đây sẽ hiệu quả hơn."

E rằng thật sự ôm Hải Tú hắn mới ngủ ngon đúng nghĩa được – không lâu sau, hắn đã thực sự ngủ mất.

Tối qua hắn ngủ không ngon, nhưng Hải Tú thì ngược lại.

Hải Tú không buồn ngủ chút nào cả, nhưng một cử động nhỏ cũng không dám làm, cứ mở to mắt nhìn Phong Phi ngủ, trong lòng không ngừng kêu gào – sao Phong Phi lại đẹp trai đẹp trai đẹp trai như vậy...

Nhìn đủ luôn một tiếng đồng hồ.

Cánh tay của cậu đã bắt đầu tê rần, cố gắng nhẹ nhàng đưa tay vào túi quần.

Điện thoại cậu đang ở bên trong.

Đột nhiên Hải Tú hơi căng thẳng, như đang phảng phất trở về thời điểm lúc hai đứa chưa yêu nhau vậy – mỗi đêm đều chờ Phong Phi ngủ rồi len lén hôn hắn.

Bây giờ đã ở cùng một chỗ, còn được gia đình hai bên đồng ý... Chắc bây giờ không tính là lén lút nữa nhỉ?

Cậu mở camera lên, chỉnh sang chế độ tự động chụp rồi chậm rãi nhích người, chụp mình và Phong Phi một tấm.

Hải Tú rón rén mở hình lên nhìn thử, hài lòng hết sức.

Lúc Phong Phi ngủ thì khí thế hừng hực lúc thường giảm đi rất nhiều, đôi mắt nhắm lại, lông mi rũ xuống, khóe mắt cũng hơi cong lên như là đang cười, nhìn dịu dàng hơn lúc thường nhiều.

Từ lâu Hải Tú đã nuôi ý định chụp trộm Phong Phi lúc đang ngủ.

Cậu không chụp mình nữa, chỉ chăm chú chụp thật nhiều hình Phong Phi. Chụp xong thì xóa đi mấy tấm ánh sáng không tốt hay góc độ không đẹp, còn lại cũng nhiều lắm.

Phong Phi đột nhiên cử động. Hải Tú vội nín thở, chờ một lát, thấy Phong Phi không tỉnh thì lại nhịn không được chụp tiếp... Mới chụp có chính diện thôi, góc nghiêng mình chưa chụp.

Hải Tú cứ chụp mãi không ngừng – trong màn hình, khóe miệng Phong Phi đột nhiên nhếch lên, Hải Tú sợ đến thả tay ra luôn, điện thoại rớt lên trên giường.

Phong Phi miễn cưỡng cười nói: "Cậu định chụp bao nhiêu tấm?"

Hải Tú lắp bắp: "Không có... chụp có mấy tấm à."

Ngủ hơn một tiếng rồi nên Phong Phi không còn mệt nữa. Hắn duỗi người, ngồi dậy uống ly nước mà Hải Tú đã chuẩn bị cho hắn rồi xòe tay ra, ngón trỏ còn ngoắc ngoắc: "Đưa điện thoại đây."

Hải Tú lo sợ nói: "Cậu đừng có xóa nha..."

Cuối cùng chịu không nổi, bé ngoan Hải Tú vẫn đưa di động qua.

Phong Phi nhướn mày, nhìn album hình của Hải Tú – tám phần mười là hình của hắn rồi.

Phong Phi hỏi cậu: "Rảnh thì cậu lôi ra ngắm hả?"

Hải Tú đỏ mặt.

Hắn vừa ấn bàn phím vừa nói: "Nhìn ảnh không thì nhìn làm gì..." Vừa dứt lời, hắn đã dựng điện thoại lên trên gối đầu, Hải Tú mờ mịt nhìn sang – Phong Phi đang quay hình!

Hải Tú chưa kịp phản ứng thì hắn đã đè cậu xuống giường rồi hôn lên.

Mặt cậu đỏ bừng, cả cổ cũng đỏ – còn đang quay hình đó!!!

Cậu khẽ cựa quậy, Phong Phi liền nắm chặt cổ tay cậu, tay kia nâng cằm Hải Tú lên. Hải Tú theo thói quen ngoan ngoãn hé miệng, làm cho Phong Phi hôn sâu hơn.

Hai người hôn đủ mười phút.

Cuối cùng, Phong Phi cũng thỏa mãn cầm điện thoại lên, nhấn nút kết thúc, cười nói: "Trước đây sao tôi không nghĩ tới việc này nhỉ... Chờ sau này mình làm cái gì đó, tôi sẽ ghi âm cậu một đoạn, chịu không?"

Hải Tú chôn mặt trong gối, không muốn gặp ai cả.

Phong Phi còn muốn nói nữa nhưng điện thoại hắn đột nhiên reo lên.

Điện thoại hắn đang để đầu giường, hắn rướn người lấy – là Lữ Hạo Lị.

Hải Tú ngồi dậy, vẻ mặt đầy căng thẳng.

"Suỵt..."

Phong Phi đặt ngón trỏ giữa môi, Hải Tú vội vàng im miệng, Phong Phi ấn nút tắt thu âm.

"Phong Phi à?"

Hắn đáp: "Dạ, mẹ."

Lữ Hạo Lị thở phào nhẹ nhõm: "Mẹ vừa gọi cho mẹ Hải Tú."

Hải Tú: "!!!"

Phong Phi nhìn cậu, nói: "Sao rồi mẹ? Mẹ nói hai ngày nữa mới gọi mà?"

"Anh hai con khuyên mẹ là nên gọi sớm để cho con an tâm, mẹ nghĩ đi nghĩ lại cũng thấy – chắc mẹ nó là người hiểu chuyện nên nói chuyện cũng dễ thôi, quả nhiên..." Lữ Hạo Lị cười nói: "Mẹ nói chuyện với mẹ nó ổn lắm, con đừng lo quá, dù sao mẹ nó cũng không quá cứng rắn, còn giải thích cho mẹ tại sao lại như vậy."

Hải Tú nuốt nước miếng, thầm nghĩ – xin lỗi cô nhiều, mẹ cháu biết lâu rồi.

Lữ Hạo Lị cứ nghĩ là mình vừa giải quyết được một phiền toái to lớn cho con trai nên rất vui vẻ, giọng nói cũng thoải mái hơn, "Mẹ Hải Tú cũng rất khó xử, ban đầu không chấp nhận con là chuyện bình thường, nhưng chuyện này... lâu ngày thì sinh tình thôi, con mẹ tốt như thế, cô ấy nhìn ra thì sẽ thích con ngay thôi."

Phong Phi nở nụ cười, hắn không dám biểu hiện quá rõ ràng, kiềm chế nói: "Vâng."

"Cho nên cũng phải dựa vào chính con nữa," Lữ Hạo Lị nói: "Aizzz, mới nói thôi mà mẹ lại muốn khóc... Đợi mọi người nói chuyện xong với nhau, hai ngày nữa hẹn ăn chung một bữa cơm."

Phong Phi vội vàng nói: "Đúng đúng, mẹ... cực khổ mẹ rồi."

"Nói thừa." Lữ Hạo Lị cúp điện thoại.

Vừa cúp xong thì Hải Tú hưng phấn đến mức to gan đánh Phong Phi một cái: "Đồng ý đồng ý đồng ý...."

Phong Phi cười to, lại đè Hải Tú lên giường.

89.

CẢNH BÁO CÓ H!!!

Ba ngày sau, Phong Thế Trác bay một chuyến đặc biệt về nhà mình gặp Lữ Hạo Lị, gọi cả con trai lớn và con dâu cả đã lớn bụng, rồi mời Khương Dụ Mạn ăn một bữa cơm.

Lữ Hạo Lị chọn nhà hàng, rượu và thức ăn là chị dâu Phong Phi tỉ mỉ lựa chọn. Phong Thế Trác rất gấp gáp, một tiếng trước giờ hẹn đã có mặt tại nhà hàng.

Rất nhiều năm rồi, gia đình ông không tề tụ đông đủ, mở tiệc chiêu đãi như thế này.

Mấy ngày nay, ngày nào ông cũng video call cho vợ tới mấy tiếng, nói về chuyện trước đây, rồi nói về chuyện hiện tại.

Chuyện trước đây là chuyện ông và vợ không lo chăm chút con trai nhỏ, còn chuyện hiện tại là làm thế nào để lót sẵn đường cho con trai đi.

Đương nhiên, chuyện lót đường này không phải về tương lai sự nghiệp của Phong Phi, mà là về chuyện tình cảm của hắn.

Hồi trẻ Phong Thế Trác từng đi du học ở Hà Lan, mặc dù lúc ấy hôn nhân đồng giới vẫn chưa hợp pháp nhưng ông đã tiếp xúc với chuyện này nhiều hơn vợ mình nhiều. Thế nên lúc nghe Lữ Hạo Lị nói về xu hướng tình dục của Phong Phi, tuy ông cũng khiếp sợ đó, nhưng lại không hề nổi giận.

Ông và vợ luôn áy náy về chuyện con trai nhỏ, mỗi lần Phong Phi có chuyện gì thì hai bọn họ đều không nỡ trách móc nặng nề mà cứ để Phong Hiên la hắn. Mà lần này, Phong Hiên đã la hắn từ lâu, cũng đã chấp nhận Hải Tú rồi.

Lực chú ý của Phong Thế Trác chỉ đặt vào câu "Mẹ Hải Tú không chấp nhận Phong Phi" thôi. Với tâm lý hổ thẹn và muốn bù đắp cho con trai, ông đã nói chuyện với Lữ Hạo Lị thật lâu, bàn bạc xem bây giờ nên làm gì.

Trò chuyện một hồi thì thỉnh thoảng cô sẽ lại xoắn xuýt vì xu hướng tình dục của Phong Phi, Phong Hiên rất thức thời khuyên nhủ: "Bây giờ nó thích con trai rồi, không phải Hải Tú thì cũng là người khác thôi, nếu như ngay cả Hải Tú mà ba mẹ vẫn không chịu thì ba mẹ muốn tìm người dạng gì đây?"

Trong đầu Lữ Hạo Lị lập tức hiện ra hình ảnh một thằng nhóc giang hồ quậy phá – cô lập tức bác bỏ cảnh tượng sắp xảy ra trong đầu. Nếu Phong Phi thực sự không công phá được cửa ải này của Khương Dụ Mạn thì tương lai của hắn và Hải Tú thực sự tàn – hắn mà tìm một tên kì quái về thì hỏng bét hết.

Ừ thì thích con trai cũng phải tìm con trai tốt chứ. Vấn đề khác không nói, chỉ bàn về nhân phẩm thì Lữ Hạo Lị không có nửa điểm bất mãn với Hải Tú.

Tình cảm của Phong Phi và Hải Tú rất là bình thường. Là một người từng trải, cô biết rất rõ – lâu ngày sinh tình là một tình cảm vô cùng quý giá.

Còn Phong Thế Trác làm ăn đã nửa đời người rồi, con mắt ngoan độc nhìn thấu người khác. Ngày thứ hai biết được tin, ông đã loáng thoáng cảm nhận được – hình như vợ mình bị con trai nhỏ dắt mũi rồi.

Phong Thế Trác tìm Phong Hiên trò chuyện, lập tức hiểu rõ ngay nhưng lại không nói với Lữ Hạo Lị.

Hắn là con trai mình, tình cảm sự nghiệp gì đều lên kế hoạch hết, vậy mà chưa từng đổ bể cái nào, chỉ cần ông đồng ý một cái thì người người được lợi nhất chính là Phong Phi.

Phong Thế Trác tức giận con trai dám lên kế hoạch lừa gạt ba mẹ mình, nhưng lại không thể không tác thành cho hai đứa.

Nói cho cùng thì cũng là con trai mình, chắc chắn Phong Thế Trác luôn mong những điều tốt đẹp cho con rồi.

Lữ Hạo Lị vừa buồn vừa vui, ngồi an ủi Phong Thế Trác. Cô cứ nghĩ là Phong Hiên không thể có con nên trông chờ vào Phong Phi, giờ thì ngược lại, cũng không khác gì hơn.

Vợ mình cũng đồng ý rồi, Phong Thế Trác liền hồ đồ nghe theo hết.

Vừa muốn người ta chấp nhận cũng như muốn mình có mặt mũi chút, Phong Thế Trác liền coi đối phương là sui gia của mình luôn, hành xử giống như trước đây gặp ba mẹ vợ của Phong Hiên vậy. Trước khi đến nơi hẹn, ông ăn mặc rất sang trọng chỉnh tề.

Phong Thế Trác còn bảo Phong Phi lái xe của mình đi đón Khương Dụ Mạn và Hải Tú, làm chị dâu của hắn không nhịn được bật cười: "Ba lúc nào cũng chu đáo như vậy."

Ông cười cười với con dâu, không đáp lại. Mỗi lần gặp mặt ba mẹ ruột của con dâu, ông cũng bắt Phong Hiên đích thân đi đón, xe dừng cũng không chờ người ta dưới lầu mà lên thẳng nhà đón người ta tận cửa – đây đều là quy củ của Phong Thế Trác.

Trong phương diện đối nhân xử thế này, Phong Hiên cũng học được của ba bảy phần, bình thường ở bên ngoài dùng rất được. Còn Phong Phi thì học luôn mười phần, chỉ là mười phần này hắn chỉ dành cho Hải Tú thôi.

Phong Phi vừa vào cửa thì ôm một bó hoa tú cầu to tặng cho Khương Dụ Mạn, cười nói: "Cháu tới đón cô và Hải Tú, cô chuẩn bị xong chưa? Chưa xong thì cô cứ chuẩn bị đi ạ, cháu ở đây chờ."

Khương Dụ Mạn cười cười nhận lấy hoa: "Đừng có lần nào tới cũng đem theo đồ như vậy... Cô xong rồi, đi thôi."

Phong Phi nhìn sang Hải Tú, Hải Tú hơi căng thẳng, gật gật đầu. Khương Dụ Mạn xách túi đi chờ thang máy, Phong Phi đang đi thì khựng lại một chút, nhỏ giọng nói chuyện với Hải Tú đi đằng sau.

Khương Dụ Mạn làm bộ không thấy, đứng chỉnh lại tóc mình, xuống lầu rồi thì lên xe,

Lúc bọn họ đến nhà hàng thì gia đình Phong Phi đã đợi rất lâu rồi, Lữ Hạo Lị ra đón, cười nói: "Là mẹ Hải Tú đúng không? Tôi là Lữ Hạo Lị, chúng ta đã nói điện thoại nhiều lần với nhau."

Giọng nói của Lữ Hạo Lị không hề xa lạ gì với Khương Dụ Mạn, hai người đã trò chuyện trước nên bầu không khí hòa hợp hơn nhiều, sau khi giới thiệu bản thân rồi thì mọi người cùng ăn.

Ban đầu Hải Tú vẫn còn hơi rụt rè, sau mới từ từ thả lỏng. Khương Dụ Mạn và Lữ Hạo Lị nói chuyện rất hợp, cứ thế ngồi nói không ngừng.

Trong bữa tiệc, không ai nhắc tới quan hệ của Phong Phi và Hải Tú cả, như là đã loáng thoáng chấp nhận rồi, mọi thứ đều rất tự nhiên. Bữa ăn kết thúc thì gia đình hai bên đều yên tâm... Biết được gia đình bên kia rồi, tin tưởng người ta thật lòng chấp nhận con nhà mình thì hai bên cũng thật lòng đối đãi với nhau hơn.

Những chuyện khác, cả hai đều không nhắc đến.

Một bữa cơm hai giờ, kết thúc thì Phong Thế Trác bắt Phong Phi đưa Khương Dụ Mạn và Hải Tú về nhà. Phong Phi dĩ nhiên rất tình nguyện, chỉ là đưa Khương Dụ Mạn về nhà rồi thì hắn lại bắt Hải Tú đi.

Khương Dụ Mạn rất tin tưởng Phong Phi nên chỉ cười rồi cho hai đứa đi chơi.

Lúc lên xe, Phong Phi nói: "Đưa ví tiền cho tôi."

Hải Tú ngoan ngoãn nộp ví tiền ra, Phong Phi mở ra nhìn thoáng, thấy yên tâm rồi thì trả lại cho cậu:"Cầm lấy."

"Cậu cần tiền à? Hay là dùng thẻ?" Hải Tú hối hận nói: "Tiền mặt tớ không mang nhiều, nhưng mà có thẻ lấy lúc nào cũng được."

Phong Phi cười nói: "Cậu nghĩ tôi muốn lấy tiền của cậu à?"

Hải Tú lập tức lấy lòng: "Tớ tình nguyện cho cậu nha."

Hắn vừa lái xe vừa đáp: "Tôi chỉ kiểm tra coi cậu có mang thẻ căn cước theo không."

Hải Tú mờ mịt: "Có mang... Sao vậy?"

"Có mang là OK rồi."

Phong Phi nhận thấy Hải Tú hơi mệt thì hỏi cậu:"Tối qua cậu ngủ không ngon à?"

Hải Tú cười hi hì: "Tớ hơi căng thẳng."

"Căng thẳng cái gì, thấy ba mẹ tôi thích cậu cỡ nào không." Phong Phi bật cười: "Lúc mới mang thai tôi, mẹ rất muốn tôi là con gái, một trai một gái cho đủ nếp đủ tẻ. Tiếc là tôi lại là con trai."

"Sau đó mẹ lại mong tôi lớn lên đừng có nghịch ngợm, đừng khó nuôi như Phong Hiên. Kết quả là... Trình độ của tôi cao hơn ổng nhiều."

Hải Tú hơi xấu hổ – vừa nãy lúc trên bàn cơm, Lữ Hạo Lị đã nói với mẹ cậu là cô rất thích cậu.

Khương Dụ Mạn chưa kịp khiêm tốn đáp lời thì Phong Phi đã nghiêm túc bổ sung:"Đúng vậy, con cũng thích cậu ấy."

Trước mặt nhiều người mà Lữ Hạo Lị bị con trai làm cho xấu hổ. Khương Dụ Mạn nhịn cười, Phong Thế Trác thì giả điếc không nghe thấy, Phong Hiên thì hung hăng trừng hắn. Da mặt Phong Phi thì dày hơn tường thành rồi, hắn không thấy gì cả, chỉ có Hải Tú là mặt đỏ đến mang tai.

"Cậu cứ yên tâm, ba mẹ tôi thích cậu lắm lắm. Mà cậu không biết đâu, hôm trước mẹ tôi nói chuyện phiếm với ba cũng nhắc tới năm nay cậu là thủ khoa đại học đó, ba tôi cứ nhắc đi nhắc lại mãi thôi." Phong Phi tấm tắc, "Có gì to lớn đâu chứ."

Hải Tú cười rộ lên rồi ngáp một cái. Trời đã tối đen, cậu nhìn ra bên ngoài: "Mình đi đâu vậy?"

"Cậu muốn đi đâu?" Khóe miệng hắn cong lên, hôm nay tâm trạng hắn cực kì tốt.

Hải Tú ngượng ngùng nói: "Đi với cậu thì đi đâu cũng được."

"Ngủ một lát đi!" Phong Phi cầm cái chăn đằng sau đưa cho Hải Tú, "Tỉnh lại là đến nơi."

Vì hôm nay gặp mặt mà tối qua Hải Tú nằm lo lắng rồi phấn khích tới nửa đêm, sáng sớm thì chưa đến 6h đã tỉnh lại, đi cả một ngày tới giờ đã mệt lắm rồi. Cậu cầm lấy chăn đắp kín rồi mơ màng ngủ, lúc đầu còn mạnh miệng nói chuyện với Phong Phi, lát sau liền ngủ mất.

Lái lên đường lộ, Phong Phi thắt dây an toàn cho cậu, chỉnh lại góc chăn. Hải Tú cảm giác được Phong Phi, theo bản năng dựa về phía hắn. Khóe miệng Phong Phi lại nhếch lên, cúi đầu hôn một cái trấn an lên môi Hải Tú, cậu liền yên tâm ngủ say hẳn.

Nắng sớm nhẹ nhàng chiếu rọi, làm Hải Tú thức giấc.

Cậu xoa xoa hai mắt, mới nhận ra Phong Phi vẫn đang lái xe!

"Cậu..." Hải Tú hốt hoảng nhìn ra bên ngoài – bọn họ ra tới biển rồi.

Phong Phi bật cười: "Tỉnh rồi?"

Hải Tú vẫn còn chưa kịp phản ứng: "Mình mình... cậu lái xe cả đêm?"

"Đưa cậu đi xem mặt trời mọc." Một đêm qua hắn không ngủ nhưng tinh thần vẫn rất tốt. Đậu xe xong thì xuống mở cốp sau ra, Hải Tú đi theo, phát hiện hắn chuẩn bị rất nhiều đồ trong cốp.

Phong Phi mở va-li ra lấy cho mỗi đứa một bộ đồ, đeo kính râm lên nói: "Đi thôi."

Sáng sớm ở biển có hơi lạnh, tay Hải Tú bị gió thổi lạnh ngắt, nhưng Phong Phi vẫn nắm chặt tay cậu đi dạo biển.

Một lúc lâu sau Hải Tú mới hoàn hồn, cứ có cảm giác một tiếng trước mình đang ở nhà hàng, hiện tại đã bay tới đây rồi, như đang nằm mơ vậy.

Hải Tú nhìn Phong Phi, đột nhiên cảm thấy từ sau khi biết hắn, hình như ngày nào cậu cũng đang nằm mơ.

Giấc mơ ngọt ngào đến mức người ta không thể tin.

Nom Phong Phi không hề mệt mỏi, còn cười cười trêu chọc Hải Tú: "Biết cậu nói mớ không?"

Hải Tú kiềm lại rung động trong lòng, hỏi hắn:"Nói gì?"

"Nói thích được tôi hôn, thích bị tôi đùa giỡn, thích bị tôi nắm chặt hai cổ tay ưm...."

Hải Tú xấu hổ che miệng hắn lại – giấc mộng đang yên lành êm đẹp thế này, bị hắn nói mấy câu lại biến thành mộng xuân rồi!!

Phong Phi bật cười nhìn cậu, chờ cậu buông tay ra thì hỏi: "Trước đây tôi dạy cậu thế nào?"

Muốn hắn im miệng... thì không thể dùng tay.

Hai tai Hải Tú đỏ lên. Phong Phi liếm môi một cái đầy ý tứ, Hải Tú đỏ mặt dâng môi lên, chủ động hôn Phong Phi, nhưng vì hôn quá nhẹ nên bị Phong Phi tiến công ngược lại.

Hai đứa ngồi cạnh bờ biển ngắm mặt trời mọc, vô cùng thân mật, nhỏ giọng trò chuyện trong thời khắc chuyển giao ngày mới.

Mặt trời đang dần hiện ra, nhưng nhiệt độ vẫn không tăng lên là mấy, tay Hải Tú vẫn bị lạnh. Cậu quay sang nhìn Phong Phi, đột nhiên nhớ lại cảnh tượng hồi mùa đông năm ngoái, bắt đầu nghĩ lung tung: "Tay tớ lạnh..."

"Hả?" Phong Phi nghiêng đầu nhìn cậu.

Hải Tú vừa ám chỉ vừa công khai: "Làm tay tớ hết lạnh đi..."

Khóe miệng Phong Phi cong lên, cười nói: "Lại dâm đãng rồi? Muốn sờ cơ bụng tôi à?"

Mặt Hải Tú hồng hồng, không nhịn được muốn thân mật với hắn.

Phong Phi cầm tay Hải Tú sang rồi thì thầm vào tai cậu: "Nói cậu biết, cơ bụng tôi không ấm lắm đâu, ở dưới còn ấm hơn, cậu muốn sờ lúc nào cũng được, thích sờ không?"

Hải Tú làm nũng không được còn bị hắn trêu ngược lại, đỏ mặt ấp úng: "Giờ hết lạnh rồi..."

"Cậu không muốn sờ à? Chuyện này là cậu đề nghị mà?" Phong Phi nhéo cằm cậu: "Hôm nay anh trai dạy cho một bài học, để cậu hiểu biết một chút."

Phong Phi không nhiều lời kéo Hải Tú lên xe. Hải Tú sợ hết hồn, mỗi lần Phong Phi như vậy cậu đêu sợ muốn chết, vội cầu xin: "Tớ sai rồi, Phong Phi, Phong Phi..."

Phong Phi không thèm để ý, đẩy cậu lên xe, thô lỗ sờ soạng mấy cái rồi đóng cửa xe, đi lên ghế lái.

Hải Tú vẫn còn sợ giờ mới thầm cảm thấy may mắn, hỏi hắn: "Giờ mình đi chỗ nào?"

"Đi tới khách sạn tôi đã đặt trước." Phong Phi cởi áo khoác, thuận tay vứt ra phía sau, "Đi thuê phòng làm ấm tay cho cậu."

Mặt Hải Tú lại đỏ bừng, xấu hổ đến mức không biết nói gì, Phong Phi không có hù dọa suông, mà là làm thật...

Phong Phi đặt chỗ tại một khách sạn cạnh biển, đi một lát đã tới. Hắn đặt hẳn 'phòng tổng thống', Hải Tú vào phòng rồi thì sửng sốt không thôi – từ ngoài cửa ra đến ban công đều được rải hoa hồng, trên bàn còn một cái bánh Mousse to viết tên Phong Phi và Hải Tú.

Cậu chưa kịp đón nhận kinh hỉ khác thì đã bị Phong Phi khiêng vào phòng ngủ.

Lúc này, làm ấm tay không đơn giản như trước đâu...

Sau khi công khai thành công thì Phong Phi chẳng còn chút kiêng kị nào cả. Trước đây lúc đụng vào cậu thì hắn vẫn thấy hơi tội lỗi, nhưng bây giờ hai bên gia đình đã ngồi chung một bàn trò chuyện ăn cơm, Phong Phi mà nhịn nữa thì không thể gọi là có tâm nữa, mà phải gọi là 'chỗ đó xài không được'!

Sự thật chứng minh, 'chỗ đó' của Phong Phi vẫn xài rất được.

Thế nên một ngày một đêm không hề nghỉ ngơi, từ phòng ngủ ra đến phòng tắm, làm đến mức Hải Tú không thốt ra được một tiếng nào nữa, nhỏ giọng nức nở cầu xin tha thứ.

Lần đầu tiên, dù Hải Tú không quá thoải mái nhưng vẫn tận lực phối hợp. Mặc kệ có xấu hổ bao nhiêu, phải làm như thế nào thì đều làm như thế đó, sợ Phong Phi mất hứng, bị đau cũng im lặng chịu đựng, không than vãn, không mở miệng bảo Phong Phi dừng lại. Cũng may Phong Phi đã chuẩn bị kĩ lưỡng, rất dịu dàng để cậu không bị thương, tận lực tìm kiếm khoái cảm cho Hải Tú. Làm một hồi thì Hải Tú khóc lên, nhưng hắn cảm giác được – cậu khóc không phải vì đau.

Phong Phi cũng không ức hiếp cậu quá, từ phòng tắm ra thì không có làm nữa, hai đứa quấn chăng nằm chung một chỗ. Phong Phi nhỏ giọng tâm tình bên tai cậu, mặt Hải Tú cứ đỏ hoài không ngớt. Cuối cùng, hai đứa ăn bánh kem rồi đi ngủ.

90.

Hơn nửa tháng sau, hai đứa vẫn ở cạnh bãi biển.

Trước khi thi đại học, Phong Phi từng hỏi Hải Tú thi xong rồi muốn đi chơi chỗ nào, Hải Tú nói chỗ nào cũng được. Hắn hỏi lại thì Hải Tú mới nói đại là muốn đi biển chơi!

Người nói vô tình, người nghe hữu ý.

Mấy ngày ở cạnh biển, hai đứa như đang đi hưởng tuần trăng mật vậy. Ngày nào cũng dậy trễ, ăn uống cùng nhau rồi thì đeo kính râm ra ngoài bãi cát nằm ghế nói chuyện phiếm, uống nước trái cây, chờ mặt trời chạng vạng thì không nằm lì nữa mà ra biển đi dạo, cùng ăn tối, rồi về khách sạn làm tình, ôm nhau ngủ.

Cứ như vậy qua nửa tháng, hai đứa lên kế hoạch đi phía bắc, chạy qua hai tỉnh nữa rồi đi leo núi. Kế hoạch đã sẵn sàng hết, nhưng chưa kịp xuất phát thì người nhà hai bên đã luân phiên gọi điện thoại, thúc giục hai đứa nhanh chóng về nhà – thư thông báo trúng tuyển của hai đứa lần lượt đến rồi.

Phong Phi tức giận muốn cúp máy, Hải Tú thì cười ha ha, tích cực thu dọn đồ đạc để chuẩn bị về nhà.

Phong Phi phẫn nộ: "Tới lúc nào không tới!"

Hải Tú vui vẻ nói: "Sau này mình muốn đi chơi lúc nào chả được, bây giờ về nhận giấy trúng tuyển đã."

"Có m* gì mà nhìn!" Phong Phi chẳng có hứng thú gì, bực bội lôi Hải Tú đến quầy bar gần cửa sổ làm một lần.

Hải Tú rất sợ bị người khác thấy, toàn bộ quá trình đều lo lắng đến phát tội. Phong Phi thì bị cậu kích thích cho bốc hỏa, thế là từ cửa sổ sát đất đến trên thảm, từ thảm lên giường, tinh lực tốt đến mức Hải Tú phát sợ. Cuối cùng vẫn là Hải Tú vừa khóc vừa cầu, Phong Phi mới chịu bỏ qua rồi ôm cậu đi tắm.

Hôm sau, Hải Tú ngồi trên xe mà cuộn tròn cả người, trên người có mấy chỗ không thoải mái. Phong Phi thì trong mắt toàn là ý cười, khóe miệng cứ cong lên, dọc theo đường đi thì ngồi bàn bạc với cậu xem lần sau nên đi chỗ nào.

Hải Tú vẫn còn hơi khó chịu, nhỏ giọng nói chỗ nào cũng được, mà lần sau... không thể dữ dội như vậy nữa!

Phong Phi bật cười, gật đầu nói: "Hai ngày nay tôi không kiềm chế được, sau này tôi sẽ nỗ lực."

Hải Tú oán thầm trong lòng, gì mà "không kiềm chế được", quả thật làm cậu thảm luôn. Bây giờ Hải Tú đã tin Phong Phi có thể hít đất 200 cái rồi, mấy ngày nay tối nào cũng như vậy, như vậy...

"Giống chó đực." Phong Phi tự biết thân biết phận, phản biện lại: "Cậu biết lâu rồi mà nhỉ?"

Hải Tú nhớ lại hồi trước hắn nói "mùa xuân tới rồi, hắn muốn phát tình" thì cứ nghĩ là hắn nói đùa thôi. Bây giờ qua rồi mới biết Phong Phi thực sự... không nói đùa cái gì cả.

Hải Tú rất là không tự nhiên thừa nhận một điều – cậu cũng thích lắm... nhưng mà hắn hung hăng quá đi T_T

Qua khu vực dừng chân phục vụ, Phong Phi mua một cái đệm dựa thật dày thật êm, tháo bao bì ra rồi đặt lên ghế phó lái. Hải Tú lên xe thấy được thì xấu hổ đỏ bừng mặt, dựa lên thì ngại quá trời... Phong Phi cười to, bắt cậu ngồi xong thì tiếp tục lái xe về nhà.

Hai ngày sau khi về, Hải Tú đi lên trường học xem xét một số thông tin. Phong Phi về nhà mình, đi mấy vòng cũng không tìm được giấy báo trúng tuyển của mình thì gọi cho Lữ Hạo Lị hỏi, Lữ Hạo Lị nói là Phong Thế Trác đã mang đi.

Phong Phi: "..."

Hắn không thể tin được: "Ba đem đi làm gì?"

Lữ Hạo Lị mập mờ nói: "Để về đi rồi mẹ nói cho nghe, không làm trễ việc con đi báo danh đâu, ồn à cái gì."

"Không phải, mọi người có ý gì đây? Bắt con về xem giấy thông báo rồi về thì không có." Phong Phi sắp xếp lại vài vật kỉ niệm: "Còn đem đi nữa, mẹ đùa giỡn con đúng không?"

Lữ Hạo Lị nhíu mày nói: "Ai đùa giỡn! Đi lâu thế còn chưa chịu về hả? Tiền đồ ở đâu? Hai nhà mới dùng xong một bữa cơm đã mang con nhà người ta đi, ai không biết còn tưởng hai đứa bây bỏ trốn đấy, biết mẹ xấu hổ lắm không? Mẹ ngồi nói chuyện với mẹ nó, may mà người ta dễ tính, không tính toán với con."

Phong Phi thầm nghĩ – người ta đã đồng ý từ lâu rồi mà còn tính toán gì nữa.

Lữ Hạo Lị vội nói: "Chừng nào về kêu con tới lấy, không cần lo. Mẹ còn có việc, cúp đây."

Trong một phòng làm việc lớn, Phong Thế Trác sửa sang lại áo sơ mi, cầm giấy báo trúng tuyển của Phong Phi, đứng bên cạnh tủ kính trưng bày huy chương thành tích của Phong gia từ thuở khai thiên lập địa đến giờ, nghiêm túc đưa mắt ra hiệu cho thư kí. Thư kí nâng camera, 'tách' một tiếng – chụp xong một tấm ảnh.

Phong Thế Trác ra hiệu cho thư kí mình muốn xem ảnh. Một lát nữa Lữ Hạo Lị còn phải ra ngoài làm việc, không nhịn được nói: "Vậy được rồi, tránh ra tránh ra, tới tôi chụp, ông dùng điện thoại chụp tôi một tấm đi, tôi gửi cho bạn bè một lượt..."

Sau khi có giấy báo thì Phong Phi, Hải Tú và bạn bè cùng lớp đều đi họp mặt một lần. Phong Phi và Hải Tú đến thì mọi người nhìn mãi cũng quen, không cảm thấy có gì nữa, cứ như kia là một cặp trời sinh vậy.

Hà Hạo đã sớm biết mình vào trường nào. Vừa hay, lại học cùng một thành phố với Phong Phi và Hải Tú, sau này muốn gặp mặt cũng tiện.

Còn Vương Bằng thì lần này đúng là phát huy vượt mức bình thường, dù chọn trường cao hơn mức thường nhưng vẫn thành công bỏ túi giấy báo của trường mình ngưỡng mộ.

Phong Phi nghe Hà Hạo nói, lần này Thiệu Duyệt Dĩnh làm bài cũng không tệ. Cô nộp đơn vào một trường đại học ở phía nam, nghe nói là không chịu nổi đàn ông ở phía bắc nữa, muốn về vùng sông nước, tìm một người đàn ông dịu dàng bầu bạn.

Phong Phi bật cười, cụng ly với Hà Hạo: "Dịu dàng ngoan ngoãn nhất chỉ có một người, bị ông đây chiếm mất rồi."

Hà Hạo nhiều chuyện một hồi thì kết quả vẫn như trước kia, bị tát một rổ ân ái vào mặt.

Ăn bữa tối này đến tận khuya, mọi người đều thống kê xong trường học của từng người, cùng tỉnh hoặc gần đó thì tiếp tục hẹn nhau đi chơi, khác tỉnh hay ở xa thì hẹn nhau kì nghỉ đông hàng năm cùng nhau họp lớp, nhân tiện ghé thăm Nghê Mai Lâm.

Kết thúc vui vẻ.

Một tháng sau, hai đứa cũng không đi đâu chơi. Phong Phi thì vội lo lắp đặt thiết bị, Hải Tú thì lo đi mua đồ ăn —- Vì cuối cùng Phong Phi đã chọn mua được một biệt thự nhỏ gần trường đại học, dù không rộng rãi bằng nhà hắn nhưng hai người ở lại rất ấm áp.

Phong Phi vừa soi mói vừa hà khắc, sửa rồi đập, đập rồi sửa loạn cả lên, đến tận một tháng sau mới coi như là hài lòng. May là hai đứa cũng không gấp, phòng giặt rồi sân phơi vừa mới sửa xong, cũng không thể ở ngay được.

Lo xong việc nhà cửa thì cũng sắp tới thời gian nhập học.

Trường Hải Tú khai giảng sớm hơn bên Phong Phi ba ngày.

Hôm nhập học, Phong Phi đi cùng Hải Tú, hai đứa bận rộn cả một ngày. Hồi trước Hải Tú đã viết đơn xin không trọ ở trường vì bị bệnh, Khương Dụ Mạn có quen một người chị em bên đây, hỗ trợ Hải Tú thuận lợi ra ngoài ở.

Còn bên Phong Phi đã có Phong Hiên tự biết lo cho hắn hết.

Vì thế ngày đầu tiên đi học, Hải Tú vẫn ngủ ở nhà Phong Phi.

Buổi tối hai đứa ăn cơm xong thì mua trái cây về ăn, rồi ôm nhau ngồi xem TV.

"Ngày mai các em nhớ đến lớp học của mình nghe hướng dẫn, giới thiệu bản thân, nghe nội quy và kỷ luật của trường..." Phong Phi nhớ lại lời sáng nay đàn anh của Hải Tú đã nói, dặn dò cậu: "Đi ngủ sớm thôi, sáng mai cậu phải đi sớm rồi."

Hải Tú mím môi một cái, gật đầu:"Ừ."

Phong Phi xoay lại nhìn cậu, cười nói: "Lo lắng à?"

Hải Tú nhẹ thở một hơi, nở nụ cười: "Có một chút, nhưng không sao. Cậu thấy đó, hôm nay tớ nói chuyện với giáo viên hướng dẫn rồi đàn anh đàn chị ổn lắm."

Ngày mai, Hải Tú sẽ một mình làm quen với hoàn cảnh mới, bạn học mới, nói Phong Phi không lo lắng thì thật quá giả rồi.

Hải Tú tự tin cười với hắn: "Cậu yên tâm, tớ hết bệnh rồi."

Phong Phi tỏ vẻ không tin cười cười, "Vậy bây giờ mình diễn tập."

Hắn lo lắng, nhưng hắn cũng muốn Hải Tú bước qua được ngưỡng cửa này.

Cuối cùng Hải Tú cũng muốn hòa nhập với xã hội rồi.

Hai mắt cậu sáng ngời, ngồi đàng hoàng lại nhìn hắn.

Phong Phi cũng ngồi nghiêm chỉnh lại, mỉm cười nhìn Hải Tú: "Bạn học, chào bạn."

Hải Tú nhịn cười: "Chào cậu."

Phong Phi lại hỏi: "Bạn học, tôi là Phong Phi, cậu tên gì?"

Hải Tú đáp: "Tớ là Hải Tú."

Giọng nói rất tự nhiên, Phong Phi rất hài lòng.

Phong Phi suy nghĩ một lát, lại hỏi: "Bạn học, cạnh cậu có ai ngồi không?"

Hải Tú lắc đầu: "Không có."

Phong Phi mất hứng ngay, "Cậu phải nói có! Người khác mới nói vài câu cậu đã cho ngồi kế bên rồi, nhớ phải nói thế nào chưa!!"

Hải Tú cười ha ha, Phong Phi hôn cậu một cái coi như phạt, Hải Tú đành nhỏ giọng cầu xin tha thứ, lát sau thì nhẹ nhàng nói: "Cậu yên tâm đi, tớ... tớ không giống như trước kia đâu."

Phong Phi cứng người, rồi yên lòng triệt để, cười vô cùng thoải mái.

"Bạn học." Giọng nói hắn pha lẫn chút xấu xa, nhẹ nhàng xoa xoa môi Hải Tú, cười nói: "Cậu đẹp quá, độc thân sao?"

Lỗ tai Hải Tú đỏ lên, nhỏ giọng nói: "Không có."

Phong Phi nhướn mày: "Thật không?"

"Thật." Hải Tú cảm giác được có gì đó vói vào trong sơ mi mình – là bàn tay xấu xa của Phong Phi. Cậu cố gắng chịu đựng xấu hổ, kiên định nói: "Tớ có bạn trai rồi, bạn trai tớ rất tốt..."

Hắn lập tức nóng máu, đè Hải Tú lên sô pha, khẽ cười: "Ngoan quá, bạn trai thưởng cho cậu này..."

...

Hôm sau, Phong Phi mặc đồ ngủ, buồn ngủ tiễn Hải Tú ra cửa.

"Buổi trưa tớ về ăn cơm." Hải Tú đeo túi lên, mong đợi nói: "Tớ sẽ cố về sớm."

Phong Phi hôn nhẹ lên gò má cậu, cười nói: "Mau đi thôi."

Để nhanh chóng quen thuộc và hòa nhập với cuộc sống mới, tối hôm qua Hải Tú đã liên tục cầu xin Phong Phi rằng cậu không muốn dựa dẫm hắn quá nhiều nữa, cậu muốn tự mình bước đi.

Phong Phi đã đồng ý với cậu.

Đã lâu rồi Hải Tú không đi học một mình, nhưng cảm giác này cũng không tệ lắm.

Cậu đã chuẩn bị đến mười phần, mười phần tinh thần để tiếp thu xã hội này.

Cậu từng lảo đảo, khập khiễng đi về trước.

Từng chịu tổn thương, từng rất nhiều năm không có bạn bè, từng không uống thuốc thì không dám bước ra cửa.

Từng đầu rơi máu chảy, thận trọng rúc vào vỏ bọc của chính mình.

Nhưng cậu đã được Phong Phi nắm tay, dắt ra ngoài.

Để hôm nay dưới ánh mặt trời ấm áp trong sân trường, không còn một Hải Tú khác người nữa, chỉ có một cậu sinh viên phấn chấn đi học như bao bạn bè khác.

Hải Tú đi vào phòng học mà hôm qua giáo viên hướng dẫn đã nói cho cậu, trong lớp có nhiều bạn lắm, có người còn tới chào hỏi Hải Tú. Hải Tú vẫn hơi rụt rè chào hỏi người ta, nhưng vẫn thành công nhận được rất nhiều nụ cười thiện cảm.

Hải Tú ngồi vào chỗ gần cửa sổ, ánh mắt trời len lỏi qua rèm cửa sổ chiếu vào.

Hải Tú lén thở phào một cái, Phong Phi mà thấy biểu hiện của cậu hôm nay, chắc chắn sẽ vui lắm.

Điện thoại Hải Tú đột nhiên vang lên – là tin nhắn từ Phong Phi.

Hải Tú đang muốn Phong Phi khen mình, mừng rỡ mở tin nhắn...

Phong Phi: Nhìn ra cửa.

Hải Tú vô thức nhìn ra cửa – phía bên ngoài giảng đường, ngay ngoài cửa, là ánh mắt vui vẻ của Phong Phi. Hắn tháo hai bên tai nghe xuống, chậm rãi đi về phía Hải Tú.

Tôi vẫn không yên tâm.

Biết cậu nguyện ý bước ra ngoài vỏ bọc, tôi rất vui, nhưng tôi vẫn muốn đi cùng cậu.

Một trăm bước từ cửa đến bên cạnh Hải Tú, Hải Tú nhìn hắn. Kí ức trong nháy mắt tràn về, như nước cuộn sóng trào xô tới trước mắt cậu.

Một năm trước, tại phòng học lớp 12-7, Phong Phi đẩy cửa ra, đi tới trước mặt cậu, phấn khích nói cho cậu biết – cô Nghê đã đồng ý để hắn ngồi cùng với cậu rồi.

Nửa năm trước, Phong Phi đi cửa sau kiên quyết đòi vào học lớp dành cho học sinh xuất sắc cùng với cậu. Ngày đầu tiên, dưới ánh mắt nhìn hắn như nhìn người ngoài hành tinh của giáo viên và bạn học, hắn cứ thế đi tới bên cạnh cậu, cùng cậu học bổ túc.

Thanh xuân hỗn loạn cả một năm, Phong Phi chính là như vậy – từng bước tiến vào trong lòng Hải Tú.

Dưới ánh nắng mặt trời, dưới một loạt những ánh mắt hiếu kì, Phong Phi đi tới trước mặt cậu.

Hắn cười: "Bạn học, chào bạn."

Hải Tú lặng người, môi run run: "Chào cậu."

Phong Phi mỉm cười: "Tôi là Phong Phi, cậu tên gì?"

Giọng cậu vẫn run run, cố gắng nói cho tự nhiên: "Tớ là Hải Tú."

Hắn nói tiếp: "Cạnh cậu có ai ngồi không?"

Viền mắt cậu đỏ lên, bật cười, lắc đầu đáp: "Không có."

Phong Phi ngồi xuống, ngồi bên phải Hải Tú. Trong lúc hoảng hốt, Hải Tú cứ ngỡ mình vừa trở về một năm trước.

Điểm khác biệt duy nhất – là người bên cạnh bây giờ đã là người mà cậu yêu.

Người yêu – là người mà dù gió mặc gió, dù mưa mặc mưa, bản thân chỉ muốn đi cạnh người đó mãi.

Trên bàn học, Phong Phi thoải mái cầm tay Hải Tú, tay kia tùy tiện mở laptop mang tới lên. Phong Phi nhìn giáo viên đang từ phía bục giảng đi tới, chuẩn bị nói chuyện với người ta.

Chuông vào học vang lên rồi.

HOÀN CHÍNH VĂN

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com