1.
Nanon Korapat - em là một sinh viên đại học nghèo và phải làm thêm tại một quán cà phê.
Chuyện là hôm đó, em vô tình phục vụ được một người khá có tiếng trong thế giới vì sự giàu có, hắn - Ohm Pawat.
Cả em và hắn đều có nói chuyện với nhau và tìm hiểu, em đồng ý làm sugar baby cho hắn và hắn sẽ là sugar daddy của em. Anh luôn chiều chuộng em với những món quà và trả cả tiền học đại học cho em, hắn sẽ sẵn lòng làm mọi thứ cho em, hắn chiếm hữu em mọi thứ nhưng điều đó không làm em bận tâm, em thật sự yêu hắn.
Một hôm, em đang ngồi ở nhà hắn đợi hắn về nhà như thường lệ.
Hắn vào nhà, nhìn chằm chằm vào em và nở nụ cười ngọt ngào nhưng ẩn chứa đầy quỷ dị nó khiến em đến mức khó chịu và sau đó hắn tặng em quà như thương lệ. Khi em nhận, nó không quá nặng cũng không quá nhẹ, một bên hộp chảy nhỏ giọt xuống chất lỏng màu đỏ, mùi hương rất nồng và hăng, khiến cho em tin rằng nó là loại nước hoa đắt tiền nên mùi hương khá đặc biệt. Khi em nhìn xung quanh chiếc hộp, hắn - Ohm Pawat vẫn nở nụ cười đó nhưng nó tươi hơn nhưng có phần rùng rợn, nó làm em càng bất an hơn.
Em không thể thoát cảm giác hoài nghi và hắn có vẻ biết điều gì đó mà em không thể biết được.
Quay lại một khoảng thời gian vài tuần trước, những tuần đó em thường nhận được tin nhắn của người yêu cũ - em có nhắn qua lại với người yêu cũ vài câu. Hành vi cười tươi của hắn khiến em tự hỏi hắn có biết gì về điều đó không? hoặc có lẽ hắn đã biết và giấu em? Em không thể không nghĩ rằng hắn có lẽ đã lo lắng quá mức rằng em sẽ rời xa hắn và tìm người chân thành hơn không chiếm hữu em như hắn, thay vì ở bên một sugar daddy cứ chiếm hữu em.
Đúng.
Ohm Pawat đã biết hết tất cả đoạn chat em và người yêu cũ nhắn cùng nhau, có lẽ em cũng cân nhắc rời xa hắn để quay lại với người yêu cũ , người chân thành hơn hắn, hắn biết hắn không tốt và quá chiếm hữu em và cứ nịnh nọt em bằng những thứ xa xỉ thay vì âu yếm tình cảm cùng em...và hắn đã trở nên quá tuyệt vọng và hắn phải GIỮ EM LÀ CỦA RIÊNG!
Hắn vẫn cười tươi với em khi em xem xét món quà, ánh mắt trìu mến quan sát em nhưng bên trong lại ẩn chứa thứ gì đó khó chịu và có thể nhìn xuyên thấu cả tâm hồn em...nó khiến em rùng mình sợ hãi.
" Sao em không mở nó ra? " - hắn nhẹ nhàng hỏi nhưng ánh mắt và nụ cười đó không bao giờ biến mất.
Với đôi tay run rẩy, em mở nó ra. Với một tiếng hơi ré lên, thở hổn hển và thả nó xuống sàn trong sự sợ hãi và sốc. Những thứ bên trong hộp rơi ra xuống sàn với tiếng nước bắn tung toé đầy kinh tởm, nó khiến cho hơi thở của em trở nên nặng nề và hỗn loạn hơn, đôi mắt em bắt đầu ngấn lệ, khuôn mặt trắng bệch vì sợ hãi. Đó chính là TRÁI TIM NGƯỜI vẫn còn nguyên vẹn, ướt đẫm màu máu tươi nhưng bằng cách nào đó em lại không ngửi thấy mùi khó chịu...và cảnh tượng đó khiến em cảm thấy như cả thế giới đảo lộn lại. Em bắt đầu nôn khan vì các thứ kinh tởm này, em hoảng sợ đến mức phải vịn vào ghế sofa bên cạnh.
"Có chuyện gì vậy? Em không vui vì anh mua thứ mà người yêu cũ của em đã lấy đi mất của em à? "
---
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com