2.
Một tuần sau, Giang Dữ Bình cầm tờ giấy kết quả xét nghiệm trên tay, trong lòng không có quá nhiều ngoài ý muốn. Ngược lại, hắn còn bận an ủi vị viện trưởng đang khóc đến run người trên vai mình.
Hắn cười cười, đôi mắt ráo hoảnh "Chú Trịnh, ai mà không phải chết chứ."
Trịnh Lâm cố gắng tìm một con đường khuyên can hắn "Tại sao cháu lại không muốn tiếp nhận điều trị? Vẫn còn khả năng..."
Giang Dữ Bình nhẹ nhàng lắc đầu "Chỉ có 5% thành công, thay vì cháu dành khoảng thời gian còn lại để nằm với đống thuốc và hoá trị, cháu chỉ đang lựa chọn sự ra đi thảnh thơi hơn thôi chú à."
Hắn cười toe, vỗ lưng Trịnh Lâm "Biết đâu may mắn, cháu sẽ sống được tận năm năm cơ đấy. Cháu không có gì hối tiếc cả, xin chú đừng buồn."
Hôm nay cơn đau không đến, thật may mắn. Giang Dữ Bình ưỡn thẳng lưng, chào tạm biệt Trịnh Lâm "Cháu sẽ uống thuốc đúng hẹn, xin chú... giữ bí mật giúp cháu. Ba cháu mà biết là cháu giận chú đấy."
--------------------
Hắn lại bước đi thẫn thờ bên bờ sông cũ, cây hoa mộc lan đã đến mùa thay lá, bông hoa cuối cùng cũng không trụ nổi, nó rơi xuống vệ đường, bị dấu chân của những người đi đường vội vã đè bẹp, nhưng hương hoa vẫn còn vương vấn đâu đây. Giang Dữ Bình đứng dưới tán cây to, hắn chưa đến ba mươi tuổi, nếu hắn sống đến lúc ba mươi tuổi thì cũng tốt, dù có đôi lúc cơn đau khiến hắn chỉ muốn chết đi ngay lập tức. Nhưng hắn đã nhận đủ yêu thương của Giang Dữ Phong, có công việc tốt, tiền bạc không thiếu, hắn đã cướp đi sự hạnh phúc vốn thuộc về Giang Lưu Vũ, số mệnh đến đây, hắn không oán trách gì. Không còn bao lâu, sống vui một chút đi.
Giang Dữ Bình nở một nụ cười, sắp chết rồi, không muốn làm việc nữa, hắn muốn làm một con sâu lười, hắn gọi điện xin nghỉ việc, hẹn mọi người đi uống một trận no say vào một ngày nào đó, ghé vào quán ăn hết một ly kem, sau đó trở về nhà.
Ba giờ chiều, Giang Dữ Phong đang ngồi đọc sách, thấy hắn trở về, có hơi nghi hoặc, nhưng nhanh chóng nở nụ cười với hắn.
"Viên Viên hôm nay sao về sớm vậy?"
Giang Dữ Bình có chút chột dạ, hắn không trả lời mà hỏi ngược lại Giang Dữ Phong "Ba vừa công tác về hay sao ạ?"
"Ừ, con lại gầy rồi..."
Giang Dữ Bình có chút tránh né "Con lên phòng đây ạ."
Hắn và ba hắn đã vô cùng thân mật, đến năm mười lăm tuổi, hắn vẫn còn ngủ cùng Giang Dữ Phong, không biết từ khi nào, hắn và ông không thể nói chuyện với nhau một cách thoải mái được nữa.
Giang Dữ Phong thở dài, đúng là tạo nghiệt, ông nghĩ rằng mình chỉ cần Giang Dữ Bình lớn lên bình an là được, ông không cần hắn tài giỏi, chỉ cần vậy đã đủ viên mãn rồi. Nhưng ông trời lại thật sự cho ông một đứa con trai ruột hoàn mỹ, đẩy Giang Dữ Bình ra xa ông, mà trong khi mất đi phương hướng, ông vô tình làm tổn thương Giang Dữ Bình. Khi Giang Dữ Bình biết được sự thật, hắn không có một lời chất vấn, cứ thế mà chấp nhận số mệnh. Ông Giang cảm thấy có lỗi với Giang Lưu Vũ, ông không trách hắn đã cho Dữ Bình biết sự thật, nhưng ông lại không đủ can đảm đối diện với Giang Dữ Bình, khi Giang Dữ Bình nói với ông về quyết định huỷ hôn với Phó Viễn, ông chỉ gật đầu tuỳ ý hắn mặc dù ông biết hắn yêu Phó Viễn, ông chuyển hôn sự tốt đẹp này qua cho Giang Lưu Vũ, nhưng Phó Viễn từ chối, cũng ra nước ngoài đào tạo chuyên sâu. Ông bắt đầu ép mình học cách bớt quan tâm đến Giang Dữ Bình, ông sợ cảm giác có lỗi khi mình đối xử thiên vị hắn so với đứa con ruột đã chịu nhiều cay đắng của mình. Ông bắt đầu xa cách với Giang Dữ Bình, khi hắn muốn trò chuyện, ông lấy cớ rằng mình rất bận, sinh nhật hai mươi tuổi của hắn, ông chỉ tuỳ tiện chọn một món quà, còn đối với Giang Lưu Vũ, ông mở một buổi tiệc với rượu vang xa hoa và các mối quan hệ mà người thường phải nỗ lực cả đời mới có. Sinh nhật cùng ngày, nhưng Giang Dữ Bình lại bị biến thành phông nền cho Giang Lưu Vũ. Ngày Giang Dữ Bình rời nhà, người làm ôm hắn khóc, ông lại cố làm một khuôn mặt dửng dưng như không có chuyện gì, chỉ vỗ vai hắn, chúc hắn thuận buồm xuôi gió.
Ông dốc lòng bồi dưỡng Giang Lưu Vũ, nhưng đứa con ruột xa cách nhiều năm nay đã trưởng thành, ông không thể thân thiết với Giang Lưu Vũ, giữa bọn họ giống cấp trên và cấp dưới hơn là cha con, đối với hắn, ông cũng không ôm quá nhiều tình thương dù cho ông có liên tục tự nhủ rằng đây mới là con ruột của mình. Giang Dữ Bình rời nhà ba năm, ông không tìm hiểu về cuộc sống của hắn, cố nhủ rằng Giang Dữ Bình chỉ là người xa lạ, số tiền trong thẻ dư dả cho hắn sống nửa đời còn lại mà không có ông, chỉ có những đêm trằn trọc cùng khoé mắt hoẵm sâu đã phản bội lại ông. Khi hắn tốt nghiệp, ông đến chúc mừng hắn và Giang Lưu Vũ, khoảnh khắc Giang Dữ Bình cúi chào ông, lễ phép gọi ông là Giang tiên sinh, trái tim ông như vỡ thành từng mảnh. Đứa con trai mà ông nuôi lớn đã xem ông như người xa lạ, ông tìm đến nơi ở của hắn, đó chỉ là căn phòng nhỏ đón nắng với những vật dụng đơn giản, ông xoa đầu Giang Dữ Bình, khóc trước mặt hắn, xin hắn quay trở về nhà. Ông không thể dối mình, ông thương Giang Dữ Bình hơn tất cả mọi thứ trên đời, Giang Lưu Vũ có thể trở thành người lãnh đạo tài ba, cũng là đứa con đáng tự hào trong mắt ông, nhưng ông chỉ yêu thương Giang Dữ Bình, ông có thể đưa hết tất cả tài sản cho Giang Lưu Vũ, nhưng tình thương của ông lại không thể dành cho hắn được.
Nhưng tổn thương đã tạo thành, mọi thứ lại không trở về như cũ, Giang Dữ Bình trở lại, hắn từ chối vào tập đoàn họ Giang, hắn chấp nhận làm công chức bình thường ở một công ty nhỏ, hắn không muốn Giang Lưu Vũ cảm thấy mình có nguy cơ giành công ty từ hắn, hắn vẫn gọi ông là ba, vẫn cùng ông ăn cơm mỗi tối, nhưng bọn họ đã không thể tâm sự với nhau, Viên Viên đã không còn là cậu bé nằm lên ngực, suốt đêm kể cho ông nghe về nội dung bộ phim siêu anh hùng mà cậu bé vừa xem. Ông không phải là người cha tốt, ông làm tổn thương hai đứa con của mình, cũng lỡ để Giang Lưu Vũ tổn thương Giang Dữ Bình. Viên Viên của ông sẽ không yêu ông lần nữa.
Khi Giang Dữ Bình đưa Lưu Nhạn về ra mắt, một lần nữa ông thấy ánh sáng trong mắt hắn, ông muốn hắn hạnh phúc, ông không phản đối, mặc dù ông không nhìn thấy tình yêu trong mắt Lưu Nhạn dành cho hắn. Nhưng ông cũng không ngờ rằng, người này lại một lần nữa làm tổn thương Giang Dữ Bình.
--------------
Sau khi nghỉ việc, cũng chào tạm biệt đồng nghiệp, việc tiếp theo Giang Dữ Bình nghĩ đến là ly hôn. Tự do cho hắn, tự do cho Lưu Nhạn. Hắn liên hệ luật sư, ký tên, lại nóng lòng không chờ nổi mà gửi đến địa chỉ đoàn làm phim của Lưu Nhạn, hắn không muốn đợi cho tới lúc Lưu Nhạn trở về. Khi hắn cầu hôn Lưu Nhạn cũng là cảm giác này, không ngờ khi ly hôn cũng có thể hưng phấn và hồi hộp như thế. Bây giờ dùng đôi mắt của người thứ ba mường tượng lại mới thấy khi đó mình ngốc đến thế nào, trong mắt Lưu Nhạn khi đó có lẽ hắn sẽ giống một chú hề, nhảy nhót qua lại, làm trò cười trước mặt hắn. Lưu Nhạn không suy nghĩ quá lâu, đưa tay để hắn đeo nhẫn vào, khi hắn hôn, Lưu Nhạn lại khẽ né tránh, hắn cứ ngỡ Lưu Nhạn ngại ngùng, đến khi ngộ ra, mới biết đó là sự cự tuyệt theo bản năng của Lưu Nhạn, bọn họ cứ thế mà bước vào điện phủ tình yêu, Giang Dữ Bình ngây thơ nghĩ rằng mình đã tìm được hạnh phúc.
Hắn giúp đỡ Lưu Nhạn tìm tài nguyên, giúp đỡ Lưu Nhạn đánh tiếng với đạo diễn. Hắn là đại thiếu gia nhà họ Giang, không có người sẽ từ chối hắn, hắn không muốn dùng địa vị của mình ra làm lá chắn, nhưng vì yêu Lưu Nhạn, hắn đồng ý làm. Lưu Nhạn từ diễn viên cấp B một chốc lên trời, trở thành ngôi sao hạng S. Lưu Nhạn đẹp, có thực lực, hắn vui cho Lưu Nhạn, Lưu Nhạn không muốn công khai hôn lễ, không muốn công khai rằng mình đã kết hôn, không muốn sinh con, hắn cũng thông cảm cho Lưu Nhạn. Bọn họ ban đầu cũng xem như ân ái, nhưng khi Lưu Nhạn đã không cần đến hắn dẫn nguồn lực nữa, hắn bắt đầu bận rộn với dự án phim liên tục, hai người cũng dần xa cách.
Lại một lần nữa ngây thơ, hắn cho rằng Lưu Nhạn vì quá bận, quá mệt mỏi, nên mới không thoải mái mỗi lần mình ghé thăm. Hắn nghĩ đây chính là lối sống của đôi vợ chồng lâu năm, hắn vẫn theo trách nhiệm chăm sóc cho Lưu Nhạn, sau này mới biết tất cả đều là nguỵ biện, tất cả chỉ là Lưu Nhạn không yêu hắn mà thôi.
Lần đầu tiên hắn gặp Lưu Nhạn, trong một buổi tiệc, Lưu Nhạn chơi bài Nước mắt hoa Mộc Lan bằng piano, hắn cảm thấy mình rung động. Hắn chỉ vừa ra xã hội không lâu, hắn vẫn khao khát tình yêu, hắn cảm thấy vui vẻ khi có người chơi một bài hát mà hắn thích. Hắn theo đuổi Lưu Nhạn, mà Lưu Nhạn đồng ý, chỉ vì hắn là đại thiếu gia nhà họ Giang. Sau này, Lưu Nhạn không chơi lại bài đó một lần nào nữa, hắn nói hắn không thích cái giai điệu cũ sì này.
Giang Dữ Bình nhường nhịn mọi thứ trong cuộc hôn nhân của hai người, cho đến khi hắn chính tai nghe thấy lời thừa nhận của Lưu Nhạn. Dưới ánh đèn vàng ấm áp của vườn hoa, Lưu Nhạn và Giang Lưu Vũ như một đôi tình nhân do tạo hoá dày công xếp đặt. Quay lưng về phía hắn, Lưu Nhạn thốt lên những lời tựa mũi đao.
Lưu Nhạn nói không yêu hắn, việc kết hôn chỉ là một bước đệm, Lưu Nhạn nói hắn ngốc nghếch tin người, lại dính người, lại phiền phức, hắn chỉ có cái danh là đại thiếu gia nhà họ Giang mà thôi.
Giang Lưu Vũ nhìn thấy hắn, trong đáy mắt đầy châm chọc chê cười.
Giang Lưu Vũ nói với Lưu Nhạn "Tại sao lúc ấy anh không chọn tôi? Tôi mới là thiếu gia chân chính nhà họ Giang, có thể cho anh nhiều thứ hơn Giang Dữ Bình. Hơn nữa... chúng ta là mối tình đầu, bao đêm triền miên..."
Hắn rời đi. Hắn không cần nghe câu trả lời của Lưu Nhạn, dạy dày hắn đau từng hồi, như thế đã quá đủ rồi.
Hoá ra hắn không có tư cách đi yêu người khác, với Lưu Nhạn, với Phó Viễn, hắn đều là một người yêu không đủ tư cách. Phó Viễn vì lợi ích gia tộc mà đồng ý ở bên hắn, Lưu Nhạn lại vì tương lai của bản thân mà cùn hắn kí hiệp ước chung thân. Thế giới này, sẽ không có người thật sự yêu hắn.
Hắn ngỡ hắn là người đầu tiên của Lưu Nhạn, hoá ra những đau đớn trong đêm đầu đó cũng là Lưu Nhạn diễn ra, thật nhọc công hắn lo lắng lúng túng một cách mù quáng. Lưu Nhạn đã triền miên cùng Giang Lưu Vũ như thế nào, hắn không hề hay biết, thậm chí trong hôn nhân, hắn không chắc Lưu Nhạn đã cùng Giang Lưu Vũ đi quá giới hạn bao nhiêu lần rồi. Hắn có chút cổ hủ, hắn quan trọng trinh tiết, khi hắn và Phó Viễn nghĩ rằng hai người sẽ cưới nhau, hắn cũng vẫn luôn tôn trọng Phó Viễn, khi Phó Viễn muốn tiến tới, hắn đều ngừng lại đúng lúc, hắn luôn cảm thấy may mắn vì mình đã không đánh dấu Phó Viễn, khi Phó Viễn rời đi hắn, Phó Viễn vẫn có thể tự tin với Alpha của mình rằng mình là một Omega trong sạch, việc thân mật nhất hai người từng làm là hôn má. Quan niệm trong hôn nhân của Giang Dữ Bình càng cố chấp, vì thế, hắn không bao giờ có thể tha thứ cho Lưu Nhạn.
Thật nực cười, hắn luôn vỗ ngực rằng mình sẽ không cướp đi bất cứ thứ gì của Giang Lưu Vũ nữa, nhưng giữa biển người, hắn lại chọn đúng mối tình đầu của hắn để yêu rồi cưới. Ánh mắt thâm trầm của Giang Lưu Vũ vào ngày hắn cưới, bây giờ hắn đã hiểu ra rồi, đó là ánh mắt hận thấu xương.
Giang Dữ Bình thật ngốc, hắn luôn nhận ra sự thật khi mọi chuyện đã không thể cứu vãn được nữa. Số mệnh giống như một trò đùa dai, nó sắp đặt cho Giang Dữ Bình vô ý cướp đi mọi thứ của Giang Lưu Vũ, còn Giang Lưu Vũ sẽ hận hắn đến thấu xương. Hắn thật sự xem Giang Lưu Vũ là anh em một nhà, nhưng Giang Lưu Vũ lại xem hắn như một con tu hú chiếm tổ, Giang Lưu Vũ muốn bẻ gãy đôi cánh của hắn, đưa hắn xuống vực sâu.
===================
Lưu Nhạn mỗi ngày đều xem điện thoại, lần trước hắn về được ba ngày, Giang Dữ Bình không hề chạm vào hắn, đến một cái hôn cũng không cho, bây giờ tin nhắn cũng không gửi cho hắn. Hắn xoay điện thoại trên tay, chần chờ một lúc, chủ động nhắn tin [Tôi đã xin nghỉ dài sau khi kết thúc bộ phim này, chúng ta đi ra ngoài chơi đi, hai ngày nữa là xong rồi!]
Có lẽ là Giang Dữ Bình trách hắn quá bận rộn nên mới chơi trò giận dỗi như thế, đúng là ấu trĩ. Trong lòng Lưu Nhạn trách móc, nhưng khoé môi lại bất giác câu lên. Hắn nhìn nhìn màn hình, có lẽ bây giờ Giang Dữ Bình còn đang làm việc, buổi chiều hắn sẽ trả lời thôi, Lưu Nhạn hắn hiếm khi chủ động, có lẽ người kia sẽ vui đến nhảy cẫng lên.
Cả đời này hắn chỉ gả cho Giang Dữ Bình, Giang Dữ Bình lại đối xử với hắn tốt như vậy, phiền hắn như vậy, hắn thích Giang Dữ Bình thì có sao chứ? Có lẽ hắn cũng nên suy xét về việc sinh con...
Buổi tối Lưu Nhạn không nhận được tin nhắn, mà được trợ lý đưa cho một gói hàng từ Giang Dữ Bình, hắn tràn đầy vui vẻ, cẩn thận mở nó ra, đến khi nhận ra tập hồ sơ kia đang viết cái gì, không khí xung quanh hắn lại như đóng băng, tay hắn run lên, tập hồ sơ rơi đầy đất.
Khi hắn bắt đầu luân hãm trong tình yêu của Giang Dữ Bình, Giang Dữ Bình lại lựa chọn rời xa hắn.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com