30
Đôi khi trình tự gì đến thời khắc mấu chốt cũng không có tác dụng...
Tình đến lúc nồng đậm rất nhiều chuyện là nước chảy thành sông.
Phân không rõ là ai hôn ai trước, Orm Kornnaphat chỉ cảm thấy cả người như bị điện giật, hô hấp của nàng bắt đầu gấp gáp, tay không tự giác vuốt ve trên lưng Kwong Tổng, tuy rằng là cách quần áo nhưng nàng lại có thể cảm giác được thân thể Kwong Tổng cũng khẽ run, nhiệt tình của Kwong Tổng được dấy lên, nàng gắt gao ôm lấy Orm Kornnaphat.
Là ngọt, thực sự sẽ có loại vị đạo ngọt ngào này...
Orm Kornnaphat hưởng thụ đôi mắt híp thành một cái khe, làm sâu thêm nụ hôn của mình, vừa mới bắt đầu nàng vẫn hôn rất quy củ, nhưng đến sau đó chung quy là không khống chế được khát vọng trong lòng, tay bò về phía khối mềm mại kia.
Theo một tiếng nỉ non của Kwong Tổng, khuôn mặt Orm Kornnaphat trong nháy mắt đỏ bừng, nàng thoáng chốc mở mắt, thấy chính là đôi mắt đầy ngậm thu thủy mang theo tia giận dữ của Kwong Tổng.
"Orm."
Kwong Tổng cúi đầu nhìn bàn tay đặt trên ngực mình, Orm Kornnaphat giống như bị điện giật mà thu tay lại: "Nha, sao lại không nghe sai khiến."
"Vẫn luôn không nghe sai khiến còn giữ lại làm gì, chặt đi?" Kwong Tổng tức giận mỉm cười, Orm Kornnaphat bảo vệ tay mình, giả vờ kinh sợ: "Chặt rồi cũng không sao, nhưng, Kwong Tổng chị thực sự nhẫn tâm sao? Chị vẫn chưa xem nó phát huy tác dụng, nó — đau đau đau!!!" Orm Kornnaphat bị Kwong Tổng nhéo nhảy dựng lên, Kwong Tổng căm tức nhìn nàng: "Tôi cho em nói bậy."
Tuy rằng bị nhéo nhưng Orm Kornnaphat vẫn rất hài lòng, nàng lắc lắc đầu nhìn Kwong Tổng xinh đẹp, ánh mắt có chút đăm đăm, người này rốt cục thuộc về nàng rồi phải không? Vừa rồi rốt cuộc là nụ hôn đính ước sao?
Kwong Tổng bị Orm Kornnaphat nhìn đến xấu hổ cúi đầu, nhìn dáng vẻ ngượng ngùng của nàng, Orm Kornnaphat ôm lấy nàng: "Ai u, em thật là có được bảo bối rồi."
Kwong Tổng cúi đầu, Orm Kornnaphat hôn lên tóc nàng: "Bao nhiêu tuổi rồi còn xấu hổ a?"
Kwong Tổng bị tức giận đến cười lạnh, nàng ngẩng đầu nhìn Orm Kornnaphat, có chút không được tự nhiên: "Orm."
"Thế nào?" Tâm tình của Orm Kornnaphat hiện tại đã tốt đến không lời nào có thể diễn tả được, nàng nháy mắt nhìn Kwong Tổng, ánh mắt đó quả thực có thể hòa tan người ta.
"Chúng ta...." Kwong Tổng tựa hồ muốn nói cái gì, lại có một chút khó có thể mở miệng, Orm Kornnaphat ôm chặt lấy nàng: "Rốt cuộc là cái gì a? Nói đi, em sẽ không cười chị nữa."
Kwong Tổng lúc này mới cúi đầu nói: "Chúng ta có thể chậm một chút không."
Orm Kornnaphat bị chọc nở nụ cười, nội tâm Kwong Tổng rốt cuộc xem nàng là hạng người gì a, lẽ nào hôn thì muốn sờ, sờ soạng thì muốn ngủ? Được rồi tuy rằng nàng là có suy nghĩ này nhưng dù sao nàng cũng là thiếu nữ tinh lực dồi dào, sao có thể không có huyễn tưởng đối với người yêu?
Kwong Tổng nhẹ giọng giải thích: "Ý của tôi là.... Chúng ta còn chưa trải qua giai đoạn cọt xát.... Tuy rằng nói rất nhiều thứ là dĩ nhiên phát triển... Nhưng, thời gian là rất quan trọng đối với quan hệ giữa hai người... Dĩ nhiên, em...."
Orm Kornnaphat cắt đứt lời của nàng: "Được, em đáp ứng chị."
"Thực sự?" Kwong Tổng vô cùng kinh ngạc nhìn Orm Kornnaphat, cư nhiên đáp ứng thống khoái như vậy?
Orm Kornnaphat mỉm cười vô cùng ôn nhu: "Nói thật ra, bảo bảo, em cũng không nghĩ đến chị sẽ đáp ứng em nhanh như vậy, có thể có được chị, em đã rất hạnh phúc rồi, cái khác đều nghe lời chị."
Lời này khiến trong lòng Kwong Tổng ấm áp, chỉ một tiếng 'bảo bảo' Gọi nàng có chút ngượng ngùng.
"Nói gì đi nữa." Orm Kornnaphat chuyển trọng tâm, bắt đầu không đứng đắn: "Người ta nói nữ nhân ba mươi như lang như hổ, đến lúc đó không biết là ai không nhịn được trước."
Không thể nhịn được nữa, Kwong Tổng nhéo thắt lưng Orm Kornnaphat, lần này Orm Kornnaphat đau đến mồ hôi chảy xuống.
Một đoạn thời gian rất dài sau đó, hai người đều không nói chuyện, chỉ dựa sát vào nhau lẳng lặng lắng nghe nhịp tim của nhau.
Orm Kornnaphat cảm thấy chính là hạnh phúc, Kwong Tổng cảm thấy lại là may mắn cùng hạnh phúc.
"Orm."
"Ân?"
"Tôi đói bụng." Kwong Tổng ngẩng đầu, có chút đáng thương nhìn Orm Kornnaphat, loại biểu tình cùng loại làm nũng này Orm ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ.
"Ăn! Muốn ăn gì, ăn gì em làm cái đó!" Đừng nói là muốn ăn gì đó, cho dù là Kwong Tổng muốn trăng sao trên trời Orm Kornnaphat cũng phải làm ra cho nàng.
Kwong Tổng chăm chú suy nghĩ nửa ngày, nói: "Mì đi."
"Được rồi." Orm Kornnaphat nhướng mày: "Tài nấu mì của em không phải khoác lát, chờ nhé, mì nóng lập tức ra nồi."
Orm Kornnaphat gần như là một đường chạy đến phòng bếp, Kwong Tổng đi toilet, đơn giản chỉnh lý dung nhan một chút, sau đó cũng theo đến!
Ái tình thật sự có thể thay đổi một người, mấy ngày liền mệt mỏi cùng lo lắng, sau khi giải thích rõ ràng tất cả đều biến mất không thấy, việc này so với bất luận cà phê đồ uống nào đều khiến nhân tâm phấn chấn.
Phòng bếp không lớn, Orm Kornnaphat bận rộn chuẩn bị mì, nàng thái hành, không thể không nói, kỹ thuật sắt rau của nàng quả thật không sai.
Kwong Tổng cứ như vậy nhìn Orm Kornnaphat, nội tâm các loại tâm tình đang cuồn cuộn.
Không biết từ lúc nào nàng đã chờ mong có thể có một ngôi nhà thuộc về mình, không cần quá lớn, chỉ cần có người trong lòng là tốt rồi, giống như bây giờ, tùy tiện trò chuyện gì đó, cùng nhau làm cơm, ấm áp rồi lại làm cho người ta hướng tới. Lúc nhỏ gia đình không trọn vẹn cùng ám ảnh khiến Kwong Tổng quý trọng tất cả của hiện tại so với bất luận người nào, mà bao dung cùng yêu thương của Orm Kornnaphat càng làm cho nàng trân trọng.
Orm Kornnaphat mới vừa đặt nồi mì xuống, vừa nhấc đầu đã thấy Kwong Tổng như có chút suy nghĩ nhìn nàng, ánh mắt đó thoáng chốc để nàng biết Kwong Tổng đang suy nghĩ gì, Nàng mỉm cười, đi đến trước mặt Kwong Tổng, ôm thắt lưng của nàng đem nàng kéo vào trong lòng mình, Orm Kornnaphat cũng thuận thế tựa vào trên tường.
Nàng nhìn Kwong Tổng trong lòng, khẽ cười, dùng ngón giữa quẹt nhẹ sóng mũi rất cao rất đẹp của nàng: "Không cho phép chị khổ sở."
Tay Kwong Tổng đặt trên vai Orm Kornnaphat, nàng nhẹ giọng nói: "Tôi không phải khổ sở, chỉ là thật không ngờ sẽ có ngày này."
Orm Kornnaphat gần kề nàng, ngửi hương thơm trên tóc Kwong Tổng, cười nói: "Đó là chị chưa gặp được siêu nhân thế kỷ Orm Kornnaphat, Orm khổ tâm tu luyện nhiều năm, chính là để cứu vớt đại mỹ nhân chị, từ nay về sau sẽ không để chị tịch mịch."
Lời nói bướng bỉnh của Orm Kornnaphat khiến cánh mũi Kwong Tổng chua xót, nàng cuốn lấy lọn tóc của Orm Kornnaphat, nói: "Cảm ơn em."
"Cảm ơn cái gì?" Orm Kornnaphat nở nụ cười: "Là bởi vì mì này sao? Sau này mỗi ngày em nấu mì (nguyên văn là hạ diện = mặt dưới, phía dưới). Nấu mì (Phía dưới nga) ~ được rồi, em còn có rất nhiều rất nhiều huyễn tưởng mỹ hảo muốn làm đây, chị biết em đợi chị bao lâu rồi không?"
Kwong Tổng nhéo nhéo mũi Orm Kornnaphat: "Miệng lưỡi trơn tru."
"Nào có?" Orm Kornnaphat sủng nịch nhéo nhéo gương mặt Kwong Tổng, Kwong Tổng đỏ mặt, nàng sớm đã thành thói quen cuộc sống một mình tự lập, trong lúc nhất thời, Orm Kornnaphat đối với nàng tốt như vậy, nàng có chút không.
"Nếu không thì bây giờ liền làm một chuyện?" Orm Kornnaphat trong mắt phát ra tinh quang, Kwong Tổng nhất thời không phản ứng kịp: "Cái gì?"
Orm Kornnaphat hít một hơi sâu, ôm chân Kwong Tổng, trong tiếng kinh hô của nàng, đem nàng bế lên trên bàn.
"Làm gì vậy?" Kwong Tổng đỏ mặt, vị trí trên cao nhìn xuống như vậy khiến nàng không thể không cúi đầu nhìn Orm Kornnaphat, Orm Kornnaphat lại cười híp mắt dâng lên đôi môi đỏ mọng.
Vị đạo ngọt ngào là sẽ khiến người ta nghiện, nhất là thấy dáng vẻ ngượng ngùng muốn nói lại thôi của Kwong Tổng....
Nội tâm của Orm Kornnaphat đã không thể dùng nai con chạy loạn đến hình dung, quả thực là một vạn con ngựa chạy chồm qua đồng cỏ, không ngừng sôi trào.
— — — —
Bờ Giang Nam, lục liễu nhẹ nhàng, tiếng đàn cầm yếu ớt....
Orm Kornnaphat một thân hắc y, nàng thổi Tiêu, hăng hái nhìn Kwong Tổng, Kwong Tổng một thân váy dài bạch sắc, nàng khảy đàn, hợp tấu cùng Orm.
Một khúc hoàn tất, Orm Kornnaphat cười lớn đi đến bên cạnh Kwong Tổng, ôm nàng cùng nhau uống rượu, trong miệng Orm Kornnaphat vẫn ngâm xướng ca khúc: "Con thỏ nhỏ ngoan, mở cửa mở cửa, mau mở cửa, ta muốn vào."
Kwong Tổng uống một ngụm rượu, cùng nàng ngâm nga: "Không ra không ra ta không ra, hôi lang đã đến, ta tuyệt đối không thể mở!"
Orm Kornnaphat nâng tay, ngón tay thon dài hiện ra dưới ánh trăng: "Võ lâm chí tôn, hoàng kim thủ, hiệu lệnh thiên hạ, không dám không từ, ta sưu sưu xuất hiện, ai cùng tranh phong!"
Kwong Tổng che mặt cười ngượng ngùng: "Phần cứng là không sai, ai biết kỹ thuật thế nào?"
Orm Kornnaphat nhe răng cười: "Học kỹ thuật ở đâu giỏi, nhà tân Đông Phương Trứng Ốp." Nàng lại đưa tay, chỉ trên đỉnh đầu: "Con thỏ nhỏ ngoan, mau để ta vào ~."
Hai người đang tình ý sâu nặng quấn quýt triền miên, cách đó không xa, một đạo ánh đèn pin chiếu đến!
"Ai a, quét hết cảm hứng của gia!" Orm Kornnaphat hí mắt tràn đầy không nhịn được.
Giọng nói hung mãnh có uy vọng truyền tới: "Cảnh sát, truy quét dâm ô! Đừng nhúc nhích! Nói ngươi đó, ngươi cứ giơ tay như vậy đừng buông xuống! Cố định chứng cứ!"
Orm Kornnaphat, Kwong Tổng cả đám vào tù.
* * * * * *
Mì của Orm Kornnaphat nấu không tệ....
Trong suốt, kích thước sợi mì vô cùng thích hợp, bông cải thơm nhẹ....
Kwong Tổng cả ngày chưa ăn, ăn rất hài lòng, thậm chí trên trán chảy mồ hôi, trên mặt rốt cục có một chút huyết sắc. Orm Kornnaphat hài lòng nhìn nàng: "Sau này em muốn học thêm chút món ăn, nuôi cho chị mập, ôm lấy mới thoải mái."
Kwong Tổng cúi đầu giả vờ không nghe thấy, nhưng lỗ tai lại khả nghi đỏ lên.
Orm Kornnaphat nhìn Kwong Tổng ăn, nàng ngâm nga bài hát, bầu không khí đang tốt, Kwong Tổng ngẩng đầu nhìn nàng: "Orm."
"Ân?" Orm Kornnaphat ôn nhu đối diện cùng Kwong Tổng, ánh mắt sủng nịch làm cho người ta đắm chìm trong đó.
Kwong Tổng nhìn nàng: "Mấy ngày nay em đã đi đâu vậy?"
Thân thể Orm Kornnaphat bị kiềm hãm, nàng nhớ đến Ira cùng Shin: "Không a, đến nhà dì nhỏ."
Kwong Tổng chăm chú nhìn nàng: "Cũng chỉ đến chỗ Giám đốc Fahlada?"
"Đúng vậy." Orm Kornnaphat vội vã nói sang chuyện khác: "Chị đã chờ em bao lâu?"
"Không bao lâu." Kwong Tổng gục đầu xuống ăn mì, tựa hồ không muốn nói vấn đề này. Orm Kornnaphat biết Kwong Tổng nàng không được tự nhiên, nàng suy nghĩ một chút, cười: "Bảo bảo, chị nói sau này em nên gọi chị là gì đây? Vẫn luôn không thể cứ gọi là Kwong Tổng đi? Gọi Ling Ling? Cũng không dễ nghe, so với Kwong Tổng còn nghiêm túc hơn, nếu không thì giống như mọi người gọi Kwong tỷ?"
Kwong Tổng ngẩng đầu, lạnh lùng nhìn Orm Kornnaphat.
Orm Kornnaphat xấu hổ cười: "Em không phải là đang nói đùa sao? Nếu không thì gọi bảo bối? Honey? Không được, không thể đùng tiếng Anh, không thích." Rất hiển nhiên Orm Kornnaphat lòng dạ hẹp hòi vẫn nhớ lấy Linda, Kwong Tổng mím môi nhìn nàng.
Orm Kornnaphat còn đang lẩm bẩm: "Kwong Kwong? Tiểu Ling? Ling Ling? Ling? Ai nha, tên của chị thực sự là không dễ bằng em." Một lần Orm Kornnaphat ghét bỏ tên của mình là bị lão mẹ hồ lộng, Orm Kornnaphat lúc này lại cảm thấy may mắn, Kwong Tổng cười khẽ: "Theo ý em."
"Hay là gọi bảo bảo đi, như vậy thoải mái." Orm Kornnaphat vui vẻ nhìn Kwong Tổng, Kwong Tổng gật đầu, nàng suy nghĩ một chút, nói: "Dì nhỏ cùng dì mẹ nhỏ của em biết chuyện của chúng ta không?"
"Ân." Orm Kornnaphat cũng không gạt nàng: "Biết, ai, chị trái lại nhắc nhở em, em phải gọi điện thoại cho dì mẹ nhỏ, nàng đang giận dỗi cùng dì nhỏ."
Đợi thật lâu mới gọi được Earn, Orm Kornnaphat có chút lo lắng hỏi: "Dì mẹ nhỏ, người tìm được dì nhỏ rồi sao?"
Điện thoại bên kia nửa ngày không lên tiếng, ngay lúc Orm Kornnaphat cho rằng mất sóng, Earn mới phát ra một âm thanh kỳ quái: "Ngô...."
"Ngô?" Orm Kornnaphat nghi hoặc trừng mắt nhìn: "Ngô là cái gì, có tìm được hay không?"
"Được. . . Rồi...." Giọng nói của Earn mềm nhũn, một chút khí lực cũng không có, Orm Kornnaphat vừa nghe tìm được thì yên tâm rồi: "Vậy người hảo hảo khuyên nhủ nàng, đừng phát giận nữa, dì nhỏ mấy ngày nay công việc áp lực lớn, người đền bù cho nàng đi."
Gián đoạn truyền đến tiếng hít thở áp lực của Earn, Orm Kornnaphat nghe được tóc đều đang bắt đầu dựng thẳng. WTF? Sẽ không phải là...
"Đang...đền bù đây....."
Nói những lời này, Orm Kornnaphat liếm liếm môi, cắt đứt điện thoại, Kwong Tổng hiếu kỳ nhìn nàng: "Làm sao vậy?"
Orm Kornnaphat đang muốn trả lời, chuông cửa vang lên: "Đợi lát nữa a, phỏng chừng là Kwang đầu cá." Nàng vội vàng đi mở cửa, chờ cửa vừa mở ra, Orm Kornnaphat hoàn toàn chấn kinh rồi: nào phải là Kwang...
"OMG, sao em lại tới đây??!"
Ngoài cửa, Shin một thân váy liền áo bạch sắc cài kẹp tóc duyên dáng yêu kiều đi đứng ở đó, nàng nhìn Orm Kornnaphat mà nở nụ cười: "Tôi muốn tìm một người còn không đơn giản?" Nói xong, nàng xoay người nói với vệ sĩ một thân hắc sắc tây trang bên cạnh: "Tài xế thúc thúc, người xuống lầu trước đi, tôi nói chuyện với Orm xong sẽ đi tìm người."
Orm... Orm? Nàng ấy cư nhiên gọi nàng là Orm?!
"Ira mẹ em đâu? Sao lại để một mình em đến?" Orm Kornnaphat nhớ đến người trong nhà liền muốn chảy mồ hôi, Shin nhìn nàng: "Hiện tại là nghỉ đông, Lão đại mặc kệ tôi, nói gì đi nữa, mẹ tôi trở về, biết chị đến nhà tôi, cùng Lão đại ôm ôm ấp ấp, hiện tại nàng còn quản không được bản thân làm sao còn thời gian đi quản tôi."
"Là ai?" Kwong Tổng biểu tình vô cùng bất thiện từ trong phòng đi ra, rất hiển nhiên, nàng nghe thấy bốn chữ then chốt 'ôm ôm ấp ấp'.
Kwong Tổng vừa ra đến tay của Orm Kornnaphat đều lạnh, nàng cũng biết tính cách nói chuyện không sợ hãi chết người thì không thôi của Shin.
Kwong Tổng nhìn tiểu cô nương xinh đẹp trước mắt, nghi hoặc trong mắt rút đi, nàng nhìn Orm một chút: "Hài tử nhà ai vậy, thật đáng yêu."
Shin cũng nhìn Orm Kornnaphat, Orm Kornnaphat hít sâu một hơi: "À à, Shin a, em —"
"Shin?" Kwong Tổng cho rằng nàng nghe lầm, Orm Kornnaphat cư nhiên đùa giỡn một tiểu cô nương. Shin nhìn khuôn mặt biến sắc của Kwong Tổng mà hài lòng mỉm cười, nàng bước lên, vươn tay: "Chị là Kwong Tổng sao?"
Kwong Tổng không đưa tay, quan sát nhìn Shin, nàng thế nào cảm thấy cô bé này có chút quen mắt?
Shin cũng không ngại, nàng thu hồi tay, cười với Kwong Tổng, tự chủ tự động thoải mái tự giới thiệu: "Xin chào, tôi là Shin Mỹ Nhân." Orm Kornnaphat thở phào nhẹ nhõm, cũng may, cuối cùng cũng không xằng bậy.
"Shin-Mỹ-Nhân?" Kwong Tổng có chút suy nghĩ nhìn Shin, nàng cùng Ira là có quan hệ gì? Shin gật đầu: "Vâng, tình địch của chị."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com