Không đề
Trong phòng kế hoạch của công ty X, Mile đang bị quản lý mắng lần thứ 10 trong ngày vì bản báo cáo đầy lỗi sai ngớ ngẩn dù đã được sửa đi sửa lại. Nguyên nhân của sự mất tập trung này phải kể đến sự biến động vào một tháng trước.
Mile vốn là nhân viên lâu năm ở phòng kế hoạch. Dù công ty có thay đổi bao nhiêu nhân sự thì Mile vẫn luôn ngày đêm phấn đấu để được thăng chức lên trưởng nhóm. Những tưởng đợt thăng chức vừa rồi anh sẽ được đề bạt vì những người còn lại toàn những nhân viên vừa mới vào chưa có kinh nghiệm, Mile bàng hoàng khi thấy chức trưởng nhóm của mình được trao cho Apo Nattawin, một nhân viên xuất sắc của phòng kinh doanh vừa được chuyển qua, còn Mile phải đảm đương vị trí phó nhóm. Tiếc cho một kịch bản đẹp, Mile ghi hận và quyết định sẽ trở thành một bà mẹ chồng khó ở để Apo kia nhanh chóng chuyển đi trong khi người còn lại thì không hay biết gì.
Kế hoạch đầu tiên, ma cũ Mile Phakphum đặc biệt đến sớm một tuần liền chỉ để canh người kia đi trễ, chỉ cần đi trễ một giây thôi thì Mile sẽ nhân cơ hội để than phiền anh ta với cấp trên. Nhưng mỗi ngày anh đến làm đều thấy Apo đi từ phía sau đến chào anh bằng một ly cà phê sáng. Mile không hề nản chí, mỗi lần họp đều tìm cớ để chê bài thuyết trình của Apo và những đóng góp của cậu, nhưng chưa kịp vỗ ngực tự đắc thì hay Apo kịp trả lời thì quản lý đã phản biện lại hết những điểm Mile vừa đưa ra. Mile mặt mày đen xì nhìn qua Apo đang ngơ ngác mà lòng đau như cắt.
Chết tiệt thật, cả một tháng nay những kế hoạch của anh đều thất bại, Mile chấp nhận sự thật và buồn bã mở file báo cáo ra chỉnh sửa lại thì đột nhiên hai cánh tay từ đằng sau đột nhiên vút đến rồi chống lên bàn Mile, giam anh ở giữa. Mile giật mình nhưng không thể quay lại vì hai chân người kia áp sát vào ghế từ đằng sau khiến không gian quá hẹp để quay. Một hơi thở phả vào tai khiến Mile rùng mình và Mile nhận ra Apo đang áp một bên má của anh ta rất sát vào mặt mình
"Phó nhóm vẫn đang làm báo cáo chăm chỉ nhỉ? Cần tôi giúp gì không?"
Giọng nói của Apo nói nhỏ nhẹ khiến Mile đỏ mặt, một cảm xúc lạ dâng lên trong người anh khi anh nghĩ về khoảng cách giữa hai người. Mile hít một hơi để bình tĩnh rồi trả lời.
"Tôi tự làm được, cảm ơn trưởng nhóm đã quan tâm. Giờ anh có thể tránh ra để tôi làm việc được không?"
Apo cười khúc khích, rút người ra nhưng khi miệng anh đến bên cái tai đỏ chót kia thì ngưng lại
"Được thôi, nhưng đừng tỏ vẻ xa cách với tôi như thế, tôi buồn đấy, phó nhóm"
Hơi thở của Apo phả vào tai Mile, nơi vốn nhạy cảm. Mile chợt nhớ lại lúc những bạn tình trước trêu đùa bằng cách thở hổn hển và rên rỉ cạnh tai anh, khiến Mile run rẩy rồi bắn ra. Chết mất, tại sao Mile lại nghĩ đến những chuyện này khi Apo làm như thế vậy? Apo đã đi khuất dạng từ lâu nhưng Mile vẫn mãi chưa hoàn hồn lại.
Một khoảng thời gian ngắn sau cả nhóm được giao một dự án lớn và Mile phải tăng ca liên tục. Cả hai đã trò chuyện với nhau nhiều hơn sau những buổi cà phê giữa giờ vì Apo luôn bắt chuyện với anh và dù ghét cậu ta thì Mile vẫn luôn là một người lịch sự. Dù không muốn thừa nhận nhưng có vẻ Mile đã cho chuyện hận thù vào dĩ vãng vì thật ra Apo là một người thân thiện, khi làm việc cậu ấy luôn cho mọi người thấy khả năng quản lý và kĩ năng của cậu ấy. Nhìn chung thì cậu ấy là một người đồng nghiệp tuyệt vời và dù có là đàn anh hay có nhiều kinh nghiệm hơn cậu ấy thì Mile vẫn luôn để ý và học hỏi thêm từ những kĩ năng quan trong đến những điều nhỏ nhặt của cậu ấy.
Hôm nay là ngày cuối cùng của dự án, đa số mọi người đã nộp phần của mình đúng hạn và nhanh chóng thu dọn đồ đạc đi về ngay sau giờ tan sở để tự thưởng sau một thời gian tăng ca dài. Chỉ riêng Mile và Apo phải ở lại thêm một buổi để kiểm tra toàn bộ dự án một lần nữa để báo cáo với quản lý vào ngày mai. Mile ngáp lớn, tỏ ra mệt mỏi hẳn khi đến phần cuối cùng. Có vẻ như cơn buồn ngủ kéo dài đã đánh thắng chế độ 3 ly cà phê một ngày của anh. Mile cứ như thế mà thiếp đi khi nào không hay.
Khi Apo hoàn thành công việc và đóng laptop lại cũng là lúc đồng hồ điểm hai giờ sáng. Cậu thu dọn, ra thang máy để tan ca thì chợt thấy phòng của người còn lại vẫn sáng đèn. Apo ghé xem thử thì thấy tên này đã sớm ngủ không biết trời trăng gì rồi.
"Có vẻ là phó nhóm của chúng ta đã rất mệt rồi nhỉ?"
Apo cười vui vẻ một cái rồi giúp Mile hoàn thành nốt phần cuối cùng, lấy cái áo vest được vắt ở lưng ghế bên cạnh đắp lên người Mile rồi chợt chững lại. Bây giờ là ban đêm, không có ai, người trước mặt đã ngủ rất say, sẽ không biết.
"Ngủ ngon phó nhóm của em"
Apo cúi người xuống, hôn nhẹ lên gò má của Mile.
Nhưng có một điều mà Apo không tính được là ngoài cậu thì có một người khác cũng đỏ mặt đến mức sắp nổ tung. Khi Apo đã khuất bóng, người tưởng như đang ngủ mở mắt dậy, có lẽ tối nay Mile cần thêm một ly cà phê nữa.
Sau nụ hôn đó, anh vẫn luôn tự hỏi là bản thân mình có thích cậu ấy không? Và câu trả lời là có một chút rung động nhưng Mile vẫn đang thich Apo như một người đồng nghiệp hơn. Mile chưa từng tiếp xúc với cậu ấy ngoài đời, ý Mile ở đây là anh chưa bao giờ gặp Apo Nattawin khi cậu ấy là một người bình thường chứ không phải là một trưởng nhóm Apo Nattawin. Nhưng bản thân Mile lại muốn cho mình một cơ hội.
Mile là một người độc thân lâu năm. Mile nhìn qua bàn làm việc đối diện. Đó là chỗ của chị Nita, chị ấy cũng giống như Mile, độc thân. Mile ngưỡng mộ chị ấy vì đã tìm thấy lối sống phù hợp vì khi suy nghĩ lại và uống thêm một ngụm cà phê, Mile chợt nhận ra là họ không hề giống nhau. Sau khi công việc xong xuôi, chị Nita luôn hưởng thụ cuộc sống một mình một cách thoải mái, đồng nghĩa với việc sống độc thân không khiến chị ấy trở nên cô đơn. Mile cũng từng nghĩ rằng bản thân thích ở một mình. Nhưng khi sự bận rộn của công việc không còn ở đó, bản thân cũng không có quá nhiều mối quan hệ thân thiết, thì Mile một mình ở đây, nhấm nháp ly cà phê trước khi trời sáng hẳn.
Sau hôm đó tần suất Mile và Apo gặp hay nói chuyện với nhau ít đi, đúng hơn là do Mile. Apo thấy Mile nỗ lực tránh né mình, đến độ chỉ cần có tiếng bước chân của cậu là Mile đã mất dạng, thì liền lo sợ việc xấu cậu làm đã bị phát hiện. Ngoài việc đó ra, cả phòng kinh doanh còn bị anh doạ sợ vì không biết chuyện gì đã khiến Mile luôn điên cuồng làm việc lại tan ca sớm.
Một tuần sau, Apo quyết định hẹn Mile nói rõ chuyện này, cậu không muốn vì cậu mà làm ảnh hưởng cả mọi người, nhất là Mile. Tin nhắn vừa được gửi qua đã được người kia xem.
Mile học trưởng: Được thôi, vậy tối mai ở nhà hàng X được không? Tôi cũng đang dự định mời cậu ra ngoài một bữa.
Mile nhìn màn hình tin nhắn và thấy cậu ấy trả lời lại ngay tức thì cũng bất ngờ. Ngoài giờ làm cậu ấy cũng năng suất như vậy sao?
A-người đã hôn tôi-Po: Được thôi, vậy tan làm chúng ta sẽ cùng đi xe taxi đến đó nhé. Hẹn gặp lại.
Hai người đang ngồi nhìn nhau và bầu không khí dần trở nên kì quặc và gượng gạo cho đến khi Apo lên tiếng trước.
"Này, tôi nghĩ có lẽ anh đã biết, vậy hãy đối diện chuyện này như hai người trưởng thành được không? Tôi thích anh, thú thật là thích từ lâu rồi và mãi đến giờ mới có cơ hội gần gũi với anh nên tôi hơi kích động. Nếu điều đó doạ anh sợ, tôi xin lỗi và chúng ta có thể tạm dừng chuyện này ở đây, tôi không muốn vì mình mà mọi người không thoải mái, nhất là anh."
"Ừm, vậy thì thẳng thắn nhé, tôi không ghét bỏ gì xu hướng tính dục của cậu, ban đầu tôi không thích cậu chỉ vì cậu được làm trưởng nhóm còn tôi thì không. Điều thứ hai là thật sự thì tôi chưa có tình cảm cho cậu,vì tôi chỉ biết cậu như thế nào trong công việc."
"Vậy câu trả lời là 'chưa' à? Ý anh là sao?"
"Ý tôi là hiện tại, sau khi suy nghĩ rất nhiều và dành thêm một tuần để trải nghiệm cuộc sống độc thân, tôi nghĩ là tôi cần một người ở bên để cùng san sẻ, hưởng thụ, nói chung là sống. Nên tôi muốn thử với cậu. Nhưng chúng ta sẽ không yêu luôn, đó là lý do tôi trả lời là 'chưa'. Tôi muốn làm quen cậu trước. Tôi muốn Mile Phakphum sẽ được làm quen với Apo Nattawin sau lúc 6 giờ tối."
Đến lúc này Apo chỉ muốn nhào qua và cắn người đối diện một cái, vì anh ta dễ thương quá.
"Tôi sẽ đồng ý với một điều kiện, đó là chúng ta hãy bắt đầu gọi nhau là anh với em, được chứ?"
Mile cười rạng rỡ, nụ cười làm tim Apo hẫng một nhịp
"Được thôi, anh cũng có thể gọi em bằng 'bé' đó Apo"
Apo vờ như buồn nôn và họ cùng cười, tiếng trò chuyện hoà vào trong tiếng ồn của quán ăn.
Vài tháng sau, ở phòng kế hoạch của công ty X, chị Nita, người đang chăm chú sửa lại ý tưởng của mình sau buổi họp, bị trưởng nhóm Apo làm cho giật mình vì khi cậu ấy đưa tài liệu cần xử lý cho chị, chị đã phát hiện ra tên trưởng nhóm trẻ tuổi này đeo nhẫn ở ngón áp út. Thế là cả phòng kế hoạch liền nháo nhào vây quanh Apo vào giờ trưa. Cậu bị cả phòng gặng hỏi thì cũng chỉ cười cho qua chuyện, đồng thời cũng lườm mắt qua tên nào đang giả ngơ ăn trưa.
"Ơ Mile, tay em cũng đeo nhẫn nè, vậy là tháng này chị Nita của em phải dự hai cái đám cưới ư?"
Không qua được mắt chị ta, Mile miệng cũng cứng đơ khi cả phòng dồn lại mình còn Apo thì tranh thủ đi lấy thêm một cốc cà phê nữa trước khi tại bị mọi người vây quanh.
"Thật ra thì hai cái đám cưới chị phải đi nó là chung một cái ấy ạ"
Thế là thật không may cho Apo, chưa kịp trốn đi đã bị bắt lại. Cuối cùng thì không có thêm ly cà phê nào được pha trong hôm nay.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com