ốc sên chạy c22
Nguon : thu vien e-book
Chương 22. Tình huống khó xử nhất
Hôm nay đúng là ngày kiểm tra toàn bộ bệnh viện. Bác sĩ chủ nhiệm cùng tất cả các bác sĩ và sinh viên thực tập đến các phòng bệnh. Tất cả các phòng đều được kiểm tra một lượt. Vệ Nam và Nguyên Nguyên đứng phía sau, đứng suốt cả buổi sáng đến nỗi sắp bị trật khớp, cuối cùng cũng hiểu được sự mạnh mẽ của những bác sĩ ngoại khoa này.
Đặc biệt là giáo sư Hà, suốt cả buổi không hề tỏ ra khó chịu hay mệt mỏi.
Nghe nói giáo sư Hà là một người phụ nữ "trâu bò". Nếu gặp ca phẫu thuật lớn, đứng trong phòng phẫu thuật hai mươi tiếng là chuyện nhỏ. Các bác sĩ ngoại khoa cần thể lực và tinh thần khỏe mạnh. Vì vậy rất ít nữ bác sĩ chọn ngoại khoa. Theo quan niệm của mọi người, phụ nữ cần phải chăm sóc gia đình, chăm sóc con cái. Giáo sư Hà là người phụ nữ của công việc điển hình. Ly hôn với chồng đã lâu, một mình vất vả nuôi con gái, còn đưa con gái Hà Diệp vào trường đại học Y thuộc đại học T để rèn luyện thử thách. Nghe nói giáo sư Hà rất giỏi, số lượng công trình được công bố chất thành núi, học trò của cô cũng rất xuất sắc. Trong đó có rất nhiều người đã ra nước ngoài học tập, phát huy tinh thần của giáo sư.
Sau khi nghe Phí Đằng kể về giáo sư Hà, Vệ Nam và Nguyên Nguyên cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ vị "giáo sư Diệt Tuyệt sư thái" này. Các bậc tiền bối không nói mệt, dĩ nhiên Vệ Nam và Nguyên Nguyên không dám kêu mệt. Hôm nay Nguyên Nguyên còn liều lĩnh đi giày cao gót, đứng như kiểu lung lay sắp đổ. Vệ Nam biết ý đứng trước mặt Nguyên Nguyên, để cô ấy mỏi thì có thể bám vào người mình.
Cuối cùng buổi kiểm tra cũng kết thúc. Vệ Nam vào phòng thay đồ thay quần áo, soi mình trong gương thở dài rồi chạy như bay ra khỏi bệnh viện, ngồi tàu điện ngầm về nhà.
Vừa vào nhà,Vệ Nam đã bị tiếng hét kinh hoàng làm giật bắn cả mình.
"Sack, mày delete game của tao. Lục Song, mày muốn chết à?" Âm thanh ma quỷ quen thuộc, giày vò mình suốt hai mươi năm của anh trai Vệ Đằng.
"Hehe. Không phải tao delete đâu. Hay là máy tính của mày bị virus? Tao có ý tốt diệt virus cho mày. Mày lấy oán trả ơn thế à?" Âm thanh dịu dàng dễ nghe, dĩ nhiên là của Lục Song mặt dày.
Vệ Nam thay đôi dép lê, tìm nơi phát ra tiếng cãi cọ - phòng ngủ của anh trai.
Vệ Nam toát mồ hôi hột đứng trước cửa nhìn anh trai đang nhe nanh giơ vuốt và Lục Song thản nhiên như không, còn có cái máy tính lúc sáng lúc tối như đang "giãy chết".
Dường như hai người cũng cảm nhận được sự xuất hiện của Vệ Nam nên quay đầu lại nhìn.
Lục Song mỉm cười: "Vệ Nam về rồi à?"
Vệ Đằng mắt gườm gườm nói với Lục Song: "Tao là anh trai còn chưa hỏi, mày tranh hỏi cái gì. Mày là ai chứ?"
Vệ Nam sa sầm mặt, gật đầu với Lục Song tỏ ý chào hỏi, sau đó quay sang lườm anh trai mình, "Anh, sao anh lại về".
Vệ Đằng nói: "Anh được nghỉ hè, không được à?"
"Trường anh thật khác người, sớm thế này đã cho nghỉ hè rồi". Vệ Nam lạnh lùng nói.
"Đúng vậy, đối với người đi thực tập thì không có kỳ nghỉ. Anh biết số em nó khổ. Nhưng cũng đừng vì thế mà ghen tỵ với người khác. Anh sẽ ăn chơi cho đã, chơi hộ cả em nữa nhé".
"Em thèm vào ghen tỵ. Tối thiểu thì em cũng được đến bệnh viện thực tập, còn anh vẫn ở trong phòng thí nghiệm... rửa ống nghiệm".
"Haizzz, em thấy anh chướng mắt hay là làm sao? Anh trai ở xa, khó khăn lắm mới về nhà được một chuyến, thái độ kiểu gì vậy?"
Hai anh em vứt Lục Song ngồi trong xó, đấu khẩu với nhau như kiểu trong phòng không có ai.
Một lúc sau, Lục Song mới bức xúc thở dài: "Xin hai vị cho em qua được không ạ?"
Cả hai người đồng thanh hỏi: "Sao?"
Lục Song đáp: "Muốn đi giải quyết".
Bước ra khỏi phòng ngủ, Lục Song nghe thấy hai anh em tiếp tục cãi nhau, không ai chịu nhường ai, càng cãi càng hăng. Lục Song khẽ lắc đầu. Đến cửa phòng vệ sinh thì gặp một cô gái mặt mày sầm sì.
Cô gái đó lạnh lùng nói: "Tao đi trước, mày cứ chơi thong thả".
Lục Song chau mày, kéo tay cô ta rồi dịu dàng nói: "Tức gì vậy? Anh tìm phòng cho em, như thế vẫn chưa được sao?"
"Thôi. Tao tự tìm. Mày cứ lo cho em Vệ Nam của mày đưa. Đừng để vịt đến tay rồi bay đi mất".
Vừa nói dứt lời thì thấy Vệ Nam bước từ phòng ngủ ra, có lẽ vì nghe thấy tên mình nên Vệ Nam ngơ ngác nhìn cô gái gọi tên mình rồi nhìn Lục Song.
Nhìn dáng vẻ của cô ấy, Lục Song không kìm được bật cười rồi nói: "Xin giới thiệu đây là em gái anh, Lục Đan".
Vệ Nam vừa quan sát mức độ giống nhau của hai người, vừa mỉm cười đưa tay ra, định bắt tay với Lục Đan.
Kết quả là Lục Đan không thèm nhìn Vệ Nam mà lạnh lùng nói với Lục Song: "Ai là em mày".
Vệ Nam rất khó xử, ghé sát vào vai cô ta thấp giọng nói: "Nể mặt chút đi".
Lục Đan cười lạnh lùng: "Vì lý do gì mà tao phải nể mặt?"
Vệ Nam rụt tay lại, đưa tay ra sau gáy vuốt tóc, quay lại chỉ thấy anh trai Vệ Đằng đang uể oải đứng dựa vào vào cửa.
Vệ Nam thầm ngẩng đầu lên trời than thở: "Thượng đế ơi, đây là quan hệ anh em kiểu gì vậy".
Vệ Đằng dựa người vào tường, ngạc nhiên hỏi: "Lục Song, mày mót cơ mà? Nhà vệ sinh không có người sao không vào đi".
Lục Song sờ tay lên mũi, cười trừ: "Suýt nữa thì tao quên".
Lục Song đi qua người Lục Đan vào phòng vệ sinh.
Vệ Nam vẫn ngẩng đầu lên trời than thở, suýt nữa thì quên mất vì sao mình lại mót?
Thực ra hôm nay gọi Vệ Nam về nhà chủ yếu là vì mẹ muốn làm mấy món ăn tiếp đãi Lục Đan.
Mấy năm trước, vì lý do sức khỏe mà Lục Đan phải nghỉ học, đến năm nay mới tốt nghiệp. Lần này đến miền Nam tìm việc, đúng lúc anh Vệ Đằng cũng về nhà nên hai người cùng đi tàu về. Bố mẹ Lục Song vẫn ở miền bắc, sau khi bán xong tất cả gia sản sẽ trở về quê hương.
Cả nhà họ Lục chuyển từ miền bắc về miền nam, quả là một công trình vĩ đại.
Sắc mặt Lục Đan không tốt lắm. Vệ Đằng nói cô ta nôn suốt đường đi.
Lục Song có vẻ rất quan tâm, chiều chuộng em gái, lúc nào cũng mỉm cười dịu dàng, giọng nói cũng rất nhẹ nhàng.
"Lục Đan, em không được khỏe, đừng ăn những thứ dầu mỡ". Nói xong liền gắp miếng thịt trong bát của Lục Đan sang bát của mình.
Vệ Nam không khỏi nghi ngờ, liệu có phải anh ta dùng chiêu "quan tâm em gái" để kiếm lợi cho mình?
Lục Đan quay sang, lạnh lùng nhìn anh ta rồi nói: "Từ nãy đến giờ tao chưa có thứ gì vào bụng. Tao rất đói, mày tha cho tao có được không?"
Lục Song gắp miếng sườn thứ ba từ bát Lục Đan vào bát mình, mỉm cười rồi nhẹ nhàng nói: "Đói à? Vậy thì em ăn đi".
Nhìn vẻ mặt nhe nhởn của anh ta, Vệ Nam không khỏi rùng mình.
Mẹ bưng bát canh trứng cà chua ra bàn.
Lục Song cười: "Cô cũng ngồi xuống ăn đi ạ, nhiều thức ăn rồi mà".
Mẹ cười vui vẻ ngồi xuống, nói với Lục Song ngoan ngoãn, người lớn: "Thức ăn có ngon không?"
Lục Song cười và nói: "Ngon lắm ạ".
Vâng, hai người họ mới là mẹ con, những người khác đều là không khí.
"Tài nấu nướng của cô thật tuyệt đỉnh. Khi nào rảnh cô dạy cháu vài chiêu nhé". Lục Song tiếp tục nói chuyện với mẹ Vệ Nam khiến mẹ vui đến nỗi cười không ngớt: "Được được, có thời gian rảnh cứ sang đây. Cô dạy cháu làm sườn xào chua ngọt".
Lục Đan lẩm nhẩm: "Nổi hết da gà, có loại người gì mà giả tạo thế không biết...."
Lục Song ghé sát vào tai Lục Đan và nói: "Em ăn cơm đi, nói ít thôi có được không?" Ngừng một lát, anh nói tiếp: "Anh sẽ xử lý em sau".
Vệ Nam ngồi cạnh Lục Đan nên vô tình nghe thấy giọng nói của Lục Song, bỗng nhiên cô cảm thấy tâm trạng rất phức tạp.
Xem ra con người lúc nào cũng tỏ vẻ chính nhân quân tử như Lục Song, qua cách đối xử với em gái đã bộc lộ bản chất ác quỷ, xấu xa. Con người này thật khiến người ta ngứa tay.
Thật sự rất muốn thay em gái anh ta cho anh ta vài chưởng.
So với con người này, người anh trai lúc nào cũng bộc lộ tất cả cảm xúc trên mặt của mình chỉ có thể là người anh tồi tệ thứ hai trên thế giới.
Lục Song đã dành ưu thế tuyệt đối ngồi lên chiếc ghế vàng dành cho "người anh tồi tệ nhất thế giới".
Ban đầu Vệ Nam nghĩ rằng mẹ gọi mình về chỉ làm lá tô điểm cho bông hoa Lục Song và bố thí cho mấy miếng sườn xào chua ngọt. Nào ngờ mới ăn được một nửa mẹ đã đứng ngồi không yên, nói vào chủ đề chính ngày hôm nay.
"Lục Song à, cháu có ở cùng em gái không?"
Lục Song chưa mở miệng nói thì Lục Đan đã vội nói: "Cháu không thích ở chung". Nói xong tiếp tục cúi đầu ăn cơm như không có chuyện gì xảy ra.
Lục Song nhìn Lục Đan trìu mến, ánh mắt như muốn nói "Em ngoan lắm", sau đó ngẩng đầu lên, cười và nói: "Cô muốn nói chuyện Vệ Nam chuyển sang chỗ cháu ạ? Không vấn đề gì ạ. Dù sao cũng là phòng hai người, để không cũng phí".
Vệ Nam lặnh lẽ cúi đầu, dùng đũa chọc mấy hạt cơm trong bát.
"Chỗ Lục Song ở chắc chắn là tốt hơn ký túc xá sinh viên, hơn nữa lại gần bệnh viện. Vệ Nam à, chi bằng con..."
Mẹ chưa nói hết câu Vệ Đằng liền lên tiếng: "Con không đồng ý".
Vệ Nam nhìn anh với ánh mắt đầy cảm kích. Vào đúng thời điểm quan trọng nhất. Ôi anh trai, đúng là không phụ một nửa số gen giống nhau trong huyết mạch của chúng ta.
Vệ Đằng nhìn em gái rồi quay sang nói với mẹ: "Thói quen sinh hoạt của Vệ Nam tồi tệ như thế, sống cùng Lục Song chẳng phải sẽ khiến người khổ sở lắm sao". Ngừng một lát, bổ sung tiếp: "Hơn nữa một nam một nữ ở cùng nhau, nhỡ may Vệ Nam nổi cơn động kinh sẽ gây hậu quả khó lường cho Lục Song". Sau đó anh ta nhìn Lục Song với ánh mắt vô cùng thân thiện: "Lục Song là anh em tốt của con. Con phải đảm bảo an toàn tính mạng cho nó".
Vệ Nam thầm nghĩ, nửa số gen ấy thực chất đã bị biến dị từ lâu rồi, đứng về phe người khác đả kích em gái mình. Thật khiến phận làm em thấy đau lòng.
Thực ra Vệ Nam không muốn chuyển sang sống cùng Lục Song.
Tuy nhiên hiện nay tình trạng con trai con gái ở chung không còn gì là mới mẻ, hơn nữa nhân phẩm của Lục Song thì không còn gì phải lo lắng, chỉ có điều tư tưởng của Vệ Nam vẫn chưa thoáng như thế.
Nhưng mấy ngày nữa Nguyên Nguyên cũng chuyển đi. Con ranh ghê gớm ấy đã tìm được chỗ ở mới. Nó nói ở cùng với một đứa bạn thân. Vệ Nam không muốn xen vào. Hơn nữa ký túc mới của bệnh viện vẫn đang xây. Vệ Nam và Nguyên Nguyên phải ở trong tòa nhà cũ nát, nhìn bề ngoài xiên xiên vẹo vẹo, dường như có thể sập bất cứ lúc nào. Cơ sở vật chất bên trong cũng rất tồi tàn. Vòi nước trong nhà tắm thì đơ đơ, vừa mới nhỏ vài giọt nước, bỗng chốc phun nước nóng. Việc cách âm với phòng bên cũng không được tốt lắm, có thể nghe rất rõ phòng bên buôn dưa lên với nhau. Không có điều hòa. Chiếc quạt trần trên đầu thì giống như máy bay ném bom thời xa xưa, không những không quạt mát mà còn kêu inh tai nhức óc. Ký túc ở tầng hai, muỗi, chuột, gián chạy khắp nhà như quân Nguyên, giống hệt vườn thú nhỏ. Hơn nữa động vật còn hung hăng hơn con người.
Nghĩ đến đấy, Vệ Nam than thở một tiếng rồi nói - Chuyển!
Chiều hôm ấy, lần đầu tiên Vệ Nam và Kỳ Quyên cùng giáo sư Hà vào phòng phẫu thuật.
Trước đây họ cũng được vào phòng giải phẫu, cầm dao phẫu thuật giải phẫu xác chết. Hôm nay được vào phòng phẫu thuật, được nhìn thấy bệnh nhân và bàn phẫu thuật sạch sẽ không dính chút bụi, Vệ Nam và Nguyên Nguyên đều cảm thấy hồi hộp.
Bệnh nhân là một bé gái, thiếu vách ngăn tâm thất bẩm sinh. Giáo sư Hà bình tĩnh đứng bên bàn phẫu thuật, dường như đang đứng trước một con búp bê. Kỹ thuật dùng dao siêu đẳng, Vệ Nam và Nguyên Nguyên chỉ biết há hốc mồm thán phục.
Cuộc phẫu thuật rất thuận lợi, giáo sư Hà mổ chính, anh Phí Đằng phụ, hai người phối hợp rất ăn ý.
Vệ Nam thấy Nguyên Nguyên nhìn Phí Đằng với ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Thỉnh thoáng Phí Đằng cũng ngẩng đầu lên nhìn Nguyên Nguyên, sau đó nhếch mép cười - Tuy anh ta đeo khẩu trang nhưng vì độ nhếch mép khá lớn khiến khẩu trang cũng bị nhăn theo.
Vệ Nam cười thầm, theo giác quan thứ sáu nhạy bén của mình thì chắc chắn hai người này có tình ý với nhau.
Tuy từ sau khi chia tay với bạn trai, Nguyên Nguyên luôn cố tỏ vẻ bất cần. Nhưng thực chất... cô ấy khá giống mình ở một vài điểm. Có một số nỗi đau chỉ có thể giấu trong lòng không bộc lộ ra ngoài. Nếu Phí Đằng là mùa xuân thứ hai của cô ấy thì người bạn thân như Vệ Nam dĩ nhiên mừng thay cho cô ấy.
Ngược lại, Nguyên Nguyên cũng rất vui khi Vệ Nam gặp được Lục Song. Vì vậy khi biết tin Vệ Nam chuyển sang sống cùng Lục Song đã cười rất tươi.
"Được đấy, được đấy, dù gì thì bây giờ con trai con gái ở cũng nhau cũng thịnh hành rồi. Mỗi người một phòng, chẳng ai làm phiền đến cuộc sống riêng tư của ai".
"Cuộc sống riêng tư..." Vệ Nam không hiểu Nguyên Nguyên đang nghĩ gì trong đầu.
"Uh. Dĩ nhiên mày không cần bận tâm đến điều đó. Tao thấy Lục Song rất ngoan, chắc không có thói quen chơi gái linh tinh đâu". Nguyên Nguyên nói tiếp.
Hai từ "chơi gái" rất thích hợp cho những công tử trăng hoa. Có lẽ Nguyên Nguyên nên học lại môn ngữ văn.
Việc chuyển nhà của Vệ Nam vô cùng đơn giản và nhanh chóng.
Buổi tôi về nhà Vệ Nam chỉ mất đúng ba mươi phút, lấy một chiếc va li to nhét đầy quần áo, sau đó ngồi tàu điện ngầm đến nơi đã hẹn. Vệ Đằng nói sẽ đưa Vệ Nam đến nhưng Vệ Nam đã từ chối. Chẳng qua anh ta chỉ muốn kiếm cớ đưa em gái đến để mượn Lục Song mấy cái đĩa CD mà thôi. Vệ Nam còn lâu mới để anh ta lợi dụng.
Khi mở cửa, Lục Song vô cùng ngạc nhiên khi thấy chiếc va li trong tay Vệ Nam, nhếch mép cười: "Anh cứ tưởng em có tủ hay bàn ghế gì phải chuyển, phải gọi công ty chuyển nhà ấy chứ....."
Vệ Nam mỉm cười: "Người chuyển đến là được rồi, còn những thứ khác đều là vật ngoài thân".
Nói xong đi qua người Lục Song vào phòng.
Lục Song nhe răng cười bí hiểm: "Uh. Người chuyển đến là được rồi. Em hiểu được điều ấy thì tốt quá".
Bỗng nhiên Vệ Nam quay phắt đầu lại: "Anh nói gì?"
Lục Song nghiêm túc nói: "Anh muốn nói là em có cần anh giúp dọn đồ đạc không?" Sau đó chỉ tay về phía phòng ngủ đang mở cửa bên trái và nói: "Em ở phòng này".
Vệ Nam vừa bước vào phòng đã cúi đầu thất vọng.
Ga trải giường trắng tinh, rèm cửa trắng tinh, tường trắng tinh, sàn nhà trắng tinh - Haizzz, tôi khổ sở ở bệnh viện như thế vẫn chưa đủ sao?
Vệ Nam vội vàng lột ga trải giường ra, lấy trong va li chiếc ga màu xanh lam có hình con mèo xinh xắn trải lên. Chiếc chăn trắng cũng được thay nằng chiếc chăn màu xanh da trời nhạt có in hình chú chó đáng yêu. Ga trải giường màu xanh lam, chăn mà xanh da trời nhạt hòa vào thành sắc xanh hài hòa. Các hình vẽ trên đó là chó mèo một nhà.
Lục Song đứng ở cửa, một lúc sau mới xoa cằm và nói: "Mèo và chó, đúng là sự phối hợp hoàn hảo".
May mà không phải là cừu và sói....
Vệ Nam quay đầu lại, mỉm cười và nói: "Cảm ơn nhận xét của anh". Tuy rằng nó rất giả tạo.
Lục Song gật đầu: "Không cần khách khí".
Vệ Nam rút trong va li một chiếc áo phông dài, trên nền trắng có in rất nhiều nụ hôn rực rỡ.
Lục Song giật bắn mình, cái áo này...trông hơi đáng sợ.
Vệ Nam lại lôi ra chiếc váy ngủ rất giàu. Phía trước có hình "mũi tên xuyên vào tim".
Chiếc váy này....thật đáng sợ.
Vệ Nam lại lấy ra một chiếc váy ngủ, ngoài những hình hoa nhỏ li ti là màu hồng phấn gần như trong suốt.
Chiếc váy này....vô cùng đáng sợ.
Sao em có thể mặc những bộ quần áo đáng sợ như thế này để kích thích anh, để thách thức con người đứng đắn như anh đây.
Lục Song sờ mũi, chỉ tay vào chiếc váy ngủ gần như trong suốt và nói: "Em thích mặc loại quần áo ngủ này sao? Anh nghĩ em nên suy nghĩ một chút...."
Lục Song chưa nói hết câu, Vệ Nam đã cười và nói: "Cái này cho em gái anh".
Chương 23. Sự trả thù đáng yêu
Vệ Nam quay đầu, mỉm cười với Lục Song lúc ấy đang xoa cằm suy nghĩ và nói: "Mẹ em mua cho Lục Đan làm quà gặp mặt. Anh đưa cho cô ấy nhé!"
Lục Song xoa xoa mồ hôi trong lòng bàn tay, cầm lấy chiếc váy ngủ sexy trơn bóng - chả trách lần đầu tiên gặp em, em mặc bộ váy bó sát vào người trông như chiếc bánh chưng, khiến anh cứ nghĩ rằng em vừa mới chui từ trong hộp đêm ra vẫy khách....
Thẩm mỹ của mẹ Vệ Nam thật khiến người ta toát mồ hôi.
Lục Song nghĩ bụng, khi đưa chiếc váy này cho Lục Đan, vẻ mặt của cô ấy chắc chắn sẽ rất đáng sợ. Lúc ấy phải chụp ảnh làm kỷ niệm, cho vào cuốn album ghi dấu những chuyện buồn cười mà mình chuẩn bị riêng cho em gái.
"Anh đứng đấy làm thần giữ cửa à?" Vệ Nam lườm một cái: "Nhìn em thu dọn quần áo hay lắm sao?"
Lục Song nghiêm túc nói: "Rất hay". Những bộ quần áo của em quả thực rất kích thích thần kinh.
"... Thôi được". Vệ Nam đổ hết quần áo trong va li vào tủ, sau đó ngồi trên giường, mỉm cười giả tạo với Lục Song: "Sau này phiền anh chỉ bảo thêm".
Lục Song mỉm cười: "Uh, được rồi".
Vệ Nam hỏi: "Mấy giờ anh đi làm?"
"Tám giờ".
"Vậy buổi sáng phiền anh gọi em dậy với nhé!"
"Uh. Không dám"
"Mấy giờ anh đi làm về?"
"Năm rưỡi".
"Vậy buổi tối phiền anh mua giúp em hộp cơm nhé!"
"Không dám".
Vệ Nam lườm một cái, cái con sói đội lốt cừu này sao tự nhiên lại biến thành con chó con biết nghe lời vậy nhỉ? Không biết trong bụng có ý đồ đen tối gì đây. Vệ Nam khẽ thở dài rồi nói: "Hiệu quả cách âm giữa các phòng tốt chứ anh?"
"Uh, cũng được".
"Vậy thì tốt, chẳng may giữa đêm em phát ra tiếng cười rùng rợn, hoặc tiếng hét biến thái thì cũng không sợ sẽ làm anh thức giấc". Vệ Nam cười toe toét.
Lục Song cười và nói: "Không vấn đề gì, em cứ hét thoải mái, anh quen viết những cảnh tượng máu mê bê bết trong truyện trinh thám rồi mà".
Vệ Nam nuốt nước bọt, nói tiếp: "Chẳng may em bị mộng du đi sang phòng anh, nửa đêm coi anh là vật thí nghiệm để thực hành, bóp cổ anh hay đấm vào ngực anh thì xin anh cố gắng chịu đựng".
"Uh. Không dám". Sau đó Lục Song nghiêm túc nói: "Anh nguyện hiến dâng bản thân mình để cho em thực hành".
Vệ Nam muốn kích Lục Song, cuối cùng đã bị câu nói "Uh, không dám" của Lục Song kích lại.
Thu dọn đồ đạc xong, Vệ Nam muốn xuống dưới ăn cơm. Chỗ ở của Lục Song tuy khá yên tĩnh những phía dưới có khá nhiều cửa hàng ăn nhanh và vài cửa hàng ăn. Vệ Nam vừa đến đã nhắm trúng một cửa hàng ăn Tứ Xuyên, đang nuốt nước bọt ừng ực muốn đi ăn phở chua cay thì bị Lục Song chặn lại.
Lục Song xắn tay áo, đeo tạp dề, muốn đích thân xuống bếp trổ tài nấu nướng, còn nói là chúc mừng Vệ Nam dọn đến chỗ ở mới.
Vệ Nam nhìn anh ta vào bếp cứ như là đang xem kịch hay vậy. Một lúc sau, trong bếp vang lên tiếng bát đũa lẻng xẻng.
Vệ Nam hí hửng chạy vào cửa bếo, dựa người vào tường, cười toe toét và nói: "Này, đầu bếp Lục, mẹ em dạy anh ba bước xào sườn, anh đã học được chưa đấy?"
Lục Song quay đầu lại mỉm cười: "Mới học được bước đầu. Việc này không thể nóng vội được, còn phải luyện tập nhiều".
"Nói vậy thì em là người đầu tiên được ăn sườn do chính tay anh làm? Ôi, thế thì vinh dự quá". Vệ Nam miệng cười toe toét, mắt liếc nhìn đĩa sườn cháy đen thui. Trời ơi, đúng là vinh dự thật. Mẹ ơi, học trò của mẹ đúng là "hậu sinh khả úy". Món sườn mẹ xào màu cà phê. Anh ta cho luôn thành màu đen.
Hai người ngồi đối diện nhau trên bàn ăn, Lục Song làm bốn đĩa thức ăn, một bát canh. Nếu trừ những phần bị cháy thì cũng rất thịnh soạn.
Lục Song mỉm cười nói: "Nào, nếm thử xem tay nghề của anh thế nào". Nói xong gắp một miếng sườn đen sì vào bát Vệ Nam.
Vệ Nam tuy miệng cười rất tươi nhưng trong lòng thì kêu than thảm thiết. Người ta có lòng tốt làm thức ăn cho mình, không thể không ăn được. Thế là nghiến răng nghiến lợi nhét miếng sườn cháy vào miệng, đắng quá... huhu... đắng dã man.
"Nào, ăn thêm miếng nữa". Lục Song cười rất dịu dàng.
Vệ Nam cười: "Anh đừng khách sáo, đừng khách sáo, em thích ăn cơm hơn".
Vệ Nam cúi đầu ăn một miếng cơm. Anh cũng giỏi thật, nấu được nồi cơm dở sống dở chín. Vệ Nam mặt mày nhăn nhó, cố sống cố chết nuốt miếng cơm ấy vào bụng.
Lục Song nhẹ nhàng hỏi: "Có ngon không?"
Vệ Nam gật đầu: "Ngon lắm, ngon lắm, từ trước tới nay em chưa được ăn loại sơn hào hải vị này bao giờ".
Lục Song mỉm cười rồi chuyển chủ đề câu chuyện: "Thực ra anh biết là không ngon nên mới cho em thử".
".........." Anh thích ăn đấm à?
"Cái gọi là kỹ thuật là do luyện nhiều mà có. Sinh viên ngành y các em trước khi trở thành bác sĩ phải tìm rất nhiều bệnh nhân để thực hành. Anh cũng vậy, trước khi làm được một món ăn ngon anh cũng phải thực hành nhiều lần. Em thấy đúng không?". Nói xong, anh ta giơ móng vuốt vỗ nhẹ vào vai Vệ Nam và nói: "Em thiệt thòi rồi".
".........." Thật là vinh dự, được anh chọn làm "vật thí nghiệm".
Ăn xong Lục Song vào phòng ngủ. Trước khi đi còn nói "Anh nấu cơm rồi, để cho công bằng thì em đi rửa bát đi". Nhìn cái mặt thật đáng ghét.
Vệ Nam bê đống bát đũa vào nhà bếp, vừa rửa bát vừa than thở. Haizzz, vậy là sống cùng nhau rồi, không phải nghe mẹ ca cẩm cũng tốt. Chỉ có điều sau này phải chịu sự giày vò của tên ác quỷ Lục Song này cũng chẳng sung sướng gì.
Cầm dao phẫu thuật thực hành trên cơ thể người khác và bị ăn sườn rán đen thui là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Lục Song anh cứ chờ đấy. Chúng ta còn nhiều việc phải tính toán với nhau lắm. Không phải chưa báo thù mà là thời cơ chưa tới. Sớm hay muộn gì thì tôi cũng sẽ cho anh biết tay.
Nhân tiện tính luôn cả việc hồi nhỏ anh làm cháy tóc tôi.
Ăn xong một bữa cơm vô cùng "thiệt thòi" khiến nửa đêm Vệ Nam tỉnh giấc vì quá đói.
Vệ Nam bật đèn, mò mẫm đến phòng vệ sinh giải quyết nỗi buồn, trên đường vào nhà ăn, nhìn thấy phòng ngủ bên cạnh vẫn sáng đèn. Lục Song vẫn chưa ngủ, có lẽ những người học công nghệ thông tin quen thức đêm.
Vệ Nam không thèm để ý đến anh ta, phi thẳng xuống phòng bếp tìm thứ gì đó để ăn. Sau một hồi lục lọi, cuối cùng cũng tìm thấy một túi mỳ bò ở góc bếp, bên trong còn lại hai gói. Vệ Nam bóc một gói ném vào nồi, sau đó mở tủ lạnh lấy trứng, cà chua và rau, nấu một bát mỳ rất hấp dẫn.
Mùi vị rất thơm ngon. Dĩ nhiên không phải do Vệ Nam nấu ngon mà là do mỳ ngon.
Vệ Nam bê bát mỳ lên định ăn, nhưng đưa lên miệng rồi lại đặt xuống.
Đúng rồi, Lục Song hôm nay cũng không ăn gì mấy, chắc bây giờ cũng đói lắm. Mình có nên hào phóng chia cho anh ta một nửa không nhỉ? Hay là nấu cho anh ta bát khác?
Ở cùng nhà với anh ta, đầy đủ mọi thứ, lại không phải trả tiền điện nước, mình phải cảm ơn anh ta mới đúng. Nhưng so với thái độ dã man của anh ta thì tất cả những điều tốt đẹp ấy giống mây bay trên trời.
Mặc kệ anh ta cho anh ta chết đói, dù gì thì cũng do anh ta tự làm tự chịu.
Nghĩ vậy Vệ Nam vui vẻ ăn hết bát mỳ, sau đó về phòng ngủ.
Một lúc sau, Vệ Nam nghe thấy tiếng gõ cửa, cô bật đèn, nhìn thấy Lục Song với bát mỳ trên tay, chậm rãi bước vào.
"Nghe thấy tiếng em vào phòng vệ sinh, chắc tỉnh vì đói đúng không?" Lục Song mỉm cười, đặt cái bát xuống chiếc tủ cạnh giường và nói: "Anh lục khắp nhà mà chẳng thấy thứ gì ngon, chỉ còn mỳ gói thôi. Em ăn tạm vậy".
Vệ Nam thấy hơi khó xử, lồm cồm chui ra khỏi chăn, len sờ cái bụng no căng của mình rồi mỉm cười và nói: "Em không đói đâu. Anh ăn đi".
Lục Song nghiêm túc nói: "Đừng giả vờ nữa, em ăn như ỉn cơ mà. Hôm nay mới ăn có mười mấy hạt cơm, làm sao mà no được?" Nói xong anh ta bưng bát mỳ lên nhét vào tay Vệ Nam, "Mau ăn đi kẻo nguội". Anh mắt như kiểu đang cho lợn ăn vậy.
Vệ Nam nhìn bát mỳ bốc khỏi nghi ngút, ngượng ngùng nói: "Anh ăn đi mà".
"Không sao. Anh đi nấy bát khác. Cái kiểu nói nhiều thế này chẳng giống em chút nào. Không ăn sẽ nguội đấy".
Thực ra đã hết mỳ rồi, rõ ràng anh biết điều đó, việc gì phải tỏ vẻ không có gì như thế....Anh mới là người giả vờ thì có.
Vệ Nam mỉm cười nói: "Em đau dạ dày".
Vốn dĩ Vệ Nam chỉ buột miệng nói vậy, không ngờ Lục Song vội vàng chạy đi lấy thuốc, ngồi đầu dường, nhìn Vệ Nam với ánh mắt dịu dàng, giọng nói cũng rất nhẹ nhàng: "Anh xin lỗi, anh quên là em bị bệnh dạ dày. Sau này không ép em ăn nữa". Nói xong Lục Song đưa cho Vệ Nam cốc nước rồi khẽ nói: "Đau lắm không? Em uống thuốc đi. Nếu đau quá không chịu được thì anh đưa em đến viện khám".
Vệ Nam nghiến răng nghiến lợi uống mấy viên thuốc, sau đó Lục Song mới yên tâm bưng bát mỳ ra ngoài.
Nhìn bóng anh ấy bước đi, Vệ Nam cảm thấy trong lòng trào dâng niềm xúc động bùi ngùi. Chiêu giả vờ bị ốm này đã dùng rất nhiều lần. Lần nào cũng thu được những lợi ích khác nhau.
Lần này, thu được gì đây?
__________________
Mạc sầu tiền lộ vô tri kỉ
Thiên hạ hà nhân bất thức quân?
QuangVan_books vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Trả Lời Với Trích Dẫn
Các thành viên gửi lời cảm ơn đến bài viết hữu ích này:
AnAn_3004 (Hôm qua), anhhungvole2711 (Hôm qua), baona511 (Hôm nay), blue_rain (Hôm qua), bokokweh (Hôm qua), BongQuynhChi (Hôm nay), bourbon bailey (Hôm qua), butterfly_hehe (Hôm nay), cobala_kyk (Hôm qua), flora88 (Hôm qua), habin_3288 (Hôm qua), Hallow (Hôm qua), halm219 (Hôm nay), hamatai9 (Hôm nay), hammer35 (Hôm qua), heenim_SJ (Hôm nay), hienfumi (Hôm qua), hthao (Hôm qua), iluvxiah (Hôm nay), iou,am (Hôm qua), Jiri_1110 (Hôm nay), Keny™ (Hôm nay), khanhmai2002 (Hôm qua), kimnganb (Hôm nay), lavender28 (Hôm nay), Lạc Nguyệt (Hôm qua), linhkr (Hôm qua), LinhP (Hôm qua), little_2m2 (Hôm nay), Mamazilla (Hôm nay), npqa (Hôm qua), pil (Hôm nay), rainbow_light (Hôm nay), s2002cp (Hôm qua), singlevcu09 (Hôm nay), solevampire (Hôm qua), suhaohappy (Hôm nay), tamhanh (Hôm nay), taomai (Hôm nay), thanhthury (Hôm nay), veno (Hôm nay), Vi Minh (Hôm qua), vicky-dla (Hôm nay)
QuangVan_books
Xem hồ sơ
Gởi nhắn tin tới QuangVan_books
Find More Posts by QuangVan_books
Chưa đọc Hôm qua, 09:39 PM #46
QuangVan_books
Mọt sách
QuangVan_books's Avatar
Tham gia ngày: Jun 2010
Bài gởi: 188
Xin cảm ơn: 304
Được cảm ơn 3,510 lần trong 145 bài
Default
Sáng sớm hôm sau, Lục Song gọi Vệ Nam dậy theo đúng lời "căn dặn" của cô ấy.
Vì tối qua nấu cơm sống khiến Vệ Nam bị đau dạ dày nên Lục Song cảm thấy hơi áy náy. Anh quyết định loại bỏ những ý nghĩ đen tối trong đầu như dùng gối dúi vào mặt cô ấy, dùng dây thừng đánh cô ấy , kẹp cái kẹp vào mũi cô ấy, dùng thuốc xịt côn trùng xịt vào mặt cô ấy mà thay bằng phương pháp rất đỗi "dịu dàng" để đánh thức cô ấy dậy. Đó là lấy một viên đá trong tủ lạnh nhét vào áo cô ấy. (Thật biến thái quá đi mất)
Nhét đá xong, Lục Song xoa tay, sau đó ung dung bước ra khỏi phòng ngủ của Vệ Nam, phi thẳng vào nhà vệ sinh. Anh tự tin soi mình trong gương rồi đếm đến ba, quả nhiên.....
"A.....a....."
Trong phỏng ngủ vang lên tiếng kêu thảm thiết giống như lợn bị chọc tiết vậy.
Hòn đá to lăn từ cổ xuống bụng, đánh thức từng mảng da gà trên người, toàn thân lạnh buốt, giữa trời mùa hè nóng bức, đúng là..... MÁT.
Vệ Nam vừa đi vào phòng vệ sinh vừa làu bàu. Người cô mát lạnh đến nỗi hai hàm răng va vào nhau, ngẩng đầu lên thấy Lục Song đang rửa mặt như không có chuyện gì xảy ra. Vệ Nam nghĩ bụng, mình đúng là con ngốc vì đã cảm động vì sự quan tâm của anh ta tối qua.
"Cảm - ơn - anh - đã - đã - gọi em dậy". Vệ Nam vừa rũ viên đá xuống vừa run rẩy nói với Lục Song.
Lục Song mỉm cười: "Không có gì, anh đã hứa với em rồi, vì vậy anh sẽ không thất hứa đâu".
Vệ Nam cúi đầu nghiến răng, không nói gì.
Lục Song chải đầu, chải được một lúc thì kêu ca: "Ơ, sao tóc dài nhanh thế nhỉ?"
Vệ Nam vội ngẩng đầu lên, miệng cười toe toét: "Em biết - biết một cửa hàng cắt - cắt tóc rất đẹp. Tối nay em đưa anh đến đó". Cuối cùng cũng nói trôi chảy hết câu, thật không dễ dàng gì. Mới sáng sớm đã bị một cục đá to giày vò.
Lục Song cười và nói: "Ok, chiều nay đi làm về anh sẽ lái xe đến bệnh viện đón em".
Vệ Nam gật đầu: "Vâng".
Sau khi tan làm, Lục Song lái xe đến đón Vệ Nam.
Nguyên Nguyên và Vệ Nam đi cùng nhau. Vừa nhìn thấy xe của Lục Song, Nguyên Nguyên liền toe toét chạy lại và nói: "Ôi, chiếc xe đẹp quá, nhân tiện cho em đi nhờ với". Nói xong vẫy tay về phía Vệ Nam: "Nam Nam, mau lên xe".
Vệ Nam vẫn chưa lên xe thì Phí Đằng đã hớn hở chạy lại: "Đi nhờ à? Vậy thì cho mình đi cùng với".
Nói xong anh ta chui vào ghế sau, ngồi cạnh Nguyên Nguyên.
Vệ Nam nhịn cười, mặt mày nhăn nhó ngồi cạnh Lục Song. Lục Song nổ máy nhưng nét mặt có vẻ không thoải mái lắm. Tuy nhiên vẫn nhiệt tình đưa hai người không biết ý chút nào về tận nhà, giống như tống cổ ôn thần vậy.
Vệ Nam cười rất tươi: "Nhân tiện giúp anh mài lốp xe, cũng tốt mà".
Lục Song quay sang, mỉm cười hỏi Vệ Nam: "Cậu sinh viên ấy là ai vậy? Vì sao cứ nhìn anh chằm chằm với ánh mắt sắc như lưỡi dao, anh có cảm giác đầu mình sắp bị nhìn đễn thủng cả lỗ rồi".
Vệ Nam đáp: "Có lẽ anh ta tưởng rằng anh có ý đồ với Nguyên Nguyên nên coi anh như tình địch ý mà. Dáng vẻ Nguyên Nguyên chạy bổ về phía anh lúc nãy.... chẳng khác nào ruồi nhìn thấy máu cả".
Lục Song tỏ vẻ không vui: "Cách ví von của em thật trừu tượng".
Vệ Nam bật cười, quay sang nhìn cảnh vật bên ngoài, phía trước không xa có một quán Macdonald. Hình ảnh chú Macdonald ngoài cửa thật hấp dẫn. Vệ Nam quay sang hỏi: "Đi đâu ăn cơm?"
Lục Song ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: "Đi ăn hải sản được không?"
"Không đâu, bóc những sinh vật dưới biển ấy thật là đau đầu". Vệ Nam cười toe toét rồi nói: "Hay là đi ăn phở, vừa tiện lại vừa rẻ".
Đánh giá của Lục Song là: "... Em thật dễ nuôi".
Vệ Nam không để ý đến hàm ý sâu sa trong câu nói của Lục Song, ngoái cổ tìm hàng phở. Tiếc rằng trên con phố này toàn nhà cao tầng và nhà hàng cao cấp, muốn tìm hàng phở Quế Lâm khó hơn lên trời. Vệ Nam không còn cách nào khác, đành phải chỉ tay về phía cửa hàng Macdonald ở phía xa và nói: "Vậy thì đi ăn đùi gà nhé".
Lục Song không còn gì để nói. Vệ Nam đúng là con người lười biếng chỉ cần một thùng mỳ tôm có thể sống được một tháng. Ăn hải sản cũng chê bóc tách loằng ngoằng. Chi bằng em đến bệnh viện truyền dịch cho xong....
Sau khi vào hàng Macdonald, Vệ Nam vào phòng vệ sinh. Lục Song đứng xếp hàng trong đoàn người đông đúc. Cuối cùng khi đến lượt, Vệ Nam vẫn chưa ra, thế là anh trau mày nhìn tấm biển to đùng, rất nhiều loại bánh Hamburger giống nhau....
"Mỗi loại một cái"
Nhân viên phục vụ tay run run ấn vào máy tính tiền, ngẩng đầu lên nói: "Dạ... mỗi loại một cái?"
Lục Song gật đầu: "Hamburger mỗi loại một cái, thêm hai suất khoai tây chiên và hai cốc coca. À đúng rồi có lẽ cô ấy còn thích ăn bánh hoa quả....Vị gì nhỉ?" Lục Song ngẫm nghĩ một lúc rồi nói: "Bánh hoa quả cũng mỗi loại một cái".
Nhân viên phục vụ giúp Lục Song tính tiền, tay gõ tạch tạch, mãi mới đánh xong, thở phù một cái, sau đó liếc mắt nhìn Lục Song, sau khi phát hiện anh ta không có bạn đi cùng, khóe miệng của nhân viên phục vụ bắt đầu co giật.
"Thưa anh, đồ ăn của anh". Thật giống một ngọn núi nhỏ....
"Cảm ơn". Lục Song thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra, một tay bưng cái khay chất đầy đồ ăn. Đồ ăn được xếp cao đến nỗi chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ đổ ụp xuống đất.
Sau khi bước ra khỏi phòng vệ sinh, Vệ Nam nhìn thấy một bức tranh đáng sợ - Lục Song khó khăn lắm mới tìm thấy một khe hở trong đống bánh Hamburger cao như núi, mỉm cười rồi vẫy tay gọi: "Bên này".
Cảnh tượng ấy giống với người bị bánh Hamburger chôn sống, đang đọc di chúc trước lúc lâm chung.
"Anh đói đến phát điên à? Sao gọi nhiều thế?" Vệ Nam ngồi đối diện với anh ta, vừa xếp lại đống bánh Hamburger và bánh hoa quả, vừa càu nhàu: "Coi em là lợn à?"
Lục Song nhếch mép cười: "Em không phải là lợn à?"
Vệ Nam lườm một cái: ".... Lợn cũng biết chọn thức ăn".
"Vì vậy anh mới mua nhiều thế này để cho em có cơ hội lựa chọn". Lục Song mỉm cười rồi nói tiếp: 'Em cứ chọn những thứ thích ăn nhất, ăn không hết thì gói mang về, anh ăn cho". Nói xong đứng lên rồi nói: "Anh vào phòng vệ sinh. Em không phải lo ăn nhiều sẽ bị người khác đánh giá đâu".
Sau khi Lục Song đi, Vệ Nam chúi đầu xuống đống bánh Hamburger, khổ sở chọn loại bánh mình thích nhất. Vừa ăn vừa tính kế hại người. Liệu mình có nên dùng cách Tiêu Tinh, Kỳ Quyên xử lý người khác để xỏ đũa anh ta không nhỉ? Không dùng thì thật phí, hiếm khi có cơ hội tốt thế này, dĩ nhiên phải báo thù chứ. Nghĩ đến đây, Vệ Nam liền bóc hai túi sốt cà chua, sau đó mở nắp cốc coca, đổ thẳng vào cốc không chút nhẹ tay, sau đó dùng ống hút khuấy thật đều, đậy nắp lại. Nhìn bề ngoài trông chẳng khác gì cốc coca thật.
Sau khi quay lại, Lục Song liền mở cốc coca ra uống.
Vệ Nam ngẩng đầu cười rất tươi: "Ngon không?"
Lục Song mỉm cười: "Mùi vị hơi đặc biệt".
"Hehe. Vậy à". Vệ Nam cúi đầu xuống, tiếp tục ăn Hamburger như không có chuyện gì xảy ra. Lục Song muốn đặt cốc coca xuống, bỗng nhiên Vệ Nam nói: "Không uống thì thật lãng phí". Thế là Lục Song lại cầm cốc lên uống, vẻ mặt bình thản như không.
Vệ Nam cười thầm trong bụng. Giới hạn cao nhất của việc xỏ đũa người khác là người bị xỏ đũa không biết mình bị xỏ. Nhìn anh ta bình thản uống hết cốc coca cà chua, Vệ Nam thấy hả hê trong lòng.
Hai người bước ra khỏi cửa, bỗng nhiên nghe thấy đứa trẻ bàn bên cạnh khóc ầm lên: "Con cũng muốn cho sốt cà chua vào nước uống giống chị kia, con cũng muốn...."
Lục Song nhếch mép mỉm cười, quay đầu lại, chỉ thấy Vệ Nam vẫn thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra, lại còn đưa tay lên đầu vuốt tóc rất tự nhiên.
Lục Song nhún vai, người con gái này đúng là tâm địa xấu xa. Nếu không phải vì anh thích nụ cười đắc trí của anh thì còn lâu anh mới uống cốc coca kinh tởm ấy? Nhưng cũng không nên được voi đòi tiên, da sói rất mềm, sờ có thích không, Vệ Nam?
Giới hạn cao nhất của việc xỏ đũa người khác là cứ tưởng rằng mình đang xỏ người khác nhưng thực chất đã trở thành con khỉ làm xiếc trong mắt người khác. Nhìn vẻ mặt đắc trí cố tỏ ra bình tĩnh của Vệ Nam, Lục Song thấy hả hê trong lòng.
Dĩ nhiên, dạ dày không dễ chịu chút nào. Đó gọi là: Có cái được thì cũng có cái mất.
Ăn xong, Vệ Nam đưa Lục Song đến cửa hàng cắt tóc gần đó, lại còn rất "tốt bụng" chọn thợ cắt tóc giúp Lục Song.
Lúc Lục Song vào phòng vệ sinh cũng là lúc Vệ Nam đang cười thầm trong bụng. Trước đây không lâu, tóc của Kỳ Quyên đã bị thợ cắt tóc này cắt thành đầu nấm Loli đáng sợ khiến cô ấy tức đến nỗi đập bàn không ngớt: "Thà anh cạo trọc đầu cho tôi còn hơn". Anh thợ cắt tóc ấy không hề biết ý chút nào, vẫn cười rất vô tư: "Cô muốn cạo trọc thật sao? Rất cá tính. Nào chúng ta bắt đầu lại...." Vệ Nam và Tiêu Tinh sợ cô ấy cầm dao nên vội kéo cô ấy sang một cửa hàng khác, cắt kiểu tóc siêu ngắn, nhìn trông rất phong độ.
Lục Song ngồi trước gương, thấy Vệ Nam đang ngồi chúi đầu đọc báo, mái tóc dài lòa xòa, quệt đi quệt lại trên từng trang báo.
Lục Song khẽ cười và nói: "Vệ Nam, hay là em cũng cắt tóc đi".
Vệ Nam ngẩng đầu lên, mỉm cười và nói: "Em không cắt đâu. Da thịt tóc tai là bố mẹ cho. Cắt đi bất hiếu".
"......." Lục Song không còn gì để nói, quay đầu lại nói chuyện với người thợ cắt tóc đang cười rất tươi: "Cắt ngắn một chút là được".
Thợ cắt tóc hỏi: "Ngắn bao nhiêu?"
Lục Song đáp: "Tùy anh".
Kết quả của "tùy anh" ấy là kiểu tóc không thể nhìn được, giống như mỏm đất cỏ bắt đầu mọc lại. Trên đường về nhà, Lục Song mặt mày nhăn nhó, nói chuyện với Vệ Nam đang mừng thầm trong bụng: "Em còn nhớ hồi nhỏ anh đã làm cháy tóc em không?"
Vệ Nam quay sang, mỉm cười nhìn Lục Song rồi nói: "Không nhớ. Em ngốc thế này, đâu có trí nhớ tốt giống như anh".
"Thật sao?...." Lục Song kéo dài âm cuối. Nhìn mái tóc không thể chấp nhận được của mình qua gương sau rồi nói: "Thời đại này, không có thợ cắt tóc bào có thể cắt được kiểu tóc bình thường sao?"
Vệ Nam nhịn cười gật đầu: "Có lẽ vậy. Thời đại phát triển nhanh như vũ bão, còn chúng ta đã bị bỏ lại phía sau".
Nhìn Vệ Nam cười khoái chí, Lục Song thở dài rồi nhếch mép.
Vệ Nam, anh tin rằng, sau này nụ cười của em sẽ ngày càng nhiều hơn. Dĩ nhiên nếu nụ cười ấy không xuất phát từ nỗi đau của anh thì sẽ càng hoàn mỹ hơn.
__________________
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com