Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

9

Điền Chính Quốc bơi đến khi sức cùng lực kiệt, tay chân mềm oặt.

Mỗi lần cậu bơi chậm lại, trước mặt liền hiện ra các hình ảnh về Kim Thái Hanh đan xen nhau, Kim Thái Hanh và siêu mẫu hẹn hò, bóng lưng mặc vest của Kim Thái Hanh, dáng vẻ lải nhải với cậu không lâu trước đây của Kim Thái Hanh, căn phòng nơi lần đầu tiên cậu và Kim Thái Hanh ngủ với nhau, vì vậy cậu không ngừng bơi.

Mãi đến khi nghe thấy có người đứng trên bờ hét tên cậu, cậu mới dừng lại, từ từ tựa vào thành bể bơi, vin tay ngẩng đầu nhìn.

Đào Cửu và Lư Nguyệt đứng ở chỗ không xa, cúi đầu nhìn cậu, vẻ mặt lo lắng.

Điền Chính Quốc kiệt sức bò lên bờ, chân mềm nhũn đi tới ghế nằm. Ban đêm gió thổi rất lạnh khiến cậu run cầm cập. Đào Cửu ném cho cậu một cái khăn tắm khá dày.

"Mày có liều mạng quá không đó?" Kim Nguyệt nói: "Ai không biết còn tưởng mày đang thi đấu giải bơi lội thế giới."

Điền Chính Quốc im lặng cười cười, trùm khăn tắm nằm xuống ghế.

Đào Cửu ngồi xuống ghế đối diện, cả khuôn mặt viết bốn chữ "Muốn nói lại thôi".

Điền Chính Quốc nhìn y một lúc, Đào Cửu vẫn không chịu mở miệng. Điền Chính Quốc dứt khoát gọi tên Đào Cửu, hỏi y: "Chuyện gì?"

"Bể bơi sắp đóng cửa." Đào Cửu nói: "Những người khác đều đi rồi, chúng ta cũng đi thôi."

Điền Chính Quốc ngồi dậy, nghỉ ngơi mấy phút rồi cùng hai người xuống lầu.

Lư Nguyệt và Đào Cửu có lẽ đã bàn trước với nhau, thống nhất ý kiến, khi nói chuyện rất ăn ý mà bỏ qua tình hình của Điền Chính Quốc, trên đường đi toàn nói chuyện linh tinh.

Khi sắp tới phòng Điền Chính Quốc, Lư Nguyệt bỗng nhiên đầy hàm ý khuyên nhủ Điền Chính Quốc: "Thực ra Lilith cũng là sau khi ly hôn mới tìm thấy tình yêu đích thực. Vụ kiện kéo dài ba năm, hiện giờ vừa kết thúc được một tháng, cô ấy đã cùng với bạn trai mới đi xem nhà ở Los Angeles, chứng tỏ có khả năng lớn là tình yêu sẽ đến vào lúc mày không ngờ tới nhất!"

Nghe xong câu tuyên ngôn "truyền cảm hứng" của Lư Nguyệt, Điền Chính Quốc hoàn toàn không thấy được an ủi, chỉ thấy hai mắt tối sầm, cậu cố gắng nở một nụ cười thân thiết, nói trời tối rồi, quẹt thẻ vào phòng thôi.

Ngồi vào bàn làm việc, Điền Chính Quốc bật máy tính, trả lời một vài email công việc. Cậu nhìn đồng hồ thì phát hiện đã 12 giờ đêm.

Cậu đóng máy tính, chuẩn bị lên giường ngủ, ngón tay chạm vào vỏ kim loại lạnh lẽo của máy tính, do dự không lâu bèn mở lại máy tính, gõ tên Lilith vào công cụ tìm kiếm.

Lư Nguyệt không bịa chuyện, đúng là CEO và siêu mẫu cùng nhau đi xem nhà.

Lần này Kim Thái Hanh đã trở về với cách ăn mặc thường ngày của anh, cùng nàng siêu mẫu một trước một sau đi ra từ một toà chung cư cao cấp. Đằng sau họ còn có giám đốc khu bất động sản ăn mặc sành điệu và người thư ký mà Điền Chính Quốc có quen biết, Irene Felton.

Kim Thái Hanh rất cao, cúi đầu, ống kính vẫn không chụp được khuôn mặt anh.

Tờ báo mạng còn ghi thêm tin đồn có người nhìn thấy họ ở cửa hàng trang sức chọn nhẫn, sắp sửa đính hôn.

Điền Chính Quốc tìm hồi lâu nhưng không kiếm được ảnh. Cuối cùng cậu đành bỏ cuộc, ngồi trên ghế ngẩn người.

Cậu nghĩ, hoá ra Kim Thái Hanh cũng không thực sự là dạng người không rõ chuyện đời, cái gì cũng không hiểu. Ít nhất khi anh ấy yêu đương với người khác, còn biết đến "chọn nhẫn" và "đính hôn."

Vậy hồi trước có lẽ là do không muốn nhỉ.

Không có hứng thú đối với việc gặp bạn bè, người thân của Điền Chính Quốc, cũng không thích thảo luận với Điền Chính Quốc về tương lai.

Điền Chính Quốc từng âm thầm giận Kim Thái Hanh rất nhiều nhưng lần đầu tiên nghĩ tới chia tay là đầu năm nay.

Lúc đó, bố mẹ ép Điền Chính Quốc làm quen với một cô gái mà dưới cái nhìn của họ là môn đăng hộ đối, Điền Chính Quốc cảm thấy vô cùng phiền phức bèn nói thẳng rằng mình là đồng tính, đã có mối quan hệ lâu dài với người yêu. Bố cậu giận tím mặt, đuổi cậu khỏi nhà.

Điền Chính Quốc rời khỏi khu dân cư, đi không được bao lâu thì tay rét tới mức không cầm được điện thoại. Cậu ưa đỏm dáng, luôn ăn mặc phong phanh, vốn dĩ không hợp dạo phố dưới tiết đông ở thủ đô, nhưng cậu không muốn vào trong gọi điện thoại, chỉ có thể tìm một nơi kín gió ấn số điện thoại của Kim Thái Hanh.

Tuần đó Kim Thái Hanh đang công tác ở Đông Âu, Điền Chính Quốc nhìn giờ bên Đông Âu, 7 giờ tối mới thử gọi đi.

Kim Thái Hanh tiếp máy, Điền Chính Quốc hỏi anh: "Anh đang làm việc à? Có thời gian tán gẫu không?"

Kim Thái Hanh cứng nhắc bảo mình đang không làm việc nhưng cũng không có nhiều thời gian tán gẫu.

Điền Chính Quốc giả vờ không nghe thấy nửa câu sau của Kim Thái Hanh, chỉ lo việc mình mà nói: "Em nói với bố mẹ chuyện chúng mình rồi, cãi nhau một trận với họ."

Ở bên Kim Thái Hanh có tiếng gõ bàn phím, Điền Chính Quốc kiên nhẫn đợi một hồi mới nghe thấy Kim Thái Hanh nói: "Không phải mối quan hệ giữa em và bố mẹ không tốt sao, sao lại nói với họ?"

"Trước khi nói không nghĩ tới việc sẽ cãi nhau à?" Anh lại hỏi.

Điền Chính Quốc chẳng biết nên trả lời Kim Thái Hanh thế nào, tạm dừng không lâu mới nói: "Cũng không thể mãi mãi không nói."

Kim Thái Hanh không nói chuyện, Điền Chính Quốc trầm mặc một lúc, không chịu được mà hỏi: "Em không muốn lén lén lút lút yêu nhau thế này, cũng không muốn bị họ ép đi xem mặt."

Kim Thái Hanh im lặng một lát hỏi Điền Chính Quốc: "Định nghĩa về lén lén lút lút của em là gì?" Không đợi Điền Chính Quốc nói, anh lại hỏi: "Em đi xem mặt chưa?"

"Em không" Điền Chính Quốc nói: "Nhưng ..."

"... Em đang ở đâu?" Kim Thái Hanh bỗng dưng ngắt lời cậu, nói một câu không liên quan: "Em hiện giờ đang ở đâu? Ngày kia anh có thể bay qua thành phố S, ngủ một đêm rồi đi tiếp."

"Anh muốn gặp em." Kim Thái Hanh nói với vẻ chỉ để ý chuyện của mình.

Điền Chính Quốc im lặng, cúp điện thoại của Kim Thái Hanh.

Kim Thái Hanh lại gọi tới, Điền Chính Quốc không nhấc máy, Kim Thái Hanh liền gửi qua một tin nhắn biểu thị thắc mắc, Điền Chính Quốc không hồi âm, tuy nhiên cuối cùng hai người vẫn gặp nhau.

Kim Thái Hanh không tới thành phố S, không rõ anh làm sao tìm tới thủ đô, gõ cửa phòng khách sạn Điền Chính Quốc ở hơn một tiếng, Điền Chính Quốc mới không chịu được gọi điện thoại đuổi anh đi, nhưng rồi cậu vẫn để anh vào.

Làʍ t̠ìиɦ xong, Kim Thái Hanh ôm lưng Điền Chính Quốc từ phía sau, giữ chặt lấy eo Điền Chính Quốc, cố chấp yêu cầu Điền Chính Quốc: "Sau này em đừng cúp điện thoại của anh nữa nhé."

Trong vài giây, Điền Chính Quốc thực sự muốn hỏi Kim Thái Hanh, anh có thể dành thời gian tới gặp em, sao không thể đối tốt với em một chút.

Nhưng cậu cảm thấy Kim Thái Hanh sẽ nghe không hiểu nên cậu không hỏi.

Kim Thái Hanh bị cận khá nặng, anh dán lại gần cậu, yên lặng nhìn ngắm khuôn mặt Điền Chính Quốc, hệt như anh quan tâm ý kiến của Điền Chính Quốc nhiều hơn của bất kỳ người nào khác.

Điền Chính Quốc và anh mắt nhìn mắt một hồi mới không nhịn được hỏi anh: "Anh nhìn gì?"

Kim Thái Hanh hôn mí mắt và chóp mũi Điền Chính Quốc, nói: "Ngắm em."

Kim Thái Hanh nói: "Anh rất nhớ em."

Điền Chính Quốc rất dễ bị vẻ ngoài của Kim Thái Hanh lừa gạt, trong lòng cậu tự giận Kim Thái Hanh, mà cũng tự tha thứ cho anh.

Mà vận mệnh là một thứ khiến người ta khó nắm bắt, nó vĩnh viễn không ưu ái những thứ tốt nhất cho người nỗ lực không ngừng, mà giao cho sự vận hành của ngẫu nhiên.

Điền Chính Quốc cảm thấy bản thân đang trong một trạng thái vô cùng tồi tệ, cậu căm ghét mình thay đổi thất thường, căm ghét mình nhớ nhung Kim Thái Hanh, căm ghét bức ảnh avatar của Lư Nguyệt, càng căm ghét việc mình lên mạng lục lọi tin tức của người yêu cũ.

Cậu hy vọng có thể đem những cảm xúc dành cho Kim Thái Hanh nén lại thành một quả bóng thật nhỏ thật nhỏ, sau đó buộc vật nặng vào nó ném xuống đáy hồ.

Nhưng nếu thực sự có thể kiểm soát được cảm xúc, cậu đã chẳng rơi vào trạng thái tồi tệ này.

Điền Chính Quốc cầm điện thoại lên, nhìn lại dòng tin nhắn cuối cùng giữa cậu và Kim Thái Hanh, nghĩ tới những điều không thiết thực, những việc mà trên thực tế cậu sẽ không làm, ví dụ như gọi điện thoại Kim Thái Hanh vào lúc này.

Kim Thái Hanh liệu có nhấc máy, Điền Chính Quốc hỏi Kim Thái Hanh đang ở bên ai, anh liệu có trả lời.

Sao nhanh như vậy mà anh đã hẹn hò với người khác rồi, có thể dạy Điền Chính Quốc làm thế nào để không bận lòng nữa, giúp Điền Chính Quốc thoát khỏi trạng thái thất tình. Vì sao cùng là yêu nhau, Điền Chính Quốc yêu anh ba năm lại không bằng một tuần của người ta.

Điền Chính Quốc úp điện thoại trên bàn. Cậu ôm chân vùi đầu vào giữa hai đầu gối, mắt nhắm chặt, nghĩ tới câu nói trước khi chia tay của Kim Thái Hanh.

"Đừng hối hận." Kim Thái Hanh nói.

Tâm trí của Điền Chính Quốc bị chia thành hai thái cực.

Một đầu cậu lý trí minh mẫn hiểu rằng, hoài niệm quá khứ chỉ tổn thương chính mình.

Đầu còn lại không thể kìm chế mà nhung nhớ Kim Thái Hanh.

Điền Chính Quốc nhớ bàn tay của Kim Thái Hanh và nụ hôn của anh, nhớ dáng vẻ Kim Thái Hanh nhìn cậu mỉm cười, nhớ nhiệt độ ấm áp khi anh ôm cậu, nhớ cảnh đêm khi đứng trong phòng làm việc ở toà nhà kính của Kim Thái Hanh tại San Francisco nhìn xuống.

Điền Chính Quốc bắt đầu nghĩ từ ngày bắt đầu quen nhau đó, nghĩ tới khoảnh khắc ngọt ngào nhất, sau đó muốn nhắm mắt duỗi tay vào khoảng không đó bắt những kỉ niệm đẹp đó quay lại.

Khi yêu Kim Thái Hanh, Điền Chính Quốc luôn bị anh chọc phát bực, chia tay lại đau đớn tận xương cốt, không dám nói ra nguyện vọng cùng nói ra rồi bị từ chối đều là hai điều khó có thể nhẫn nhịn chịu đựng. Nhìn thấy Kim Thái Hanh mang thứ cậu cầu mà không được dễ dàng cho người khác lại bi thương như vậy.

Tình yêu giống như một cái lốc xoáy vĩ đại được một tòa tháp Phật và bong bóng bọc bên ngoài, đem toàn bộ trái tim Điền Chính Quốc hút vào trung tâm của lốc xoáy, liên tục nghiền nát từng tí từng tí.

Một Kim Thái Hanh hoàn hảo không tì vết cùng trái tim và hạnh phúc của Điền Chính Quốc đều bị nghiền vỡ vụn.

Điền Chính Quốc hoảng hốt ngồi trên ghế ngủ quên. Khi bị không khí lạnh của điều hoà đánh thức, cánh tay và chân của cậu đều tê liệt. Cậu loạng choạng nằm lên giường, nhắm mắt tựa như phát điên mà khao khát một loại thuốc nào đó, thuốc tây thuốc ta đắng ngắt khó uống đến mấy cũng được, đem Kim Thái Hanh quên sạch sẽ, để mình không nhớ anh nữa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #kelsa