Chương 4.
Sanghyeok không kể cho người bạn tâm giao tri kỉ duy nhất của mình, Wangho, về những nỗi buồn của mình, bởi từ lâu cậu đã vùi lấp chúng vào ca từ, vào những nốt trầm bổng, nhiều đến nỗi ngột ngạt cả studio.
Quán ison được Sanghyeok lập ra ban đầu không phải là ison. Sanghyeok cũng ngờ nghệch, không biết ison nghĩa là gì, chỉ vì hôm đó đọc thấy cái tên này trên mạng, nghe bảo là sao chổi thế kỷ, nghe oai quá nên đặt thôi.
"Ủa thế ban đầu anh định đặt tên là gì?"
Siwoo, Minhyeong và thành viên bất đắc dĩ của quán được Sanghyeok dẫn về, Wangho, chúm tụm lại bàn tròn ở giữa quán chờ đợi câu trả lời từ Sanghyeok.
"Faker."
Cả đám ồ lên ngoài sự mong đợi của Sanghyeok, cậu trố mắt tròn xoe ngạc nhiên.
"Nghe bảnh thế, sao anh lại không để vậy?" Minhyung ý kiến.
"Wangho bảo không thích."
Sanghyeok trả lời tỉnh bơ, còn Wangho thì cười cười, còn định bảo là Sanghyeok sạo.
Jihoon từ quầy pha chế bước đến, đặt xuống giữa bàn ly cocktail được trải từ màu cam sang vàng, thành ly còn trang trí thêm lát cam, chưa gì cả bọn đã ngửi thấy mùi vị ngọt ngào.
"Hôm nay lại có món mới hả?" Wangho đưa mắt nhìn Jihoon.
Cả bọn cũng chuyển ánh nhìn từ ly cocktail sang khuôn mặt không mấy để tâm của Jihoon đầy bâng khuâng.
Jihoon chỉ gật đầu đáp lại mấy cặp mắt đang nhìn mình rồi quay vào trong quầy, vừa đi vừa tháo bỏ tạp dề.
Là ly cocktail thứ bao nhiêu, Jihoon cũng không rõ, chỉ biết rằng mỗi khi ôm lấy một nỗi niềm gì đó, cậu lại làm một ly cocktail để miêu tả về nó. Chua cay mặn ngọt, bao nhiêu mỹ vị trên đời, Jihoon dùng để miêu tả cho nỗi đau của mình, của riêng mình.
"Ảnh lại bị sao vậy?"
Minhyeong vừa dứt câu, Jihoon đã cầm chìa khoá xe từ quầy pha chế lượn qua cả bọn, thả giọng trầm bảo không cần đợi cửa, tiếng chuông ở cửa cũng vang lên như mọi khi. Tiếp theo đó là tiếng mô tô của Jihoon vọng lại từ xa. Sanghyeok điềm nhiên, không nói lời nào, cứ thế đi thẳng lên tầng trên.
"Ủa anh cũng đi luôn hỏ?" Wangho nói vọng rồi chạy vội theo khi Sanghyeok đã đi đến đầu cầu thang.
"Cocktail vàng cam, cam vàng." Sanghyeok lẩm bẩm.
Minhyeong, Siwoo còn lạ gì những con người có cung bậc cảm xúc bất thường như producer Sanghyeok và bartender Jihoon nữa. Cũng vì nội tâm được khai thác triệt để mà đã có biết bao nhiêu bài hát được ra đời từ studio của Sanghyeok và số ly cocktail gây thương nhớ không đếm xuể của Jihoon ở ison.
Wangho chỉ biết lắc đầu chịu thua. Sanghyeok giống như người máy bị lỗi lặp trình mỗi khi như thế.
Thật ra ai ở ison cũng có cho mình những cách giải tỏa cảm xúc và nuôi dưỡng cảm xúc khác nhau, dù vậy thì cuối cùng họ vẫn có chung một đáp án rằng buông bỏ hoặc níu giữ.
Nhưng chỉ riêng Hyeonjoon là không tìm ra cho mình đáp án chính xác, không rõ cậu đã nghiêm túc tìm chưa, hay mãi chạy trốn, chạy mãi, để rồi bị mắc kẹt ở giữa, buông không được, níu không xong.
"Hôm nay Hyeonjoon dẫn Wooje đi nộp hồ sơ mà đúng không?"
"Hai đứa nó đi từ sớm rồi."
-
Đại học quốc gia Seoul lớn hơn nhiều so với những gì mà Wooje tưởng tượng trong tâm trí mình suốt mấy đêm liền. Mấy bức ảnh trên mạng mà cậu xem được cũng không là gì so với cảnh vật đang hiện hữu trước mặt cậu. Mấy toà nhà cao vời vợi, khuôn viên trường rộng như quảng trường, cậu không rõ nên đi về phía nào cho đúng. Wooje đi trước Hyeonjoon một khoảng, cậu cứ nhìn hết bên này sang bên nọ, Hyeonjoon chầm chậm đi ở phía sau.
"Tớ nên vào toà nào đây?" Wooje quay đầu hỏi Hyeonjoon.
"Tôi không biết, đi mà tìm."
"Này, Hyeonjoon! Sao cậu lại nặng lời vậy? Cái gì cũng nói không biết. Thế cậu biết gì?" Vẻ điềm nhiên cọc cằn của Hyeonjoon làm Wooje phát cáu, cậu quát.
Những điều Hyeonjoon biết, chắc Wooje sẽ chẳng muốn biết đâu.
"Minhyung cũng học ở đây mà, sao không nhờ dẫn cậu đi, tôi có đi học đâu mà biết." Hyeonjoon đáp rồi quay ngoắt bỏ đi. Wooje biết mình lỡ lời, nhưng cũng không buồn đuổi theo, cậu đứng nhìn dáng lưng Hyeonjoon xa dần.
Hyeonjoon không thích bị người khác quát, mà Wooje cũng không có lý do gì để cáu gắt với Hyeonjoon, vì cậu không biết là thật. Nhưng Hyeonjoon không giận Wooje, cậu giận bản thân mình, giận số phận của mình.
"Cậu học trường nào, có học chung với tớ không, anh Sanghyeok nói bọn mình cách nhau không nhiều tuổi lắm."
Mấy lời Wooje nói cứ chạy trong đầu Hyeonjoon không ngừng, cậu dựa lưng vào gốc cây bạch đàn to ở một góc khuất trong khuôn viên trường, lấy trong túi áo khoác bao thuốc lá, cậu đốt lên một điếu, vẫn như mọi lần, nhìn nó từ từ để lại tàn dư sau đốm lửa đỏ.
Wooje tự mình tìm đến văn phòng nộp hồ sơ còn thiếu và xác nhận nhập học. Wooje là một trong những học sinh đứng đầu nên đãi ngộ rất tốt, bài luận cũng rất được quan tâm. Wooje trao đổi một chút với giáo viên hướng dẫn, nhận đồng phục rồi rời đi.
Wooje khẽ đóng cửa phòng, dạo bước dọc hành lang.
"Wooje!" Tiếng gọi vọng từ phía sau, Wooje theo phản xạ mà quay mặt nhìn.
"Anh Dohyeon?"
Dohyeon mặc áo sơ mi và quần tây, cà vạt được thắt chỉn chu, rất ra dáng học sinh kiểu mẫu, cậu niềm nở hỏi:" Minhyeong gọi bảo anh đón em, nhưng anh có việc nên trễ mất, em đã xong chưa, anh mời cà phê nhé?"
Dohyeon là khách quen của ison, cũng là tiền bối cùng khoa với Minhyung. Wooje và Dohyeon gặp nhau ở chuyến đi Iksan hai ngày một đêm, cũng chỉ nói chuyện với nhau đôi ba câu.
"Dạ em vừa xong cả rồi, không cần phiền anh thế đâu ạ." Wooje vẫy vẫy tay ngại ngùng từ chối.
"Uầy không phải ngại đâu." Dohyeon nói rồi nhanh chóng khoác vai Wooje đi xuống lầu. Wooje không giỏi nói lời từ chối.
Wooje dừng lại ở sảnh của toà A, bảo Dohyeon đợi mình một chút rồi lấy điện thoại từ trong túi áo gọi cho Hyeonjoon, bên kia đầu dây đáp lại chỉ là một hồi chuông kéo dài. Wooje kiên nhẫn, bấm gọi thêm vài lần, nhưng vẫn không có gì thay đổi.
Wooje bực lắm, bực vì nghĩ Hyeonjoon trẻ con.
Điếu thuốc trên tay Hyeonjoon tắt dần, cậu thả tàn dư xuống nền đất. Không khí ở đây không quen thuộc với Hyeonjoon chút nào, có lẽ vì lâu rồi cậu không đến trường, cũng không đến những nơi tràn ngập ánh sáng hy vọng như thế này. Nơi của cậu vốn là ison, là con phố sầm uất, là chợ lúc tan, là sông Hàn lúc một giờ sáng.
"Cậu hút thuốc à?" Wooje bước đến bên cạnh, mím chặt môi mình như có lỗi.
Hyeonjoon liếc nhìn Wooje không buồn đáp trả, cậu thả nốt đầu thuốc lá xuống, dùng chân giẫm lên như thường lệ.
"Tớ xin lỗi."
"Ờ, về được chưa?"
"Muốn cùng cậu đi ăn có được không? Tớ khao."
Hyeonjoon cười cười không trả lời, hai tay bỏ vào túi áo bỏ đi trước. Wooje thành người có lỗi, phải cong chân chạy theo, miệng còn liên tục kêu Hyeonjoon à tớ không cố ý.
Wooje không đi uống cà phê với Dohyeon vì biết Hyeonjoon đang ở đâu đó đợi mình, chắc chắn sẽ không bỏ mình mà về trước. Niềm tin của Wooje dành cho Hyeonjoon không biết hình thành từ đâu, từ khi nào, nhưng Hyeonjoon là điều gì đó rất chắc chắn, rất kiên định trong lòng Wooje.
"Cậu muốn ăn gì?" Wooje ngồi đối diện Hyeonjoon ở một bàn ăn hai người trong góc khuất của quán ăn nhỏ. Cậu nhìn đi nhìn lại thực đơn quán mà chẳng biết nên gọi gì, vốn dĩ cũng không biết khẩu vị Hyeonjoon ra sao. Hai đứa đi bộ quanh khu trường đại học, thấy quán ổn áp nên cứ vào đã.
"Tuỳ cậu."
"Này, sao một chút chính kiến anh cũng không có vậy?"
Wooje hạ thực đơn xuống, đưa gương mặt khinh bỉ ra hỏi Hyeonjoon.
Nếu không phải là Wooje, chắc chắn Hyeonjoon sẽ cho một đấm, bộ dạng cậu lúc này trông ghét lắm. Nhưng Hyeonjoon lại cười cười vì chữ anh trong vô thức của Wooje.
"Dì ơi, con gọi hai phần cơm cuộn, một phần bánh gạo phô mai, thêm hai phần gà sốt tương, hai coca luôn ạ!"
Hyeonjoon nói một hơi dài không vấp lấy một chữ, rồi nhướng mày khiêu khích Wooje. Nhưng Wooje cũng không vừa, chồm người về phía Hyeonjoon, làm cậu bất giác giật mình, nhưng cũng không rụt người lại. Khoảng cách mắt của hai người, còn chưa cách nhau đến mười centimet.
"Tớ lấy đôi đũa, làm gì căng." Wooje nhếch môi nói.
Hyeonjoon cười cười đắc ý.
"Cậu thích hơn thua với người khác quá ha?"
"Ai mà thèm hơn thua với anh."
Hyeonjoon không thèm trả lời, vì cậu thấy Wooje trẻ con lắm, nếu cậu đáp lại thì Wooje chắc chắn sẽ không chịu thua.
"Nè, cho đó, nhìn mặt khó ưa quá đi mất." Wooje đưa cho Hyeonjoon đôi đũa và chiếc muỗng mà mình đã cẩn thận lau sạch.
"Cho người ta mà nói vậy đó hả?"
"Chẳng lẽ giờ phải bảo, anh Hyeonjoon ơi, em lau sẵn đũa muỗng cho anh rồi nè, cậu cầm lấy nhé!"
Hyeonjoon không nói lời nào cứ nhìn Wooje huyên thuyên rồi nhếch mép cười mãi.
"Cười thì cười ha ha ha cho lớn vào, sợ hết đẹp trai à?"
"Thôi nha."
Wooje cười hì hì. Bây giờ trong danh sách những việc Wooje thích làm, có thêm một gạch đầu dòng mới, chính là chọc ghẹo Hyeonjoon.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com