Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Ôn Chu Chương 2

Diệp Bạch Y đưa Chu Tử Thư về Tứ Quý Sơn Trang, mọi người đều đang ở đây chờ tin của Ôn Khách Hành. Về đến nơi, A Tự giống như người mất hồn, chỉ biết đứng một góc mà tự trách bản thân mình thật vô dụng, chỉ có việc bảo vệ  A Diễn của người an toàn mà Chu Tử Thư cũng không làm được...

Diệp Bạch Y đứng ngay đó không xa, lão nhân gia cũng không biết nên nói sao với Chu Trang chủ nữa. Phía ai kia còn chưa giải quyết xong thì lại vang lên một tiếng của nữ nhân đó là tiếng của Cố Tương, tỳ nữ thân cận nhất của Ôn Khách Hành.

Cô Tương hay tin Chu Tử Thư đã về tới, trong lòng không khỏi thấp thỏm lo sợ, cô ấy chạy tới chỗ của Chu Tử Thư gặn hỏi :" Lão Bệnh Quỷ, Chu Nhân nhà ta đâu rồi, người không về cùng ngươi hay sao? Người ấy đâu rồi?"

Chu Tử Thư chỉ có thể cúi đầu, hàng mi nặng chĩu xụp xuống rồi khẽ lắc đầu :" Lão Ôn.... đệ ấy..."

" Chủ  nhân ta thế nào? Ngươi mau nói đi.... chủ nhân ta đang ở đâu?"

Diệp Bạch y thấy A Tự cứ ấp úng một hồi, liền lên tiếng nói hộ luôn :" Ôn Khách Hành bị đánh rơi xuống vực chết rồi..."

Lời nói của Diệp Tiền Bối giống như tiếng sét đánh ngang tai của Cố Tương vậy. Gương mặt đang thanh tú ấy bỗng chốc trở nên tối sầm lại, cô ấy quay ra nắm lấy cổ áo của Chu Tử Thư mà gào mà khóc :" Lão Bệnh Quỷ, không phải ta nhờ ngươi chăm sóc cho Chủ Nhân thay ta sao? Chẳng phải ngươi cũng đồng ý với ta là sẽ bảo vệ người bình an hay sao? Tại sao bây giờ lại là rơi xuống vực chứ? Vậy thi thể của chủ nhân đâu, Chu Tự, người nói cho Cố Tương biết, thi thể của chủ nhân đang ở đâu?"

Chu Tử Thư dường như mới chợt nhớ ra điều gì đó, liềm quay ra chấn an Cố Tương :" Cố Tương, ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ đem thi thể của đệ ấy về..."

Trong tâm thức của Chu Tử Thư hiện giờ toàn là hình bóng của Ôn Khách Hành đang vất vưởng ở dưới đáy vực sâu, không ai quan tâm, không ai thu xác... người ấy cứ như vậy mà bị tan biến, chỉ còn bộ xương trắng bạch ở dưới đáy vực sâu...

" Lão Ôn... "

Diệp Bạch Y biết ý định của Chu Tử Thư liền bước ra trước mặt ngăn cản :" Chu Tử Thư, ngươi muốn làm gì hả?"

" Đi tìm Lão Ôn..."

" Ngươi đi đâu để tìm thi thể của hắn đây? Dưới đáy vực Bạch Lộc hay sao? Ngươi định tìm hắn, nếu ngươi tìm không được hắn thì sao chứ? Ngược lại bị Ngũ Hồ Minh vây bắt, lúc đó ngươi sẽ thế nào?"

" Vây bắt thì vây bắt thôi, cho dù thế nào đi chăng nữa, ta cũng phải đi tìm A Diễn của ta, Diệp Tiền Bối, ta tôn kính người là trưởng bối, người tốt nhất đừng có ngăn cản ta..."

Có lẽ một phần vì quá kích động, nên đã động đến bảy chiếc đinh đang cắm trên người. Chu Tử Thư bắt đầu cảm thấy toàn thân đau nhức đến không thể chịu nổi :" Sao phải hành người ta ngay lúc này cơ chứ, đến ngươi cũng muốn ngăn cản ta sao? Mấy cái đinh chết tiệt...."

Chỉ vì muốn rời khỏi Thiên Song, rời xa chốn chết chóc không có đường lui ấy mà mỗi tháng, Chu Tử Thư tự cắm lên người mình Thất Khiếu Tam Thu Đinh. Bây giờ là giây phút quan trọng nhất mà nó lại hành người đến đau đớn khổ sở. Vì không chịu được đau đớn mà A Tự đã thổ huyết đến mức ngất đi...

" Tử Thư.... huynh mau tỉnh lại đi.. Tử Thư,  Tử Thư...."

Đại Vu thấy tình hình nguy cấp, hắn bước đến bắt mạch cho Chu Tư Thư rồi nói :" Tình hình không mấy khả quan cho lắm.. thân thể của huynh ấy vốn đã rất yếu rồi.. bây giờ lại còn chịu đả kích lớn như vậy... Nếu như không nhanh chóng tìm ra cách giải quyết thì có khi sẽ nguy hiểm đến tính mạng."

Thất gia thấy vậy cũng không khỏi lo lắng :" Vậy phải làm sao? Chẳng nhẽ lại cứ để Tư Thư đau đớn như vậy?"

Đại Vu quay ra nhìn Diệp Bạch Y rồi nói :" Diệp tiền bối, người có nội lực cao thâm, trước mắt chỉ có thể nhờ người dùng Lục Hợp Thần Công bảo vệ tĩnh mạch của Tử Thư trước, đợi đến khi huynh ấy tỉnh lai, chúng ta cùng giúp huynh ấy đi tìm thi thể của Ôn Công tử..."

Cụ Diệp mặc dù không vừa mắt Ôn Khách Hành, thế nhưng nói gì thì nói, Lão Ôn cũng là truyền nhân của Chân Gia, là hậu nhân của Thần Y Cốc. Với cả, Diệp Bạch Y cũng đã từng hứa với A Diễn là sẽ chăm sóc và cứu lấy mạng sống của Chu Tử Thư. Nếu bây giờ không đả thông tĩnh mạch cho A Tự thì mạng sống của người sẽ gặp phải hiểm cảnh rồi... như vậy, Cu Diệp không khác nào là người bội tín, hứa với hậu bối rồi mà không thực hiện thì Diệp Bạch Y sống từng ấy năm cũng coi như bỏ phí rồi...

" Để ta....."

Diệp Tiền Bối liền phất áo ngồi xuống đằng sau lưng của A Tự và bắt đầu vận nội công truyền vào thân thể của A Tự...

Nhận được một nội công thâm hậu của Diệp Bạch Y, Chu Tử Thư khẽ nhăn mày, cau  có mặt mũi vì đau.. toàn thân giống như bị kiến cắn vậy, đau nhức từng chỗ và nó đau theo từng cơn. Nhưng ý chí muốn tỉnh lại, và thôi thúc người ấy đi cứu Ôn Khách Hành đã giúp Chu Tử Thư vượt qua được cửa ải sinh tử lần này.

" Lão Ôn, đệ chờ ta, Lão Ôn....."

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Nhạc Dương Phái

" Chúc mừng minh chủ hạ được mối nguy cho võ lâm..."

Bây giờ trong ngoài Nhạc Dương Phái đều vang lên tiếng cười giòn giã, hào hứng và vui vẻ.. người ngồi vị trí cao nhất không ai khác chính là Triệu Kính, tên tiểu nhân gian xảo ấy... đúng là chết cả ngàn lần cũng không rửa sạch được tội danh của hắn. Bây giờ hắn đang ở trên cao, được người người trong giới võ lâm ca tụng, hoan hô.. đưa hắn lên cao tận trời xanh...

Những người ngồi ở đây đều bị Triệu Kính che mắt, bọn họ không biết được rằng đằng sau con người mà tưởng trừng là người nhân nghĩa, là anh hùng ấy thì đằng sau khuôn mặt giả tạo ấy hắn là một con hồ ly đã nghìn năm tuổi. Mọi việc đều bị Triệu Kính thao túng và tiến triển theo ý của hắn...

" Mọi người quá khen rồi, Triệu mỗ thật không dám nhận toàn bộ công lao là của mình..."

Thành Lĩnh cũng tham dự buổi yến tiệc chúc mừng cho chiến thắng vẻ vang ấy của Triệu Kính. Gương mặt của cậu không một chút cảm xúc, trong lòng cậu lo lắng cho sư phụ của cậu nhiều hơn. Còn người mà cậu gọi là sư thúc ấy, thật ra cậu không hoàn toàn hận người sư thúc ấy, chỉ là trong nhất thời biết được sự thật, đứa trẻ ấy thật là hơi khó chấp nhận việc sư thúc của mình là Quỷ Cốc Cốc Chủ. Còn những chuyện khác thì cậu lại tôn kính, và thương sư thúc của cậu hơn...

" Thành Lĩnh, con đang nghĩ cái gì đó, sao mà thẫn thờ ra đấy vậy con" Thẩm Thận quay ra nói với Thành Lĩnh..

Cậu nhóc nhận ra mọi người đang nhìn mình, cậu không biết nên làm gì, chỉ có thể ngồi im một chỗ bất động :" Thẩm sư thúc, con không sao... con chỉ là có chút nhớ sư phụ của con thôi...."

Triệu Kính nghe thấy lời của Thành Lĩnh, liền quay ra giả vờ cười cười, nhưng ánh mắt lại toát ra vẻ hăm dọa :" Thành Lĩnh à Thành Lĩnh, con đến bây giờ vẫn còn mong ngóng được trở về Tứ Quý Sơn Trang hay sao? Chu Tử Thư bây giờ hắn hận con bao nhiêu con không biết sao? Con lấy đồ phòng thân của hắn bắn chết tâm giao tri kỷ của hắn như vây, con nhớ hắn, hắn có nhớ con hay để tâm đến con hay không?"

Nghe thấy những lời của Triệu Kính nói, Thành Lĩnh thật sự muốn đâm hắn một kiếm, để báo thù cho Sư phụ và cả Su thúc của cậu. Nhưng ở đây có nhiều người như vậy, cậu chưa ám toán được Triệu Kính, thì cậu đã mất mạng rồi. Trước mắt, Thành Lĩnh chỉ có thể nghe theo lời của hắn, để hắn mất đề phòng, dần dần  cậu nhóc sẽ có cơ hội giết chết lão hồ ly này...

Thành Lĩnh cầm ly rượu lên, cố chấn tĩnh bản thân rồi nở nụ cười quay ra nói :" Triệu bá bá nói đúng ạ, Con Thành Lĩnh xin kính bá bá một ly, chúc mừng bá bá hạ được Quỷ Chủ. Hiện tại Quỷ Cốc như rắn mất đầu, con chúc bá bá sớm ngày sưng bá võ lâm...."

" Hảo, nói hay lắm, con nên nói với ta như vậy từ lâu rồi, nào uống với bá bá một ly..."

Triệu Kính đưa tay quàng vai Thành Lĩnh rồi cười lớn, ngửa cổ lên rồi uống cạn ly rượu...

" Uổng công ta coi ngươi là đồ đệ, uổng công cho sư thúc thương ngươi như vậy? Ngươi như vậy cũng xứng làm đệ tử của Tứ Quý Sơn Trang ta hay sao?"

Chu Tử Thư phi thân vào giữa đám đông đang ngồi hai bên đó thưởng rượu với nhau, tay cầm Bạch Y Kiếm phát ra ánh sáng chói lòa.

" Sư Phụ..." Thành Lĩnh nhìn thấy Chu Tử Thư, khóe miệng liền nở nụ cười. Thế nhưng thứ mà cậu nhận lại   là ánh mắt tràn đầy thù hận của sư phụ...

" Thành Lĩnh, ngươi đúng là khiến vi sư thất vọng, trước mặt ta, ngươi dùng ám tiễn tự vệ của ta phóng cho đệ ấy một tiễn. Lúc ngươi phóng ám tiễn, ngươi có nghĩ cho vi sư hay không? Hay lúc đó ngươi chỉ biết có thù hận với sư thúc của ngươi. Ngươi như vậy có xứng làm đệ tử của ta không?"

Thấy Chu Tử Thư một thân một mình xông vào bên trong, những người ngồi đây thấy hành động ngông cuồng của A Tự cũng không khỏi bất ngờ...

" Chu Tử Thư, ngươi tới đây là để nộp mạng hay gì, Sáng nay được Diệp Tiền Bối đưa đi, ngươi vẫn lớn gan mà dám bước vào đây hay sao?"

" Đòi lại công bằng cho sư đệ của ta, ta có lớn gan hay không? Không đến lượt các ngươi phán xét...."

Đang đứng đó gây hấng với lũ người vô nhân tính thì có một tên đệ tử chạy vào báo :"  Minh Chủ, thi thể của Quỷ Chủ Ôn Khách Hành đã mang đến sân trước rồi, thỉnh Minh Chủ định đoạt..."

Chu Tử Thư nghe thấy thi thể của Lão Ôn đã được mang về tới sân trước, ánh mắt đang đần đỏ ửng lên, định quay ra để bước đến chỗ của Ôn Khách Hành thì bị đám người đó ngăn chặn.

" Ai dám cản ta...... Chết....."

Lời hăm dọa đó nào có ai nghe, đám người không sợ chết ấy vẫn cứ thẳng thừng tiến vào. Và chỉ một tia sáng chớp nhoáng đến chói mắt, Chu Tử Thư đã chém đứt cổ những tên dám cả gan ngăn Chu trang chủ.

Nhìn những người đã bị chém chết, Triệu Kính liền trợn tròn đôi mắt, rồi gằn giọng :" Chu Tử Thư, ngươi không coi ta là gì hay sao? Đây là nơi có thể để cho ngươi lộng hành hay sao?"

" Ngươi hại chết sư đệ của ta, ta còn chưa tìm ngươi tính sổ, ngươi nên cảm thấy may mắn mới đúng...."

Chu Tử Thư nói xong liền chạy một mạch ra đến ngoài sân trước, Lưu Vân Cửu Công Bộ của Chu Tử Thư trước giờ không có đối thủ, cũng không có ai có thể cản chở bước chân nhanh giống như gió bay của A Tự. Ra đến sân trước, A Tự mới ngỡ ngàng nhìn thi thể của Ôn Khách Hành...

" Lão Ôn.... đám người này sao lại to gan dám treo thân thể của đệ như vậy chứ?"

Khi Chu Tử Thư định bước đến giải cứu Ôn Khách Hành thì có tiếng hét thất thanh của Thành Lĩnh :" Sư Phụ, cẩn thận, người đừng bước vào đó, ở đấy có giăng thiên la địa võng, người bước vào đó sẽ mất mạng đó, sư phụ......."

.........................

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com