Chap 4
- Chị Trang dậy. Dậy đi.
- Um đễ cho chị ngủ.
Thằng Tuấn từ ngoài cửa chạy vào.
- Em yêu ơi, em có biết là mặt trời đã vượt xa hành tre xanh bóng mát, đồng đồng lúa bát ngát rồi không?
-Má ơi! Im đi cho con chim nó ngủ!
- Nhanh nào dậy đi. Ngoan.
- Mày im đi nha Tuấn để tao ngủ.
Thằng Bò từ đâu đi vào.
- Mày cứ để cho nó ngủ đi. Nó lưu luyến nhà tao lắm không muốn rời đi đâu.
Nóng máu ngồi bật dậy,
- Hazzz. Thiệt tình, chắc tui thèm.
Bước xuống giường đi vào thay đồ đi học. Đi điều tra thì đúng hơn. Nhưng có lẽ hơi sai, nhưng có lẽ đã có người đã đièu tra trước cô.
Bên ngoài có một thằng bế-đế đang trachs móc một cô bé xinh đẹp siu chu choe.
- Có một đứa bạn như mày thật là Bất Hạnh. Đẹp trai như vậy gọi không dậy( t/g : chắc trai) Để HotBoy của trường gọi thì như mới được nạp pin. Haeeezzz...*thở dài*
---------
Tại Trường.
Một cô gái nhỏ đang khóc in ỏi. Nắm tay chàng trai níu kéo.
- Tại sao lại chia tay? Tại sao? anh nói đi?
Chàng trai cười khinh bỉ.
- Tại sao ư ? cô nghĩ cô và tôi có thể yêu nhau khi cô làm những gì với bạn tôi.
Vẫn bộ mặt nai tơ đó.
- Em không hiểu? em đã làm gì?
"Sao vậy đã bịch mắt rồi mà? không thể nào?"
Ánh mắt hơn cả tảng băng đem về Việt Nam.
- Cô còn chối. Ngày hôm đó cô nói cô bận nên không về với tôi được. Tôi còn nhớ rất rõ, cô có một cái vòng màu bạc và chú mèo bạc biểu tượng của tôi bên tay trái. cái vòng chỉ có tôi cô, tôi có. Cô nghĩ xem tôi nên làm gì? Hahaha.
Bỏ đi một cô gái khóc. Không níu kéo nữa.
- Á! chỉ tại mày! hãy đợi đó.
**************************
Tại lớp học phụ đạo. ( lớp 8A1)
-Này chiều nay đi ăn đi. - Thằng tuấn đề nghị.
- Bà Hai hả? - Thằng Bò hỏi.
- Thôi đi xem phim đi sẵn tiện ăn luôn. Có phim mới ra. Phim yêu - love ák. - Tôi lên tiến đề nghị.
Thằng Bò cú đầu tôi một cái.
- Này thì Yêu với ghét. 16+ đó đi vào bằng niềm tin à.
- Vậy thì "Vẽ đường cho yêu chạy" sợ hết phim chắc. - Tôi quê mà sĩ diện róng cổ cãi lại.
Thằng tuấn quàn vai hai đứa tôi.
- Umk, vậy đi.
- TRANG,BÌNH,TUẤN...sao nói chuyện hoài vậy? Lát ở lại trực nhà vệ sinh cho tôi. - Lão bà bà lên tếng.
- Rồi xong khỏi đi xem phim. - Thằng tuấn buồn rủa bà cô.
- Tại hai thằng bay nói chuyện á. Giờ tao không đi chơi được nè. - Thằng tuấn liết xéo.
- Mày không nói chắc. - Đồng thanh.
Thằng Tuấn im re.
(t/g: Chắc dám nói. haha. Tuấn: Im đi con mắm,*liếc xéo*. t/g: chưỡi đi! Nổ sắp đi rồi ông không còn trong chuyện đâu ha. Tuấn: Nổ đi đâu! t/g: Chết cha hố rồi! 2,3 *Chạy*)
-Bình,Trang bao nhiêu lần rồi hả? đi ra ngoài tưới cây cho tôi. - Lại là lão bà bà.
Đứng dậy đi tưới cây. Đi tưới cây xong nhì hai đứa như mói đi tắm. Tại tui lở tay tạc trúng Bò xong là cuộc hỗn chiến bắt đầu. Kết quả phải lấy đồ thể dục thay.
- Đồ thể dục đâu rồi ?
Tôi lục tung cả tủ đồ. Trời đang Đông nữa chứ lạnh thật, làm sao đây. Đang luốn cuốn , không biết là sao thì thằng Bò từ đâu đi vô lớp.
- Sao thế?
- Đồ thể dục mất rồi. thằng tuấn thì trực vệ sinh xong về rồi, tao không biết mật khẩu tủ nó. Lạnh quá sao mà về. Bệnh mất.
- Hôm nay tao không đem áo khoác.
- Lạnh quá Bò ơi!
Thằng Bò ôm lấy tôi. Làm tôi đứng hình luôn.
- Màycứ ôm tao thật chặt đi. Cho ấm.
Vì quá lạnh nên đành ôm Bò vậy. Nhưng đièu nà tôi không ngờ tới một cô gái bé nhỏ đã vô tonhf thấy được cảnh này và chụp hình lại...
Buông thằng bò ra, cả hai im lặng. Không biết nói gì thì tôi mở lời trước.
- Thôi về nhanh tao bớt lạnh rồi. Nhanh nào.
- Ùm!
Gật đầu rồi đi về.
...................................
- Hắt xì - Hắt xì -
Tiếng hắc hơi vang lên trên phòng Hờ của cô bé nhỏ. Tôi bệnh mất rồi.
- Trang, Tuấn mua thuốc về rồi nè!
- Hắt xì, Ờ, hắc xì , Cảm ơn nha. Hít hít.
- Không có gì! Ráng khỏe thôi thằng Trung nó lo.
- Hắc xì, Mày nói lại tiếng nữa tao nghe chưa rõ!( Nổ : nghe đó cho cơ hội thôi.)
- Thôi thôi em xin lỗi chị ạ!
- Ùm vậy đi đi chị không tiển, Hắc xì.
........................
Tối đó.
"Sao thằng Bò ôm tôi? Nó thích tôi à? chắc không đâu. Hazzz...mày điên rồi Trang, nó xem mày là bạn thân thôi."
Tắc đèn ngủ.
.................
Phòng bên cạnh.
- Ê Tuấn.
- Gì Bò?
- Mày thấy tao có bị khùng không?
- Ùm! Có rất nặng là đằng khác. - Vỗ vai thằng Bò một cái đau điến.
- Tao không có giởn. Tao hỏi thiệt, chắc tao khùng thật rồi.
- Mà vụ gì? - Thằng Tuấn thắt mắt.
- Thôi ngủ đi.
- Cái thằng.* dặm chân* Ngủ thì ngủ sợ gì chứ.
Ngủ.
.............................
Sáng hôm sau. Thứ tư ngày 11/11/2015
Đến trường. Hàn nghìn cặp mắt nhì tôi nói nói gì đó tôi cũng không rỏ nữa. Đi vào lớp thì lại nghe cái giọng chanh chua cất lên.
- Ối giời! hết chuyện để làm hay sao ák. Tối lại hẹn trai ở trường. Thiệt tình mặt dày quá.
Không thèm quan tâm về chỗ, có biết con Bông nói ai đâu mà phản ứng.
.......
Thằng Tuấn từ đâu chạy vô lớp lôi tôi ra có vẽ gắp gáp.
- Trang sao mà bà bình thảng vậy? Động trời tới nơi rồi.
- Vụ gì? Tự nhiên bài hải à.
- Trời ơi xem đi bà nội.
Tôi căn mắt hết cở đó là tấm hình một cô gái đang ôm chặc lấy một chàng trai bị quay lưng. Bà cô gái đó không ai khác là tôi.
Hs1 - Đồ mặt dày.
Hs2 - Ôi trời! Dơ quá đụng vào chắt rửa không sạch.
Hs3 - Đồ không biết xấu hổ.
Hs4 - Chết đi! sống chi đã xấu mà còn dơ.
Hs - ...............
..................................
Tại phòng hiệu trưởng.
- Trang, em sắp đi du học rồi. Sao lại để chuyện này sãy ra? nó có thể ảnh hưỡng rất lớn đối với hồ sơ của em đó.
- Dạ em xin lỗi cô.
- Chỉ có một cách là em phải nói cậu con trai này là ai thôi. Chỉ có điều đó tội của em mới giảm nhẹ. Còn người này sẽ bị đuổi vì tội sàm sỡ, Em thấy thế nào.
- Em xin cô lỗi là do em nên em sẽ chịu trách nhiệm. Cậu con trai ấy không có tội.
- Nó sẽ ảnh hưởng tới em đó. Em có thể đánh mất cơ hội vào trường Luse ICa school.
- Em biết nhưng thủ tục đã xong em sẽ xin nhập học sớm, cô có thể trì quản việc này đến lúc em đi mà đúng không ạ?
- Thế thì được nhưng phải nhanh lên.
...................
Chiều hôm ấy tại nhà Bò.
Hành lý dọn sẵn, Quà cũng đã xong.
- Dạ thưa Ba Chín, Mẹ Thu, con cảm ơn ba và mẹ đã cho con ở nhờ, giờ ông con đã khỏe hơn dự kiến nên con phải về rồi.
- Đi thật hả con? Ránh ở lại với má vài bữa đi.
Thằng Bò chỉa mỏ vào.
- Mẹ lo chi con Nổ nó có đi đau xa đâu. Mốt kiêu nó qua nhà mình chơi.
" Chắt không còn cơ hội nữa rồi bạn Bò tôi ạ."
Mĩm cười chua chát.
- Con mà hiểu cái gì thằng vô tâm con Trang nó...
Tôi giật thốt mình. Ôm chầm bác gái.
- Á Ớ...á... Thôi sắp tối rồi con về đây kẻo xe chờ. thưa Ba Má con đi.
..........
Trên xe.
- Chuyến bay của cháu là thứ sáu ngày 13 này đó nha. - Chú Hà tôi nhắc nhở.
- Dạ. Con biết rồi.
- Ùm! Mà thằng Bình biết chưa!
- Dạ chưa. Mà Chú đừng có nói cho bạn đó biết nha. Con sợ không nở.
- Ùm! Nhưng cũng phải giử liên lạc, Thằng Bình nó là người tốt, kiếm được người như nó không dễ đâu.
Thứ 5 ngày 12/11/2015
- Trung báo cáo sỉ số cho cô. - cô giáo gọi.
- Dạ! Vắng 1, Bạn Trang cô.
- Sao mà con Trang nghĩ quài vậy? ngày đi ngày nghĩ thế này chắc tui hạ hạnh kiểm quá.
- Để em hỏi thằng Bò...Ý lộn thằng Bình 8/3 thử nha cô.
- Ừ! Thôi các em vào tiết.
------------------------------------------------------
Tại Trường.
Ra chơi.
Thằng Tuấn đang ăn sáng với thằng Bình. Thì Trung chạy tới hỏi thăm.
- Ê Bò! Sao nay con Trang không đi học? Không lẽ tại tấm hình đó?
Thằng Bò chưa kịp trả lời thì thằng Tuấn chỉa mỏ vào.
- Hôm qua còn gặp con Nổ mà! Mà tấm hình đó con Nổ biết mà! xem xong con Nổ tỉnh queo mà!
Đập bàn cái đùng Thằng Bò đứng dậy.
- Vụ gì thế hả? Hình gì? Tao không hiểu? Con Nổ làm sao?
Lại là Thằng Tuấn.
- Trời mày chưa biết hả? Con bé lớp 6 nào đó tên Vân (bạn gái cũ của Bò) chụp tấm hình con Nổ ôm thằng nào hồi hôm bị phạt á, rùm ben cả trường luôn. Đây nè, tấm hình này nè.
Xem xong, mở to cả hai mắt, người con trai trong hình không ai khác chính là hắn. Vộ vã chạy lên lớp 6/6 tìm Vân.
- Anh Bình, anh tha thứ cho em rồi hả? em biết mà anh tha lỗi cho em rồi đúng không? Cảm ơn anh.
Ôm chầm lấy Hắn. Nhưng hắn lại tách Vân ra.
- Tại sao cô lại làm vậy? Tôi đã cảnh cáo cô không được là vậy với Trang mà. Cô còn ở dố hoang tưởng tôi tới đây vì tha lôic cho cô sao? cô lầm rồi? tôi mong cô nên xóa tấm hình đó ngay, trước khi tôi giết cô.
Im lặng rồi bỏ đi.
--------------------------------------
giờ ra về ở trường.
Tại Nhà Nổ.
Mẹ: - con chuẩn bị xong chưa?
Nó: - dạ rồi mẹ. con xong hết rồi.
Mẹ: - Mai 10h bay, con nên gặp mọi người lần cuối đi, không thì sau này hối hận.
Nó: - Dạ.
Nó mượn xe đạp của bác Hồng hàng xốm chạy đến trường.
...........................................
Thấy tụi thằng Bình với Tuấn đi ra.
- Bò, Bê bóng, tao nè qua đây coi.
- Cúp học ha! Tao mét cô nè ! - Thằng Tuấn vừa thấy tôi mừng rỡ.
- Tao thách mày mét đó. - Lên giọng mẹ
- Hứ! - Tuấn hất mặt lên trời.
Bỏ qua thằng Tuấn.
- Sao nay buồn vậy Bò. Thất tình phải không, biết ngay mà. Thôi qua bà Hai đi bây.
Thằng Bò không nói lời nào. Thấy tôi tự nhiên lại nhớ đến tấm hình ấy. Ngượng đỏ cả mặt. Rồi bị tôi kéo đi.
-Hôm nay chị bây vui nên bao hết, ăn "xã lánh bóng" luôn đi.
- Trời mày bị ấm đầu à? - Tuấn đặc tay lên tráng tôi.
- Ấy da! phỏng. - Làm quá.
- Tao thấy " hổng cóa gì lạ hết á" ! giờ bây có ăn không? - tôi hăm, mà thằng Tuấn tâm hồn ă uống cao lắm gật đầu lia lịa.
----------------------------------------
Ăn uống no say, thì đường ai nấy về. Nhà ai nấy ở. Nhưng như thối quen vậy, tôi đi về theo quán tính, đi sao đi nhầm tới nhà thằng Bò lúc nào không hay. Mà sẵng lỡ đi nhầm vào tạm biệt hai bác luôn.
- Dạ con chào ba má.
- Ôi trời! Trang.
- Dạ!
- Thằng Bình chở em Phương đi ăn rồi! Có chuyện gì không?
- Cái bà này, Cho con Bé vào nhà cái đã.
- Ùm con vào nhà đi.
- Dạ vân.
Tôi ngồi xuống ghế rót trà mời hai bác.
- Dạ con tới đây để tạm biệt hai bác.
- Hai tuần nữa mới đi mà? Tạm biệt chi sớm vậy con?
- Dạ không có trục trặc về hồ sơ nên mai con phải bay qua đó xác nhận Má ạ!
- Trời sao sớm thế? - Bác trai ngạc nhiên.
Mắt của bác gái ứa cả nước ôm chầm lấy tôi.
- Con bé này, sao gấp thế không biết. Mà khi nào con đi?
- Má nít đi mà, má khóc là con khóc theo á. Mà mai 10h con bay, Má ra tiển con được mà.
- Không được rồi ngày mai bác với bác gái phải họp Cổ đông không hoảng được.
- Dạ! vậy thôi không sao!
Bác gái vuốt vuốt gò má tôi.
- Con đi nhớ giữ liên lạc nhen, ăn uống phải đầy đủ, ở bển khổ cực quá cứ quay về nha con.
- Dạ con biết rồi! Má yên lòng nha.
RENG...RENG...( chuông ĐT tôi )
- Dạ con xin phép.
- ....
" - Alo! con nghe bác Hồng.
- Về trả xe bác đi làm, hứa đi xíu về mà 7h rồi đó. Nhanh nha.
- Dạ con về liền, con xin lỗi bác."
-...
- Dạ giờ con phải về rồi! Thưa hai ba má con về.
- Về sớm vậy con!
- Dạ! Nhà con có việc.
- Ùm! con về đi nhớ giữ gìn sức khỏe.
Bác gái lại ôm tôi, sau đo đưa cho tôi một chiếc vòng đeo tay rất đẹp. mà hình như thằng Bò cũng có thì phải. Có con mèo rất đáng yêu.(Cái vòng lấy lại từ con bé Vân)
- Cái này Bình nhờ má đưa cho con hồi trưa rồi mà má quên. Coi như vật kỉ niệm nhé con.
- Dạ.
--------------------------------------
Sáng hôm sau, Thứ 6 ngày 13/11/2015.
Cuối cùng ngày ấy cũng đến.
+ Tại trường (7h30)
- Chào cả lớp! Hôm nay cô có tin cần thông báo. Bạn Trang lớp mình sẽ đi du học Anh.
Chả ai thèm để ý, chỉ có vài người thì thì thầm to nhỏ, có kẻ thì mừng.
- và vì hôm nay là đã bay rồi nên không kịp chào tạm biệt vì vậy nên bạn nhờ cô đưa cho Trung cái này.
- Của em đây Trung.
Một hộp quà rất to. Bên trong có rất nhiều hình của Tôi & Trung, hộp kí ức của hai đứa.
Trung rất bất ngờ, nhưng vẫn giữ được nét bình tĩnh đi về chổ.
....................................
Ra chơi.(8h15')
Trung đi lại phía Bò.
- Ê Bò. Sao không nói cho tao biết con Nổ đi du học.
- Du học gì? tào lao, tao mới gặp nó hôm qua đây.
- Sao vậy? Nổ không nói mày à? Cô tao vừa nó nó đi du học rồi! hôm nay đi nè.
- Thiệt hả!
- Trời chuyện này nói chơi được chắc.
Nghe được lời chắc chắng từ Trung, hắn chạy xe ra khỏi trường, Tới thẳng nhà nó. nghe mẹ nó nói là nó đã đi ra sân bay là thủ tục rồi.
Gửi xe lại chạy ra hẻm đón taxi tới sân bay. Mất khoản 45' mới tới được sân bay.
(8h45)
.....................
Tại sân bay.
Cô bé mặt chiếc váy xanh lục đang làm thủ tục sắp hoàng thành với vẽ mặt buồn ảm đạm.
- Mấy giờ rồi chú.
- 9h30 rồi con.
- Dạ.
.......................
Hắn đã tới nơi, nhưng sân bay quá rộng, người thì quá đông. Kím được một con người thì quá khó.
(9h40')
Chạy mãi trong hoãng loạn, tìm kím một hình bóng. Cậu như đã bỏ cuộc. Thì ông trời đã thương cậu. Cậu đã thấy rồi, bóng dánh ấy khuôn mặt ấy. Con người mà cậu gần như đã mất đi.
--------------------------------------------
Tại chỗ nó.
- Chú đi mua nước một chút nha. Cháu tự lên sân bay được mà đúng không?
- Dạ.
---------------------------------------------
Từ xa.
Cậu chạy tới, Ôm chầm lấy cô.
- Á! Biến thái.
Quay người lại. Cô ngạc nhiên tên biến thái đó chính là Bò. Không nói được lời nào thì lại nghe tiếp.
- Ôm tớ thật chặc cậu nhé! Tớ thích cậu! Không tớ yêu cậu mất rồi!
Không biết làm gì hơn chỉ ôm cậu ấy thôi. Nhưng nó thật ấm áp, thật hạnh phúc,... Tôi chỉ muốn như thế này mãi.
- Trang con tới giờ bay rồi, Đi thôi con.
Thả cậu ra đi lại phía người chú.
- Dạ.
Một bước, hai bước, ba bước,... bất ngờ tôi quay lại...
"CHỤT"
Cậu cập mắt mở ra hết cở.
- Kĩ niệm nhé! Tớ cũng từng thich cậu! nụ hôn đầu đấy. Tạm biệt.
"Chuyến bay TỪ VIETNAM SANG ANH xin cất cánh quý khách vui lòng ổn định chỗ ngồi"
.....................................
Hai trái tim hai con người như một, một tình yêu đẹp của tuổi học trò.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com