Chương 13
– Chương mười ba: Cậu hai Hwang muốn kết hôn –
Park Soyoung tha lôi cả đám người đi chưa được mấy bước, tiếng chân còn nghe vẳng lại, đột nhiên lại có người đập cửa rầm rầm bên ngoài. Mấy tiếng đập cửa giờ này thật như đổ dầu vào cơn giận ngùn ngụt của Kang Daniel, quả nhiên Kang lão đại đã phát hỏa: "Ai?! Làm sao nữa? Đi thì mặc xác cô ta, cấm làm phiền tao!"
Ngoài cửa vang lên giọng nói trầm trầm bình tĩnh: "Kang đại, tôi, Choi Taehan đây."
Choi Taehan này bị một chứng bệnh nan y hành hạ đã nhiều năm, tên gọi đâu như là "thiếu dây thần kinh nhan sắc". Đằng thẳng ra mà nói, cái mặt hắn đơ như cỗ bài tây. Năm xưa Ong Seongwu vào ở Kang gia, hắn còn là bảo vệ trông cửa lớn; qua mấy năm, giờ hắn đã thành trọng thần thân tín được Kang Daniel tin tưởng, trông cậy nhất trong đám tay chân. Khi Kang gia ra lệnh truy sát Ong Seongwu, Choi Taehan là người đầu tiên kiên quyết phản đối, lại còn khăng khăng không tán thành chuyện Kang Daniel rước tiểu thư nhà họ Park về; Kang Daniel hỏi hắn có phải vì quan hệ cá nhân mà làm vậy không, hắn làm mặt âm trầm nửa ngày rồi mới đáp hai từ chắc nịch: trực giác!
Sau này hắn bị Park Soyoung ôm thù ghê gớm, nếu không nhờ Kang Daniel che chở, không chừng đã bị Park Soyoung điệu tuốt đi Mô-ri-xơ rồi.
Thực tế chứng minh, trực giác của một gã đàn ông mặt bài tây đa sự chết tiệt... thường thường vẫn xài được gấp tỉ lần so với giác quan thứ sáu của các bà các cô.
Kang Daniel lập tức bật dậy: " Choi Taehan? Có chuyện gì rồi?"
"Hwang Hyunjin đánh đến rồi."
Kang Daniel mở toang cửa, vừa nóng nảy đi ra vừa căn vặn: "Đã nói rồi! Ở nhà này thằng nhãi họ Hwang không tên không họ gì hết, cứ gọi thằng họ Hwang đủ rồi, khỏi cần nể nang thằng đó."
"Lão đại." Choi Taehan nghiêm chỉnh nói, "Dù anh có gọi nó thế nào, thì trên giấy tờ căn cước người ta vẫn đủ họ Hwang tên Hyunjin thôi."
Kang Daniel không đáp, sải chân bước nhanh xuống lầu.
Xe của Hwang Hyunjin chạy thẳng vào cổng lớn tòa nhà chính Kang gia, một chiếc Jaguar láng cóng, hệt như chiếc bị Kang Daniel lái về hôm trước. Có người nói sinh thời Hwang Minhyun có đầu tư vào sản xuất ô tô, vậy nên thằng nhãi này giờ xài xe miễn phí, ra ngoài tán gái đều nhơn nhơn đi những chiếc đời mới vừa xuất xưởng, xa xỉ thôi rồi.
Kang Daniel đứng trên bậc thềm, Hwang Hyunjin khoanh tay cạnh cửa xe, hất đầu: "Kang lão đại, người tôi tìm đâu?"
Kang Daniel cười nhạt: "Người cậu tìm? Cậu muốn ai nhỉ? Người hầu kẻ hạ ở Kang gia đông vậy, sao tôi biết được cậu hai Hwang vừa mắt ai, tới tận cửa muốn đòi ai?"
"Ông đừng có vờ vịt! Ong Seongwu đâu?"
"Nhà này không có người đó!"
Hwang Hyunjin cười phá lên, lại nói lớn: "... Được! Vậy để tôi vào tìm!"
Hắn vừa nói muốn vào trong, một đám người trong nhà lập tức xông ra cản lại. Kang Daniel chỉ thấy máu xông lên não, trong một giây hẳn nhiên lại có cảm giác như bà lớn bị con nhỏ bồ bịch ở đâu mò đến tận nhà chỉ mặt chửi bới, "... Thằng Hwang kia, mày quá trớn rồi đấy! Mày dám bước vào một bước, hôm nay tao lấy mạng mày!"
"Ai cha, tôi nói này Kang đại..." Hwang Hyunjin cười lạnh nhìn hắn, "Ông đòi mạng tôi biết bao nhiêu lần rồi ấy chứ, sao giờ còn chưa lấy luôn a?"
"Nếu không phải nể mặt Ong Seongwu, mày tưởng tao không xử mày được hả?" Kang Daniel nói hết câu này đột nhiên thấy thật nhục vô cùng, thằng họ Hwang này là ai chứ? Bằng vào cái gì mà đòi dựa oai Ong Seongwu?
Tốt xấu Kang lão đại nhà chúng ta cũng là bà cả a, có đời bà cả nào lại đi chỉ mặt nhỏ bồ nhí mắng: 'Nếu không nể mặt ông nhà, tôi đã sớm cho cô biết tay rồi' chứ?
Hwang Hyunjin phì cười, ngả ngớn dựa cửa xe, bày nguyên phong độ đệ nhất công tử phá gia huyền thoại của cảng: "... Kang Daniel a, không phải tôi nói với ông rồi sao, cái mẽ thánh nhân dỏm thôi cất bớt giùm đi. Hồi đó là ai bấu víu vào Ong Seongwu để ngoi lên, sung sướng rồi liền trở mặt đòi sát nhân giết người? Là ai giết anh trai tôi, rồi lại giả mù sa mưa mò đến đòi chia chác tài sản? Tôi mà là ông chắc tôi chẳng còn mặt mũi nào giơ ra làm trò với thiên hạ rồi, ông cứ thế mà chẳng thấy tự ghê tởm mình nhỉ?"
Kang Daniel bị nói trúng tim đen, bụng dạ một phen giật nảy: "Chuyện của tao và Ong Seongwu không đến lượt mày nói."
"Tôi cũng chẳng hứng thú, chẳng qua muốn đến đón sư phụ thân mến thôi, sao hả, bộ ông nghĩ Ong Seongwu trên người có khắc dấu họ Kang nhà ông sao?"
Kang Daniel lại bị nói trúng lần nữa, mặt mũi lập tức sa sầm: "Họ Hwang kia, mày còn ra vẻ vô tội với tao à? Mày tưởng tao không biết trong lòng mày đang tính toán chuyện xấu xa gì sao!"
Đời này hầu đa dân tình đều giống Kang lão đại, bụng dạ toan tính vô số ý đồ xấu xa, thành ra nhìn đâu cũng thấy toàn hạng bất hảo, ai ai cũng đầy mưu mô. Một mình hắn ăn tươi nuốt sống Ong Seongwu, ấy là danh chính ngôn thuận, người khác thèm thuồng một miếng nào, lại thành ra kẻ thứ ba xấu xa đồi bại.
Ai biết đâu cậu hai Hwang ngây thơ trong sáng của chúng ta giờ này mới chỉ quen ong ve hàng quán, chòng ghẹo hot-girl, lâu lâu tập tành chơi bời MB tí chút, cũng toàn do bạn bè rủ rê mà ra cả. Còn riêng với sư phụ Ong Seongwu trăng hoa già đời, lăng nhăng vô độ mà nói, cậu hai Hwang trước nay vẫn chỉ dừng ở ngưỡng đứng từ xa trông lại, chưa dám lại gần xơ múi gì. Bằng vào bản lĩnh hiện giờ của cậu hai, muốn thực hiện được mục đạp đổ sư phụ Ong Seongwu, quả là một vấn đề đại đại nan giải.
Mặt Hwang Hyunjin đỏ rần, bất quá thua tài chứ quyết không thua chí, hắn lập tức cãi lại: "anh tưởng thiên hạ ai ai cũng đầy bụng mưu mô, lấy thịt đè người, chỉ biết ném đá giấu tay như anh hả? Kang Daniel, tôi đến đây là để đón thầy tôi, anh dám cưỡng bức bắt anh ấy về, đó là giam giữ người trái phép, coi chừng tôi kiện anh ra tòa!"
"Kiện mi ra tòa" giờ đã thành lời thoại nhất quyết phải tống cho nhau mỗi bận hội ngộ của hai vị này, mày nói tao giết Hwang Minhyun, mày dám vu khống, tao phải kiện mày; tôi bảo anh tước đoạt tự do công dân trái phép, anh dám phạm pháp, tôi phải cho anh ra tòa!
Đương lúc đôi bên hùng hùng hổ hổ, khí thế bừng bừng quyết chứng tỏ ta đây là chính thất, đột nhiên có tiếng la lối oang oang từ đâu vang lên: "Nè~~! Các đồng chí~~!! Tới liền tới liền liền liền liền liền~~~!"
Hai gã mắt mũi đã chực vằn như mắt gà chọi cùng lúc ngẩng đầu nhìn lên, đã thấy Ong Seongwu đương bám vắt vẻo trên một cánh cửa sổ lầu hai, còn ra sức vẫy tay với bọn họ: "Tôi~~ nhảy~~ nè~~!!"
Cả Kang Daniel lẫn Hwang Hyunjin cùng hoảng hồn hét lên: "Không được!"
Còn chưa dứt lời, Ong Seongwu đã lao vèo khỏi bậu cửa với tư thế tự hắn cho là hoành tráng ấn tượng nhất trần đời, liền sau đó là một tiếng bịch ra trò, và hắn nằm gọn dưới chân đám chó ngao vừa bị dọa nhảy dựng lên.
Kang Daniel là người đầu tiên lao đến, cậu hai Hwang chạy theo sát gót hắn. Từ chỗ này nhìn lại khó mà thấy được tình hình bên đó, chỉ biết thấy hai vị lão đại đều chạy bổ đi, bọn tay chân đứng đó cũng cắm đầu chạy theo, đám người ồn ào như ong vỡ tổ vừa tới nơi, cảnh tượng bày ra trước mắt lại một phen khiến ai nấy mặt mày tái mét.
Đàn chó ngao khổng lồ quây thành vòng tròn, con lớn nhất một mình một cõi, bốn chân dẫm cả trên mình Ong Seongwu, móng cào cào loạn xạ, hại áo xống của hắn rách tan nát. Chưa hết, con chó còn hăm hở thè cái lưỡi bự chảng ra sức liếm láp mặt Ong Seongwu, đuôi vẫy rối rít, bộ dạng nhìn đường nào cũng là đang... làm nũng.
Ong Seongwu vừa cười ha hả vừa tránh nước miếng: "Jack, đừng có liếm bây, ha ha, nhột mà nhột mà, ha ha...", rồi xong còn tràn trề hy vọng quơ tay về phía đám đông: "Đỡ người ta dậy mau!"
Kang Daniel đưa tay tính lôi hắn dậy, lại bị Hwang Hyunjin nhào lên giành được tay ông chú trước: "Đi, chúng ta về nhà."
Ong Seongwu phơi phới đứng dậy, "Ờ về nhà thôi!"
Kang Daniel tức tối sấn bước tới, vừa lúc bị một cánh tay cản trước mặt. Hắn quay phắt lại, là Choi Taehan vừa cương quyết ngăn hắn vừa lắc đầu: "Lão đại, chúng ta không thể cản bọn họ được."
Kang Daniel nghiến răng vặn lại: "Vì sao?"
"Vì giờ chưa phải lúc."
"Ai bảo cậu là không phải lúc?!"
Choi Taehan trầm ngâm một hồi, riết rồi mới bình tĩnh đáp: "... trực giác..."
Hwang Hyunjin lôi Ong Seongwu vào ngồi trong xe, dọc đường sắc mặt xám xịt như mây đen giăng đầy trời. Ong Seongwu cũng thấy hoang mang, hắn chỉa tay chọc chọc Hwang Hyunjin: "Bây sao đó? Mặt như đâm lê vậy?"
Hwang Hyunjin quay ngoắt lại nhìn hắn, run run trỏ vào mấy chỗ quần áo rách mướp lộ liễu trên người hắn, đâu đâu cũng thấy bầm xanh bầm tím: "Anh... anh lên giường với Kang Daniel hả?!"
Tài xế đằng trước giật bắn mình, chiếc Jaguar rít phanh làm một đường chữ S duyên dáng giữa phố.
Ong Seongwu vô tội đáp: "Tôi có nhu cầu sinh lý a."
"Nhưng cớ gì anh cứ phải giải quyết với Kang Daniel?"
"... xài quen rồi, tiện hơn."
"Là ý gì hả? Anh vẫn thường lên giường với hắn sao?!"
Ong Seongwu há miệng chực đáp, đột nhiên thấy sắc mặt Hwang Hyunjin, liền ngậm miệng ngay tắp lự, lẳng lặng nhích người vô tít trong góc ghế sau.
Hwang Hyunjin sầm sầm sấn lại gần, thân hình đương hồi trổ mã, những đường nét nam tính đã dần lộ rõ như tỏa ra ngọn lửa vô hình, manh nha phủ trùm lấy sư phụ Ong Seongwu nhỏ bé mong manh khả ái đáng thương.
Thực tình người ta là người bị hại... Ong Seongwu run run thầm mặc niệm, lệ hai hàng bắt đầu lã chã tuôn như cúc hoa khuê nữ nhà ai bị tên đào hoa tặc xấu xa cưỡng bức trinh tiết, lại bi thương khép mắt, bày ra bộ dạng hắn cho rằng là rất chi tội nghiệp, mà thật ra người ngoài trông vào chỉ thấy vô lại đáng chết nhất trần đời.
Mà thật ngạc nhiên, Hwang Hyunjin lại không bộc phát ngay, hắn hít thật sâu vài bận, từ từ bình ổn lại tinh thần rồi đưa tay gạt gạt mấy sợi tóc xòa trên trán Ong Seongwu.
"Lần sau dù có nhu cầu cũng không được đi tìm Kang Daniel nữa."
Hwang Hyunjin vừa ngồi trở lại, Ong Seongwu đã rụt rè hỏi: "... chứ tìm ai?""
Rốt cuộc Hwang Hyunjin cũng phát khùng nhảy dựng lên: "Tìm tôi!"
Chiếc Jaguar lại vạch một đường chữ S hoành tráng trên mặt đường, để rồi cứ thế xiên xiên xẹo xẹo lăn bánh về Hwang gia trong tiếng tiếng la hét thất thanh kì dị của Ong Seongwu, tiếng gầm gừ thẹn quá hóa giận của Hwang Hyunjin...
–
Sinh nhật Hwang Hyunjin nhằm đầu tháng tư. Bước sang tuổi hai mốt là một ngày trọng đại, kể từ ngày đó trở đi, coi như đã chính thức trưởng thành. Hắn có thể uống rượu, có thể tán gái, có thể đi nhà thổ ăn chơi... đành rằng trước giờ hắn cũng đi hoài hoài... có điều kể từ ngày hôm nay, theo pháp luật mà nói, ấy là đã được cấp phép.
Hắn được Ong Seongwu dạy bảo cũng ra trò, ngày hôm đó tay vệ sĩ hỏi: "Cậu chủ, sinh nhật cậu sắp tới rồi, cậu muốn nhận quà gì?"
Hwang Hyunjin đương sắp xếp giấy tờ tài liệu kết thúc cuộc đàm phán của bọn họ, vừa nghe xong vội vàng "Xuỵt" một cái: "Thế nào cũng đừng để Ong Seongwu nghe được, nếu ảnh biết tôi còn nhớ sinh nhật là ảnh điên lên liền."
"Hơ, sao lại vậy?"
"Ảnh nói người chuyên tâm làm việc nhất định phải quên ăn quên ngủ, chớ nói gì đến sinh nhật sinh nhẽo."
Tay vệ sĩ ngây người.
Mỗi bận Ong Seongwu đứng đắn lên, hắn quả nhiên là một thầy giáo đặc biệt nghiêm khắc. Hắn dạy Hwang Hyunjin tất thảy, từ kiến thức kinh doanh, ăn mặc, lễ nghi, nói năng, đánh lộn, bắn súng, vân vân... đến cả những ngón nghề xã giao trong xã hội thượng lưu lẫn một vài chiêu trò bát nháo. Hắn cứ đúng năm giờ sáng là gọi Hwang Hyunjin dậy tập thể dục, lại bắt hắn tối đến trước khi đi ngủ đọc đủ nửa tiếng đồng hồ tiếng Pháp, lâu lâu còn thúc hắn đi hội hè tiệc tùng đặng cưa cẩm lấy một cô em sang sang xinh đẹp. Hắn quản lý chi li cả sản nghiệp này, tỉ mỉ chọn lựa từng người cộng sự lẫn vệ sĩ theo bên người Hwang Hyunjin, chỉ bảo săn sóc Hwang Hyunjin giống như chăm bón một gốc uất kim hương non quý giá.
Có lúc Hwang Hyunjin chợt nghĩ bọn họ đích thực phải như vậy, Ong Seongwu sẽ vĩnh viễn lông bông lớt phớt mà nghiêm khắc vô cùng, ánh mắt hắn vĩnh viễn chỉ nhìn đến mình, để ngắm nghía, chỉn chu, sửa sang hoàn thiện từng lời ăn tiếng nói cho mình. Hwang Hyunjin hắn sẽ vĩnh viễn là trung tâm trong con mắt Ong Seongwu, vĩnh viễn là điểm mốc duy nhất đối với gã lưu manh già đời đáng ghét này.
Lối quan tâm lẫn được quan tâm như vậy khiến Hwang Hyunjin cảm thấy đặc biệt thỏa mãn, hắn không sao tưởng tượng được nếu mất đi cuộc sống hiện tại, hắn sẽ thành ra thứ gì nữa. Nếu một ngày nào đó ánh mắt Ong Seongwu chuyển qua nhìn một kẻ khác, không chừng hắn sẽ ghen tị đến phát điên.
Hwang Hyunjin chẳng còn nhỏ nhít gì, xài đầu gối mà nghĩ cũng hiểu "vĩnh viễn" là chuyện viển vông cỡ nào. Hắn còn trẻ, Ong Seongwu cũng còn trẻ; mà lão lưu manh chết tiệt đó lặn ngụp riết ở những chốn chơi bời xa hoa, ai dám chắc chừng nào hắn ta sẽ bị kẻ khác quyến rũ mất, đến lúc ấy Hwang Hyunjin hắn biết khóc ai đây?
"Anh nói xem." Hwang Hyunjin rầu rĩ hỏi tài xế của mình, "Nếu anh muốn một người mãi mãi quan tâm đến anh, chăm sóc anh, để trong lòng người đó anh vĩnh viễn quan trọng nhất, ngoài anh ra người đó không bao giờ nhìn đến ai khác nữa... Có cách nào làm được vậy không?"
Tay tài xế ngây thơ đáp: "Có, cha mẹ vẫn thương con cái vậy "
Hwang Hyunjin húng hắng ho: "Nếu người đó không phải cha mẹ anh thì sao?"
Tài xế do dự một lát, lại thành thật đáp: "Cậu chủ à, vậy cứ lấy nhau là xong."
Hwang Hyunjin hóa đá ngây đơ trên băng ghế sau, nhất thời như thể cả thế giới trước mắt hắn rầm rầm rung chuyển, bao nhiêu bức tường ngăn cách xung quanh đua nhau nứt toác rồi đổ sập, bụi trắng tung mù mịt. Tan hoang tất thảy rồi, đâu ai biết trong lòng Hwang Hyunjin lúc này đang một phen chấn động, dường như từ đống gạch vụn trước giờ một vầng thái dương mới mẻ lại bắt đầu ló rạng, chỉ một câu nói lơ đãng của gã tài xế... mà cánh cửa dẫn đến thế giới sáng chói của hắn đã được mở rộng thênh thang.
"Anh thật tài tình." Hwang Hyunjin xúc động vô ngần vỗ bồm bộp lên vai tài xế, "Lát về nhớ nhắc tôi, nhất định tôi phải tăng lương cho anh!"
Bữa đó Ong Seongwu in hẹn năm giờ sáng vừa ngáp vừa quờ quạng đẩy cửa phòng Hwang Hyunjin, lệt xệt vào bật đèn rồi tiện tay xách tai Hwang Hyunjin dậy, lắc lấy lắc để: "Dậy mau! Dậy dậy dậy mau! Nhanh chân dậy ra chạy bộ, tập bơi ba môn phối hợp* mau! Tối nay làm tiệc sinh nhật bây, lão tử miễn cho bây bài tiếng Pháp để mai đọc!"
Hwang Hyunjin đã tỉnh từ sớm, hai mắt sáng ngời nằm sấp trên giường lầm rầm tính toán, vừa bị xách tai hắn đã nhảy dựng dậy, mặt đỏ tới mang tai chạy tuột vào phòng tắm đánh răng. Hắn lựa lấy một bộ vét đen Armani mới cứng, áo sơ mi đỏ cùng hiệu mặc trong, thắt thêm một cái cà vạt đen vạch bạc, cầm tay một bông hồng, trước khi ra khỏi nhà tắm còn hồi hộp xịt xịt chút nước thơm súc họng.
Ong Seongwu tuy bảo nghiêm khắc bắt Hwang Hyunjin sáng sớm năm giờ rời giường, nhưng chính hắn còn khuya mới làm được vậy. Hắn thường thường chổng mông nằm ngủ li bì đến khi trời đứng bóng, rồi mới lười biếng bò dậy đi ăn cơm trưa.
Hwang Hyunjin bước ra đã thấy hắn khoác áo bông tắm rộng thùng thình, nằm vênh vang hình chữ đại trên giường mình, ngủ không biết trời trăng gì. Lão lưu manh này tuy rằng địa vị bên ngoài chẳng thường, nhưng tuổi tác hẵng còn trẻ, mà hình như thời gian cũng không buồn lưu lại mấy vết tích trên người hắn, gương mặt hắn đến giờ vẫn giữ nguyên vẻ phóng đãng lẫn khí sắc nhợt nhạt hệt như lần đầu gặp nhau. Thậm chí đến đuôi mắt vốn rất dễ hằn nếp nhăn, nhìn qua cũng không thấy hắn có, khiến trong một thoáng người ta chợt nghĩ có lẽ hắn vĩnh viễn sẽ là gã Ong Seongwu ngả ngớn phong lưu, bất cần đời này.
Hwang Hyunjin gian nan nuốt nước miếng, giơ cao cành hoa trong tay, nửa quỳ xuống cạnh giường: "Ong Seongwu... anh... tôi..."
Ong Seongwu nhướn một mí mắt: "Biết vì sao hoa anh đào màu hồng không?"
"..."
"Một phút nữa cậu không cút ra thay đồ chạy bộ, tôi sẽ nói cậu nghe vì sao hoa nó hồng."
Hwang Hyunjin đông cứng tại trận, rồi chớp mắt liếc nhìn kim phút trên đồng hồ, lập tức quăng hoa chạy bổ ra ngoài.
Thể dục xong xuôi mới về ăn sáng, trên mặt bàn ăn chạm trổ kiểu châu Âu là món chè trôi nước nóng hổi bốc khói trong cái bát thủy tinh chế tác thủ công tinh xảo.
Hwang Hyunjin im lặng nhìn bát chè trôi nước một hồi, lại nhìn qua vị đầu bếp trán mướt mồ hôi, rồi lẳng lặng bưng bát chè đưa lên miệng húp... chỉ nghe một tiếng phụt phì ra.
"Ông già, tôi nói " Hwang Hyunjin tuyệt vọng nhìn lão đầu bếp đương run cầm cập, "Nếu đã nấu chè trôi nước với đậu xanh, đậu đỏ thì đừng có bỏ muối a."
Lão đầu bếp run run đáp: "Tôi biết, biết..."
"Ừ thì bỏ muối, cũng đâu cần cho lắm dầu dữ vậy?"
"Dạ, vâng... cậu chủ..."
"Mà dù ông có bỏ dầu bỏ muối vào chè ngọt, nhưng ông xắt hành thả vô là ý gì hả? Bộ tính làm cho bát chè thành vị bánh quy hành mặn luôn sao?"
"Không, không phải đâu cậu chủ..."
"Không phải thì sao ông còn bê lên để tôi ăn cái thứ chè kinh khủng này hả?!"
"Cậu... cậu chủ, chén chè này không phải... không phải tôi làm, là... là cậu Ong muốn chúc mừng sinh nhật cậu, mới tự tay xuống bếp nấu, còn phấn khởi dặn lại, nói cậu thưởng thức ngon miệng..."
Hwang Hyunjin đột nhiên thấy đầu váng mắt hoa.
Đồ sư phụ bất lương nhe răng trợn mắt, hễ hở miệng là tán chuyện tiếu lâm đồi trụy đó, quả nhiên trên không thể cho vô văn phòng, dưới càng không xài được trong bếp, chỉ còn mỗi một công dụng trên giường...
Đã quyết định xong đường lối ứng dụng sư phụ sau này, cậu hai Hwang buông liền cái bát xuống, oai vệ hỏi: "Ong Seongwu đâu rồi?"
Lão đầu bếp quệt trán: "Trở lên ngủ rồi."
Hwang Hyunjin phóng ra vườn hoa nhổ liền một bó hoa hồng thơm ngát còn lấm lem bùn đất, rồi chí khí ngút trời chạy ào lên phòng ngủ.
Ong Seongwu quả nhiên còn đương ngủ mê mệt trên giường, cả người cuộn cong queo như con tôm, vừa ngủ miệng vừa không ngừng nhễu nhễu nước miếng, không biết trong mộng đang được hẹn hò với em loli nào, mặt bày rành rành một nụ cười đê tiện vô cùng tận.
Hwang Hyunjin dù sao cũng lần đầu cầu hôn, thanh niên trẻ tuổi, còn chưa tu luyện được lớp da mặt dày cui như sư phụ Ong Seongwu thân yêu nhà hắn. Thành ra trước màn cầu hôn này hắn tránh không được các loại triệu chứng do dự, băn khoăn, khấp khởi, chột dạ... thường thấy ở những kẻ chưa nhiều kinh nghiệm.
Hắn bước lòng vòng hơn mười bận khắp phòng, lại lượn qua lượn lại hơn mười bận bên giường Ong Seongwu, rốt cuộc chạy vào rửa mặt lần nữa, soi thấy tóc tai có hơi trật nếp, liền cuống quýt xịt gôm loạn xạ. Xong đâu đấy mới tằng hắng một tiếng, xỏ đôi giày da bóng loáng bước cồm cộp ra, nghiêm trang cầm bó hồng nửa quỳ xuống bên giường.
Soạt một tiếng Ong Seongwu đột nhiên ngồi bật dậy, nghiến răng nghiến lợi túm áo Hwang Hyunjin, mặt mày dữ tợn mắt vằn tia máu: "Ta nhịn mi bao nhiêu lâu... bao nhiêu lâu... bao nhiêu bao nhiêu lâu rồi... đứa nào dám quấy rối giấc ngủ của lão tử ra đây chịu chết!!!!"
Một đấm vung lên, Hwang Hyunjin choáng váng mặt mày, chỉ cảm thấy trước mắt từ đâu xuất hiện vô số cánh chim vàng lóng lánh lượn vòng chớp chớp, con nào con nấy vừa đập cánh vừa đua nhau ríu rít: "Ngốc~~ xít! Ngốc~~ xít~!"
"Mình chỉ còn bữa tiệc tối nay là cơ hội duy nhất thôi." Hwang Hyunjin đứng trước gương tự lẩm bẩm, "Không thể để hỏng nốt được, bằng không có ngày mình sẽ vuột luôn lão lưu manh ấy mất."
Nhìn qua hắn có vẻ rất bình tĩnh chỉnh trang lại nơ cổ, thực tình ngón tay đã hồi hộp đến phát run. Ong Seongwu đương ngồi kế bên xì xụp ăn mỳ gói, vừa phù phù hít hà vừa ngờ ngợ hỏi: "Muốn ăn miếng không?"
Hwang Hyunjin hít sâu một hơi: "Không cần, anh ăn đi."
"Vậy mới ngoan chứ." Ong Seongwu thỏa dạ cúi xuống húp một hơi nước dùng, "Mỳ gói vị này khó mua lắm đó, tôi nhờ người ta riết mới kiếm được mấy gói, ăn được miếng nóng hổi vầy cũng tốn công gớm ..."
Hwang Hyunjin gồng mình kìm nén khát khao muốn xông vô thộp cổ Ong Seongwu lắc lắc. Lẽ nào hắn so ra không bằng một gói mỳ ăn liền?! Lẽ nào Hwang Hyunjin này đường đường mỹ nam đương tuổi thanh xuân như hoa như ngọc ngồi đây, mà không hấp dẫn bằng bát mỳ gói?!
Ong Seongwu rốt cuộc buông bát, khẽ ợ một tiếng: "Ăn uống no say~ ta thiệt thỏa mãn~"
... Lão tử cho mi càng được thỏa mãn... Hwang Hyunjin thái dương đã nổi gân xanh, chỉ còn nước bóp miệng ép mình không được gào lên lời thổ lộ tình yêu kinh hoàng trời đất kia, rốt cuộc hắn đứng dậy, thất tha thất thểu lết xuống đại sảnh dự tiệc.
Lễ chúc mừng cậu chủ nhà họ Hwang sang tuổi hai mốt tổ chức vô cùng long trọng, hầu hết thành viên những gia tộc nổi danh trong thành phố đều đến dự, một bục diễn cẩm thạch xây nổi bật chiếm hơn phân nửa sảnh tiệc lộ thiên, còn mời không ít người đẹp trong giới giải trí đến biểu diễn góp vui.
Bữa tiệc rượu đủ khiêu vũ ca hát thật xa xỉ vô cùng, tiểu thư các nhà đến tuổi cập kê đều ngượng ngùng xấu hổ lượn qua lượn lại, một vài cô nàng táo bạo hơn chút ít thì bước luôn tới chào hỏi Hwang Hyunjin, còn ngầm ý ám chỉ hắn mời mình ra nhảy đi.
Hwang Hyunjin đối đáp có chút chiếu lệ, cả sảnh người đẹp như trẩy hội lại chỉ khiến hắn thấy buồn bực vô cùng, mùi son phấn không sao xua đi nổi càng làm đầu óc thêm choáng váng. Còn Ong Seongwu đương đứng dựa bên quầy rượu, tán chuyện cùng gã nào không biết, tay hắn cầm một ly Brandy, cười nói tưng bừng với cái tên có vẻ bồn chồn hết sức kia.
Coi bộ trò chuyện kiểu đó chỉ có mình hắn thấy khoái trá mà thôi, chí ít thằng cha kia nhìn qua đã biết đang chỉ muốn lôi tuột đồ yêu nghiệt này lên giường ăn cho sạch sẽ.
Hwang Hyunjin không chút nể nang sấn đến, một tay túm vai Ong Seongwu, một tay đẩy gã đàn ông kia ra, lịch lãm chen ngang vào cuộc trò chuyện không chút lành mạnh: "... xin lỗi, quấy rầy rồi, mà Ong Seongwu à, tôi có món đồ lỡ để chỗ anh, ta qua bên kia nói chút được không?"
Ong Seongwu hơi bối rối mấy giây, cũng nhanh chóng nhận rõ hai vị trước mặt ai nặng ai nhẹ, "Xin lỗi ha Alex, bữa sau nói tiếp vậy, nói chuyện với cậu thật vui quá à. Hwang Hyunjin, chuyện gì đó?"
Gã kia vốn định phản đối, nhưng vừa bắt gặp ánh mắt như muốn giết người của chủ nhà Hwang Hyunjin, lại thấy Ong Seongwu đã hoàn toàn không để tâm đến mình nữa, đành thở dài ấm ức bỏ đi.
Ong Seongwu kéo Hwang Hyunjin vô một góc vắng vẻ bên quầy rượu: "Rồi cuối cùng cậu làm mất cái gì?"
Hwang Hyunjin nhìn hắn, mấp máy tới lui không thành lời. Thật là da mặt có dày đến nước nào mà đi nói ba thứ buồn nôn ấu trĩ này cũng thấy muốn nổi gai ốc cùng mình
"Ong Seongwu." Hwang Hyunjin nói, "Trái tim tôi đã để cho anh rồi."
Ong Seongwu bình tĩnh quan sát hắn, qua một lát mới mở miệng nói: "Tầm bậy, đừng có đánh mất cái gì cũng tìm tôi, lần trước cũng thế, ví tiền mất hỏi tôi, chìa khóa mất hỏi tôi, lại còn bữa rồi cậu đi bơi, ra ngoài áo quần bị chôm mất, lại còn hỏi tôi có thấy đồ cậu đâu không... người lớn tướng vậy còn không biết tự chăm lấy mình, trong nhà chẳng quản xong còn đòi quản công to việc lớn gì nữa? Khả năng tự lập của cậu vầy là quá quá kém, hồi nào tôi dạy cậu dở vậy hả?... Tự lập là nó thể hiện tất cả mọi tố chất lẫn năng lực làm việc của con người, cậu cứ như vầy là không ổn, ngộ nhỡ có ngày tôi không ở cạnh rồi ai trông nom cậu, bộ cậu tưởng ai ai cũng chấp nhận được lề lối sinh hoạt bừa bãi của cậu hả? Ngộ nhỡ có người tính gạt cậu rồi làm sao giờ, ngộ nhỡ có ai lừa cậu thì sao, ngộ nhỡ có đứa nào xấu bụng hại cậu rồi thì..."
"Thôi! Thôi! Thôi ngay!" Hwang Hyunjin chộp cứng hai vai Ong Seongwu, ghìm cho hắn đau đến phải ngậm miệng.
"Ong Seongwu." Cổ họng Hwang Hyunjin đột nhiên khô khốc kỳ lạ, hắn chậm rãi nói từng chữ bằng giọng cương quyết nhất có thể: "Tôi muốn kết hôn..."
"Kết hôn quá tốt." Ong Seongwu buột miệng tán thưởng ngay tắp lự, "Đàn ông đàn ang lớn rồi phải lấy vợ, để quá ba mươi mới đi đăng ký là hỏng, nói nghe, tôi cũng tính kết hôn nè, còn chưa kịp báo với cậu nhé, thiệt khéo a!"
Như bị một bát nước lạnh dội xuống đầu, Hwang Hyunjin đông cứng toàn thân, mãi một hồi sau mới lắp bắp bật ra được: "... anh muốn kết hôn?... với ai?!"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com