Chương 43: Tiếp tục hành trình
Hiện chúng tôi đã quay về thế giới của mình sau khi đã trải qua một số cuộc rèn luyện cực kì nghiêm khắc đến từ 2 cô bạn gái của tôi, quan hệ của Rey và tôi cũng đã thay đổi, thậm chí cả 2 cũng đã làm chuyện đó rồi, nhưng mặc cho chuyện đó đã xảy ra tôi vẫn cứ thấy Rey còn khá ngại ngùng và lúng túng khi ở gần tôi.
Nhưng như vậy không phải hơi bất tiện sao?, vì trên đường đi ngoài Wit ra thì chỉ còn Rey đi cùng với tôi thôi, thế nên làm sao có chuyện chúng tôi không tiếp xúc hay trò chuyện với nhau cho được.....
Vì nếu mọi chuyện cứ tiếp diễn thế này thì rất là không ổn thế nên để không cho nó tiếp tục tiếp diễn, tôi đã nghĩ ra một cách khá hay, à không đây cũng chỉ là một trò nghịch ngợm bình thường thôi.
Mà nó có được gọi là bình thường không nhờ....?
Hiện cả 2 đang tạm dừng chân để nghỉ ngơi và đây cũng là thời điểm thích hợp nhất để tôi ra tay.
"Haiz.... sao mình lại cư xử như thế chứ...."
Rey hiện đang ngồi trên một tảng đá gần đó nhìn lên bầu trời xanh thẩm và cứ thế mà than thở.
Cũng vì thế mà không còn thời khắc nào dễ ra tay hơn là lúc này cả.
"Đúng nhồi đó, có biết là anh đã rất buồn vì bị xa lánh như thế không?"
"Gyaaaaa!!!??"
Từ sau lưng tôi thình lình vồ ra ôm lấy cơ thể nhỏ nhắn đó của Rey, nhưng tôi chỉ ôm thôi thì làm sao có thể đem tới cái cảm giác thân thuộc của thiên đường thế này được.
Sau khi nhìn rõ lại vị trí cả 2 tay tôi đang đặt, vâng hiển nhiên là thế rồi, nó đã "vô tình" hạ cánh ngay tại 2 quả đồi mang tên thiên đường hay còn được biết đến cái tên ngực.
Đúng, tôi chắc chắn không có lỗi, vì đây chỉ là sự vô tình thôi, hơn hết chúng tôi đã là 1 cặp rồi thì chuyện này cũng là bình thường thôi...., phải không?
Nhưng mọi thứ lại không như tôi nghĩ chút nào, nét mặt ngại ngùng và đôi má đỏ chót đó báo hiệu rằng Rey đã vượt qua sức chịu đựng của bản thân rồi.
"A-anh..... làm cái gì thế hả!?"
*Chát~*
Vâng kết quả thì không thể nào khác hơn được nữa, tôi đã lãnh trọn một cú tát thẳng vào mặt khiến tôi lăn lôn dưới đất luôn.
Chuyện này đúng là không ngờ mà... hay nói đúng hơn là tự làm tự chịu nhờ....
"Anh xin lỗi vì điều đó, nhưng mà không phải vì em tránh anh nên anh mới làm thế sao?"
"L-là vậy sao?"
"Uhm."
"Em xin lỗi... chỉ là em hơi ngượng và có chút không quen nên mới tránh anh.... anh có đau không?"
"Anh không bắt em phải quen với nó ngay lập tức, riêng anh cũng thấy xấu hổ lắm chứ, nhưng mà hãy cố gằng đừng tránh mặt anh toàn tập như thế nữa nhé."
Đúng là đối với một người ngây thơ trong sáng như Rey thì quen với chuyện này một sớm một chịu là chuyện không thể, nên tôi cũng không ép em ấy quá làm gì.
Nói xong vẻ mặt của Rey tuy có chút hạnh phúc nhưng sự đỏ mặt vì ngại đó vẫn không vơi bớt tí nào, thậm chí nó còn tăng thêm ấy chứ, tôi còn có thể thấy khói bóc lên nữa này.
Nhưng sao tôi thấy nó khá là dễ thương đó chứ...
"Qủa nhiên bạn gái anh dễ thương thật đấy."
"B-b-b-b-baka.... anh nói cái gì vậy chứ?, em dễ thương sao?, làm gì có ch.... he-he."
Thích ra mặt luôn rồi kìa, vậy mà còn ngại làm gì không biết...
"Tới đây được rồi, chúng ta đi tiếp thôi."
"Uhm.."
Hiện chúng tôi đang trên đường đi tới Villea, nếu thắc mắc về chuyện tại sao tôi không dùng đến con rồng lần trước thì... tôi cũng muốn lắm chứ nhưng tôi đành lực bất tòng tâm, sau trận chiến lần trước cánh nó đã bị thương nên rất cần thời gian để chữa, và cũng vì vậy mà tôi đành phải cuốc bộ thôi...
Nhưng Elei đang cố gắng trị thương cho nó, với tốc độ này thì cỡ khoảng nữa ngày là nó sẽ hoàn toàn bình phục và tôi sẽ lại được cưỡi nó.
Riêng phần Rey thì vẫn chưa hoàn toàn vượt qua được sự ngại ngùng của bẩn thân nhưng em ấy đã không tránh mặt tôi nữa thay vào đó em ấy đã cố gắng đối mặt với nó, coi như em ấy cũng đã cố gắng rồi.
"Luce vẫn không chịu trả lời à?"
"Uhm. Em thật sự không biết mình phải làm gì nữa..."
Từ ngày hôm đó Luce vẫn chưa xuất hiện thêm một lần nào nữa, tới cả Rey cũng vô phương trong việc tìm kiếm em ấy.
Thật tình.... tại sao chuyện này lại xảy ra cơ chứ...?, tôi biết là Luce muốn tốt cho Rey, nhưng đâu cần phải trốn luôn như thế chứ...
Nó đã gián tiếp phản tác dụng đấy em có biết không....?, tuy tôi có chút buồn vì điều đó nhưng người buồn nhất không phải là tôi mà là Rey mới đúng.
Không thể chối cãi được việc vì Rey nên Luce mới làm thế, cũng vì lý do đó mà một khuất mắt không tài nào xóa được đã xuất hiện trong tâm trí Rey nhưng tôi lại không thể làm gì hơn.
"Em không cần phải bận tâm đến nó quá nhiều đâu, mọi việc thành ra thế này là do anh mà ra thế nên anh sẽ tìm mọi cách để đem Luce về với em được chứ."
Tôi xoa đầu em ấy với ý muốn động viên em ấy và có ý muốn làm cho em ấy vui lên được phần nào đó nếu có thể.
"Anh đừng tự trách bản thân như thế, đây cũng là lỗi do em đã làm nên, vì vậy em sẽ không để anh tự gánh lấy tất cả như thế đâu."
Vẻ mặt ngây thơ đầy sự quyết tâm đó đã thuyết phục tôi, khiến tôi cảm thấy rằng bản thân thật sự không cần phải gánh vác nó làm gì, nhưng điều đó là không thể, tôi vẫn sẽ làm thế dù em ấy có muốn hay không đi nữa.
Tôi làm thế không phải là vì sự ích kỷ của bản thân mà chỉ vì tôi không muốn Rey phải cảm thấy khó xử hay Luce sẽ cảm thấy không vui khi gặp lại, nên chắc chắn bằng một cách nào đó tôi sẽ làm được....
"Anh thật mừng vì có cô bạn gái như em đấy."
Đòn tấn công bất ngờ đánh thẳng vào Rey khiến bộ xử lí thông tin của em ấy bị quá tải và vui mừng đến bóc khói, đúng là phản ứng dễ thương mà.
"Ara~ còn riêng anh thì chẳng bao giờ nói thế với mấy em cả."
"Uwahh...!? E-Elei đó hả?, đừng có hù anh như thế chứ."
Vẫn như mọi lần giọng nói Elei lại đột ngột phát ra từ trên đầu tôi vào lúc bản thân không ngờ nhất, thật sự có ngày tôi sẽ bị yếu tim vì chuyện này mất....
"Em biết là một đồ chơi cũ như em thì làm sao thú vị bằng đồ chơi mới đúng không?, hu... hu... em buồn lắm đấy anh biết không?, mà làm gì có chuyện anh hiểu được chứ hu... hu..."
"Em ngừng chọc anh được rồi đó.... em biết là anh không thể sống thiếu em mà."
"Ara~ anh dẻo miệng thật đấy."
"Sự thật là thế mà... thế em gọi anh có chuyện gì không?"
"Chuyện là nhóc rồng đã bình phục hoàn toàn rồi và có thể xuất phát bất cứ lúc nào."
"Thật sao!?, vậy thì tốt quá, cảm ơn em vì đã cố gắng nhé."
"Đừng hiểu lầm nhé, em không làm thế vì anh hay gì đâu đấy."
"Ể.... stundere à."
"Fu~ fu~ anh thấy sao?, thích không?"
Chỉ một điều thôi... tại sao cô bạn gái nào của tôi cũng dễ thương thế này, con tim nhỏ nhoi của tôi không chịu nổi nữa đâu.
"Dù bản thân rất thích nhưng anh vẫn thích em gọi anh là Darling hơn cơ."
"Ôi da~ cứ tưởng là anh thích stundere hơn chứ, nhưng không ngờ đó, vậy đành thế thôi nhỉ D-A-R-L-I-N-G~."
"Uhm, nếu em mà ở đây chắc anh sẽ không kiềm chế nổi mất."
"Fu~ fu~ đừng cố làm em vui nữa, em có tí việc rồi bye bye darling~."
"Uhm."
Sau khi xác định rằng Elei không còn đó nữa tôi bắt đầu triệu hồn của Rey quay lại, cơ mà khoan liệu điều đó có đúng không?, lần nào Elei nói đi có tí việc thì em ấy luôn biết được mọi tình hình.... mà... chắc lần này không phải đâu ha, chắc vậy.
"Ôi Rey chúng ta đi thôi."
"A-ả-ể-à đi thôi."
Hồn đã nhập xác tôi bắt đầu gọi con rồng đó ra như phương tiện vận chuyển cho chúng tôi.
Phản ứng của Rey không giống như lần trước nữa, có lẽ là vì đã quen với nó rồi cũng không chừng, nhưng mà cũng không sao như thế càng tiện cho tôi, đỡ phải giải thích này nọ.
"Nào đi thôi."
*
Dạo chơi trên những đám mây cuối cùng thì chúng tôi cũng đã đến được Villea, à nói đúng hơn là một nơi gần đó, như mọi khi tôi không thể cứ thế mà cho con rồng này hạ cánh xuống lòng thành phố được, nó sẽ khiến chúng tôi trở nên cực kì nổi bật và rướt mấy phiền phưc về với chúng tôi.
Gửi nhóc rồng về thế giới của mình theo đó chúng tôi thẳng tiến guild xem xem có nhiệm vụ nào hợp cho những cuộc tìm kiếm không, nếu là khám phá tàn tích hay thám hiểm dungeon thì càng hay, vì xác suất các tinh linh được phong ấn ở những nơi đó là rất cao.
"Hi vọng sẽ không gặp trường hợp giống lần trước...."
"Giống gì cơ?"
"À chỉ là lần trước khi vừa mới bước vào thì ngay lập tức bị lôi đi đến hoàng cung luôn, mặc cho anh đang không biết chuyện gì đang xảy ra...."
"À uhm em rất xin lỗi vì điều đó."
"Không sao, nhờ thế mà em mới trở thành bạn gái của anh đấy thôi."
Lại một đòn tấn công bất ngờ khác khiến Rey phải đỏ mặt thêm lần nữa, đúng là cái phản ứng nhìn mãi cũng chẳng chán nhờ.
Chúng tôi bước vào trong guild, không khí xung quanh bắt đầu trở nên nhốn nháo vì một lý do thần kì nào đấy, nhưng tôi cũng phần nào hiểu được lý do chắc hẳn là vì cô gái đang bước đi cùng tôi đây mà....
Tôi không triệu hồi cả 2 người còn lại ra luôn cũng là vì cái lý do phiền toái này đấy...
Mà cũng chẳng bận tâm đến nó làm gì, nếu đã lỡ nổi bật thì cứ cam chịu đi vậy, chúng tôi tiến đến chỗ Tifa, người đang gấp rút chuẩn bị gì đó ở sau quầy.
"Cô đang làm gì thế Tifa?"
"Ể Chelto đó sao, mừng cậu quay về, nghe đâu cậu được thăng lên hạng hoàng kim rồi nhỉ?"
"Đã truyền tới đây rồi sao?"
"Hiển nhiên, giờ ai cũng đã biết đến mạo hiểm giả Chelto một mình cân 50000 cá thể ma thú và cũng là mạo hiểm giả duy nhất được thăng lên hạng hoàng kim trong thời gian ngắn ngủi chưa đầy một tháng."
"Chỉ là dòng đời đưa đẩy thôi..."
Tôi còn chẳng muốn trở nên quá nổi bật như vậy mà.... nhưng được thăng lên hoàng kim cũng đỡ phiền cho bản thân tôi, vì có thể tránh xa mấy cái trường hợp trẻ trâu kiếm chuyện.
"Vậy cô đang làm cái gì thế?"
"À tôi đang chuẩn bị đồ của mình cho chuyến đi đến cây thế giới, quê hương của tôi."
"Cây thế giới sao?"
Vậy quả thật là có cái cây đó tồn tại à, nếu suy nghĩ của tôi là đúng thì chắc chắn ở đó sẽ có cái gì đó đặc biệt đây.
Nhìn sang Rey người đang có vẻ mặt cực kì thích thú khi vừa nhắc đến cây thế thới thì cũng đủ để hiểu rằng em ấy muốn đi tới cỡ nào rồi.
"Vì tôi nhận được một bức thư từ ba mẹ tôi, bảo rằng phải quay về đó gấp mà chẳng nói lý do là gì, điều quan trọng hơn hết là trong thời gian ngắn như vầy thì làm gì có ai chịu giúp tôi đi đến đó chứ, nói thật là tôi đang rất phiền não đây."
"Vậy thì để tôi đưa cô đến đó, tôi cũng thấy khá hứng thú với cây thế giới mà cô đã nói đến, đúng không Rey?"
"Uhm, chúng ta đi thôi."
Qủa không ngoài dự kiến từ Rey, đồng ý ngay lập tức mà chẳng cần suy nghĩ gì, em ấy thậm chí còn vui ra mặt nữa kìa.
"Thật sao, được một người như cậu hộ tống thì còn gì bằng."
"Vậy quyết vậy đi, khi nào Tifa chuẩn bị xong thì cứ đến tìm tôi và chúng ta sẽ xuất phát ngay lập tức."
=====================================
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com