Chương 11
Quán ison chính thức đóng cửa hai tháng, mọi người ở ison ai cũng có những bước đi riêng. Minhyung thì tập trung cho câu lạc bộ ở trường và buổi lễ giáng sinh sắp tới. Siwoo thì không khác gì kẻ cuồng si Jaehyuk, rõ ràng lúc trước bảo không thích nhưng đến lúc người ta không đến quán nữa thì chạy đông chạy tây đi tìm. Hyeonjoon đi theo Jihoon học một lớp pha chế, tối thì làm bartender phụ cho Jihoon ở một quán bar. Sanghyeok vẫn làm nhạc và vẫn ngày đêm mang cơm đến bệnh viện.
Wooje ngáp ngắn ngáp dài trên giảng đường, nghe giảng viên cứ nói đi nói lại những điều mà Wooje đã thuộc lòng. Minseok ngồi cạnh cũng buồn chán đến sắp gục, cậu đẩy vai Wooje hỏi:
"Sắp giáng sinh rồi, nghe nói hôm đó em và Minhyung sẽ song ca hả?"
Wooje gật đầu vâng dạ gượng ép. Mấy hôm Minhyung ở câu lạc bộ âm nhạc, Wooje cũng thường hay lui tới tìm, ai ngờ hôm nọ lại đến trúng ngay hôm casting thành viên câu lạc bộ, thế là Wooje bị Minhyung lôi kéo vào hát cùng, không hiểu sao lại đậu luôn.
"Thế phải rủ cả ison đến xem rồi, cả anh Dohyeon nữa."
"Anh Dohyeon ấy ạ?"
"Đúng rồi, trưởng câu lạc bộ ấy, ảnh thích em mà."
"Thích gì mà thích." Wooje cười nhăn nhở rồi nhìn giảng viên, tay lia bút ghi chép không bận tâm đến lời Minseok nói.
Buổi lễ giáng sinh mỗi năm được trường đặc biệt chuẩn bị rất chu đáo, vì thế mà câu lạc bộ cũng vào thời gian hoạt động mạnh mẽ. Wooje không ngày nào là không đến câu lạc bộ tìm Minhyung tám chuyện và tập hát, mấy lúc như vậy Minseok cũng lẽo đẽo đi theo. Hôm nào không có Minseok, hôm đó Minhyung hát không ra hồn gì cả. Đến Wooje cũng bắt đầu nghi ngờ về mối quan hệ của hai người.
Đã là lần thứ năm trong buổi Minhyung mắc đi mắc lại một lỗi, Dohyeon dừng tay lại trên phím đàn khi Minhyung trượt nốt.
"Thôi hôm nay mệt rồi, lần sau mình tập tiếp ha."
Minhyung biết lỗi do mình nên ngại ngùng gật đầu, nhưng Wooje đã vỗ vai bảo không sao, xong còn kèm thêm một câu chọc ghẹo rằng lần sau nhất định rủ Minseok đến xem.
"Wooje, có rảnh không?" Dohyeon hỏi khi Wooje đang dọn dẹp đồ dùng của mình vào ba lô chuẩn bị ra về.
"Bây giờ ạ?"
Dohyeon gật đầu chờ đợi.
"Có việc gì ạ?"
"Anh muốn rủ em đi ăn thôi."
Wooje gãi đầu không biết từ chối ra sao, chỉ đứng ấp úng mãi một hồi cho đến khi Minhyung bắt được tín hiệu đến giải vây.
"Không định rủ em à? Nhưng mà hôm nay không được đâu, hẹn anh hôm khác nha. Tạm biệt anh ạ." Minhyung khoác lấy vai Wooje nói, Wooje chỉ biết cười cười hùa theo rồi cũng chuồn lẹ.
Tiếng điện thoại Wooje reo lên khi cả hai vừa xuống đến sảnh toà A. Minhyung nhìn cách đặt tên thôi cũng biết rõ là ai gọi đến.
"Tan học chưa? Đang đợi bạn ở cổng nè."
Wooje lúc này so với ban nãy khác nhau một trời một vực khiến Minhyung ngỡ ngàng, cậu ghé tai vào bên kia điện thoại của Wooje nghe cùng.
"Ra liền nè."
"Hyeonjoon ơi, mày phải cảm ơn tao đi nhé, không có tao thì có người bắt bạn trai của mày đi mất rồi."
Hyeonjoon còn đang ngớ người vì không hiểu chuyện gì với giọng nói quen thuộc của Minhyung thì Wooje đã kịp tắt máy. Minhyung đệm thêm vào vài câu khiến cả tai Wooje đỏ rần lên như vừa mới ăn phải ớt. Đùa qua lại vài câu thì Minhyung cũng biết thân biết phận tách ra, để không phải phiền đôi trẻ. Thật ra là đi tìm Minseok để hờn dỗi con cún kia hôm nay không đến xem Minhyung hát.
Wooje đi ra đến cổng thì đã thấy Hyeonjoon như cây treo đồ đứng sừng sững chờ mình không khác gì mọi hôm.
Chỉ là dạo đây trong lúc chờ Hyeonjoon không còn đốt điếu thuốc nào lên cả, Wooje cũng không còn ngửi thấy mùi thuốc lá thỉnh thoảng bám vào áo của Hyeonjoon nữa.
"Có người hôm trước bảo sến, nhưng hôm nay vẫn đeo kìa." Wooje nhìn thấy dây chuyền mà mình tặng ở trên cổ Hyeonjoon.
Hôm trước quấn lại hai vòng đeo ở cổ tay, Wooje hỏi đẹp không thì Hyeonjoon lắc đầu bảo trông sến và là vì đồ Wooje tặng nên không muốn đeo. Hôm nay chiếc dây lại nằm gọn ghẽ trên cổ với chiếc áo phông trắng vài hôm trước cũng là được Wooje mua cho.
Mà đâu phải mỗi chuyện cái dây chuyền, chuyện xưng hô bằng bạn, có người hôm trước bảo kì, hôm nay lại tuôn ra khỏi miệng không chút suy nghĩ.
"Nhiều chuyện quá đi."
Hyeonjoon không biết từ khi nào lòng tự trọng của cậu lại cho phép cậu nhận nhiều thứ như vậy từ Wooje, cậu cũng bất giác nhận ra rằng mình chưa từng làm điều gì cho Wooje.
Cả hai chọn vào một quán quen lúc trước đã từng ăn ở gần trường đại học, bà chủ vẫn còn nhớ mặt hai đứa dù đã lâu không ghé. Bà nói trước giờ bà chưa thấy hai cậu con trai nào đi cùng nhau lại trông hợp đến thế. Bà còn kể, vì lần trước nhìn thấy Wooje lau đũa và muỗng cho Hyeonjoon nên bà nhớ rõ mặt hai đứa lắm.
Hyeonjoon cười cười khẽ nhìn Wooje ngượng đỏ cả mặt, chắc tại vì da mặt Hyeonjoon dày hơn.
"Hồi nãy Minhyung nói vậy là sao?" Hyeonjoon vừa hỏi vừa rót nước vào ly cho Wooje.
"Sao đâu." Wooje đáp ngắn gọn như phớt lờ.
"Anh Dohyeon cũng hay đến ison lắm, hình như còn là đàn em thân thiết của anh Wangho. Anh Sanghyeok cũng quý Dohyeon lắm, đặt cho ảnh biệt danh luôn mà."
Wooje nghe đến tên anh Dohyeon cảm giác như đi ăn vụng mà bị phát hiện, muốn sặc cả nước, dù bản thân không làm gì. Wooje không mở nổi miệng để trả lời, hoặc không biết nên nói gì để không vạ miệng.
"Anh Dohyeon dạo trước hay đến ison gọi americano, hình như cũng thân với Minhyung lắm. À còn đi cả hai ngày một đêm cùng mọi người ở quê Wooje đúng không?"
Hyeonjoon buông ra mấy câu nhẹ tênh nhưng qua tai Wooje thì đột nhiên nặng trĩu. Hyeonjoon lật đi lật lại miếng thịt ba chỉ đang bốc khói trên vỉ nướng.
"Sao mà nhắc anh Dohyeon hoài vậy?"
"Sao, cậu có tật giật mình hả?"
"Nè nha, Moon Hyeonjoon, mắc gì mà em phải có tật giật mình chứ?" Wooje buông đũa nhìn Hyeonjoon đang điềm nhiên bỏ thịt vào miệng.
"Không có thì thôi."
Vẻ bình thản vờ giận dỗi hiện trên gương mặt của Hyeonjoon như thể Wooje là người có lỗi làm cậu muốn phát điên lên, nếu không phải đang ở tiệm ăn thì Wooie nhất định đấm cho Hyeonjoon một trận rồi.
"Anh Dohyeon mời em đi ăn, em không biết từ chối sao nên anh Minhyung đã nói hộ, chuyện có vậy thôi, em kể như vậy rồi anh hài lòng chưa?" Wooje bĩu môi giải thích.
"Được rồi, hiểu rồi, ăn đi." Hyeonjoon cười hì hì rồi xoa đầu Wooje mỉm cười mãn nguyện như đạt được mục đích, làm đầu Wooje muốn nổ tung vì mệt mỏi.
Wooje không biết Hyeonjoon là thần thánh phương nào mà chuyện gì cũng biết, không biết có phải khắp nơi đều là tai mắt của Hyeonjoon không, mà chuyện gì vừa xảy ra với Wooje thì Hyeonjoon liền lập tức nắm bắt được. Nhưng Wooje không hề biết là bản thân mình vui buồn ra sao đều sẽ trưng lên mặt, thể hiện rõ mồn một ra bên ngoài.
Nhờ một mối quan hệ trong nghề mà Jihoon được mời đến làm ở một quán bar ở trung tâm Seoul, kèm theo đó là một Hyeonjoon theo chân phụ việc. Quán bar này khác với ison, vì ison là coffee bar, còn quán bar này là thuần bar. Nếu ison phục vụ cả cà phê, nước ép và mở từ sáng, thì quán bar này chỉ phục vụ đồ uống có cồn từ nhẹ đến nặng và bắt đầu mở cửa từ mười giờ tối đến sáng hôm sau. Ông chủ ở đây là một người ngoại lai tầm hơn bốn mươi tuổi, rất thích Jihoon, vừa nghe loáng thoáng được người trong nghề nói Jihoon đang rảnh tay thì liền liên lạc mời Jihoon về vì cách đây không lâu vợ ông ấy mê đắm ly cocktail lithuanian daiquiri của Jihoon.
Ông chủ rất muốn Jihoon có thể ở đây làm việc lâu dài với nhiều ưu đãi hậu hĩnh như làm việc ở du thuyền hay trên phi cơ riêng. Nhưng Jihoon chỉ nói với ông rằng hãy đến ison và uống thử một ly cocktail.
Tầm hơn chín giờ, Hyeonjoon bước ra từ nhà tắm, lau vội mái tóc đang ướt của mình, nhìn Wooje đang ngồi ở bàn học. Hyeonjoon mặc một chiếc áo sơ mi trắng đứng trước gương loay hoay với chiếc cà vạt. Hyeonjoon cảm thấy rất phiền phức vì làm ở quán bar trang trọng, không giống ở ison, cậu có thể chỉ mặc một chiếc áo thun và quần thể thao đơn giản.
"Để em giúp anh." Wooje bỏ bút xuống đi đến cạnh giúp Hyeonjoon thắt cà vạt, chiếc cà vạt màu đen đơn giản được Wooje khéo léo thắt chỉn chu.
"Đẹp trai quá luôn! Đi làm thế này chắc nhiều em đến tìm anh Hyeonjoon lắm đây." Wooje phủi phủi vạt áo Hyeonjoon rồi bĩu môi nhìn.
"Muốn theo không?" Hyeonjoon nhướng mày nhìn Wooje đối diện đang mân mê cà vạt của mình.
"Em theo làm gì đâu." Wooje đáp rồi quay lại bàn học, mặc kệ Hyeonjoon đang đứng đó nhe miệng cười.
"Đi làm đây, em Wooje rảnh thì lên chơi với anh Hyeonjoon nhé!"
"Cái đồ dở hơi này!" Wooje cầm lấy bút định ném cho đỡ tức nhưng xoay sang đã thấy Hyeonjoon cong chân chạy mất.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com