chương 15
– Chương mười lăm: Một gã đàn ông thành ra án mạng –
Ong Seongwu bước vào nhà hàng, một cô gái da trắng bóc, tóc đen dài đã ngồi tại một bàn trong góc chờ hắn, nhác thấy hắn cô liền duyên dáng đứng lên chào, cử chỉ dịu dàng nhã nhặn mà thật khả ái.
Ong Seongwu cởi áo khoác đưa cho bồi bàn, rồi nói mà không quay lại: "Hai tách latté, một tách ít đường."
Tay bồi bàn gật đầu bỏ đi, Jiyeon mới mỉm cười ngồi xuống: "Anh tới muộn."
"Kẹt xe giữa đường." Ong Seongwu lịch sự lấy món ngọt và một chiếc thìa bạc nhỏ cho cô, rồi cũng ngồi xuống.
Một điểm đặc biệt tốt ở Jiyeon, đó là người ta không cần nói dài dòng với cô. Cô sẽ không quan tâm người kia gặp gỡ ai, có bao nhiêu phụ nữ bên ngoài... kể cả là đàn ông cũng vậy, cô chỉ cần hai người cứ thế yên ổn bình lặng sống với nhau cả đời. Đương nhiên, người kia cũng chớ để tâm cô làm gì bên ngoài, dù có thấy cô cùng một chàng trai lạ thân mật đi tới, cũng chỉ cần mỉm cười bước đến nhắc nhở cô đi đường cẩn thận là đủ.
Không màng sự đời, không màng tiền bạc, lại biết nấu nướng, đối với Ong Seongwu mà nói, thực là một người vợ không thể hoàn hảo hơn. Nhất là cô ấy sẽ không ngăn cấm hắn hút thuốc, quá lắm chỉ nhắc một câu chú ý sức khỏe, còn lại gì cũng mặc.
"Em tới xem căn nhà anh nói rồi." Jiyeon đón tách latté, cảm ơn bồi bàn rồi quay lại nhìn Ong Seongwu, "... anh biết đấy, em đang làm ở ngân hàng, chỗ đó xa nơi em làm quá. ở đó đi buổi sáng hay kẹt xe, em thì là con gái, tối đến có hôm phải làm thêm, hôm nào cũng về tàu điện ngầm cũng không an toàn."
Ong Seongwu thông cảm gật đầu: "Vậy em lựa lấy nhà nào quanh quanh trong thành phố đi.""Anh không có ý kiến gì chứ?""Em vui là được.""Xa hẳn Hwang gia có ổn không? Ivy nói cậu hai Hwang cần anh lắm.""Người ta thành niên rồi!" Ong Seongwu cười, cúi đầu xem thực đơn, "Sao anh làm bảo mẫu cho cậu ta cả đời được."Jiyeon cũng mỉm cười: "Cũng phải."Được một lát, Ong Seongwu đột nhiên ngẩng lên: "Cần anh đón không?""Đón gì cơ?""Sáng chiều em đi ấy.""Không sao đâu, gần nhà thì em tự lái xe cũng được, không làm thêm giờ thì tối sáu giờ là về tới nơi rồi, nếu phải làm thì muộn hơn một chút, nhưng không lỡ bữa tối đâu.""Vậy được." Ong Seongwu gập thực đơn lại, "Tối tám giờ anh ở nhà, nếu chín giờ chưa thấy tức là hôm đó anh không về. Nếu có việc phải rời thành phố, anh sẽ báo em biết. Cần anh việc gì cứ gọi điện là được."Jiyeon mỉm cười thoải mái, đưa tách cà phê lên miệng uống cạn.Đó không phải tình yêu một cô gái trẻ như cô cần. Thực ra cô cũng chẳng cần loại cảm giác mãnh liệt sinh ra từ sự gần gũi lẫn rung động, thứ cô cần là cuộc sống, là thể diện, và sự ổn định, một cuộc hôn nhân cần nhau, nhưng không ràng buộc lẫn nhau.Bà ngoại cô, mẹ cô, chị em của cô, cả đời đều như vậy, ngoài một mình cô, không ai cảm thấy cuộc sống ấy có gì sai.Ong Seongwu là một đối tượng kết hôn lý tưởng. Đừng hỏi hắn chung thủy được bao nhiêu, con người hắn không ai buồn tin hắn sẽ thành bạn đời tử tế. Nhưng giữa hắn và Jiyeon có chung một điểm đáng giá, đó là bọn họ đều đang tìm kiếm một người bầu bạn ổn định, khả dĩ săn sóc mình suốt đời.Ừ thì người đàn ông này có ra ngoài lăng nhăng với nào trai nào gái thì đã sao? Địa vị người vợ danh chính ngôn thuận của cô vẫn vững chắc, cuộc sống của cô lại nhàn hạ thoải mái, có người chăm lo mà hoàn toàn tự do, chẳng có nhân tình bồ bịch nào thay đổi được điều ấy.Chín giờ tối, thành phố sống về đêm Busan mới lại vén màn, ánh đèn rực rỡ trang hoàng cho bóng đêm trên đại lộ, lấp lánh át cả sao trời.Thằng nhỏ trông cửa khép cánh cửa nhà hàng lại sau lưng bọn họ, mới bước ra đường, đột nhiên Jiyeon cảm thấy ai đó khẽ đụng sau lưng mình. Cô vừa quay đầu lại thì trên tay trống trơn, cái xắc tay LV màu bạc đã không cánh mà bay."Người đó trộm túi của em!" Jiyeon chỉ theo bóng lưng một gã đàn ông đang chạy lẩn vào đám đông, lớn tiếng kêu lên.Ong Seongwu bỏ lại một câu: "Em quay lại cửa nhà hàng chờ đi.", rồi vội vã lao theo.Jiyeon đứng tại chỗ tần ngần cắn môi, một lát sau mới chậm rãi quay lại cửa nhà hàng. Vừa lúc ấy, đột nhiên cô nghe thấy tiếng hô hoán hoảng hốt từ sau lưng, rồi tiếng ô tô phanh gấp chát tai, quay đầu lại, cô chỉ thấy một đầu xe như thể mất phanh đang lao đến ép mình lên vỉa hè, trong khoảnh khắc cô có cảm giác toàn thân mình nhẹ bẫng. Jiyeon bị hất văng ra rìa đường cái.Cơn đau đớn đoạt đi mọi ý thức của cô, trước mắt thoắt đen thoắt xám. Không còn nghe thấy tiếng đám đông la ó hoảng sợ nữa, một giây trước khi chìm vào cơn mê, cô chỉ thấy như có một người đàn ông trẻ tuổi nhào tới, cuống quýt quỳ xuống bên cạnh mình: "Tiểu thư, cô làm sao rồi? Cô ráng lên! Tôi đi kêu xe cứu thương!!"
Gọi xe cứu thương thì được gì, tôi không chứng minh thư, tiền bạc, thẻ tín dụng... có đưa tới bệnh viện không chừng cũng trễ rồi, Ong Seongwu còn chưa quay lại, ảnh quay lại không thấy tôi thì biết làm sao, giờ bệnh viện công ở Busan cấp cứu chậm chạp như thế... Jiyeon bình thản tự hỏi mình bấy nhiêu câu, rồi cứ thế mất dần ý thức cùng cơn đau đớn.
Ong Seongwu cuối cùng cũng không lấy được cái xắc về, vì tên trộm kia bị hắn đuổi chạy hết ba con phố rồi đột nhiên nhảy lên một chiếc xe, coi bộ là được đồng bọn đón đường, sau đó chiếc xe phóng vọt đi.
"Không bị cậu Ong thấy biển số đấy chứ?" Tên vừa trộm túi vừa ngồi thở hổn hển trên ghế sau vừa hỏi.
Gã tài xế nhìn gương chiếu hậu, đáp: "Không sao, đội trưởng đã dặn phải che biển số, cũng có dùng xe nhà mình đâu. Chiếc này vừa mua hôm qua, xài một lần là bỏ, để sau này cậu Ong trông thấy thì phiền."
"Mà nói thật cậu Ong chạy cũng nhanh ghê gớm, tao chỉ hãi bị cậu ấy tóm được thì không biết làm thế nào, vớ vẩn no đòn. Dọc đường còn bị một đám chính nghĩa nóng mặt đuổi theo, khéo mai mặt tao lên giật tít trên báo Đời Sống Xã Hội cùng nên..."
"Còn đòi giật tít, túng dữ vậy hả mày? Hê hê hê..."Hình ảnh còn nhác rớt lại trong gương hậu, là Ong Seongwu đứng tại rìa đường nhìn theo chiếc xe, hắn đứng đó một hồi, rồi mới chậm rãi quay lưng trở lại.
Một gã trộm vặt lại có xe đón, thật quái dị. Vừa lúc trong lòng hắn lại gợn lên nỗi nghi ngờ còn lớn hơn, ấy là toàn bộ sự việc này trên dưới đều có mùi sắp đặt, mưu mô khó che dấu.
Nếu là người thường chắc sẽ gọi báo cảnh sát rồi, bất quá Ong Seongwu còn chưa ngu đến mức đánh động chính quyền vì việc cỏn con vậy, đương nhiên công dân của thành phố có việc báo cảnh sát một tiếng là chuyện quá phải, có điều cứ làm phiền cán bộ vậy cũng đâu hay, ngộ nhỡ cán bộ tiện thể liệt luôn tên mình vô lệnh truy nã rồi biết sao giờ?
Ong Seongwu châm một điếu thuốc, chậm rãi đi về phía nhà hàng. Mà thật ngạc nhiên là Jiyeon đã không còn ở đó, trên đường người qua lại như mắc cửi, như thể vụ tai nạn hai mươi phút trước chỉ là ảo giác giữa đêm.
Một chuyện nhỏ nhặt vậy, giữa đại lộ sang trọng giàu có này đâu khác gì nốt nhạc đệm giản dị, hoặc giả như giọt nước mưa đầu tiên rơi giữa mặt sông, chẳng mấy lâu sau đã không còn dấu tích.
"Sorry, the person you have called is not available, please try again later..."
Ong Seongwu gập di động lại. Mới hai mươi phút, một cô gái vừa còn đứng đây đã biến mất. Cô ấy đi đâu được? Đã nói đứng chờ trước cửa nhà hàng, chỉ vài chục phút ngắn ngủi thì xảy ra chuyện gì chứ? Hay có gì bất trắc rồi?
Mà rốt cuộc... có gì bất trắc được?
Trong phòng cấp cứu bệnh viện, đèn mổ đã bật sáng. Giường bệnh đẩy vội vã qua hành lang, đưa vào trong rồi cánh cửa phòng cấp cứu lập tức bị đóng lại.
Một gã thanh niên đứng bồn chồn lo lắng trên hành lang, đột nhiên có tiếng chuông điện thoại, hắn mới nhìn qua số gọi đến đã vội vàng bắt máy: "Dạ vâng?! Đội trưởng ạ?"
Đầu dây bên kia đáp lại bằng giọng thật thấp: "Cô gái đó đâu, đưa vào cấp cứu rồi à?""Dạ, đang mổ rồi. Đội trưởng, em thấy làm thế này với một cô gái trẻ vậy không ổn đâu, người ta có thế nào cũng chưa bao giờ làm gì chọc đến Hwang gia..."
Gã đội trưởng lạnh nhạt ngắt lời: "Cậu chủ nói, cô ta phải chết.""Dạ?!""Cậu chủ nói, cô ta phải chết trong bệnh viện vì sơ suất khi cấp cứu." Giọng nói từ đầu dây bên kia càng lúc càng khó nghe ra giữa những tạp âm hỗn độn, "... chuyện này là tuyệt mật, không được tiết lộ cho một ai, đặc biệt là... cậu Ong..."
Jiyeon tỉnh lại đã thấy mình đang nằm trong phòng bệnh, cô muốn ngồi dậy, nhưng toàn thân cứ như không còn chút sức lực nào. Miễn cưỡng cúi đầu xuống thì thấy kim truyền dịch đang cắm trên mu bàn tay mình, đầu trên dây là túi huyết tương đang chậm rãi nhỏ từng giọt từng giọt dẫn vào cơ thể.
Chân trái cô được treo cao lên, còn những nơi khác có nguyên lành hay không cô không sao biết được. Vừa định mở miệng nói thì có tiếng ai nghe rất sung sướng vang lên ngay bên cạnh: "Tiểu thư, cô tỉnh rồi sao? Cô thấy khó chịu ở đâu không?"
Gương mặt một thanh niên vụt xuất hiện trong tầm mắt cô, Jiyeon nhìn anh ta một hồi rồi ngập ngừng hỏi: "Anh... là..."
"Tôi là người hôm đó đưa cô tới bệnh viện đây, cơ mà cô đừng hiểu lầm, tôi không phải tên tài xế càn quấy đó đâu. Tiền phẫu thuật tôi đã ứng cho rồi, chuyện khác cô khỏi lo, cô a, giờ quan trọng là phải dưỡng bệnh cho tốt. Mà phải, cô tên gì vậy? Nhà ở đâu? Tôi đã kêu cảnh sát rồi, nhưng không tìm được giấy tờ gì trên người cô, thành ra bọn họ cũng nói phải chờ cô tỉnh mới được..."Một nụ cười chầm chậm xuất hiện trên gương mặt tái nhợt của Jiyeon: "Cảm ơn anh."
Mặt mày chàng thanh niên được thể đỏ rần, cậu chàng hấp tấp vơ cái bình nước bên cạnh: "Tôi... tôi đi lấy nước cho cô!" nói rồi liền vội vàng quay ra ngoài.Ra đến cửa lại kìm không được, quay đầu lại, ngượng nghịu hỏi: "Cô... cô có muốn ăn gì không? Hay muốn uống gì? Cứ nói tôi đem cho!"
Jiyeon mỉm cười lắc đầu. Biểu cảm thật nhẹ nhàng, nhưng cậu chàng nọ rõ ràng càng cuống tợn, chàng ta chỉ thiếu điều ù té bỏ chạy như muốn trốn ai.
Thật dễ thương... Jiyeon nhìn theo bóng lưng chàng thanh niên, mỉm cười nghĩ vậy.Hình như cô chẳng hề muốn gặp cả bạn bè lẫn Ong Seongwu, bao nhiêu cảm giác hoảng sợ lẫn lạ lẫm từ khi mở mắt đều bị chàng trai trẻ vụng về vừa xong xua tan hết thảy, thậm chí cô còn có thể thoải mái nằm trên giường, ngẫm nghĩ trong khi chờ anh ta trở lại, định bụng nhất định phải bảo anh ta gọt cho mình một trái táo.
Chợt cửa phòng lại bị đẩy mở, Jiyeon nghĩ anh chàng kia đã lấy nước về, không ngờ qua một giây yên ắng, đã nghe giọng Ong Seongwu vang lên: "Jiyeon? Em ổn không?"
Ong Seongwu đóng cửa lại, đi tới giường bệnh nhân. Hắn mặc áo sơ mi trắng với quần jean, chẳng giống bộ dạng lưu manh lớt phớt thường ngày chút nào, lại có vẻ rất chi nghiêm chỉnh đứng đắn. Tiếng bước chân hắn vang lên nghe khá bình thản, còn trên mặt là vẻ lo lắng rất đúng mực. Jiyeon bật cười, làm bộ muốn ngồi dậy, lập tức cô bị Ong Seongwu ấn lại giường: "Nằm xuống đi, bác sĩ nói chân trái em bị gãy xương, phải nằm yên ít lâu đấy."
"Sao anh biết em ở đây?"
"Anh nhờ mấy người bạn." Ong Seongwu trỏ tay ra sau, giới thiệu với cô một thanh niên trẻ điển trai: "... đây là Hwang Hyunjin, cậu hai của Hwang gia, lần này cậu ấy tìm em cực lắm đó."
Hwang Hyunjin này trông còn khá trẻ, nhưng vóc dáng rất cao lớn, đồ tây mặc trên người mới nhìn đã biết là hàng cắt may riêng; thái độ hắn nhã nhặn lịch sự đến có phần lạnh lùng. Trong một giây Jiyeon chợt nghĩ ánh mắt hắn nhìn mình vô cùng hằn học, nhưng có lẽ đó chỉ là ảo giác của cô, vì Hwang Hyunjin đã mỉm cười rất nhanh: " Jiyeon tiểu thư, nghe tiếng đã lâu. Tôi là Hwang Hyunjin."
Jiyeon đưa mắt nhìn Ong Seongwu rồi đáp: "Bạn bè cả mà, đừng khách sáo vậy, là tôi ngưỡng mộ cậu hai đã lâu mới phải!"
"Đâu có, tôi nghe tiếng Jiyeon tiểu thư nhiều rồi."
Ở đâu ra một cậu lớn thượng lưu lừng lẫy đi nói "nghe tiếng đã lâu" với một cô gái như cô chứ? Dù có là lời khách sáo cũng đâu cần phải nhắc đi nhắc lại bằng giọng kỳ lạ đó. Jiyeon nhạy cảm nhận ra bầu không khí có chút không ổn, cô lại đưa mắt nhìn Ong Seongwu, bất quá thể loại dây thần kinh que củi như Ong Seongwu đời nào biết gì, giờ có bị phang trúng vài gậy không khéo hắn vẫn tưởng người ta lấy lông chim gãi ngứa cho mình.
Jiyeon chỉ còn cách cười lễ độ với Hwang Hyunjin: "Cậu hai nói đùa rồi."
"Tôi không đùa đâu." Hwang Hyunjin đáp nhạt nhẽo, " Jiyeon tiểu thư cứ yên tâm ở đây dưỡng bệnh, tôi đang truy tìm gã tài xế gây chuyện đó. Cả tên trộm túi của cô nữa, tôi nghĩ chuyện này là sắp đặt sẵn, dù sao tôi cũng đã cho người điều tra rồi, sẽ sớm tìm ra thủ phạm thôi."
"Vậy... thật phiền cậu hai."
Ong Seongwu lên tiếng: "Chuyện này anh cũng thấy kỳ lạ, nhưng hôm qua lại có việc gấp đột xuất cần anh xử lý, Hwang Hyunjin nói cậu ấy lo không xong, thành ra một thân không thể xẻ làm hai được. Có điều em đừng lo, nếu có người định gây khó dễ cho em thật, Hwang Hyunjin nhất định sẽ bảo đảm an toàn cho em."
Jiyeon lại liếc nhìn Hwang Hyunjin. Chàng thanh niên điển trai thoạt nhìn đã biết xuất thân sang trọng này, tại sao gương mặt cứ luôn có vẻ toan tính ngấm ngầm. Gò má hắn khá cao, lông mày lại cứng cỏi xếch lên, nhìn sao cũng gợi ra cảm giác cố chấp, quyết liệt, khó mà hòa hợp.Không hiểu sao đột nhiên tim Jiyeon đập thình thịch, phản xạ với nguy hiểm bất ngờ dâng lên khiến cô cảm thấy bất an vô cùng.
" Seongwu..."Ong Seongwu đang chực đi ra ngoài gọi điện thoại, nghe vậy liền quay đầu lại: "Sao vậy?"Jiyeon nhìn hắn. Người đàn ông này rõ ràng có thể tin tưởng, nhưng hắn chẳng hề nhạy cảm, giữa bọn họ lại không có sự đồng điệu thấu hiểu của những người yêu nhau...Cô cười nhẹ: "Không có gì, anh bận thì đi đi."
Ong Seongwu và Hwang Hyunjin ra khỏi phòng bệnh, mới đóng cửa lại thì nghe tiếng gọi: "Cậu chủ? Cậu Ong?... sao hai người lại..."
Ong Seongwu ngơ ngác nhìn người vừa xuất hiện. Hắn không nhận ra thằng nhỏ này... thì phải rồi, Hwang gia trên dưới đông người vậy, làm sao hắn nhớ hết từng mặt được.
Trong khi ấy Hwang Hyunjin đã kịp nhận ra người này là ai. Tối hôm trước hắn lệnh cho gã đội trưởng sai người tới bệnh viện âm thầm giải quyết ả kia, tráo một lọ thuốc, khiến máy trợ thở trục trặc vài cái cũng xong. Vậy mà cuối cùng gã đội trưởng báo cáo lại cho hắn, nói tên vệ sĩ trẻ tuổi nào đó không nỡ ra tay.
Khi ấy Hwang Hyunjin tức điên người, mà vừa đúng lúc Ong Seongwu gọi cho hắn, vậy là hắn vuột mất một cơ hội hoàn hảo để trừ khử con nhỏ kia một cách êm xuôi.
Tên vệ sĩ trẻ bối rối đứng trên hành lang, hai tay còn cầm hai bình nước: "Cậu chủ, tôi... sao mấy người lại..."
Hwang Hyunjin lập tức chặn lời hắn, mỉm cười bước tới nắm chặt cổ tay hắn: "Thì ra cậu chính là người cứu vị hôn thê của Seongwu."
"Hôn... hôn thê của cậu Ong ạ?" Gã trẻ tuổi kinh ngạc, há hốc miệng, ngơ ngẩn nhìn Ong Seongwu, đột nhiên hắn thấy cổ tay đau buốt – là Hwang Hyunjin siết tay buộc hắn ngậm miệng.
"Chăm sóc cô ta cẩn thận, rồi tôi sẽ đặc-biệt-đặc-biệt tạ ơn cậu..." gần như nghiến răng nghiến lợi nói xong câu đó, HwangHyunjin mới cố nặn ra một nụ cười thản nhiên rồi quay đi, khoát tay với Ong Seongwu còn đương chưa hiểu trời trăng gì, "Nào, ra xe thôi, mùi bệnh viện làm tôi muốn say rồi."
Một kế hoạch mưu sát rõ ràng hoàn hảo là vậy, lại bị một thằng nhãi đầu chưa ráo máu phá hoại thành nghĩa cử cứu vớt thiên hạ! Hwang Hyunjin tức tối leo lên xe, tay đội trưởng đội bảo vệ đột nhiên ghé đầu sang hạ giọng nói: "Cậu chủ, đợi chút đã."
Hwang Hyunjin ngoái lại nhìn Ong Seongwu đang lên một chiếc xe khác, rồi gật đầu: "Sao?""Sáng nay tôi đã tra thằng Jin vì sao nó không tuân lệnh cậu, nó ấp úng mãi không trả lời được, tôi thấy có khi nó mê Jiyeon tiểu thư đó rồi."
Hwang Hyunjin quay ngoắt sang nhìn hắn ta: "Vô lý, nó nghĩ nó là Đông-gioăng chắc?"Tay đội trưởng mỉm cười: "Năm nay nó mới hơn hai mươi, lại còn chưa có bạn gái, thanh niên thấy mấy con nhỏ đẹp đẹp là mê cũng phải thôi, chuyện bình thường mà."
Hwang Hyunjin cào cào tóc, buông một câu thật lòng: "Tính giành phụ nữ với Seongwu, thằng nhỏ này cũng to gan thật."
"Vậy cậu chủ xem, giờ thằng Jin nó...""Để tôi nghĩ... để tôi nghĩ đã..."
HwangHyunjin ngồi ghế sau, chậm rãi nắn nắn thái dương, qua một hồi lâu mới khẽ nhếch môi cười, nhìn không ra hắn có ý tứ gì.
"... Giúp người đạt nguyện vọng hay không sát nhân bừa bãi đều là tích đức cả... Đi bảo Seongwu, tôi cần ảnh đến sa mạc Sahara khảo sát mỏ vàng, tới đây anh ấy không đến bệnh viện thăm hôn thê được đâu."
"Sahara mà có mỏ vàng ạ?" Tay đội trưởng thận trọng hỏi lại.Hwang Hyunjin nhìn hắn như nhìn thằng ngố: "Đương nhiên là có, đào sâu xuống chừng chục ngàn feet là cùng."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com