Chương 8
Chương 8
=============================
[A Hi, buổi tối em tan ca sớm, có thể đi ra ngoài ăn được không?]
Tiêu Nhược Hi vừa tiếp đất sau khi mấy tiếng đồng hồ ở độ cao hai mươi met mà tô tô vẽ vẽ từng lớp xi măng, tráng từng lớp gạch, nàng nhìn màn hình điện thoại có chút vỡ nát với dòng tin mà khóe môi nhịn không được cong lên
Một thứ mà ai ai cũng có nhưng dường như với Tiêu Nhược Hi thì đã sớm biến mất từ mấy năm với trước
Đó là nụ cười, thật không dám nghĩ cuối cùng nó lại xuất hiện nhờ vào nhân duyên kì quái giữa hai người
Khỏi phải nói cũng biết một số người gọi là tương đối thân quen nhìn Tiêu Nhược Hi có chút tò mò, nữ nhân 'sắt thép' cũng có trạng thái này sao?
Người xưa nói quả không sai, mỹ mạo một người như tăng lên đôi phần khi bên khóe môi treo một mạt cười chân thật, bằng chứng chính là dung mạo Tiêu Nhược Hi như bừng thêm vạn lần, nàng đứng dưới ánh hoàng hôn, thân thể gầy gầy tựa hồ một bức tranh vô cùng đẹp đẽ
Đầu ngón tay dính đầy vụn xi măng của Tiêu Nhược Hi khẽ bấm vài dòng trên màn hình điện thoại
[Tôi đến chỗ em, 8h có mặt!]
Diệp Vũ nhìn màn hình điện thoại nhấp nháy tin nhắn wechat, khóe môi liền cong lên, phải biết rằng trưởng khoa Diệp nổi tiếng toàn bệnh viện này chính là 'hắc diện tiên nhân', để mà có thể bắt gặp khoảnh khắc này chính là cực kỳ chấn động
Cao Trạm cách ba dãy bàn nhìn nữ thần mà mình thầm thương trộm nhớ biết bao nhiêu năm đến ngẩn người, trong lòng liền nghĩ đến bệnh nhân kia tránh không khỏi khó chịu vô hình
Là một thằng đàn ông kiểu mẫu, có gia cảnh, có học thức lẫn nhan sắc, tính cách Cao Trạm điềm đạm lại thập phần tinh tế, anh chính là một trong những mẫu đàn ông hấp dẫn phụ nữ nhất, nhưng vì cái gì Diệp Vũ nhìn không vừa mặt, vốn cho rằng đối tượng của Diệp Vũ sẽ là một người hơn chính mình vạn lần, thật không dám nghĩ đối phương của trưởng khoa Diệp là một nữ nhân, mà còn là một thành phần bậc thấp của xã hội...
Cao Trạm chính là không thể chịu thua một người như vậy, trong lòng chậm rãi đốt lên ngọn lửa ganh ghét cùng đố kỵ
Từ phòng họp lớn đi ra Diệp Vũ vẫn chăm chú vào điện thoại, nàng hoàn toàn không để ý đến ánh mắt săm soi đang chòng chọc vào mình
Thông thường Tiêu Nhược Hi sẽ không quá rỗi để trả lời tin nhắn liên tục thế này, nhưng hôm nay mỗi tin gửi đi điều rất nhanh nhận được hồi âm, Diệp Vũ là trong lòng thắc mắc, tức thì nêu lên
[A Hi, đang rỗi sao?]
[Đúng vậy, công trình có kiểm tra an toàn lao động nên mọi người được tạm nghĩ, bác sĩ Diệp trong giờ họp mà không chuyên tâm, rất đáng khiển trách nha...]
Diệp Vũ thoáng bật cười, nàng ánh mắt nhìn đến bầu trời đang ngã sang sắc cam đỏ rực của hoàng hôn, cả lồng ngực điều như có hoa xuân đua nở
Khi Diệp Vũ lái xe ra khỏi tầng hầm bệnh viện đã dễ dàng bắt gặp thân ảnh đứng bên kia trạm chờ xe buýt, nàng có chút cau nhẹ chân mày, thời tiết Ninh Thành đã vào đông, người này ăn mặc vẫn như vậy phong phanh
Ting...ting...
Tiêu Nhược Hi ngẩn đầu, nụ cười tức thì treo trên miệng, nàng lập tức đứng dậy nhưng do có thể là ngồi quá lâu hoặc do thời tiết thay đổi mà một số 'bạn củ' lại ghé đến, hậu quả tầm mắt Tiêu Nhược Hi tức thì tối đi một mảng, bước chân có chút loạng choạng, chực chờ ngã sấp
Diệp Vũ ngồi trong xe mà bị dọa sợ, nàng tức thì tung mạnh cửa xe, vòng tay nhanh chóng tiếp được người trong lòng, sau sự kiện sốt cao lần trước, nàng đối với sức khỏe của Tiêu Nhược Hi luôn là ưu tiên hàng đầu
"A Hi, chỗ nào không khỏe?"
Tiêu Nhược Hi bắt lấy cánh tay người bên cạnh, nàng nhoẻn miệng cười, đáy mắt cong lên như vầng trăng khuyết
"Đừng hoảng, là ngồi lâu nên hơi chóng mặt thôi, người có tuổi luôn có dấu hiệu bị tiền đình mà, bác sĩ Diệp không cần cảnh giác cao vậy đâu?"
Diệp Vũ nhăn chặt chân mày, cái đạo lý gì thế? Người này chỉ hơn nàng một tuổi mà từ khi nào lại được xếp vào hàng ngũ 'người có tuổi'
"Cuối tuần đến chỗ em một chuyến, phải làm kiểm tra tổng quát mới được! Như vậy em không yên tâm!"
Nét cười trên mặt Tiêu Nhược Hi tức thì bị đông cứng, nàng chính là rất nhiều năm chưa từng nghe nói qua sẽ có người không yên tâm vì nàng, tầng lớp vết thương đã sớm kết vảy nhiều năm trở nên mềm mại hơn hẳn
"Bác sĩ Diệp, em như vậy không sợ chị sẽ trở nên đeo bám vào em sao?"
Thành thực mà nói thì mối quan hệ của cả hai không có một sự xác định rõ ràng, mơ mơ hồ hồ tìm hiểu lẫn nhau, lỡ như một ngày nào đó không thể dứt ra thì có phải hay không chính là vết thương chí mạng với Tiêu Nhược Hi
"Chị nghĩ chị thoát được sao?"
Cả hai tức thì nhìn nhau bật cười
Tiêu Nhược Hi đánh bạo lồng năm ngón tay của cả hai vào với nhau, tiếp xúc da thịt mịn màn như một loại điện cao áp chạy trong tế bào mỗi người
Diệp Vũ thoáng đỏ mặt
"Em muốn ăn gì? Đồ nướng được không?
Vành mắt Diệp Vũ cong lên đẹp đẽ, nàng đối với xưng hô thay đổi vô cùng thỏa mãn, bản thân cũng tức thì khép vào người đối phương
"Quán lần trước đi, chỗ đó có thịt ướp rất ngon!"
Tiêu Nhược Hi tức thì đáp ứng
Chiếc xe màu trắng chậm rãi khởi động
Một bàn đồ ăn cùng một chai rượu nhỏ cứ thế theo câu chuyện của cả hai mà vơi dần, buổi đêm Ninh Thành không khí rất tốt, ăn xong rất thích hợp để tản bộ, Tiêu Nhược Hi liền đáp ứng Diệp Vũ, cả hai thoải mái đan tay đi bộ dọc tuyến đường với hai hàng cây ngô đồng
Từng nhịp chân, từng nhịp tim của cả hai vô thức mà quện chặt vào nhau, Tiêu Nhược Hi khẽ siết chặt bàn tay mà chính mình đang nắm
"Có thể cho chị biết, em làm sao lại thích chị hay không?"
Diệp Vũ dừng bước chân, nàng chân thành nhìn vào dung mạo người bên cạnh, khóe môi ôn nhuận mà lên tiếng, thú thật thì Tiêu Nhược Hi đối với việc bản thân được Diệp Vũ nhìn trúng là vô cùng huyền nghi, sao có thể có chuyện tốt như vậy?
"Cảm giác, em có cảm giác đặc biệt yêu thích khi ở cùng với chị, đôi mắt chị thật đẹp, nó làm em nhớ đến một cố nhân nhưng A Hi, tin tưởng em, em hoàn toàn không phải xem chị là người ấy mà yêu thích, em là chân chính yêu thích Tiêu Nhược Hi"
"Cố nhân? Là mối quan hệ như thế nào để em khắc sâu như vậy!"
Bàn tay Tiêu Nhược Hi phủ lên đỉnh đầu cô nàng bên cạnh, nàng đối với nhân sinh mỗi người điều vô cùng trân trọng, quá khứ nàng cũng chả hảo gì thì việc Diệp Vũ từng yêu thích ai đó cũng không lạ lẫm, nếu nàng ấy không có đối tượng mới là chuyện lạ
"Năm đó em gặp nạn ngoài biển, là người đó đã cứu em, sau còn ở cạnh em ba ngày ba đêm, che chở cho em khỏi đám buôn người, em đối với người đó ấn tượng vô cùng lớn, thành thật mà nói lần đầu gặp chị em đã bị ánh mắt của chị thu hút vì nó quá giống người ấy"
Tiêu Nhược Hi thoáng nhíu mày, nàng đối với dữ kiện này hình như có chút quen thuộc, đỉnh đầu tức thì kéo đến trận ê buốt, chỉ là nhiều năm chịu quen với cái đau nên trong vô thức Tiêu Nhược Hi chỉ khẽ nhăn nhúm đầu chân mày
Dáng vẻ này chọc trúng chỗ đau trong lòng Diệp Vũ, nàng thực đau lòng, đầu ngón tay khẽ vuốt lại hai đường chân mày đang sắp vo thành cái nhúm nhỏ của người này, vì cái gì bị đau vẫn luôn ẩn nhẩn
"Làm sao vậy? Chị đau đầu sao?"
"Không có, chỉ là cảm thấy có chút quen thuộc"
"Quen thuộc?"
Diệp Vũ sửng sốt hỏi lại, sao lại có thể quen thuộc, sự kiện này nàng điều chưa từng người ngoài nói ra sao Tiêu Nhược Hi lại thấy quen thuộc?
"Ừm....chắc là đồng cảm đi...."
Khóe môi Tiêu Nhược Hi khẽ cong, ánh mắt nàng chạm phải vành môi của người đối diện, có một số chuyện rất muốn tiến thêm bước nữa nhưng nàng chính là không có dũng khí lẫn can đảm....
"Sắp muộn rồi, mai em còn phải đi làm, chúng ta về nhé!"
Diệp Vũ khẽ gật đầu dù trong lòng có chút luyến tiếc, nàng không phải kiểu người bám lấy người khác nhưng không hiểu vì sao đối với Tiêu Nhược Hi lại khác, nàng chính là muốn thời thời khắc khắc mà bấu vào người này...
"Em đưa chị về"
"Ngốc à? Chúng ta ở xa nhau như vậy em đưa đi lại về rất tốn thời gian, chị có thể tự về được!"
"A Hi, đến nhà em đêm nay đi?"
"Sao chứ?"
Tiêu Nhược Hi sửng sốt không thôi
Lần trước Tiêu Nhược Hi đã hai lần đến dưới tiểu khu của Diệp Vũ nhưng là lần này chân chính được chủ nhân mời vào nhà, còn là ở một dạng quan hệ khác, nàng chính là không ngừng căng thẳng
"Làm sao thế? Căng thẳng như vậy? Em ở một mình mà, chị cứ như ra mắt phụ huynh vậy? Còn có cha mẹ em chị điều gặp qua có gì xa lạ?"
Không nói thì thôi, nói đến Tiêu Nhược Hi lại càng đỏ mặt, thậm chí hai vành tai nhỏ điều có xu hướng nóng dần lên
Diệp Vũ đối với phản ứng của chị người yêu mà cười khẽ
Thật đáng yêu
"A Hi, ngượng ngùng trong thật hợp mắt!"
Ánh mắt của Tiêu Nhược Hi tràn ngập ý tứ cưng chiều, miềm oặt như nước, bình thường Diệp Vũ đối với ánh mắt của người yêu đã vô cùng yêu thích, hiện tại lại càng vô phương chống đỡ
Nàng một bước rút ngắn khoảng cách, đến khi đầu chóp mũi của cả hai chạm khẽ vào nhau, hơi ấm quẩn quanh, điều là những người đã sống gần ba mươi năm sau có thể không hiểu tâm ý đối phương
Tiêu Nhược Hi một tay đỡ lấy eo của người đối diện, tay còn lại ghì lấy bờ vai mảnh khảnh của Diệp Vũ, một cái chạm nhẹ vào vành môi, như trân trong, như thăm dò, như nâng niu....
Giây phút hai cánh môi mỏng vì khí lạnh bên ngoài làm cho rét buốt chậm rãi sưởi ấm cho nhau, mọi ngôn từ điều trở nên không cần thiết
Chạm môi chưa bao giờ là đủ, nhưng Tiêu Nhược Hi là người biết tiết chế, nhẹ nhàng tách nhau khi lượng oxi nơi buồng phổi đã có dấu hiệu hao hụt ít nhiều
"Chị không mang quần áo, làm sao tắm?"
Một câu hỏi của Tiêu Nhược Hi không chỉ khiến không khí tăng thêm cảm giác ái muội mà còn khiến Diệp Vũ mặt đã đỏ lại càng đỏ đến bừng bừng
"Em bị nóng sao? Hôn một cái có thể nóng sao?"
Diệp Vũ xụ mặt, một cái đánh yêu vào vai người này, sao nàng không biết Tiêu Nhược Hi còn có dáng vẻ này nhỉ
Thật lưu manh
"Chị còn biết nói đùa cơ đấy?"
"Em quá khen"
Tiêu Nhược Hi có chút cao hơn Diệp Vũ nhưng nhìn qua cân nặng lại kém hơn vài phần, do đó quần áo mặc vào lại có chút lỏng lẻo, ánh mắt Diệp Vũ nhìn người yêu từ nhà tắm đi ra liền âm thầm ghi nhận chính mình nên tranh thủ thời gian đi mua vài bộ quần áo theo vóc người của Tiêu Nhược Hi
"Mai em không phải trực sáng, có thể ngủ muộn một chút"
Diệp Vũ ngồi ở bàn trang điểm dưỡng ẩm cho làn da liền theo bản năng nói chuyện, nàng hoàn toàn không bị sự thay đổi đột ngột trong mối quan hệ của cả hai làm cho lấn cấn, vô cùng tự nhiên mà nói chuyện
"Nhưng mai chị vẫn phải đến công trình mà, em có thể ngủ muộn, chị sẽ tự đến chỗ làm"
Tiêu Nhược Hi nhìn bóng lưng Diệp Vũ trong lòng có chút nóng, nhưng rất nhanh lại lánh đi ánh mắt, có mấy phần ngượng ngập mà ngồi bên sofa đơn
"Không được, em đưa chị đến công trình, từ đây đến đó phải qua hai trạm xe buýt, nói vậy chị phải đi rất sớm, em đưa chị đi là được rồi!"
Diệp Vũ xoay người nhìn Tiêu Nhược Hi dáng vẻ có chút lúng túng ngồi ở sofa liền hiểu được, trong lòng cười khẽ, nàng cho rằng chính mình nhút nhát người này so với nàng còn muốn nhút nhát hơn
"Sao không lên giường, A Hi?"
"Hả?"
Câu nói rất bình thường nhưng chảy vào đầu Tiêu Nhược Hi lại có chút kì quái, tức thì gương mặt lại đỏ bừng lên
"A Hi, chị bao nhiêu tuổi?"
"Sắp ba mươi"
"Em bao nhiêu"
"Em hai mươi chín"
"Chuyện nên làm khi hai người ở bên nhau là gì?"
Tiêu Nhược Hi :..................
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com