Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 4

– Chương bốn: Tang lễ Hwang Minhyun –

Tòa nhà chính đồ sộ của Hwang gia đã bị thiêu rụi trong vụ cháy, hai dãy bàn xếp dài từ cổng lớn vào đến trước thềm linh đường, ngồi ghế chủ tọa là những người đứng đầu các đại gia tộc, trong đó đương nhiên có cả Kang Daniel.

Kang Daniel là con cả của Kang gia, nhưng hắn lại không phải con vợ lớn. Hắn có thể ngồi vào ghế gia chủ, nguyên do một phần rất lớn nhờ có người tận tâm tận sức giúp đỡ hắn.

... "Đế vương sư" Ong Seongwu.

Người này có thể coi như kỳ tài ngất trời, trong vòng ba năm hắn bày mưu tính kế, lần lượt nhổ bỏ từng kẻ kế thừa xếp trước Kang Daniel, hoặc giết hoặc phế, tất cả đều phải biến mất khỏi Busan. Nếu không nhờ hắn, gia tài hàng tỉ của Kang gia không thể nào rơi vào tay Kang Daniel.

Ong Seongwu bị truy sát rồi mất tích đến nay đã hơn một năm, Kang Daniel cũng vì hắn mà để tang một năm. Người đàn ông này ngày ngày mặc đồ đen, khó mà bắt gặp được một nụ cười trên môi hắn. Thậm chí trong hôn lễ của hắn và tiểu thư Park gia, hắn cũng chỉ trầm mặc trang nghiêm như đang đứng giữa lễ tang.

Kang Daniel thắp ba nén hương trên linh cữu rồi đứng dậy hạ giọng hỏi: "Tìm được cậu hai Hwang gia chưa?"

Thủ hạ cúi xuống đáp: "Hôm đó cậu hai Hwang và Ong Seongwu cùng nhảy khỏi đập, bị nước cuốn đi, hai ngày nay chúng tôi đã sai người ra sức tìm kiếm nhưng cả người lẫn xác đều không thấy, có lẽ đã..."

Kang Daniel gật đầu: "Sản nghiệp Hwang gia lớn như vậy, không thể để thằng nhỏ đó chọc gậy bánh xe."

Gã thủ hạ lập tức nói: "Đương nhiên là vậy."

Kang Daniel quay lưng trở về ghế chủ tọa. Dọc đường người của các gia tộc đều chăm chú nhìn hắn, chờ bắt đầu được mổ xẻ miếng bánh béo bở Hwang gia.

Kang Daniel đột nhiên nhớ lại cũng cảnh tượng tương tự thế này trước kia. Là rất lâu rất lâu trước, chủ quản Kang gia qua đời, tất cả mọi người đều phản đối đứa con trưởng của vợ thứ là hắn kế thừa. Hắn cứ thế mờ mịt vô phương hướng đứng đối diện với đám trưởng bối chỉ hận không thể cầm dao đâm chết hắn, cũng như hôm nay, từ tận đáy mắt địch thủ của hắn luôn luôn lóe ra những tia độc địa, tham lam, ghê tởm không hề che giấu.

Nhưng khi ấy, bên cạnh hắn có Ong Seongwu.

Gã đàn ông cười nói phong lưu, phóng túng sắc sảo, gã đàn ông trao cả tính mạng cho hắn, một lòng một dạ yêu hắn đến tận xương tủy...

Gió ào ào quét qua linh cữu. Kang Daniel ấp tay đè chặt trên trái tim. Nơi mềm yếu nhất trên con người hắn, vĩnh viễn hằn một vết thương, rần rật đau đớn.

... Ong Seongwu.

Kang Daniel nhắm mắt lại, cả linh hồn đều run rẩy mặc niệm cái tên ấy.

Ong Seongwu...

Thế giới này luôn có một vài kẻ, khi nhắc đến tên hắn sẽ khiến ta đau thấu tận xương cốt, thế nhưng hết lần này tới lần khác ta cứ mãi ép buộc mình, vĩnh viễn không thể để gương mặt hắn phai nhạt trong tâm trí ta.

Ví như Hwang Minhyun với Ong Seongwu.

Ví như Ong Seongwu với Kang Daniel.

Kang Daniel ngồi xuống, đại lão Park gia là người lớn tuổi nhất ở đó vỗ vỗ tay, nói: "Nếu mọi người đã đến đông đủ, vậy chúng ta bắt đầu thôi."

Ông ta vừa nói câu ấy vừa đưa mắt liếc qua vợ chồng Kang Daniel và Park Soyoung, ánh mắt lộ rõ ý cười. Một người là con gái độc nhất của ông ta, người kia lại là rể hiền tiếng tăm lừng lẫy trên giới làm ăn chân chính, một đôi trai tài gái sắc, cuộc đời thật không còn tiếc chi nữa.

Park đại lão quay sang thành viên của các đại gia tộc đang ngồi hai bên: "Tất cả mọi người đều biết cháu Hwang là người con độc nhất của Hwang gia, ngày còn sống cháu và Kang gia đã có mối quan hệ vô cùng thân thiết, đôi bên cũng từng đặt vấn đề thông gia cưới gả. Dựa theo quy củ đạo nghĩa, Kang gia có trách nhiệm giữ gìn cho Hwang gia, đương nhiên cũng có quyền được hưởng một phần lợi ích hàng năm."

Cử tọa bên dưới một phen nín lặng. Thế lực Kang gia như mặt trời ban trưa, giờ này có ai dám đứng lên chất vấn nguyên do cái chết của Hwang Minhyun đây?

Park đại lão bắt đầu dời chủ đề: "Đương nhiên, dựa theo lệ cũ, sản nghiệp Hwang gia cũng cần có người gánh vác kế thừa, các vị hôm nay đã tập trung ở đây, chúng ta cũng nên thảo luận một chút làm sao sắp xếp khối gia sản này cho chu đáo."

Ông ta giơ tay lên, một gã trông như quản gia liền bưng một chiếc khay gỗ mun khảm bạc lên, lật lớp vải đen phủ ra, bên trong là giấy tờ sở hữu két bảo hiểm chứa những đồ cổ quý giá của Hwang gia tại ngân hàng.

"Số đồ cổ này là bảo vật trấn trạch gia truyền của Hwang gia, thế nhưng hiện giờ thị trường đồ cổ đang mất giá,Park mỗ ta đã mời chuyên gia định giá xem xét, tính ra giá trị chỉ còn được phân nửa so với khi trước gửi vào. Phần thiếu hụt sẽ không để các vị phải chịu, Kang gia đương nhiên sẽ đứng ra nhận lấy."

Lời này kỳ thực rõ là khinh thiên hạ ngu dốt. Hwang Minhyun sinh thời nghiên cứu rất sâu sắc về đồ cổ, số ít hắn cất giữ đều là những món cực kỳ giá trị, vẫn được xã hội thượng lưu quan tâm bàn luận.Park đại lão ngoài miệng nói Kang gia đứng ra nhận lấy phần tổn thất do đồ cổ bị mất giá, nhưng thực tế bằng như cướp không số đồ cổ vô giá đó cho nhà họ Kang, chỉ có con nít ba tuổi mới đi tin vào lý do thoái thác ấy.

Quả nhiên bên dưới có người lớn tiếng: "Đại lão nói vậy là không rõ ràng, đồ cổ bị mất giá, chuyện ấy là do chuyên gia nào kiểm định? Rốt cuộc Hwang gia có bao nhiêu đồ cổ? Sao không đem ra đây cho mọi người cùng được thấy rõ?!"

Park đại lão đập bàn: "Anh có ý gì hả, muốn nói Park mỗ lừa gạt các người phải không? Được thôi, các người đã muốn xem, ta cũng sẵn sàng để các người xem cho rõ!"

Nói rồi vung tay lên, đầy tớ liền rồng rắn đi vào, bê theo những chiếc rương nhỏ to các loại, bên trong hẳn là những món đồ cổ quý giá nổi danh đã lâu của Hwang gia. Những người bên dưới đều nhất loạt ngóng cổ lên nhìn, nhưng nắp rương mở ra, đồ trong đó chỉ thấy toàn mâm đĩa ngọc và vài loại tiền cổ lặt vặt.

Park đại lão nhìn quanh, cười nói: "Các vị còn có ý kiến gì nữa không

Người hiểu chuyện trông qua đã biết ngay đồ bị đánh tráo cả rồi, nhưng không một ai dám nhiều lời. Gã vừa to tiếng muốn làm khó dễ ban nãy đương định mở miệng phát biểu, đột nhiên toàn thân co giật, miệng sùi bọt mép, chớp mắt đã ngã gục xuống.

Người ngồi kế bên hoảng sợ thét lên, chỉ thấy Kang Daniel chậm rãi lên tiếng: " Lee tiên sinh không được khỏe, người đâu mau đưa anh ta xuống nghỉ đi."

Hắn vừa dứt lời, vài bảo vệ của Kang gia liền xuất hiện, hùng hổ ép vị Lee tiên sinh kia rời khỏi linh đường. Park đại lão trong bụng thầm tán thưởng, hạ giọng hỏi Kang Daniel: "Con làm cách nào vậy?"

"Biết sớm có kẻ sẽ gây chuyện." Kang Daniel lãnh đạm đáp, vẻ mặt bình thản vô cảm, "Con đã cho người phục thuốc bọn chúng."

Park đại lão cười nói: "được! được!"

Màn chia chác sau đó quả nhiên không còn ai dám mở miệng dị nghị, số tài sản không còn bao nhiêu của Hwang gia phần lớn đều rơi vào tay Kang gia. Đến chừng giữa trưa, quản gia xuất hiện, vào thì thầm với Park đại lão mấy câu, lão già này liền cười phá lên: "Ta đã nói Hwang gia còn một số cổ phần, quả nhiên là vậy."

Bên dưới lập tức có người xôn xao hỏi: "Có phải số cổ phiếu người ta nói Hwang gia vì phòng ngừa tai họa, đã bí mật giữ lại cho con cháu sau này gây dựng lại gia nghiệp?"

Park đại lão cười đáp: "Chính là nó. Người đâu, còn không mau trình giấy tờ lên đây!"

Như thể một giọt nước rớt giữa chảo dầu nóng, phía dưới lập tức lao xao rộn ràng. Số cổ phiếu này Hwang gia đã tích lũy mấy đời, đến giờ chắc chắn giá trị rất lớn. Có người nói dù Hwang gia có suy tàn hơn nữa, chỉ cần con cháu còn nắm trong tay khối tài sản kia, chắc chắn sẽ có ngày vực dậy được gia nghiệp.

Báu vật như vậy ngay trước mắt, ai có thể không động tâm? Ai sẽ không thèm nhỏ dãi?

Chỉ thấy quản gia bê vào một két sắt ngân hàng cỡ nhỏ đã bị mở khóa, ông ta vừa xuất hiện, đám người ngồi dưới đều đứng bật dậy ngay tức khắc, dài cổ ngóng nhìn cái két. Giá kể những ánh mắt thèm khát ấy mà trở thành vật chất nhìn thấy được, không chừng bốn mặt thép đúc cũng sớm bị xẻ thành từng khối rồi.

Park đại lão vuốt vuốt ria mép rồi hùng hồn vung tay lên: "Ở đời vẫn nói ai cũng có phần, ngày hôm nay chúng ta ở đây..."

Lời còn chưa dứt, đột nhiên một giọng nói lạnh lùng vang lên từ ngoài cổng lớn: "Người của Hwang gia còn chưa chết hết đâu, Kang Daniel, hung thủ giết người như mày sao đã vội vàng chia chác tang vật vậy?"

Giờ này đã như cả bát nước hắt giữa chảo dầu sôi, trong nháy mắt linh đường ầm ầm như bùng nổ.

Tất cả mọi người đều vội vàng quay lại, chỉ thấy cổng lớn nặng nề mở ra, một thanh niên đứng sừng sững trên bậc thềm, tiện đà bước thẳng vào linh đường. Khí thế sắc bén như dao, khiến cả đám tay chân đang định xông tới mắng mỏ hắn đều khiếp đảm nín lặng.

Park đại lão mặt mày biến sắc: "Mày là Hwang Hyunjin à?"

Hwang Hyunjin liếc nhìn lão ta, vững vàng đáp: "... Tôi là con cháu danh chính ngôn thuận của Hwang gia, còn ông là ai? Ông lấy tư cách gì phân chia sản nghiệp họ Hwang này?!"

Dù có là cáo già như Park đại lão nhất thời cũng không thể tìm ra lý do thoái thác, chỉ còn biết ngồi cứng đờ tại chỗ. Trong khi ấy Hwang Hyunjin đã nhanh chóng sấn lên, giật lấy két sắt trong tay gã quản gia, nện thình xuống mặt bàn.

Đột nhiên, một giọng nam trầm thấp húng hắng vang lên, liền sau đó là câu nói lãnh đạm: "Đợi chút đã, tôi có lời muốn nói."

Mọi người quay lại nhìn, Kang Daniel đã đứng dậy, bước ra khỏi hàng ghế chủ tọa. Vóc người hắn so với Hwang Hyunjin đang tuổi trưởng thành vẫn cao hơn một chút, hắn đứng từ bậc cao nhìn xuống, càng nhấn mạnh sự áp đảo lẫn vị thế tuyệt đối.

Hwang Hyunjin giương mắt nhìn lại gã đàn ông này, kẻ đã giết anh hai hắn, hủy hoại cả nhà hắn, kẻ Ong Seongwu mỗi chữ mỗi từ đều bắt hắn dù khốn cùng chật vật cũng phải báo thù, kẻ thù cả đời không đội trời chung của hắn. Ánh mắt Kang Daniel nhìn xuống hắn, dường như hàm chứa sự khinh miệt vô cùng, nhưng lẫn lộn sau đó, lại mang theo những ý tứ khó diễn tả, những tia nôn nóng bức thiết mãnh liệt.

Mãi rất lâu sau hắn mới biết được, lúc đó Kang Daniel nôn nóng không phải vì hắn, mà là vì Ong Seongwu.

Kang Daniel hầu như phải viện đến toàn bộ sức lực mới kiềm chế nổi bản thân, để không lập tức lao đến siết cổ thằng nhãi này, ép hỏi hắn Ong Seongwu đâu rồi. Không phải nói Ong Seongwu và Hwang Hyunjin cùng ngã xuống sông rồi sao? Thằng nhãi này trở về, vậy còn Ong Seongwu đâu?!

Ong Seongwu mà hắn chỉ một lòng mong giết cho mau ấy, hoàn toàn không biết bơi, rơi xuống sông chỉ còn đường chết giờ ở đâu?

Hắn muốn giết Ong Seongwu, nhưng điều kiện duy nhất là Ong Seongwu phải chết trong tay hắn!

Ong Seongwu chỉ có thể... chỉ có thể chết trong tay một mình Kang Daniel hắn!

Kang Daniel nhìn chằm chằm Hwang Hyunjin, lạnh lùng hỏi: "Cậu nói tôi giết Hwang Minhyun, chứng cứ đâu? Chứng cứ là gì?"

Hwang Hyunjin cười nhạt: "Ai ai cũng biết mày giết anh hai tao, còn đòi tao đưa ra chứng cứ gì nữa?"

"Cậu sai rồi." Kang Daniel nói, "Thế giới này có rất nhiều người muốn giết Hwang Minhyun, thế nhưng bất kể cậu ta chết trong tay ai, người đó tuyệt đối không phải là tôi."

Hwang Hyunjin gần như cười phá lên: "Kang Daniel, giờ đã là lúc nào mà mày còn chưa tháo cái mặt nạ giả nhân giả nghĩa ấy đi? Năm xưa là ai nói với Ong Seongwu: 'Nếu ta đoạt được thiên hạ, nguyện chung hưởng cùng người'? Là ai trở mặt hạ lệnh tuyệt sát Ong Seongwu, đến cả người che giấu Ong Seongwu cũng quyết giết không tha? Kang Daniel, mày trở mặt nhanh lắm, đến giờ còn tưởng người khác không hiểu thấu được bộ mặt thật của mày sao?"

Bàn tay Kang Daniel siết chặt lưng ghế đã nổi vằn gân xanh, một hồi lâu sau mới nghe hắn rít từng từ qua kẽ răng: "Tao nguyện cùng hưởng với cậu ta, là cậu ta không muốn đến mà nhận... Đủ rồi, chuyện giữa tôi và Ong Seongwu không đến lượt cậu chõ mũi vào!"

Hwang Hyunjin nhìn hắn trêu tức: "Tao cũng chẳng định nói chuyện Ong Seongwu với mày. Kang Daniel, anh hai tao chết thế nào, vì sao mà chết, ai giết anh ấy, mày đều không thoát được can hệ đâu. Thậm chí đến con dao găm đâm anh ấy, bên trên cũng có khắc tên nhà họ Kang mày! Giờ mày lờ đi nguyên do cái chết của anh tao, lại còn chường mặt ra phất cờ đòi chia chác sản nghiệp Hwang gia, Kang Daniel, mày còn biết xấu hổ không hả?"

Chưa từng có một ai dám ăn nói như vậy với Kang Daniel, có gã vệ sĩ đã muốn xông lên, nhưng bị cản lại.

"Coi như con dao găm đó có tên Kang gia chúng tôi, cũng không thể chứng minh chính tôi đâm nó vào tim Hwang Minhyun. Huống chi Kang gia có bao nhiêu con dao như vậy, bán chác sang tay bao nhiêu người, nếu có kẻ dùng nó để phạm tội gì, ai có thể điều tra được?"

Hwang Hyunjin nhất thời khựng lại, Kang Daniel đã lạnh lùng cười: "Không một ai có thể chứng minh là tôi giết Hwang Minhyun, nếu cậu không đưa ra được bằng chứng về những lời bôi nhọ vừa rồi của cậu, coi chừng tôi lôi thằng nhãi thừa kế danh chính ngôn thuận như cậu ra tòa đấy!"

Dưới khoảng trời âm u, cuồng phong mãnh liệt cuộn lấy mùi thuốc súng nồng nặc, lá khô rào rào cuốn qua linh đường. Tro vàng mã bị thổi bùng rã vụn, lả tả bám víu vào những tiếng ê a nức nở, để rồi mờ mịt bay tán đi.

Cổng lớn còn đang mở rộng, trên thềm đá bậc cửu cấp vang lên một tiếng thở dài, khẽ khàng như vọng qua những giấc mộng xa xưa nào, rồi mới dần dần rơi rớt giữa không gian xám mờ ảm đạm này.

"Kang Daniel, anh sai rồi."

Kang Daniel quay phắt lại nhìn thẳng về cổng lớn. Một gã thanh niên khoác hờ áo gió đen tới gối, tay xỏ găng da hươu, gương mặt điển trai mà tái nhợt mang theo nụ cười cao ngạo, bước từng bước về phía hắn.

"Thế giới này còn một người có thể chứng minh, cái chết của Hwang Minhyun liên quan đến anh."

Hắn đi qua cánh cổng lớn đã bị tàn phá thảm hại của Hwang gia trước mắt bao người, ung dung bước xuống thềm đá. Sắc mặt nhợt nhạt đến gần như trong suốt, ống tay áo phồng lên vì gió để lộ ra vết máu thấm loang lổ trên băng gạc quấn quanh bụng hắn; Ong Seongwu dường như không còn sót lại chút nào sức sống, nhưng khi hắn thản nhiên cười rộ lên, tất thảy mọi người đều cảm nhận được một vẻ đẹp đến xa xỉ phóng túng.

"... người đó.", "Là Ong Seongwu tôi."

"Ong Seongwu?"

"Hắn ta còn sống sao!"

"Không phải hắn chết rồi sao?..."

"Sao hắn lại dính dáng vào vụ rắc rối này?"

Những lời bàn tán ồn ào xôn xao lập tức tắt ngóm sau tiếng quát tháo hàm hồ của Park đại lão, "Ong Seongwu! Park mỗ ta mặc kệ mày là ai, mày nói có thể chứng minh Kang Daniel giết Hwang Minhyun, mày chứng minh thế nào đây?!

Ong Seongwu thờ ơ phất tay về phía ông ta: "Ông già, tôi khuyên ông câu này, ông đến thời về ở ẩn rồi, tiếng tăm khí tiết tuổi già ông liều liệu giữ cho tử tế đi a. Có nói chăm bón cho con gái cưng với rể hiền, cũng đâu đáng để ông bỏ rác cả đời danh tiếng chớ."

Park đại lão giận đến tím mặt: "Mày nói bậy!"

Đổi lại là kẻ khác nói những lời này, có lẽ ông già cũng chưa giận điên đến thế, quan trọng là kẻ đó lại chính là Ong Seongwu!

... mới vỏn vẹn hai mấy tuổi đầu, so với nhân vật nổi danh "tiền bối" đã lục tuần như hắn! Một câu khuyên hắn chú ý khí tiết tuổi già nói ra, rõ ràng không phải lời can ngăn của tiểu bối! Đó là trắng trợn sỉ nhục!

"Tôi chẳng nói bậy." Ong Seongwu lãnh đạm nói, "... hồi đó tôi bị Kang Daniel truy sát đến đường cùng, là Hwang Minhyun cứu tôi, từ đó về sau tôi vẫn sống tại Hwang gia. Một tuần trước khi Hwang Minhyun chết, Kang Daniel đã từng gửi một lá thư cho tôi, bảo tôi cùng anh ta phối hợp trong ngoài giết anh em họ Hwang, để chiếm đoạt sản nghiệp Hwang gia."

Lời này quả thực châm ngòi bom nổ giữa trận tuyến, cử tọa lại một lần nữa rộ lên: "Cái gì?!", "Thật là Kang lão đại giết người?!", "Không phải nói láo chứ?", "Chứng cứ! Chứng cứ!"...

Kang Daniel kinh hoàng nhìn chằm chằm Ong Seongwu, như thể đến ngày hôm nay hắn mới gặp mặt người này lần đầu tiên.

Người từng cho hắn mọi thứ, từng có quan hệ thân mật gần gũi nhất trên đời với hắn, người yêu hắn hơn tất cả...

Kang Daniel cảm thấy như giọng mình lơ lửng đến từ khoảng không trống rỗng: "... Chứng cứ đâu?"

Ong Seongwu không buồn nhìn hắn, chỉ đưa mắt quét quanh bốn phía, rồi chậm rãi rút ra một lá thư từ trong túi: "Chứng cứ đây, thư Kang Daniel tự tay viết cho tôi."

Hắn giở lá thư ra, nhẹ nhàng thả tay, để mặc tờ giấy rơi trước mặt mọi người: "Mời các vị đem bút tích của Kang Daniel trước giờ ra đối chiếu, rất dễ dàng nhận ra đó là thư Kang Daniel tự tay viết, tôi nói không hề sai chứ?"

Bảo vệ nhà họ Kang lập tức lao ra giành được tờ giấy trước đám người, trình lên trước mặt mấy người Kang Daniel. Chẳng cần so sánh gì thêm, Park Soyoung vừa nhìn qua đã cúi đầu thét lên: " thế này là sao?!"

Sắc mặt Kang Daniel lạnh cứng như thể nham thạch đóng băng nghìn năm giữa núi tuyết.

Giọng Ong Seongwu lại như vọng đến từ một nơi rất rất xa, khiến người ta đột nhiên cảm thấy như ảo giác, "... Đương nhiên tôi không làm theo lời Kang Daniel. Anh ta và tôi có thù sát thân, ai biết anh ta đối phó xong Hwang Minhyun rồi có quay sang đối phó với tôi không?... Chẳng ngờ Kang Daniel nhịn không được sát tâm với Hwang Minhyun, sau khi bị tôi từ chối rồi, anh ta vẫn ra tay giết Hwang Minhyun..."

"Ong Seongwu." Kang Daniel gấp lá thư lại, chậm rãi nói, "... trên đời có một người, rất giỏi bắt chước nét chữ của tôi... Khi người đó ra sức sao chép, chữ người đó viết ra, cả tôi cũng không thể phân biệt được có phải chính mình đã viết hay không..."

Ong Seongwu mỉm cười: "Kang Daniel, giờ anh không định nói người ấy chính là tôi đấy chứ?"

Giọng gã đàn ông này vẫn luôn bay bổng mềm mại như vậy, âm cuối vút cao càng như thể đang ra sức dụ dỗ ai đó.

Cũng giọng nói này, đã từng hòa lẫn tiếng cười hỏi hắn: Nào giống chưa?

Viết trông ưng mắt quá ha?

Hay nét ngang này phải phẩy cao hơn chút xíu nữa?

Kang Daniel đột nhiên cảm thấy đau đớn thấu tim gan. Hắn không nhúc nhích, chỉ có hai mắt chậm rãi nhắm lại.

"Bất quá ngẫm lại cũng phải." Ong Seongwu cười cười, vững bước tiến tới, "... có thể luyện được nét chữ giống từng li từng tí thế này, hẳn cũng phải là người cực kỳ gần gũi mới làm được. Chỉ có người thân mật lắm mới có thể ngày nào cũng trông theo từng nét biến hóa trong chữ viết của Kang lão đại rồi luyện được đến mức này. Tôi nghĩ người như vậy chắc không nhiều đâu, ta thử ngẫm lại xem, có thể là ai đây? Ai... có động cơ sát hại Hwang Minhyun đây?"

Mi mắt Ong Seongwu rất dài, hắn nheo nheo liếc mắt, lạnh lùng mà quyến rũ.

Ánh mắt hắn vừa lia qua, rồi khéo léo dừng lại trên người Park Soyoung.

"Ví dụ như..."

Mỗi chữ hắn nói ra đều như quẩn quanh vương vấn quanh kẽ răng, ướt át mà mê hoặc.

"...Park phu nhân, ví dụ như... cô?"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com