Ryu Minseok luôn hướng về phía trước, còn Lee Minhyung thì luôn hướng về Ryu Minseok. Lee Minhyung từng nói hắn có rất nhiều ước mơ, trong đó có Ryu Minseok. Ryu Minseok chính là ước mơ của Lee Minhyung, chính là tín ngưỡng của Lee Minhyung. Cái gì mà không có tình yêu sét đánh chứ, Lee Minhyung đối với Ryu Minseok chính là tình yêu sét đánh. Thể loại: đường trộn thủy tinh, HE…
"Hoonie nè, hay mình tìm cách để bố cậu và ba tớ về cùng một nhà đi.""Ý hay đấy. Tớ muốn ăn bánh cũng rất tiện." "Quyết định vậy đi ha! Bố cậu là bố lớn, ba tớ sẽ là ba nhỏ. Và rồi chúng ta sẽ được ở cùng một nhà với nhau.""Được!" HaAn.TÁC PHẨM CHỈ ĐƯỢC ĐĂNG DUY NHẤT TRÊN TÀI KHOẢN @haankookcaine CỦA WATTPAD!!! LÀM ƠN ĐỪNG ĐỌC LẬU NỮA!!!201029: #1 taekook ♡210202: #1 vkook ♡220627: 1M view ♡…
Tác giả: Tiểu Đào ĐàoThể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Hệ thống,Trạng thái: Hoàn ThànhMình là người REUP để đọc offline❤️Có SỬA lỗi vặt trong truyện.GIỚI THIỆU TRUYỆN[Hệ Thống] : Sắc Nữ - Tiểu Đào ĐàoĐộ dài: 479 Chương (Đã Hoàn Thành)Giới thiệu truyện ngôn tình pha chút yếu tố xuyên không này:Huyên Huyên tỉnh lại, phát hiện mình đang ở trong bệnh viện. Cô nhớ rằng bản thân mình rơi từ tầng 16 xuống, tại sao vẫn còn sống?Cô nhớ rất rõ, Đêm đó là sinh nhật lần thứ 25 của cô. Cô định giành cả thanh xuân này dành tặng cho Hạ vũ, người con trai cô yêu thương nhất.Trên tay Huyên Huyên cầm bánh kem, chuẩn bị đẩy cửa vào, âm thanh người con trai đang cười cợt cùng ai đó vang lên. Xoắn suýt từng dây thần kinh não Của cô." Mặc Nhiên à! Anh chỉ yêu mình em thôi! Cái người Huyên Huyên kia cả thân thể như cây củi khô. Mông không có ngực càng không, quen nhau 5 năm mà chỉ cho anh nắm tay.Cô ta không giống như em, xinh đẹp lại biết cách chiều chuộng anh . Toàn thân cái gì cũng tốt hơn cô ta, anh chỉ yêu mình em thôi Mặc Nhiên. Làm hiệp nữa nào." Ghét anh quá, để Huyên Huyên mà nghe anh nói lúc này, cô ta đau lòng chết thôi." em lo lắng cái gì!? Hôm nay cô ta không về đâu, nghe anh chiều thêm một hiệp nữa đi.Huyên Huyên, nghe được những lời mà người con trai cô yêu nhất nói về cô như vậy. Còn đang đè dưới thân là cấp dưới của cô Mặc Nhiên. Cô đau lòng không dám đẩy cánh cửa kia ra.Chỉ biết ôm mặt khóc chạy ra ban công, hét thật lớn....chỉ muốn tâm trạng tốt hơn chút. Có thể do cô bất cẩn dùng sức hơi lớn ngã về phía tr…
Trước mặt cô là vực thẳm, không thấy đáy, chỉ có những bàn tay vô hình từ màn đêm vươn lên. Orange biết đó chỉ là ảo giác của bản thân, những bàn tay vô hình tượng trưng cho tội lỗi, và vực thẳm thì đại diện cho hình phạt. Giấc mơ này xuất phát từ chính những nuối tiếc chất chồng trong cô. Có lẽ chính cô cũng không còn nhớ rõ đã bao nhiêu lần mình ước "giá mà" nữa, tất cả những ân hận đó giờ đây chỉ gói gọn lại trong hai chữ "rất nhiều".Tỉ như, đứng trước bờ vực này, có "rất nhiều" lí do để cô nhảy xuống.Nhưng, ai ngu mà nhảy chứ?..[HP]Chia thành 2 quyển do giới hạn watt chỉ tới chương 200.…