Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 19


– Chương mười chín: Bắn tỉa vs giáp lá cà –

Sáng ngày 18 Kang Daniel sẽ dự một hội nghị thương mại của cảng, địa điểm là tầng trên cùng một nhà hàng thuộc về gia đình hắn.

Mấy năm gần đây bản lĩnh của Hwang Hyunjin ngày càng lợi hại, xoay xở trước sau phá được không ít vụ làm ăn của Kang gia. Kang Daniel quả cũng tránh né bớt một số lĩnh vực nguy hiểm, từ vài năm trước hắn bắt đầu giao thiệp với giới truyền thông và giải trí, đến giờ đã thực hiện được khá nhiều sự kiện lớn. Có người nói hắn là kẻ đứng sau chống lưng cho các ngôi sao nữ của vài công ty đĩa hát, đồng thời cũng dính vào không ít vụ bê bối tình trường.

Park Soyoung đã làm náo loạn mấy lần, có lần xộc lên tận phòng làm việc của Kang Daniel, kết quả là mở cửa ra chỉ thấy hắn và nàng ngôi sao vừa vào phòng đang ngồi bàn công việc rất nghiêm chỉnh, cả hai đều quay lại kinh ngạc nhìn cô ta. Mấy vụ kiểu đó lần một lần hai còn lấp liếm được, chứ cứ diễn đi diễn lại thì thôi khỏi nói, các công ty truyền thông đối thủ lập tức mượn gió bẻ măng, đưa tin móc máy trắng trợn, khiến Kang Daniel thật không còn mặt mũi nào.

Lại có kẻ đút lắm tiền cho bọn người làm của Kang gia để moi tin, nghe được rằng Kang Daniel lúc giận dữ đã định ly hôn với Park Soyoung, còn nói hồi đó cưới Park Soyoung về không phải là ý của hắn, toàn vì Ong Seongwu ra sức hối thúc mới ra chuyện. Ong Seongwu giờ căn bản là chủ đề cấm kỵ với người Kang gia, nếu Kang Daniel đúng là vì thế mà không buồn gặp Park Soyoung nữa, thì đây quả là một cái cơ lý tưởng để ly hôn.

Tình tay ba nhà đại gia thì phức tạp thôi rồi, cứ là lâm ly tầm cỡ phim tâm lý giờ vàng, dân cảng lâu ngày không có xì căng đan đặng rửa tai lần này liền được một phen sôi sục. Ngẫm xem, con dâu ông nọ bà kia không sinh đẻ được đã là gì? Vài lão nhà giàu lăng nhăng nảy nòi ra mấy đứa con riêng không phải càng tầm xàm hay sao~? Thế nên còn có sự vụ gì đáng cho thiên hạ tưng bừng hào hứng hơn tình tay ba rắc rối nhập nhằng? Đã vậy màn tay ba ấy còn dây đến cả tranh giành quyền lực, truy lùng ám sát, tiền tài gái đẹp, đấu đá thương trường...

Bất quá ngoài diễn viên hạng ba quá thì, hết võ ra, chẳng ai ưa chuyện tên tuổi mình bị thảy vô chảo nóng xào qua xào lại, đừng nói gì cái kiểu xào vô cùng ác ý độc địa ấy. Thường thường khi gặp tình cảnh này, đương sự tất nhiên chỉ hận không thể nhảy ra gào rú: Các người buông tha tôi đi!! Đầu đuôi gốc rễ đều vạch cho mấy người coi hết rồi, đây chẳng còn gì hay ho nữa đâu mà bới!

Nhưng rất không may, chỉ cần lớn tiếng một câu vậy thôi, tức khắc sẽ lại thành một chứng cớ mới toanh, mà đương sự hớ miệng lộ ra, nói không chừng còn khiến đám dân tình ưa coi náo nhiệt suy đoán tầm bậy tầm bạ kiểu: A đồng chí này phát biểu hùng hồn vậy chắc vì thấy thiên hạ bàn tán còn chưa đủ um xùm, giờ muốn đích thân ra trận thêm phần củi lửa đây?

Kang Daniel là loại người tuyệt đối coi thể diện như tính mạng. Năm xưa mỗi khi Ong Seongwu trăng hoa bên ngoài, ai ai cũng biết, trong lòng hắn phẫn nộ đến muốn giết người, thế nhưng biểu hiện ra ngoài vẫn hoàn toàn bình thản, mặc kệ ai hỏi cũng đáp không biết không nghe không thấy. Một kẻ giữ vẻ đường hoàng còn hơn giữ mạng như hắn, bảo hắn hở ra một chữ với giới truyền thông, chẳng bằng bắt hắn đâm đầu vào tường cho xong.

Giờ này đương sự đang ngồi trong xe, lật coi lịch trình, đọc thấy hội nghị thương mại có cả Hwang Hyunjin tham dự, hắn thoáng nhíu mày: "Hwang Hyunjin cũng muốn chen chân vào ngành giải trí à? Đây là tự ý nó hay Seongwu bảo nó làm thế?"

"Cậu ta tới dự thính thôi." Choi Taehan nói, "Nghe nói cậu Ong không đi cùng, cậu Ong đã chuyển ra ngoài rồi, cậu hai La tới mời về mấy lần, nhưng cậu Ong cố ý từ chối."

Kang Daniel cười lạnh: "Diễn trò thôi!"

Choi Taehan tính nói diễn trò sao được, người ta tự mình quỳ trước cửa nhà Ong Seongwu khóc la ỏm tỏi, nói không thể không có thầy ở bên chỉ vẽ giúp đỡ, nếu thầy vứt bỏ hắn giờ hắn không biết phải làm sao đây, đến bữa cơm tối nay ăn thứ gì hắn còn chẳng nghĩ nổi. Chuyện này lan truyền rất ghê gớm, nghe nói cậu hai La khóc thật chứ không phải xắt hành tây xát mắt, nhưng Ong Seongwu nhất quyết không mở cửa, cứ thế để cậu hai La quỳ bên ngoài khóc thiếu điều ngất xỉu.

Bất quá lời lẽ ông chủ nghe ra ghen tuông rành rành, Choi Taehan cũng nghĩ chớ nên lý luận với gã đàn ông đang ghen, thành ra hắn nói: "Ngài xuống xe rồi đám phóng viên sẽ vây kín cửa, sau đó chúng ta đi cửa sau về thôi."

Kang Daniel gật đầu: "Tôi cũng chẳng định dự, vào một vòng rồi đi."

Ý hắn căn bản là không muốn thấy Hwang Hyunjin, nhất là Hwang Hyunjin hồi này chẳng việc gì cũng tìm phóng viên ba hoa kể lể sư phụ Ong Seongwu của hắn thương yêu hắn cỡ nào, hại Kang Daniel mỗi lần xem báo đều giận điên người, nghĩ tới nghĩ lui đều thấy thằng đó rõ ràng muốn gây sự với mình. Có một lần hắn còn đọc được trên một tờ tạp chí lá cải, người nhà họ La nổ chuyện Ong Seongwu nấu canh cho cậu hai La ăn, lại còn canh xương ống này này nọ nọ, làm Kang Daniel từ đó về sau hễ nhìn đến canh xương ống là muốn đau dạ dày.

Chín giờ sáng, xe của Kang Daniel dừng trước nhà hàng. Nhưng chỉ đỗ lại chốc lát, cũng không ai xuống, ngay sau đó lại tiếp tục vượt qua đám phóng viên sau lằn vàng, chạy vòng ra cửa sau.

Cùng lúc ấy, trên sân thượng tòa khách sạn hai mươi tám tầng đối diện nhà hàng, ngón tay đặt sẵn trên cò súng của Ong Seongwu thoáng buông lỏng, rồi hắn ngẩng đầu khỏi mắt ngắm, chậm rãi thở ra một hơi.

Từ vài hôm trước, hắn hao công tốn sức ngắm nghía các vị trí xung quanh đây, cẩn thận phân tích từng tí một, rốt cuộc mới chọn chỗ này. Đây là cơ hội thứ nhất để bắn Kang Daniel, ngay khi hắn bước xuống ô tô, một viên đạn đồng xé gió từ cự li hơn hai trăm mét sẽ găm thẳng vào ót hắn, rồi xoáy đảo không kiểm soát, và xuyên thủng ra khỏi cơ thể.

Nhưng ma xui quỷ khiến thế nào, Kang Daniel lại không xuống xe ở đây mà chọn cửa sau. Nói cách khác giờ hắn phải mau chóng gỡ bệ súng ngắm này, xếp trở vào cặp tài liệu ngụy trang, và làm như cán bộ tan sở lẳng lặng rời khỏi tòa nhà này.

Cơ hội tiếp theo là lúc Kang Daniel ngồi xuống bàn họp trên tầng cao nhất, Ong Seongwu sẽ đứng sau tấm biển quảng cáo cách đó năm trăm mét, phải mất ít nhất mười phút ngắm và điều chỉnh hắn mới có thể bóp cò một phát đạn. Trong khi đó hắn phải kiên nhẫn đợi ở đây, để bản thân hòa vào cây cối, nhà cửa, tường gạch xung quanh, coi mình và chúng như là một.

Ong Seongwu định hút thuốc, nhưng sau mấy tiếng ho khan khùng khục, lại thôi.

Hắn nhanh chóng tháo khẩu súng ra, cất vào hộp, nghĩ ngợi một lát rồi gọi cho Hwang Hyunjin.

"Alô, Seongwu hả?"

Kể ra cũng thật thú vị, Ong Seongwu có thể nhìn qua ống ngắm thấy Hwang Hyunjin đang ở một tầng nhà hàng bắt điện thoại, thậm chí cả vẻ mặt của hắn ra sao cũng đại khái trông được. Ong Seongwu mỉm cười, thầm nghĩ giá làm xong việc này còn mạng trở về, phải kêu Hwang Hyunjin cùng ngồi uống chén trà.

" Seongwu, có việc gì à?"

"Tôi tính hỏi cậu chút thôi, hội nghị bên đó mấy giờ bắt đầu?"

Hwang Hyunjin cúi nhìn đồng hồ: "Chắc tầm chiều, vì lát còn mời thêm bữa trưa nữa, coi bộ có nhiều vị tai to mặt lớn dự."

"Ở tầng trên cùng à?"

"Không phải, tôi cũng không rõ lắm. Mà anh hỏi làm gì?"

"Không, không có gì. Cậu bận gì thì làm đi."

Ong Seongwu cúp máy.

Nếu đến tận chiều, thì giờ lên phục sau biển quảng cáo rõ ràng là không khôn ngoan. Chỗ đó không vắng vẻ như tầng thượng khách sạn, chưa nói dưới đường người như mắc cửi, biết đâu có kẻ nào tình cờ mang ống nhòm ra soi cô em bên đường thay quần áo, rồi loáng quáng phát hiện luôn ra hắn?~

Ong Seongwu xách hộp súng đi xuống, bước ra khỏi khách sạn. Bên đường đã thấy đám phóng viên đứng ồn ào nhốn nháo, hồn nhiên không hay biết mới vừa xong một viên đạn đã suýt sượt qua bọn họ.

Ong Seongwu định sang đường, lượn lờ qua nhà hàng bên đó, để người khác trông thấy ngay trước vụ bắn tỉa hắn còn xuất hiện ở gần Kang Daniel, đó là một chứng cớ ngoại phạm rất dễ ngụy tạo. Huống hồ hắn thực tình cần một ly nước, có thêm chút hơi cồn vào kích thích tinh thần càng tốt hơn.

Hắn vừa tới cửa nhà hàng, đột nhiên một chiếc Ferrari rình rang đỗ xịch lại, Park Soyoung ung dung bước xuống, phong thái rất chi kiêu sa, hoàn toàn không thèm để tâm đến đám phóng viên đang bu kín phía trước. Cô ta đã đoán ngày hôm nay sẽ có rất nhiều con nhỏ ngôi sao không biết thức thời, lăm le chiếm ngôi bà lớn của mình tham dự, bởi vậy hôm nay Park Soyoung ăn vận đặc biệt chăm chút, trang sức hột xoàn bạc triệu sáng choang lóa mắt thiên hạ, bộ váy dạ hội Chanel tà dài quét đất, một đoạn đường ngắn hoẻn từ cửa nhà hàng vào, được lệ bộ của cô nàng trang hoàng thành như thảm đỏ Oscar.

Ong Seongwu từ sau vụ bị bắt lần trước đã bắt đầu kiềng mặt cô ả này, hễ thấy cô ta là muốn nhức đầu, hắn lập tức quay lưng tính bước nhanh vào trong. Ai biết đâu hắn không chọc thiên hạ, thiên hạ lại thích đến gây chuyện với hắn; sự xuất hiện của hắn và Park Soyoung mới thật khéo tình cờ, đám phóng viên nhanh nhạy lập tức phát hiện ra hai người cùng lúc xuất hiện, lập tức đổ xô đến hỏi han: "Cậu Ong, cậu cũng tới đây sao?"

"Cậu Ong, hai người tới cùng nhau phải không??"

Mặt Park Soyoung thoáng biến sắc.

Năm xưa cũng chẳng phải Ong Seongwu trêu ghẹo gì cô ta, nhưng Kang Daniel vẫn mượn danh cô ta để truy sát Ong Seongwu; đã vậy hiện tại Kang Daniel cũng dư sức viện cớ bêu riếu hình ảnh phu nhân trong sạch của cô ta. Lợi hại ra sao thật khó mà kể, nhưng có một điều có thể khẳng định ngay, đó là cô ta tuyệt đối không muốn dính dáng gì đến Ong Seongwu.

Đám phóng viên giải trí ra sức dí mic về phía Park Soyoung: "Kang phu nhân, phu nhân và cậu Ong cùng tới đây phải không? Sao lại không đi cùng xe với Kang tổng?"

Tại sao không ngồi xe với Kang Daniel à?... Rất đơn giản, Kang Daniel thà qua đêm ở phòng làm việc chứ quyết không về nhà, đương nhiên cô ta không cách nào tới cùng thiếu gia nhà cô ta rồi.

Nhưng Park Soyoung sẽ không trả lời kiểu đó. Cô ta kiêu ngạo hất đầu, hỏi ngược lại: "Sao có chuyện tôi đi cùng cậu Ong được nhỉ? Cậu Ong và tôi thì có quan hệ gì chứ?"

Như sấm động trên đầu, cả đám phóng viên lập tức cắm cúi ghi chép, lại thêm một đám người bu đến, hỏi tới tấp: "Vậy chứ tin đồn trước đây là thế nào ạ??"

"Không lẽ Kang phu nhân không hề quen biết cậu Ong sao?"

"Theo chúng tôi biết thì..."

Park Soyoung liếc mắt, khinh khỉnh nhìn Ong Seongwu đang đứng trên thềm: "Các người không ngại thì qua mà tự hỏi cậu Ong, xem cậu ấy rốt cuộc có quan hệ gì với tôi không?"

Đại khái là mặt trời chói chang quá, Ong Seongwu đột nhiên có cảm giác choáng váng mụ mị. Mới vừa xong hắn còn đang ở tầng thượng khách sạn đối diện chực nổ súng bắn một phát đạn trí mạng, mà chỉ qua chớp mắt hắn đã đứng đây, đối mặt với đám chó săn chuyên sục sạo bám đuôi bất kể lúc nào này.

Hắn ho khan hai tiếng, cổ họng thoáng nghe vị tanh ngọt ứ lên.

Chợt một cánh tay mạnh mẽ chen đến đỡ sau lưng hắn. Cửa lớn nhà hàng mở ra rồi đóng lại, khí lạnh dễ chịu thoát ào ra, khiến tinh thần hắn được một phen khoan khoái.

Ong Seongwu ngoảnh lại, tính nói cảm ơn, nhưng lập tức khựng người.

Là Kang Daniel.

"anh!" Park Soyoung tươi cười tiến đến, thân thiết nắm tay Kang Daniel: "Không phải nói sáng nay đợi em sao? Sao anh lại tới trước vậy?"

Ong Seongwu nhắm mắt lại, lòng lạnh lùng dâng đầy sự mỉa mai.

Kang Daniel, nếu ngày hôm nay anh thoát được nạn này... vậy thì cảm ơn vợ anh đi, cô ta cứu anh một cái mạng rồi đó.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com