Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

19

Hyukjae lấy bảng màu nhìn lại, may mắn là cậu không có tuỳ tiện chỉ bừa, màu cậu chọn là màu xám của cây nguyệt quế.

Sau khi làm xong mọi công đoạn, gội rửa lại thêm lần nữa, đến khi được sấy tóc cậu cũng không dám mở mắt ra.

Từ trước tới giờ cậu chưa làm bất kỳ kiểu tóc nào, nhiều lắm cũng chỉ là vào trước đây, mẹ sẽ để lại một phần tóc nhỏ trên trán của cậu, còn những lần khác đều sẽ được tỉa sạch phần đuôi tóc và cả những sợi tóc lưa thưa.

KangIn vừa hỏi vừa sấy tóc của cậu, "Cậu muốn tạo kiểu gì, tôi tạo cho cậu kiểu 3:7 nhé?"

"Không không không không." Lần này Hyukjae không dám ngủ gật nữa, ". . . kiểu bình thường là được rồi."

"Cậu nhắm mắt làm gì? Nhìn thử đi." KangIn vuốt tóc của cậu, "Đẹp trai quá, cậu chọn màu này quá đẹp."

Nội tâm của Hyukjae giãy giụa một hồi mới chịu ti hí một bên mắt ra để nhìn.

. . . . . Ơ?

Trông cũng không phải là khó coi lắm. . .

"Đúng chứ?" KangIn cười, "Cậu trắng thế nên chọn màu này nhìn đẹp nhất, nhưng mà tẩy tóc sẽ hơi đau, sao cậu không làm thêm gói điều trị đi? Trọn gói chỉ cần 130.000 won thôi, có thể làm được 3 lần, rất tiết kiệm chi phí, ngày thường 130.000 won còn chưa đủ để làm hai lần đâu."

Hyukjae bây giờ lắc đầu vô cùng kiên quyết.

Lúc trả tiền, thật ra Hyukjae cũng không cảm thấy đau lòng lắm, dù sao thì cậu cũng vừa mới được nhận tiền nhuận bút tiếp theo. Từ trước tới giờ cậu cũng không phải là loại người keo kiệt, chỉ là mấy ngày này số dư tài khoản quả thật không đủ. . .

Nhân viên tiếp tân lúc sáng nay túm tay cậu bây giờ đã biến thành nhân viên thu ngân, ban đầu nhìn thấy Hyukjae cô hơi sững sờ, nhưng sau đó lập tức mỉm cười, nhận lấy tiền rồi đưa ra một tờ đơn.

"Quý khách, ở đây chúng tôi có một hoạt động, nếu cậu lưu lại số điện thoại và ngày sinh thì sẽ có giảm giá bất ngờ vào ngày sinh nhật của cậu đấy!"

"Không cần đâu. . ." Hyukjae xua tay, sau này chắc chắn cậu sẽ không quay lại đây nữa.

"Quy định là tất cả các khách hàng đều phải điền, cậu đừng làm cho tôi khó xử mà." Nhân viên thu ngân nói một cách đáng thương.

Hyukjae không thể chịu được trước giọng điệu này, vậy nên cậu cầm lấy bút điền số điện thoại.

Chẳng qua cậu đã bí mật thay đổi hai số cuối cùng thôi.

Sau khi cậu đi ra ngoài, nhân viên ngồi ở phía sau nhân viên thu ngân kia mỉm cười hỏi, "Này, sao tôi không biết là cửa tiệm của chúng ta có hoạt động đó?"

Nhân viên thu ngân làm ra vẻ ngượng ngùng, "Giữ bí mật đi, tối tôi sẽ mời cậu đi ăn."

Không biết có phải là do ảo giác hay không mà Hyukjae luôn cảm thấy rằng phần lớn người qua đường đều đang nhìn chằm chằm vào cậu.

Quả nhiên là màu tóc này quá dễ thấy. . .

Cậu xấu hổ dùng một tay che tóc, tăng tốc độ của bước chân lên, hồn nhiên không biết rằng mình đang bị vài nữ sinh chụp trộm.

Trời chuyển lạnh, trên đường phố mỗi người đều mặc trên mình một chiếc áo khoác. Hyukjae về đến nhà, vừa mới cởi áo khoác ra thì nhận ngay điện thoại đến từ Junsu.

"Hyukie, kết quả quay vé đã có rồi! Tớ trúng rồi đó!" Junsu cười tới không thể khép miệng lại, "Cậu có trúng không?"

"Để tớ xem." Hyukjae vội vàng bật máy tính lên.

Mở ra giao diện quay vé, hai chữ "Không Trúng" màu đỏ thẫm hiện lên trước mắt cậu.

". . . không trúng rồi."

Tiếng cười ở đầu dây bên kia lập tức ngừng lại, "Không, không phải chứ?"

Vận may của Hyukjae luôn rất tốt, trước đây mỗi lần diễn ra buổi tranh đấu xếp hạng quy mô lớn cậu luôn là người quay trúng được vé, vì vậy ngay từ đầu hai người đã rất lạc quan.

Hyukjae làm mới trang nhiều lần, nhưng hai chữ to lớn kia vẫn ở nguyên nơi đó.

". . . vậy thì làm sao bây giờ." Giọng điệu của Junsu lúc này vô cùng căng thẳng.

Hyukjae trầm mặc một lúc rất lâu, sau đó cố gắng khẽ bảo, "Không sao hết, tớ xem phát sóng trực tiếp cũng được."

Bởi vì là cơ chế quay trúng, thế nên việc kiểm tra vé cũng rất nghiêm ngặt, giấy tờ tuỳ thân bắt buộc phải trùng khớp với tên họ đã được điền trong đơn thì mới có thể vào địa điểm, thế nên không thể vào concert mà không có vé.

"Đừng buồn, lần này là ngoài ý muốn thôi, lần sau chúng ta sẽ cùng nhau đi xem nha." Junsu cũng chỉ có thể an ủi cậu như vậy, nói xong chuyện này, cậu ấy lại lập tức nhớ ra mục đích chính của cuộc điện thoại, "Phải rồi Hyukie, cậu cùng bàn chuyện này với tớ được không?"

"Được."

"Tớ nhận được một cái khuyến mãi, nhưng nó lại là khuyến mãi của app truyện tranh. Tớ nghe nói là gần đây bọn họ đang tìm các hoạ sĩ truyện tranh trong nước để quảng bá, không phải là bộ truyện tranh trước của cậu kết thúc rồi sao? Bây giờ cậu cũng đâu còn liên quan gì đến trang web kia nữa? Cái khuyến mãi kia giá cao lắm, nếu không thì cậu nhận đi." Junsu nói, "Đơn giản thôi, chỉ cần lấy SNS đăng hai dòng là được, tớ đưa cho cậu nội dung, cậu chỉ cần dán vào."

Junsu là người duy nhất biết về tính hướng của Hyukjae, có lần đến thăm nhà của Hyukjae, cậu đã nhìn thấy bản vẽ trên máy tính, nhưng cậu chưa bao giờ nhắc nhiều về vấn đề này nên Hyukjae rất cảm kích về điều đó.

"SNS của tớ hả?" Hyukjae sửng sốt, tuy rằng cậu cũng có xem SNS, nhưng mà nếu đăng bài gì đó, cũng chỉ có vài người theo dõi lác đác thấy được.

Junsu: "Không phải SNS cá nhân của cậu, là SNS tạo bằng bút danh Anchovy khi cậu bắt đầu đăng tải truyện tranh ấy."

Đăng bài SNS có tiền hoa hồng, đương nhiên là Hyukjae sẽ không từ chối, "Bọn họ đồng ý để tài khoản của tớ đăng bài sao. . ."

"Hỏi thừa." Junsu cười, "Như vậy là quyết định rồi nhé, tớ sẽ đi thương lượng với bọn họ, đến lúc đó sẽ nhắn qua Kakaotalk cho cậu."

"Được." Hyukjae nói, ". . . cảm ơn cậu."

"Anh em với nhau thì không nói cái này." Junsu nói ra những lời đó xong thì lập tức ngắt máy.

Trước khi vào được SNS kia Hyukjae đã phải thử mật khẩu rất nhiều lần.

Lúc vừa mở giao diện của trang cá nhân ra, cậu lập tức hoảng sợ.

Cậu chỉ vào SNS này 2 lần, một lần khi nó được tạo và một lần khi nó được thêm tick xanh xác nhận chính chủ, khi ấy tài khoản này cũng chỉ có một vài người theo dõi.

Còn bây giờ. . . có hơn 600 nghìn người theo dõi rồi??

Trời đất ơi.

Hơn nữa có rất nhiều bài đăng ở trên SNS, nhấp vào xem thì hoá ra là vì SNS đã được liên kết từ trước, hệ thống sẽ tự động chia sẻ liên kết lên SNS theo mặc định. Mỗi khi có một liên kết được chia sẻ, ở bên dưới sẽ có ít nhất là bốn con số tại phần bình luận, đến lúc cốt truyện lên cao trào thì phần bình luận còn lên tới 10.000!

Người theo dõi đang bàn luận.

[Tôi theo dõi Đại Nhân từ lâu rồi, nhưng kết quả Đại Nhân ngoài cập nhật truyện tranh ra thì chẳng đăng thêm gì khác, quá cao lãnh, tôi thích!]

[Ngay từ đầu Đại Nhân đã trực tiếp ném bàn phím đi rồi, căn bản là không thèm đăng bài trên SNS đúng không!]

[Chúng ta có một bigV* là zombie rồi.]

Nhìn những người hâm mộ này, Hyukjae cảm thấy rất có lỗi khi bài đăng đầu tiên của mình lại là một bài quảng cáo. . .

Nhưng áy náy cũng không được gì, dù cậu rất muốn vẽ ngay một vài bức tranh xem như là tặng phúc lợi, nhưng phần hạn chế của hợp đồng tương đối phức tạp nên cậu không dám đăng tải.

Suy nghĩ rất lâu, cậu mới thành thật đăng bài.

[Chân thành cảm ơn mọi người đã ủng hộ ^^]

Vừa mới đăng xong, cửa phòng đột nhiên bị gõ dữ dội.

Người gõ cửa xem ra đang rất nôn nóng, tiếng đập cửa vừa nặng nề vừa gấp rút làm cho Hyukjae nghe được thì hoảng hốt.

Cậu đi tới trước cửa nhìn qua mắt mèo.

Đứng ở bên ngoài là người hàng xóm kia, gương mặt của anh ta luống cuống, đầu bù tóc rối, chỉ cần nhìn thông qua cửa cũng biết được là vừa mới trải qua một trận hỗn loạn.

Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi trắng, hai chiếc cúc áo ở phía trước không biết đã rơi ở đâu, bên phải của chiếc áo sơ mi còn có một vết máu thật lớn.

Cả người của Hyukjae đều cứng đờ cả lại.

Người hàng xóm sốt ruột cau mày, động tác gõ cửa càng mạnh hơn, "Hyukie, mở cửa đi, có việc gấp!"

Hyukjae cúi đầu xác nhận là cửa đã khoá rồi, cậu nhẹ chân vội vàng chạy tới cầm lấy điện thoại ở bên cạnh bàn máy tính, run rẩy ấn số 110.

Kết quả là còn chưa thực hiện được cuộc gọi thì điện thoại của Siwon đã gọi đến trước, Hyukjae không kịp ngắt máy, cậu nhấn bắt máy ngay chỉ trong vài giây.

Điện thoại vừa mới kết nối, Siwon đã dịu dàng hỏi cậu, "Hyukie à, ngày mai cậu về rồi, cháu có muốn quà gì không?"

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng đập cửa dữ dội kèm với cả tạp âm dường như là đang gọi, "Hyukie!"

Sau đó là giọng nói bình tĩnh của cháu anh, "Cậu ơi, cháu gọi cảnh sát trước đã, cháu gọi lại sau."

Tút, điện thoại bị ngắt.

Mắt của Siwon vụt mở to: ???

Khi anh phản ứng lại thì không dám gọi cho Hyukjae nữa vì sợ sẽ cản trở cậu báo cảnh sát, Siwon quay trái quay phải một hồi thì cầm áo khoác lên, vội vàng rời khỏi khách sạn.

Lúc lên xe anh chợt nhớ ra một chuyện nên gọi điện thoại ngay sang cho Donghae.

Điện thoại vang lên một hồi lâu mới được bắt máy, giọng nói ung dung của người đàn ông vang lên, mơ hồ có thể nghe thấy được cả tiếng đàn violon ở bên kia, "Chuyện gì thế?"

"Cậu đang ở đâu?!" Lo lắng đầy trong lời nói của Siwon, "Cậu có bận không?"

Donghae đang dùng bữa tối cùng với cô gái mà mẹ Lee đã mời, đối phương đang e lệ và ngượng ngùng nhìn hắn.

Đều cùng là bộ dáng hiền lành, nhưng hắn thấy thế nào cũng không thuận mắt bằng đứa nhỏ trong công ty kia.

Tránh đi ánh mắt của cô gái, Donghae đáp, "Không sao, có chuyện gì?"

"Cậu nhanh chạy tới nhà cháu trai của tôi một chuyến đi, tôi cảm thấy hình như có chuyện không lành." Siwon khởi động xe, tốc độ chạy đi quá nhanh nên suýt nữa đã tông phải chiếc xe ở phía trước, anh không kìm được gào lên đầy thô bạo, "Mẹ nó, chạy cái gì mà chậm vậy hả!"

Donghae vô thức ngồi thẳng người dậy, "Nói rõ cho tôi."

"Tôi vừa mới gọi điện thoại cho thằng bé, ở bên kia có tiếng phá cửa và có người đang mắng nó." Siwon gấp rút, tự mình thêm mắm thêm muối vào câu chuyện, "Thằng bé chắc chắn đang báo cảnh sát, tôi còn nghe thấy tiếng nó khóc nữa, cậu không bận thì giúp tôi tới xem trước, bây giờ tôi đang chạy trên đường cao tốc trở về!"

Donghae đột ngột đứng lên rồi xoay người trực tiếp chạy thẳng ra khỏi nhà hàng.

"Anh lái xe cẩn thận, tôi lập tức sang ngay."

Siwon còn chưa kịp nói chuyện thì người ở bên kia đầu dây đã vội vàng ngắt máy.

Giây trước Donghae vừa mới dặn Siwon phải lái xe cẩn thận thì giây sau hắn cũng đã gia tăng tốc độ.

Tới chung cư ở dưới tầng, hắn còn chưa tắt máy xe của mình đã vội vàng đạp phanh rồi gấp rút bước ngay xuống.

Một chiếc xe cảnh sát và một chiếc xe cấp cứu lúc này đang đỗ ở trước khu chung cư, khi hắn chạy đến chỉ có thể thấy một số y tá đang tiến ra và khiêng theo một chiếc cáng, bước chân rất hoảng loạn.

Tim của hắn đập rất nhanh, vừa bước tới thì thấy ở trên cáng là một người phụ nữ đang nằm, trên người cô ấy còn có một vài vết máu trông thật ghê sợ —— đó là là một trong những người phụ nữ mà hắn đã từng gặp qua ngay trước cửa thang máy.

Donghae xoay người chạy ngay lên tầng.

Hắn không rõ vì điều gì mà mình lại trở nên vội vàng như thế, hắn chỉ biết rằng bây giờ đầu óc của hắn chỉ toàn là hình ảnh của Hyukjae đang cúi đầu, dáng vẻ hiền lành vâng dạ gọi hắn là Donghae.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com