Chương 1.
Tiếng chuông báo thức điện thoại reo inh ỏi, Hyeonjoon lăn lộn trên giường mất một lúc, hai mắt nhắm nghiền không buồn mở, tay cứ rà lung tung xung quanh gối nằm để tắt đi tiếng chuông. Hyeonjoon chợt nhận ra mình suýt chút nữa đã quên một việc cực kì quan trọng. Đó chính xác là việc ra trạm tàu, đón đứa em quý hoá của anh Sanghyeok.
-
Quán cà phê không có tạp âm ở bên ngoài, đặt ở góc khuất ẩn mình nơi phố Seoul nhộn nhịp, thiết kế theo dạng một quầy bar kiểu cũ, được lắp nhiều cửa kính một chiều để dễ dàng nhìn ra con phố, kết hợp giữa quán cà phê và hiden bar, phù hợp cho ai thích sự tĩnh mạc. Hyeonjoon là nhân viên ở quán được hai năm, bây giờ cũng đã tròn hai mươi tuổi.
"Hyeonjoon, có thấy Chovy đâu không?"
Sanghyeok là chủ tiệm cà phê không ra cà phê, bar không ra bar này, theo lời của Hyeonjoon.
Người ta nhìn thấy Sanghyeok mà chẳng thể nào tưởng tượng ra được quán cà phê ở nơi sầm uất, gắn thêm nhiều đèn led, không khác gì studio làm nhạc này thuộc sở hữu của anh.
"Dạ, em không thấy." Hyeonjoon tay bận bịu dọn dẹp ly americano trên bàn thả giọng trầm đáp.
"Quên mất mình là bartender chính của quán này rồi hả, còn Lelends, Guma nữa, đâu hết cả rồi?" Sanghyeok nhìn quanh quán, cả một dàn nhân viên, chẳng có một ai.
"Chắc anh Jihoon, Siwoo và Minhyung rủ nhau ra ngoài rồi ạ. Quán cũng chưa có khách mấy, anh đừng căng thẳng mà." Hyeonjoon đáp thản nhiên mà chẳng thèm nhìn lấy Sanghyeok đang cau mày đằng kia.
Việc mỗi nhân viên đều có biệt danh riêng khi làm việc là do Sanghyeok đã nghĩ ra khi bắt đầu mở quán kinh doanh. Đầu tiên là vì bệnh nghề nghiệp, theo lời Wangho đùa, vì chính Sanghyeok cũng đặt cho Wangho biệt danh là Peanut trong khi Wangho còn chẳng phải là nhân viên của quán. Sanghyeok căn bản là một producer có nghệ danh hoạt động là Faker. Lý do chính là vì chỗ Sanghyeok kinh doanh có quá nhiều loại người khác nhau, nơi mà Sanghyeok không hề muốn nhân viên của mình dính dáng đến bất kì khách hàng nào.
Sanghyeok cũng đã quá quen với việc mất tích bất thường giữa giờ làm của dàn nhân viên quán mình. Nếu không phải là kéo nhau đi ăn thì chắc đang la cà đâu đó đầu phố cuối ngõ.
Sanghyeok đứng ở quầy thu ngân, tính toán một lát, đau hết cả đầu. Đột nhiên Sanghyeok nhớ ra một chuyện hết sức quan trọng.
"À Hyeonjoon à."
"Em không biết họ ở đâu đâu mà." Hyeonjoon bất lực trả lời.
"Chiều nay có rảnh không?"
"Dạ?" Hyeonjoon ngừng tay, liếc nhìn về phía Sanghyeok chờ cậu nói tiếp.
"Chuyện là anh định nhờ em một việc."
"Anh nói đi."
"Em họ anh vừa từ Iksan chuyển đến, chiều nay nó đến trạm tàu, nhưng anh có hẹn mất tiêu rồi."
"Dạ được, cho em số điện thoại đi, em sẽ đón." Sanghyeok mừng ra mặt, hớn hở tìm số điện thoại gửi cho Hyeonjoon.
Trong dàn nhân viên thân nhau như anh em của Sanghyeok, Hyeonjoon là trầm tính, ít nói và ít giao lưu với người ngoài nhất. Mọi người cho rằng đó là do mái tóc tẩy màu blonde của cậu làm người khác không dám tới bắt chuyện, nhưng đó lại là điều mà Hyeonjoon muốn, cậu giữ màu tóc đó từ ngày đầu tiên đến quán cho đến hiện tại. Ngoài nhân viên ở quán ra, không có nhiều người xuất hiện trong cuộc sống của Hyeonjoon.
Hyeonjoon theo ba mẹ đến Seoul năm mười một tuổi. Sau đó vì công việc làm ăn, dường như họ không dành nhiều thời gian cho cậu. Đỉnh điểm, ba mẹ của Hyeonjoon đã chia tay nhau lúc cậu học trung học, cậu nhớ rất rõ ngày hôm đó, lúc ngồi ở toà, người ta đã hỏi cậu muốn theo ai, Hyeonjoon dứt khoát không muốn theo ai, cũng không rơi lấy một giọt nước mắt nào. Trong kí ức của Hyeonjoon, nếu không phải mẹ mắng ba thì sẽ là ba đánh mẹ. Cậu không thể cảm nổi một ai, không thể chọn được, giữa một thứ tệ và một thứ tệ hơn, cậu không muốn.
Hyeonjoon trông bụi bặm, trải đời nhiều vì cậu ra đời sớm hơn ai hết, không biết bao nhiêu rắc rối sầu não ập tới trước tuổi hai mươi. Nếu hai năm trước, Sanghyeok không cứu lấy Hyeonjoon nằm trước cửa quán, vì bị đám du côn ngoài kia đánh đến gãy xương sườn, thì bây giờ không biết Hyeonjoon sẽ là ai giữa cuộc đời này.
"Lâu quá..." Wooje xuống tàu điện ngầm được hơn hai mươi phút. Đứng ở một cái cột to, dán đầy áp phích, Wooje dùng chân đá nhẹ vào va li của mình để đỡ buồn chán. Trước khi đến đây Wooje đã ăn rất no, được mẹ chăm chút rất kỹ nhưng chẳng hiểu sao trong lúc chờ đợi bụng dạ lại cồn cào lên.
Điện thoại cậu reo lên vài tiếng, trên màn hình điện thoại hiện số mã vùng Seoul.
"Anh Sanghyeok ơi, có biết trễ bao nhiêu phút rồi không ạ?" Wooje chu môi cao giọng ở đầu dây điện thoại nhưng bên kia vẫn là sự im lặng kéo dài.
"Này, anh Sanghyeok." Wooje gọi thêm một lần nữa.
"Người ta đang nhìn cậu kia kìa." Hyeonjoon cầm điện thoại từ xa nhìn Wooje đang gào lên với chiếc điện thoại trên tay. Cậu bước đến, không buồn chào hỏi, chỉ lẳng lặng cúi đầu cầm lấy va li của Wooje.
"Ơ gì thế? Cậu là ai?" Wooje còn chưa kịp hiểu tình hình thì Hyeonjoon đã xách vali của cậu đi một đoạn. Wooje chỉ biết nhanh chóng đuổi theo ở phía sau tên áo thun quần jeans khoác sơmi cao hơn cậu.
--
Đứng trước cửa quán, Wooje ngước cổ nhìn tên quán, bảng đèn led đúng phong cách của Sanghyeok, viết ison. Hyeonjoon đi ở phía trước, mở cửa bước vào bên trong rồi vịn lấy tay cửa cho Wooje đang ở phía sau lưng mình. Wooje thật sự thích không gian này, cực kì thích là đằng khác, từ lúc bước vào đây hai mắt sáng rỡ lên thích thú. Vì dàn nhân viên mất tích từ sáng nên quán cũng không tha thiết mở cửa, thành ra cũng chẳng có mống khách nào, cả không gian dường như trống trải.
"Anh Sanghyeok có việc bận, nói cậu chờ ở đây." Hyeonjoon nói rồi quay lại công việc của mình ở quầy pha chế.
"Anh Sanghyeok đỉnh thật, còn đặt tên quán là ison nữa." Wooje ngồi vào một chiếc ghế cao ở quầy pha chế, đưa mắt quét chầm chậm từng ngóc ngách.
"Ison?" Hyeonjoon nghe Wooje nhắc nên thắc mắc hỏi.
"Là sao chổi thế kỷ đó, nhưng tiếc là không còn." Wooje phấn khích, chống tay lên cằm vừa nói vừa nhìn Hyeonjoon đang bận bịu với ly cocktail.
"Rớt ở đâu rồi à?" Hyeonjoon đáp mà không buồn nhìn vào mặt Wooje.
"Đâu có, chỉ là nó có quỹ đạo gần với mặt trời nên vật chất bị đốt cháy với bốc hơi thành mảnh vụn rồi giải phóng bụi thành vệt sáng trong không gian thôi."
Hyeonjoo cũng chỉ gật đầu ừ ờ cho qua, vì thật cậu nghe cũng chẳng hiểu được gì nhiều, gì mà vật chất, đốt cháy, bốc hơi, vệt sáng, không gian. Wooje thấy Hyeonjoon không hứng thú nên cũng không nói gì thêm, chỉ ngoan ngoãn im lặng ngồi chờ, nhìn Hyeonjoon một mình đắm chìm trong thế giới riêng của mình với ly cocktail nhạt màu.
"Uống thử đi."
Hyeonjoon đặt xuống trước mặt Wooje ly cocktail có màu xanh ngọc bích, Wooje có thể ngửi được mùi thơm của trái cây và chút dư vị gì đó rất đặc biệt khi nếm thử. Dù trước đây Wooje chưa từng uống cocktail lần nào.
"Ngon thế, để tớ đoán nhé, đây là món bán chạy nhất của quán hả?" Wooje tiếp tục chống tay lên cằm xuýt xoa.
"Không, lần đầu tôi làm."
"Thế cậu cũng phải uống thử chứ." Wooje không nghĩ nhiều, cầm lấy ly cocktail trên tay đưa về phía gần môi của Hyeonjoon. Hyeonjoon theo phản ứng mà nghiêng nhẹ đầu né ra một khoảng.
"Cậu biết ý nghĩa của việc hai người xa lạ uống cùng một ly cocktail là gì không?" Hyeonjoon nhìn vào đôi mắt đen nhánh long lanh đầy vô ưu của Wooje hạ giọng hỏi.
Wooje bối rối, chỉ biết rằng lúc này, nơi mà ánh sáng ngoài kia không kéo tới, không có chút âm thanh nào từ đường phố bên ngoài, bên cạnh ly cocktail, tim cậu đập nhanh hơn bình thường, khi nhìn vào đôi mắt của một người như Hyeonjoon. Đôi mắt giống với giọng nói của cậu ấy, đều là những nốt trầm sâu hun hút trong màu mắt.
Wooje cố tìm cho mình một câu hỏi gì đó cũng được để phá đi không khí ngượng ngùng này.
"Oner? Đó là tên anh Sanghyeok đặt cho cậu hả?" Wooje cầm lấy bảng tên của Hyeonjoon khắc đậm chữ Oner được đặt ở trên bàn.
Hyeonjoon ừ hử, cậu không để tâm lắm đến việc Wooje đang cầm bảng tên của mình nghịch ngợm.
Wooje nghĩ chắc Hyeonjoon chẳng để ý đến điều này, nhưng Oner nghĩa là một điều quan trọng, hiếm hoi và quý giá.
"Wooje, ôi Choi Wooje của anh." Minhyung vừa mở cửa bước vào, chưa thấy người đã thấy giọng cao lanh lảnh.
Cũng không hiểu từ đâu mà cả hội đều tập hợp đông đủ như có hẹn trước, tiếng nói ồn ào, không rõ chữ cứ vang vọng khắp không gian quán. Ngoại trừ Hyeonjoon ra, mọi người ở quán đều đã quen mặt với Wooje, trước đó còn có chuyến đi hai ngày một đêm ở quê Wooje.
"Nhớ Wooje quá đi, đã ăn gì chưa, Hyeonjoon đón em à?" Minhyung ở bên cạnh với muôn vàn câu hỏi.
"Em chưa, chỉ mới uống một ly cocktail thôi."
"Đi ăn một bữa ngon đi, mừng em bé Wooje đến Seoul." Minhyung nói.
Trong khi cả bọn đang vây quanh Wooje phấn khích chuẩn bị lên kế hoạch tối nay thì bộ dạng im lặng, chăm chỉ dọn dẹp ở quầy bar của Hyeonjoon bị Jihoon thu gọn vào tầm mắt. Jihoon bước vào trong quầy, đứng ở bên cạnh Hyeonjoon, xắn tay áo lên phụ.
"Ly cocktail mùi vị thế nào?" Jihoon nhìn ly cocktail xanh ngọc ở trên bàn hỏi.
"Em chưa thử."
"Sao em không thử, màu sắc rất đẹp. À mà phải rồi, ly cocktail đầu tiên thì phải để cho người khác nếm thử chứ."
Hyeonjoon vào làm ở quán được hai năm, trong suốt hai năm đó cậu chỉ được làm những công việc vặt, như rửa ly, dọn dẹp bàn ghế, lau cửa kính hay nói đúng hơn là các anh bảo gì thì cứ làm đó. Và chưa từng được chính thức đụng vào đồ pha chế bao giờ. Một phần vì Sanghyeok rất kĩ tính và nghiêm khắc trong khâu pha chế, không thích khách nếm phải vị nước dở, dù pha chế không thuộc phạm trù tiêu chuẩn nào, nhưng Sanghyeok xem đó là một phần linh hồn của ison. Và một phần vì Sanghyeok muốn việc pha chế chỉ thuộc riêng về Jihoon, một mùi vị, sẽ chỉ được tạo ra bởi bàn tay của một người. Sẽ không có công thức nào là đúng cho tất cả.
"Em đã làm tốt lắm đó." Jihoon gật gù công nhận, cậu cười hiền như con mèo cam hay ghé qua cửa sổ quầy pha chế.
Hyeonjoon cười cười, cúi đầu rửa xong một chiếc ly thuỷ tinh được dùng để chứa cocktail, đặt lên kệ, Hyeonjoon hỏi:"Ly cocktail đầu tiên của anh, ai đã nếm thử vậy ạ?"
"Một người đặc biệt trong cuộc đời anh."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com