CHƯƠNG 34
Hôm nay là mười chín tháng chín nghe nói là sinh thần của Quan Thế Âm Bồ tát , ở trên cái trấn nhỏ phương Nam này vào sinh thần Quan Thế Âm Bồ Tát có tổ chức miếu hội phi thường náo nhiệt, sáng sớm trên đường đã đi đầy người, lái buôn tiểu thương khắp nơi đều tụ tập đến đây, du khách và khách hành hương đến từ rất nhiều địa phương khác nhau , thanh âm kêu gọi mua bán tiếng chồng tiếng.
Thiên Hương cũng kéo Thiệu Dân đến Quan Thế Âm Bồ Tát thành kính dâng hương bái lạy, hội chùa hang năm thường có hát tuồng, Thiên Hương liền lôi Thiệu Dân đi xem trò vui, đều nói người xem ca diễn đến điên ngây ngốc, bởi vì câu chuyện trên sân khấu thật rền rĩ than van làm người ở dưới nghe hoảng cả tai , Thiên Hương cảm thấy không có tinh thần, dự định lôi kéo Thiệu Dân đi chỗ khác dạo một chút, đột nhiên cảm thấy có người đang kéo xiêm y của mình, cúi đầu nhìn thấy một đứa bé khoảng 4,5 tuổi đang lôi kéo vạt áo của nàng, trên mặt dơ dáy, bàn tay nhỏ bé đen thùi lùi.
Thiên Hương ngồi xổm xuống "Tiểu đệ đệ làm sao vậy? Ba mẹ ngươi đâu? " Nghe Thiên Hương nói Phùng Thiệu Dân cũng dời mắt từ trên sân khấu nhìn qua, kết quả chính là thấy Thiên Hương đang ôm một đứa bé trai bẩn thỉu.
"Hương nhi đứa nhỏ này ở đâu ra ? " Phùng Thiệu Dân bế đứa nhỏ từ tay Thiên Hương , " Ta cũng không biết, có lẽ nó bị lạc cha mẹ "
"Ta nghĩ nó chắc đói bụng rồi, chúng ta dẫn nó đi ăn chút gì sau đó sẽ giúp nó tìm người nhà " Phùng Thiệu Dân một tay ôm tiểu tử một tay nắm tay Thiên Hương rời khỏi đám đông hướng về khách điếm.
"Tới rồi, tiểu đệ đệ mau ăn" Thiên Hương bưng chén tỉ mỉ đút cho tiểu tử ăn, nhìn Thiên Hương đối tốt với tiểu hài tử như vậy mắt Thiệu Dân đỏ hồng.
Thấy tiểu tử ăn no Thiệu Dân liền hỏi nó " Tiểu đệ đệ người nhà ngươi đâu?" Tiểu hài tử không nói chuyện lại nhìn Thiên Hương lắc đầu , "Vậy ngươi biết nhà ngươi ở đâu không? Ca ca và tỷ tỷ đưa ngươi trở về ?" Thiên Hương hỏi tiếp, thế nhưng tiểu tử kia vẫn nhìn nàng lắc đầu.
Hỏi thật nhiều lần tiểu tử kia nhất định không nói lời nào " Nó sẽ không nói" cuối cùngThiên Hương hình như chấp nhận đáp án như nhau quay về phía Thiệu Dân phán một câu.
Đúng lúc này tiểu hài tử bật khóc " Nó không phải câm điếc " Thiên Hương nghe tiểu hài tử khóc liền nói.
Lúc này chủ quán lại gần " Công tử và phu nhân, các ngươi quen biết đứa trẻ này?"
"À, chủ quán , chúng ta không biết đứa nhỏ này, nhưng vừa rồi ở miếu bắt gặp nó, hình như đói bụng mới dẫn nó tới đây, xin hỏi chủ quán ngươi có biết nhà đứa nhỏ này ở đâu không? " Phùng thiệu dân nhìn ông chủ quán có vẻ phúc hậu liền cố gạn hỏi.
"Ta biết, đứa nhỏ này thật đáng thương " Ông chủ quán thở dài đáp.
"Đáng thương, chủ quán nói vậy có ý gì? " Thiên Hương nghe chủ quán nói như vậy cũng sinh nghi vấn trong đầu.
"Đúng vậy, một tháng trước, cha mẹ của đứa nhỏ này cũng không biết bị bệnh gì mà đang làm ruộng thì cùng ngã xuống bất tỉnh, đến lúc các hương thân đưa đến y quán đã tắt thở, để lại đứa nhỏ đáng thương này. " Chủ quán nói xong liền xoa đầu đứa trẻ đang ngồi trong lòng Thiên Hương.
"Là bệnh gì? "
"Đại phu cũng nói không rõ "
" Đứa trẻ này không còn người thân khác sao? " Thiên Hương hỏi.
"Ai, có một thúc thúc họ hàng, gia cảnh cũng không xê xích, hắn là người thành thật, sau khi đứa nhỏ mất cha mẹ, hắn liền nhận về nhà nuôi, thế nhưng bất đắc dĩ trong nhà có cọp cái, đối với hài tử này không phải bỏ đói thì là đánh, từ khi được thúc thúc nhận về nó cũng đã phải nhận không ít ức hiếp, lần này nhất định đứa nhỏ này vừa bị đánh mới chạy ra ngoài " chủ quán nói xong không ngừng lắc đầu.
"Sao các ngươi không ai quan tâm chuyện của đứa nhỏ này " Thiệu Dân nhìn lại chủ quán này thấy hắn cũng coi như một lão giả lương thiện khó khăn gì mà không thể thu nhận một đứa trẻ.
"Ai, cũng không phải không ai muốn thu nhận và giúp đỡ đứa trẻ này, nhưng mà thím của nó " nói tới đó chủ quán không nói không rằng chỉ lắc đầu nhìn đứa trẻ.
"Tìm ngươi khắp nơi hóa ra bỏ chạy đến đây , để coi lão nương làm sao dạy dỗ ngươi " một âm thanh chát chúa như mổ heo từ cửa vọng vào.
Lúc này đứa nhỏ trong lòng Thiên Hương giật bắn nép sát vào người nàng, một nữ nhân mập mạp từ ngoài tiệm đi tới, thấy Thiên Hương ôm đứa nhỏ, liền hỏi "Ngươi là ai? Vì sao ôm đứa nhỏ của nhà ta? " nói xong liền muốn đoạt lại đứa trẻ từ trong tay Thiên Hương, đúng lúc này Thiệu Dân bắt lại tay béo của nữ nhân dùng sức, nữ nhân kia kêu đau ầm ĩ.
Phùng Thiệu Dân mặc kệ tiếng kêu như mổ heo của ả "Ngươi chính là thím của đứa nhỏ? "
"Ngươi là ai? Ta là thím của đứa nhỏ thì sao?" Thiệu Dân thả ra tay ả ra , nữ nhân kia trừng mắt nhìn Phùng Thiệu Dân .
"Ngươi không cần biết ta là ai, nói - vì sao ngược đãi đứa nhỏ?"
"Nó là đứa nhỏ của ta , ta muốn làm thế nào thì làm thế đó, ngươi xem ngươi là ai mà có thể xen vào gia sự của ta?" Nữ nhân kia phách lối nói.
Vừa nói xong Thiên Hương liền để đứa nhỏ xuống , cho nữ nhân kia một tát vào mồm, nữ nhân sửng sốt một lát , sau liền lăn trên mặt đất khóc rống lên "Cướp người , đánh chết người, cướp người ------" Phùng Thiệu Dân ôm lấy đứa trẻ rồi kéo Thiên Hương ngồi xuống, cũng không để ý nữ nhân trên mặt đất khóc lóc om sòm, nữ nhân béo khóc lóc nỉ non lăn lộn thấy không ai quan tâm , ả liền tự mình bò dậy, tay chỉ Phùng Thiệu Dân cùng Thiên Hương, các ngươi chờ đấy.
"Đi đi, chúng ta ở khách sạn này chờ ngươi " Thiệu Dân cười nói.
"Công tử, ta xem ra các ngươi đi nhanh đi, nhà nữ nhân này và Huyện thái gia gia là thân thích, một hồi nàng sẽ dẫn quan phủ tới tìm các ngươi" Chủ quán nhìn nữ nhân kia thở phì phò chạy ra ngoài, liền khẩn trương tới nói với hai người Thiệu Dân.
"Quan phủ tới cứ tới, ngược lại ta cũng muốn xem coi quan phủ làm thế nào quản việc này, chủ quán ngươi cũng không cần lo lắng, đây là tiền thuê phòng, ta cùng phu nhân lên nghỉ ngơi trước " nói rồi Thiệu Dân đưa bạc cho chủ quán , sau đó vừa cúi xuống ôm lấy đứa nhỏ vừa kéo Thiên Hương đi lên lầu.
Đứa nhỏ có lẽ quá mệt mỏi, sau khi lên lầu Thiên Hương rửa mặt cho nó xong đã ngủ say trong lòng nàng, Phùng Thiệu Dân bế đứa nhỏ từ tay Thiên Hương đặt lên giường.
Thiên Hương đứng trước cửa sổ nhìn xuống bên ngoài, trên đường phố người qua lại như nước chảy, Thiệu Dân đi tới từ phía sau lưng ôm lấy Thiên Hương , trán vùi vào bả vai Thiên Hương "Hương nhi ngươi rất thích đứa nhỏ?" Nhẹ giọng hỏi.
"Đúng vậy, đứa nhỏ rất dễ thương phải không ? Thiệu dân cũng thích chứ! " Thiên Hương nghiêng đầu sát lại , cọ má vào trán Thiệu Dân thì thầm.
Cánh tay ôm lấy Thiên Hương càng siết chặt "Xin lỗi Hương nhi, nếu như không phải vì ta, ngươi cũng sẽ giống như những nữ tử khác , kết hôn sống chết, có con của mình, trải qua cuộc sống hạnh phúc ."
"Ngốc tử, nếu như không có ngươi , ta sẽ không có hạnh phúc đáng nói, chỉ cần có ngươi so cái gì cũng thật tốt hơn, con cái cũng sẽ lớn lên, cũng sẽ rời xa chúng ta, chỉ có ngươi là có thể ở bên cạnh ta cả đời, không cho phép nói thật xin lỗi, ngươi với ta cũng như nhau, vì ta, ngươi cũng sẽ không có con của mình" nói xong Thiên Hương xoay người quay lại ôm Thiệu Dân, hai người cứ như vậy ôm nhau thật chặt như muốn đem cả thân thể hòa tan vào trong thân thể của đối phương.
"Thùng , thùng, thùng" tiếng đập cửa phá vỡ khoảng yên tĩnh của hai người, Thiên Hương buông Thiệu Dân để cho nàng ra mở cửa, cửa vừa mở liền thấy bộ dạng hốt hoảng của chủ quán "Công tử, nữ nhân kia đang dẫn theo quan binh tới đây, xem ra các người mau đi đi "
"Chủ quán không cần lo lắng , chúng ta không phạm pháp , quan binh có thể làm gì được chúng ta , ta và ngươi xuống dưới xem sao " Thiệu Dân nói xong cùng chủ quán đi xuống lầu.
"Chính là hắn, chính là hắn " nữ nhân béo mới vừa vào tới , thấy Thiệu Dân từ trên đi xuống liền kéo tay áo vị Huyện thái gia thét lên.
"Ngươi là ai, vì sao giữa ban ngày cướp đứa nhỏ của nhà người ta còn ra tay đánh người?" Người nọ chỉ tay về phía Phùng Thiệu Dân.
Phùng Thiệu Dân không để ý hắn , tự mình chọn một chỗ bình thản ngồi xuống.
"Ngươi lớn mật, nhìn thấy bản quan không bước tới quỳ lạy " Huyện Thái gia khí thế hung hăng vừa vọt tới cạnh Thiệu Dân vừa chỉ tay quát Thiệu Dân , nha sai cũng theo chủ đứng vây quanh Thiệu Dân .
"À, đại nhân đang nói chuyện với ta phải không? Nhưng mà bản thân ta không có cướp đứa trẻ nào của ngươi " Thiệu Dân nhịp nhịp ngón tay gõ trên bàn vừa cười vừa nói, chủ quán ở bên cạnh toát hết cả mồ hôi!
Lúc này Thiên Hương cũng bế đứa nhỏ trực tiếp đi xuống, nữ nhân béo thấy Thiên Hương liền kéo tay đại nhân chỉ Thiên Hương nói "Biểu ca, chính là nàng, chính là nàng đánh ta "
"Người đâu, bắt nữ nhân kia lại cho ta" không nói hai lời tức khắc sai người bắt Thiên Hương.
"Dừng tay, phu nhân ta phạm vào tội gì mà đại nhân muốn bắt nàng ? " Phùng Thiệu Dân thấy quan binh muốn lên bắt Thiên Hương mới vỗ bàn hỏi.
"Hừ, phạm vào tội gì, nàng đánh người " đại nhân phách lối nói.
"A, đánh người, đánh người nào? " Phùng thiệu dân hỏi ngược lại.
"Đánh ta, trong tiệm này mọi người đều thấy " nữ nhân kia đứng trước mặt Thiệu Dân đanh đá.
"Ngươi, ngươi là người sao ? Ta còn tưởng rằng là con heo đang hô hoán đấy " Thiệu Dân chỉ vào nữ nhân béo .
"Ngươi ''' ngươi ''' biểu ca ngươi xem bọn hắn đều hung hăng càn quấy , không coi ngươi ra gì " nữ nhân kia lôi kéo tay áo cẩu quan.
"Lớn mật, người đâu bắt cả hai người bọn họ cho bản quan " Huyện thái gia giận dữ. Nha sai cùng tiến lên bắt người.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com