ba
4.
Mười giờ tối, Moon Hyeonjoon quay về phòng ngủ, anh lười thu dọn phòng ngủ cho khách nên Lee Minhyung ngủ trên sô pha ở tầng một, tiện thể trấn thủ phòng khách luôn.
Có lẽ do thần kinh căng thẳng thời gian dài, vừa đặt lưng xuống giường, Moon Hyeonjoon đã chìm vào giấc ngủ. Nhưng chưa ngủ được bao lâu, anh đã bị tiếng mở cửa đánh thức.
Vẫn là tiếng mở cửa quen thuộc ấy, cửa gỗ bị đẩy vào từ từ rồi bất ngờ đóng sập lại, khóa kim loại tra vào ổ vang lên một tiếng "cạch".
Cửa bị khóa trái.
Moon Hyeonjoon biết là ai đến, anh muốn mở mắt nhưng không hiểu sao đầu óc nặng trịch, hai mí mắt cứ dính chặt không thể nào tách ra được.
Nhiệt độ trong phòng dần dần tăng lên, vầng trán Moon Hyeonjoon đã lấm tấm mồ hôi, mí mắt nóng ran như bị lửa thiêu đốt. Trong lúc đầu óc mơ hồ, Hyeonjoon nghe thấy bên tai có tiếng bước chân, người đến dừng lại ở đầu giường, đứng yên bất động.
Một lúc sau, tiếng quần áo sột soạt vang lên, có lẽ là người vẫn đứng yên nãy giờ đột ngột cúi xuống. Hyeonjoon cảm nhận được một bàn tay vén những sợi tóc mái đang chọc vào mi mắt mình lên, đầu ngón tay lành lạnh lướt qua trán, như một cơn mưa bóng mây vội vã chạy qua giữa ngày hè nóng bức, mang đến một chút không khí mát lành nhưng vẫn chẳng đủ để khỏa lấp hết nóng nực.
Đầu xuân, trời vẫn còn lạnh, chăn gối lại như bức tường lửa vây quanh khiến người nằm trên giường không ngừng đổ mồ hôi. Moon Hyeonjoon nghiêng đầu theo hướng bàn tay kia rời đi, hi vọng có thêm một cơn gió cuốn đi cảm giác nóng bức này. Bàn tay kia đã rời đi hẳn, không đuổi kịp thứ muốn có, Moon Hyeonjoon dù đang mê man vẫn bất mãn nhíu mày, cổ họng phát ra vài tiếng hậm hực không vừa lòng.
Nhưng tiếng hậm hực bất mãn vừa mới dứt, Moon Hyeonjoon đã lại cảm thấy một cơn gió khác thổi đến. Cơn gió mang theo hơi thở lành lạnh ẩm ướt lướt qua bờ môi, đến khi cảm nhận được cả khoang miệng mình là cảm giác ướt át mát lạnh, bộ não của Moon Hyeonjoon rốt cuộc mới réo chuông cảnh báo gọi chính chủ dậy. Trung khu thần kinh hò hét inh ỏi rằng, Moon Hyeonjoon ơi mày bị ma cưỡng hôn kìa, cuối cùng cũng dọa cho chính chủ sợ đến mức giật mình mở mắt.
Moon Hyeonjoon vừa mở mắt ra đã thấy một người đang cúi xuống nhìn mình, trong phòng không có ánh sáng, gương mặt người kia hoàn toàn khuất trong bóng tối, chỉ có mái tóc rũ xuống hiện ra dưới ánh trăng. Moon Hyeonjoon nhìn thấy đám tóc kia, suýt nữa bị doạ sợ đến mức ngất xỉu nhắm mắt mê man tiếp.
Anh dùng hết sức lực bình sinh giữ cho đầu óc tỉnh táo, theo phán đoán của anh, "người" này chính là con ma tác oai tác quái trong nhà mình mấy ngày nay. Trước đây dù nó hiện hình cũng chỉ có một cái bóng mờ nhạt đứng ở cửa không làm gì, không biết tại sao hôm nay lại đến gần thế này, đã thế còn dám nhân lúc mình ngủ say dở trò đồi bại. Moon Hyeonjoon càng nghĩ càng tức, đang định mở miệng gọi Lee Minhyung lên xử lý con ma to gan này thì phía đối diện đột nhiên lên tiếng.
"Anh tỉnh rồi à?"
Moon Hyeonjoon trợn tròn mắt, hoá ra con ma này còn biết nói chuyện nữa à?
Ngay sau đó, hai mắt Moon Hyeonjoon càng trợn tròn hơn nữa, vì con ma kia nói xong liền mỉm cười rồi lại cúi xuống hôn anh.
Mẹ kiếp! Hóa ra là một con ma háo sắc!
Moon Hyeonjoon chửi toáng lên, tức đến mức quên cả sợ, tay nhanh hơn não vùng lên túm ma háo sắc đè xuống giường. Một tay Moon Hyeonjoon nhấn vai nó, tay còn lại đã nắm thành nắm đấm vung lên, chuẩn bị cho nó một cú đấm.
Hơn hai chục năm cuộc đời, Moon Hyeonjoon chưa từng đấm ai, cũng tự đặt ra quy tắc không đánh phụ nữ, nhưng ma thì không phân nam nữ, đã thế còn là một con ma háo sắc láo toét, cứ đấm đã rồi tính sau.
Nhưng nắm tay Moon Hyeonjoon bị tiếng cười trong trẻo chặn lại giữa không trung. Ma háo sắc không phản kháng, nó nằm đó cười híp cả mắt.
Lúc này Moon Hyeonjoon mới nhìn rõ bộ dạng của "người" kia.
Vì thay đổi vị trí, cả người Moon Hyeonjoon hoàn toàn chìm vào bóng tối, còn "người" kia giờ đã được bao bọc trong ánh trăng. Mái tóc đen nhánh tán loạn trên gối, tóc mái lòa xòa trước trán, vài sợi tóc dài qua mắt nhưng vẫn không che được đồng tử màu nâu lấp lánh như ngọc. Khuôn mặt trắng trẻo dưới ánh trăng như được tráng một lớp men, vừa trong trẻo vừa tinh xảo tựa một món đồ sứ.
Moon Hyeonjoon thầm nghĩ. Hóa ra là một con ma xinh đẹp!
Ma xinh đẹp thấy Moon Hyeonjoon hóa đá không nói gì, vươn tay đẩy đẩy cánh tay đang đè vai mình ra. Đẩy một hồi vẫn không thấy pho tượng kia có ý định buông tay, ma xinh đẹp nhíu mày nói. "Đau!"
Moon Hyeonjoon lúc này mới giật mình, hồn về với xác, vội vàng bò dậy ngồi tít về phía một góc giường.
Moon Hyeonjoon nhìn ma xinh đẹp ngồi dậy, xoa xoa bả vai đau nhức vì bị đè, tự hỏi ma mà cũng biết đau à?
Moon Hyeonjoon không nói gì, chỉ ngồi ở góc giường nhìn ma xinh đẹp. Ma xinh đẹp cũng nhìn lại Moon Hyeonjoon, nhìn một lúc lại cười tít mắt, cười đến mức Moon Hyeonjoon thấy ngại.
Anh đưa tay lên gãi gãi sống mũi, hỏi. "Cười gì?"
Ma xinh đẹp lại cười, tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông đồng, còn lời ma xinh đẹp nói ra thì chính là một quả chuông đồng rơi xuống đè Moon Hyeonjoon tắc thở.
Ma xinh đẹp nói. "Em thích anh."
Moon Hyeonjoon giật mình, nhảy lên như gắn hai chiếc lò xo cỡ bự dưới chân, nhưng vì chân què nên chưa bay được bao xa đã ngã lăn ra sàn nhà. Ma xinh đẹp thấy Hyeonjoon bị ngã, vội vàng xuống giường định đỡ anh dậy.
Moon Hyeonjoon lập tức ngăn lại. "Đừng đừng đừng! Đứng yên đó, đừng qua đây!"
Gương mặt ma xinh đẹp viết rõ bốn chữ "không hiểu tại sao", nhưng vẫn đứng yên tại chỗ. Lúc này Moon Hyeonjoon mới để ý đến quần áo của người nọ, cậu không mặc quần áo của người hiện đại bình thường mà mặc Hàn phục, đạo bào khoác ngoài có vẻ hơi rộng, vạt áo chấm xuống đến sàn nhà.
Moon Hyeonjoon chật vật ngồi dậy, liếc nhìn gương mặt ma xinh đẹp, anh quyết định ăn nói lịch sự một chút. "Cậu có biết tự ý đột nhập vào nhà người khác khi chưa có sự cho phép là phạm pháp không?"
Ma xinh đẹp nghiêng đầu im lặng một lúc như thể đang ngẫm nghĩ, cuối cùng gật đầu một cái.
Hóa ra là một con ma biết điều. Moon Hyeonjoon đột nhiên cảm thấy mình có thể dùng lời nói giải quyết vấn đề.
"Thế tại sao cậu không hỏi ý kiến tôi mà đã tự tiện ra ra vào vào nhà tôi như thế?" Moon Hyeonjoon vận dụng diễn xuất bẩm sinh, trưng ra một vẻ mặt nghiêm túc.
Ma xinh đẹp lại im lặng một lúc, rồi cậu đột ngột tiến về phía trước vài bước, ngồi xuống trước mặt Moon Hyeonjoon.
Cậu dùng giọng nói trong trẻo không kém tiếng cười của mình khi nãy, hồn nhiên đáp. "Vì em thích anh."
Moon Hyeonjoon suýt nữa hộc máu lăn quay ra ngay tại chỗ. Những tưởng con ma này biết nói lý lẽ, vậy thì anh còn nói chuyện một cách tử tế được, nhưng câu trả lời vô lý này khiến Hyeonjoon không biết phải nói gì tiếp, anh bắt đầu cuống lên.
"Không được!"
"Cái gì không được cơ?" Ma xinh đẹp vẫn rất hồn nhiên hỏi.
"Thích tôi! Cậu không được thích tôi."
"Tại sao?" Ma xinh đẹp xụ mặt.
Moon Hyeonjoon bị chặn cứng họng. Anh cũng không có quyền bắt người khác không thích mình, nhưng đâm lao phải theo lao, giờ mà bảo thế cậu cứ thích tôi đi thì còn lâu con ma này mới buông tha anh. Moon Hyeonjoon lại gấp như ngồi trên đống lửa, vắt óc để nghĩ ra một lý do tại sao người ta không được thích mình.
"Tại vì tôi không thích cậu. Tôi còn không biết cậu là ai nữa kìa."
Ma xinh đẹp nghe vậy, cúi đầu tự lẩm bẩm một mình. Moon Hyeonjoon không nghe rõ, nhưng hình như cậu lặp lại câu "anh ấy không biết mình là ai" mấy lần.
Moon Hyeonjoon tưởng lời mình vừa nói có tác dụng, nào ngờ ma xinh đẹp tự lẩm bẩm xong thì lại ngẩng đầu lên, vô cùng tràn đầy tự tin nói: "Nhưng em biết anh."
Moon Hyeonjoon thầm nghĩ, giờ ra đường cứ đi một đoạn là lại có một tấm biển quảng cáo của tôi, cậu biết tôi là ai cũng không có gì kì lạ.
"Em biết anh, chúng ta làm quen lại từ đầu là được."
Hóa ra thật sự là một con ma háo sắc vô lý!
Moon Hyeonjoon không nhịn nữa, giọng nói cũng bắt đầu cao lên. "Làm quen cái gì? Làm quen xong rồi sao nữa? Để cậu tiếp tục tự tiện ra vào nhà tôi, hôm nào cũng phá giấc ngủ của tôi à?"
Ma xinh đẹp túm lấy cánh tay Hyeonjoon. "Em không cố tình phá giấc ngủ của anh, từ sau em không làm thế nữa. Em cũng sẽ không tự tiện ra vào nhà anh nữa."
Moon Hyeonjoon thấy ma xinh đẹp đã chịu nói tiếng người, vội vàng đưa ra phán quyết cuối cùng. "Cậu tự nói rồi đấy nhé. Từ sau đừng có xông vào nhà tôi nữa, tránh xa tôi ra."
"Em thích anh." Ma xinh đẹp không thèm để ý đến lời phán quyết của chủ nhà, tiếp tục tiết mục tỏ tình đang dang dở.
Moon Hyeonjoon cảm thấy vô cùng đau đầu.
"Tôi biết rồi, tôi biết là cậu thích tôi rồi. Cám ơn! Tôi cũng thích cái mặt của mình lắm. Nói xong rồi thì mau ra khỏi nhà tôi, tôi còn phải đi ngủ." Moon Hyeonjoon nói đoạn, chống tay đứng dậy.
"Em thích anh, còn muốn thành hôn với anh nữa." Ma xinh đẹp cũng đứng dậy, theo sát sau lưng Hyeonjoon.
Moon Hyeonjoon quay đầu lại, không nói gì mà chỉ trừng mắt nhìn cậu. Anh tin rằng cái trừng mắt này có thể biểu đạt toàn bộ sự tức giận và cạn lời của mình lúc này.
"À à... Bây giờ hình như người ta không nói thế." Ma xinh đẹp suy nghĩ một chút rồi sửa lại lời mình nói. "Em muốn kết hôn với anh."
Moon Hyeonjoon lắc đầu. "Vô ích thôi, Đại Hàn Dân Quốc vẫn chưa hợp pháp hoá hôn nhân đồng giới."
Nhưng ma quỷ đâu quan tâm đến luật pháp hiện hành. "Không sao, chỉ cần anh đồng ý là được."
Moon Hyeonjoon quay hẳn người lại, túm vai ma xinh đẹp để cậu đối mặt với mình.
"Nghe tôi nói này. Dù cậu có thích tôi thế nào đi chăng nữa cũng vô dụng. Tôi không thích cậu. Mà nếu tôi thích cậu thì chúng ta cũng không thể đến với nhau được. Chúng ta không cùng một thế giới. Cậu là ma, tôi là người. Chúng ta âm dương cách biệt."
Gương mặt ma xinh đẹp đột ngột biến sắc.
Chúng ta âm dương cách biệt.
Âm dương cách biệt.
Moon Hyeonjoon cảm nhận được bờ vai trong tay mình bắt đầu run lên, người trước mặt dường như không khống chế được bản thân, miệng liên tục lẩm bẩm lặp lại những lời Hyeonjoon vừa nói. Đồ đạc trong phòng bắt đầu rơi đổ xuống sàn, Moon Hyeonjoon không biết tại sao đột nhiên cậu lại phát điên thế này, chỉ đành dùng sức giữ vai cậu lại.
"Cậu sao thế? Bình tĩnh, cậu bình tĩnh một chút, có gì chúng ta từ từ nói."
Ma xinh đẹp chìm vào những suy nghĩ của bản thân mình, không hề nghe thấy lời Hyeonjoon nói, thân thể run rẩy càng lúc càng kịch liệt hơn. Hyeonjoon muốn đè vai cậu xuống, bảo cậu bình tĩnh lại, nhưng cảm giác bỏng rát ở lòng bàn tay khiến anh không kìm được mà rụt tay về.
Hyeonjoon nhìn lòng bàn tay mình, không hiểu sao lại vừa rát vừa đỏ. Anh ngẩng lên nhìn người trước mặt, lập tức tìm được nguyên nhân.
Tay áo người nọ bén lửa, ngọn lửa theo đường may leo lên trên, đã lan đến đầu vai cậu. Moon Hyeonjoon sợ đến mức đình chỉ đại não, đứng như trời trồng nhìn cánh tay trắng nõn của người trước mặt xém lửa rồi chuyển sang đen thui như than củi.
Trong phòng không bật điện nhưng trước mắt Hyeonjoon, mọi thứ vẫn sáng rực rõ ràng, những sợi dây đỏ và chuông mà Lee Minhyung giăng khắp phòng không hiểu tại sao giờ mới hiện lên, bắt đầu bị lửa cắn nuốt từng chút một. Ma xinh đẹp vẫn đứng trước mặt Hyeonjoon, lửa đã lan đến trước ngực cậu, chỉ còn gương mặt cậu là vẫn còn toàn vẹn bình thường. Nhưng chỉ qua vài cái chớp mắt, lửa đã bén lên đến cổ cậu. Moon Hyeonjoon như bị đóng đinh tại chỗ, chỉ biết trơ mắt nhìn lửa dần dần bò lên, từng mảng da bị thiêu cháy rơi khỏi gương mặt kia.
Không hiểu tại sao, Moon Hyeonjoon bỗng nhiên thấy tim mình thắt lại.
Anh không tự chủ được muốn tiến lên dập tắt ngọn lửa kia, nhưng chỉ vừa mới nhấc chân lên đã chạm vào sợi dây đỏ giăng trước mặt. Vai Hyeonjoon va phải sợi dây đang bừng bừng lửa cháy, một chiếc chuông nhỏ treo trên sợi dây rung lên, bên tai anh đột ngột vang lên tiếng chuông đồng lanh lảnh.
Ma xinh đẹp giật mình, lúc này mới nhận ra Moon Hyeonjoon đang ôm bờ vai bị bỏng nhìn mình. Cậu lắc đầu, tiến lên định nói gì đó nhưng bàn tay vừa giơ lên đã rụt lại.
Cậu sợ lại làm anh bị bỏng.
"Cậu-"
Anh còn chưa kịp nói gì, cậu đã quay người. Lửa tắt, căn phòng lần nữa chìm vào bóng tối. Cửa sổ bật mở, gió lớn lay động cành cây bên ngoài.
Moon Hyeonjoon nhìn ra ngoài cửa sổ một hồi lâu, đến khi chắc chắn khoảng không bên ngoài chỉ có ánh trăng bàng bạc trải dài, anh mới ôm vai mệt mỏi ngồi xuống.
Trên sàn nhà la liệt chuông nhỏ và những sợi dây đỏ đứt đoạn sau khi bị lửa thiêu cháy.
5.
Sau đêm hôm đó, ma xinh đẹp không quay lại nữa.
Ngày đầu tiên sau khi ma xinh đẹp bỏ đi, Moon Hyeonjoon nghĩ, chắc đêm nay cậu sẽ lại tự tiện xông vào nhà mình thôi, thà không ngủ còn hơn, thế là nằm ôm gối thức đến tờ mờ sáng.
Ngày thứ hai, Moon Hyeonjoon nghĩ có lẽ hôm qua cậu ta bận việc gì đó, hôm nay chắc chắn sẽ ghé qua chơi thôi, thế là lại nằm ôm gối thức đến tờ mờ sáng tiếp.
Ngày thứ ba, ngày thứ tư, ngày thứ năm, Moon Hyeonjoon mở mắt nhìn trần nhà đến tờ mờ sáng suốt một tuần liền, không biết anh đang đợi ai hay đã quen giấc mà không cách nào ngủ được.
Đến ngày thứ mười, Lee Minhyung khệnh khạng nằm gác chân lên ghế sô pha giữa phòng khách nhà Moon Hyeonjoon, khẳng định chắc nịch rằng con ma đó chạy rồi, không quay lại nữa đâu.
Moon Hyeonjoon nhìn bộ dạng đắc ý của Lee Minhyung, lại nhớ đến người bị dây đỏ quấn từ đầu đến chân nằm như con tôm trong phòng khách nhà mình mười ngày trước, muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ gật gù. "Vậy cũng tốt..."
Nhưng từ đó, Hyeonjoon lại mắc chứng mất ngủ. Anh nằm trên giường trằn trọc, xoay người sang trái rồi lại xoay sang phải, nhắm mắt đếm cừu thế nào cũng không ngủ được. Trợ lý thấy quầng thâm mắt anh ngày càng đậm, lo lắng chạy đi hỏi anh bạn bác sĩ tâm lý mà nó vẫn luôn nhắc, cầm về cho Moon Hyeonjoon một mớ thuốc an thần.
Sau khi dùng thuốc an thần, Moon Hyeonjoon cuối cũng đã có thể chìm vào giấc ngủ trước mười hai giờ, nhưng thỉnh thoảng nghe thấy tiếng động trong phòng lúc nửa đêm, anh vẫn giật mình tỉnh dậy. Đến khi nhận ra trước mắt chỉ là căn phòng trống không, Hyeonjoon mới mệt mỏi nhắm mắt lại rồi dần thiếp đi.
Nghỉ ngơi thêm một tháng, chân Moon Hyeonjoon đã được tháo bột, giữ gìn không vận động mạnh thêm nửa tháng là có thể bình phục hoàn toàn. Công ty thấy tình trạng sức khỏe của anh sắp hồi phục, bắt đầu sắp xếp lịch trình để anh chạy bù cho thời gian nằm nghỉ ở nhà.
Cuối tháng ba, trời vẫn còn lạnh, Hyeonjoon cuốn chăn ngồi trên giường xem lịch trình công việc trợ lý mang đến sáng nay. Chân anh đã tháo bột nhưng vẫn cần chú ý cường độ vận động, các lịch trình chụp họa báo và quay quảng cáo được dồn hết lên trước, hơn hai tuần sau mới có lịch quay phim.
Moon Hyeonjoon xem hết lịch trình, đặt nhắc nhở trên điện thoại rồi uống thuốc đi ngủ. Nhờ tác dụng của thuốc an thần, anh chỉ nhắm mắt một lúc là chìm vào giấc ngủ. Trong phòng tĩnh lặng, chỉ nghe thấy tiếng hô hấp đều đều.
Ngoài cửa sổ, trăng sáng treo giữa bầu trời quang đãng, những nụ anh đào đầu tiên trên cành đã bắt đầu bung nở.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com