18+19+20
Jeong Taeui đóng cửa phòng tắm lại, bước tới bàn làm việc. Trên đường đi, khi liếc nhìn bản thân trong gương, cậu chỉ biết thở dài. Khuôn mặt đỏ bừng, dáng vẻ bối rối không che giấu được, cậu trông chẳng khác nào một cậu nhóc mới lớn vụng về.
"Jeong Taeui, phải tỉnh táo lại đi chứ. Mới ra khỏi quân đội được bao lâu mà tinh thần đã thế này rồi? Đây đâu phải nơi cậu có thể lơ là như thế. Mày không thể cứ lơ ngơ như vậy mãi được."
Tự lẩm bẩm với chính mình, Jeong Taeui vỗ nhẹ hai bên má vài lần như để lấy lại tỉnh táo. Nhìn dãy số hiện trên màn hình điện thoại, cậu ngần ngừ một lúc rồi nhấn nút trả lời khi đèn báo nhấp nháy.
"Vâng, xin chào."
'──Dạo này có vẻ mỗi lần tôi gọi, đều là cậu bắt máy nhỉ.'
Quả nhiên, đúng như Jeong Taeui dự đoán khi nhìn dãy số quen thuộc, hình ảnh hiện lên trên màn hình là một đôi tay thanh lịch và đẹp đẽ.
Đôi tay đó bất giác khiến cậu nhớ đến bàn tay của Xinlu. Tay của Xinlu nhỏ nhắn và đáng yêu hơn, với những khớp ngón tay hơi tròn trịa trông thật dễ thương. Khác hẳn với đôi tay tinh tế kia, tựa như được tạc từ sáp và thủy tinh, hoàn mỹ và sắc sảo đến từng chi tiết.
Cảm giác khi chạm vào đôi tay kia sẽ như thế nào nhỉ? Hẳn là khác xa với sự ấm áp và chút ngưa ngứa dễ chịu từ bàn tay của Xinlu.
Jeong Taeui bật cười chua chát, cảm thấy chán ngán với chính mình vì ngay cả trong tình huống này cũng không thể ngừng nghĩ đến Xinlu.
"Thật tò mò đấy. Không biết anh thường xuyên gọi cho chú đến mức nào mà lần nào cũng đều phải nghe máy giúp thế này."
'Chính xác mà nói, Taeui, là mỗi lần tôi gọi thì cậu luôn có mặt ở đó. Nhưng đúng là gần đây tôi gọi thường xuyên hơn. Trước đây, tôi từng để cả năm trời không gọi lấy một lần.'
"Tại sao? Chú lại ép anh tìm bằng được sách của Laurent Cartier à?"
Jeong Taeui kéo ghế ra và ngồi xuống, nở một nụ cười yếu ớt. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì người đàn ông này không phải là một nhà môi giới sách cổ. Mà cũng có thể là kiêm luôn nghề đó, ai biết được.
'Ha ha, nếu là cuốn sách đó, tôi đã gửi đi rồi. Dù là gửi bằng tàu thủy, nhưng chắc chắn sẽ đến trước cuối tháng này.'
Ilay cười. Dù giọng nói phát ra qua máy móc, nhưng sự vui vẻ trong giọng nói ấy thật dễ chịu, làm dịu đi cơn nóng trong đầu Jeong Taeui. Sự mát lành giữa hơi nóng này khiến cậu cảm thấy thoải mái.
Có vẻ như việc bắt máy là một quyết định đúng đắn. Người đàn ông này luôn mang lại một cảm giác mát lạnh, dễ chịu.
Jeong Taeui vuốt tóc đang rủ xuống trán, mỉm cười nhẹ. "Thật tuyệt. Khi sách đến, tôi sẽ đọc nó đầu tiên," cậu lười biếng lẩm bẩm.
Đầu dây bên kia bỗng nhiên im lặng trong chốc lát. Tiếng ngón tay gõ nhịp trên bàn phảng phất như đang thăm dò tâm trạng của cậu.
'Taeui. Có chuyện gì xảy ra sao?'
Một giọng nói trầm tĩnh, nhẹ nhàng hỏi. Giọng điệu đầy vẻ tò mò ấy lẽ ra có thể khiến cậu khó chịu, nhưng không hiểu sao, cậu lại không thấy phiền. Thậm chí trong trạng thái kiệt sức này, cậu cảm thấy như muốn buột miệng kể lể điều gì đó.
"Chắc là lộ rõ lắm nhỉ?"
'Nói là không lộ ra thì không đúng, sắc mặt của cậu kìa, đỏ bừng lên rồi.'
"......"
Jeong Taeui dùng mu bàn tay chà xát mạnh lên khuôn mặt mình, như thể muốn xua đi cơn nóng. Nhưng giờ đây, thay vì dịu lại, cậu lại cảm thấy hơi men dần ngấm vào.
'Biểu cảm của cậu phức tạp thật đấy. Ở cái thế giới đơn giản bị nhốt trên một hòn đảo nhỏ như thế, sao lại có chuyện gì khiến cậu đau đầu thế?'
"...Ilay. Anh đúng là..."
Jeong Taeui kéo dài câu nói, lưỡng lự. Cảm giác như mình đang trở thành một ông già say rượu, bám lấy người lạ để than vãn, khiến cậu chần chừ. Nhưng câu hỏi đã được thốt ra.
"Anh đã bao giờ... trải qua một chuyện vượt ra ngoài đạo đức về mặt... tình dục chưa?"
Cậu hỏi một cách nghiêm túc. Đầu dây bên kia thoáng yên lặng, như thể bất ngờ trước câu hỏi, rồi giọng của Ilay vang lên, có phần hững hờ.
'Một chuyện vượt ra ngoài đạo đức về mặt tình dục? Ý cậu là gì? Cụ thể là trường hợp nào? Nếu nói về mối quan hệ phi đạo đức, thì để tôi xem... ý cậu là quan hệ với thành viên trong gia đình? Hay với người đã có gia đình? Hoặc những hành vi như cưỡng bức, lạm dụng, và những điều bị coi là cấm kỵ về mặt con người? Ở góc nhìn bảo thủ hơn, thì có thể là quan hệ đồng tính nữa? Nhiều trường hợp quá, tôi không rõ cậu đang ám chỉ cái nào. Thử chỉ ra một cái xem.'
"...Ừm... nếu buộc phải chỉ ra một trường hợp trong số đó thì tôi có thể, nhưng... không đến mức tệ hại như thế."
Jeong Taeui nói với vẻ bối rối, cảm thấy chủ đề này thật sự đang vượt khỏi tầm kiểm soát, nhưng không thể rút lại câu hỏi ban đầu.
Jeong Taeui hơi choáng váng trước loạt những lời cấm kỵ tuôn ra một cách thản nhiên, khẽ lẩm bẩm. Nghe những điều đó, kỳ lạ thay, cậu lại cảm thấy nhẹ nhõm phần nào. Ít nhất, cậu không đến mức nghĩ đến những điều vượt xa khỏi chuẩn mực đạo đức như vậy. Dù một trong số chúng thì có chút liên quan.
"Phi đạo đức à."
Có vẻ như Ilay đang cười, nhưng hắn ta không bàn thêm về chủ đề đó mà tiếp tục nói:
"Tôi vốn có xu hướng tách biệt giữa dục vọng và cảm xúc, nên có lẽ trong đời tôi cũng từng có những chuyện vượt qua chuẩn mực đạo đức về mặt tình dục, nếu theo cách hiểu của cậu. Nhưng mà tôi thực sự tò mò, rốt cuộc chuyện 'vượt ra ngoài đạo đức về mặt tình dục' mà cậu gặp hôm nay là gì?"
"......"
"Hay là có thằng nào lao tới và làm liều với cậu à?"
"... ...."
Người đàn ông này không chỉ có tư duy cực đoan, mà còn hay đưa ra những suy nghĩ theo những hướng lạ lùng ngoài sức tưởng tượng.
Jeong Taeui thở dài một hơi, nở một nụ cười yếu ớt.
"Làm gì có thằng mù nào định làm chuyện đó với tôi chứ. Không, cũng chẳng có gì ghê gớm đến mức ấy... Nhưng mà, giờ kể lại, tôi thấy mình buồn cười thật. Chỉ là, một cậu nhóc mà tôi để tâm đã vô tình đụng chạm một chút, thế là tôi phản ứng như đứa trẻ mới lớn, đến mức cơ thể còn... phản ứng lại ngay trước mặt cậu ấy nữa."
Nói đến đây, Jeong Taeui chợt ngừng lại, không biết nên tiếp tục thế nào. Đầu dây bên kia cũng im lặng, như đang suy nghĩ điều gì. Tiếng ngón tay chạm nhịp từng chút lên bàn, có vẻ như thể hiện sự khó hiểu.
"Vậy thì tại sao..." giọng của Ilay thoáng lẩm bẩm, rồi đột nhiên như chợt hiểu ra điều gì, hắn khẽ "À ha" một tiếng, đầy ý tứ.
'Vậy là cậu đã quấy rối cậu ta à? Và bây giờ đang hối hận?'
Như mọi khi, Ilay lại hướng suy nghĩ theo một chiều kỳ lạ.
Jeong Taeui nhìn chằm chằm vào màn hình với vẻ bất lực, rồi thở dài.
"Không, không phải như thế. Không phải là chuyện xảy ra trên giường hay trong một bầu không khí mờ ám. Tôi chỉ... tôi chỉ phản ứng như thế ngay giữa lúc đang ngồi uống trà và nói chuyện bình thường. Với một người thậm chí chẳng có chút cảm xúc nào với tôi cả."
'Hừm...?'
Ngón tay của Ilay gõ nhịp nhẹ lên bàn, cạch, cạch. Chỉ cần nhìn vào bàn tay hay động tác đó, Jeong Taeui cũng có thể đoán được ý nghĩa của nó. Rõ ràng Ilay vẫn chưa hiểu hết tình huống này.
'Tôi không rõ lắm. Tôi có thể hình dung cách suy nghĩ đang diễn ra trong đầu cậu, nhưng cảm xúc kiểu đó, tôi chưa từng trải qua, nên thật khó mà đồng cảm. Nhưng thú thực, loại cảm xúc đó chẳng giúp ích gì cho cuộc đời cả. Nếu là tôi, một khi đã phản ứng như vậy, thì tôi sẽ khuyên cậu làm tới luôn. Còn hơn là để mặt đỏ bừng bừng vì kìm nén mà chẳng làm gì được.'
Jeong Taeui nhíu mày, vô thức đưa tay lên lau mặt. Có vẻ mặt cậu vẫn đỏ lựng như trước. Có lẽ không nên uống bia...
"'Làm tới bến' à...? Vậy còn cảm xúc của người kia thì sao?"
Cậu hỏi, giọng đầy mỉa mai nhưng cũng pha chút chán nản.
Ilay không trả lời ngay. Không phải vì hắn không biết hay đang suy nghĩ, mà có vẻ như hắn cố ý tránh đưa ra câu trả lời. Câu đáp lại của hắn, với giọng điệu mang chút ý cười, "Ừm... có lẽ vậy," khiến Jeong Taeui nhận ra rằng Ilay có câu trả lời của riêng mình, nhưng cố tình không nói ra. Và Jeong Taeui cũng chẳng buồn hỏi thêm.
'Nếu là tôi, bất kỳ ai khiến tôi nảy sinh ham muốn, tôi sẽ ngủ với họ trước. Vì cảm xúc chỉ là một sự thất thường nhất thời, không đáng để bận tâm nhiều. Hoặc nếu nói rằng ham muốn tức thời kém hơn cảm xúc bền vững ─ mà nếu cảm xúc bền vững ấy thực sự tồn tại ─ thì tôi cũng không đồng ý.'
"Anh là một kẻ theo chủ nghĩa khoái lạc sao?"
'Có thể nói vậy.'
Ilay cười, không phủ nhận. Jeong Taeui cũng gật đầu nhẹ. Dù cậu không hoàn toàn đồng tình với cách suy nghĩ của Ilay, nhưng ít nhất cậu hiểu được ý anh ta muốn truyền đạt.
Bản thân Jeong Taeui cũng không phải là người bỏ qua khoái lạc, nhưng rõ ràng cách nhìn nhận của cậu ở đâu đó khác biệt hoàn toàn so với Ilay.
Jeong Taeui khẽ cười, đưa tay vuốt gáy mình.
Dù bất đồng quan điểm, nhưng những cuộc trò chuyện trôi chảy không vướng mắc kiểu này cũng không tệ. Thực tế việc trò chuyện với Ilay luôn mang lại cảm giác thoải mái và đôi khi còn thú vị.
Bất giác, Ilay bật cười, như thể vừa nghĩ ra điều gì đó thú vị. Tiếng cười trầm, không lớn nhưng vang lên trong vài giây ngắn ngủi, khiến không khí trở nên nhẹ nhàng hơn.
'Mỗi lần trò chuyện với cậu, tôi lại nhận ra rằng cậu thực sự rất khác so với Jeong Jaeui ở nhiều khía cạnh.'
"Đương nhiên rồi, tôi là một người hoàn toàn khác mà. Từ trước đến giờ, anh nói chuyện với tôi nhưng đang cố tìm kiếm hình bóng của anh ấy trong tôi sao?"
'Không hẳn là vậy, nhưng tôi luôn nhớ rằng cậu là em trai của Jeong Jaeui.'
Jeong Taeui bật cười, nửa như thở dài.
Người này cũng thuộc dạng bị cuốn hút bởi thiên tài Jeong Jaeui nên mới tiếp cận những người xung quanh anh ấy sao? Không, dường như Ilay không có mục đích như vậy, nên không thể nói là hắn ta cố tình tiếp cận. Có lẽ chỉ vì Jeong Taeui là em trai của Jeong Jaeui nên hắn ta thấy tò mò hơn một chút.
Jeong Taeui đã qua cái tuổi thấy phiền lòng vì những chuyện như vậy. Thực ra, những tình huống kiểu này xảy ra nhiều đến mức cậu cũng chẳng còn thấy đặc biệt nữa, nó chỉ đơn thuần là một phần cuộc sống.
"Anh có vẻ rất quan tâm đến anh tôi nhỉ."
Jeong Taeui nói với giọng điệu hơi mỉa mai, nhưng Ilay chỉ cười nhẹ, không để tâm.
'Có ai lại không quan tâm đến thiên tài Jeong Jaeui chứ? Ít nhất, trong những người xung quanh tôi thì không có ai cả.'
"Haha, đúng vậy. Vậy khi so sánh tôi với anh ấy, anh thấy thế nào?"
'Hmm? So sánh à... Tôi chưa bao giờ cố ý so sánh hai người, nhưng cũng được, để tôi nghĩ thử xem. ...Thực ra, không cần nghĩ lâu, câu trả lời đã có ngay rồi.'
Câu nói của Ilay vừa gợi lên sự tò mò, vừa khiến Jeong Taeui cảm thấy hơi lúng túng, nhưng cũng không thể không chờ đợi câu trả lời.
"Aha, vậy anh thấy thế nào?"
'Jeong Jaeui có vẻ... nhân văn hơn. Theo nhiều nghĩa khác nhau.'
Jeong Taeui im lặng. Giống như hầu hết những gì Ilay từng nói, câu này cũng thật bất ngờ. Đó là một nhận xét mà cậu chưa từng nghe ai nói ─ ít nhất là một cách công khai. Và cũng chưa bao giờ cậu nghĩ đến điều đó theo cách này.
Theo nhiều nghĩa khác nhau, Jeong Jaeui có vẻ nhân văn hơn.
Jeong Taeui khẽ cười gượng, không hẳn là thoải mái. Đúng là chưa bao giờ cậu tự xem mình là một người giàu tính nhân văn. Nhưng nghe điều đó từ người khác thì quả thật không khỏi lạ lẫm. Cậu biết rõ rằng, trái ngược với những định kiến thường gặp về thiên tài, Jeong Jaeui thực sự là một người có rất nhiều khía cạnh nhân văn. Nhưng điều này vẫn khiến cậu bối rối.
"Không lẽ trong lúc tôi không để ý, tôi đã làm gì đó vô tình quá đáng với anh, hoặc anh tôi đã giúp đỡ anh một cách đặc biệt? Câu này nếu không cẩn thận nghe kỹ, chẳng khác gì đang mắng tôi."
'Tôi không có ý đó. Để tôi giải thích... Ví dụ như thế này: Tôi nghĩ Jeong Jaeui có thể trải qua nhiều bất an và dằn vặt hơn cậu. Đó là một khía cạnh nhân văn.'
Jeong Taeui lại một lần nữa không biết nói gì.
Những lời nói có vẻ đơn giản và bình thường của Ilay hôm nay lại cứ liên tục làm cậu chột dạ.
Bất an và dằn vặt... Có thể đúng. Nhưng làm sao mình biết được điều đó? Mình đâu thể nhìn vào trong đầu anh ấy.
Cậu hiểu rằng cảm xúc của mỗi cá nhân không thể được đo lường một cách tuyệt đối, cũng không thể so sánh một cách chính xác ai là người trải qua nhiều bất an hơn hay ít hơn. Nhưng lời nói của Ilay vẫn khiến cậu suy nghĩ.
"Nhưng nhìn một cách khách quan, anh tôi là kiểu người may mắn đến mức chẳng biết bất an hay dằn vặt là gì. Anh ấy thậm chí còn từng nói rằng muốn tự trải nghiệm sự đau khổ, rồi rời khỏi nhà chỉ để làm điều đó."
Jeong Taeui lẩm bẩm, lắc đầu.
Ilay im lặng một lúc, nhìn cậu qua màn hình. Có cảm giác như hắn ta đang mỉm cười ở phía bên kia.
'Jeong Jaeui chắc chắn là người cực kỳ may mắn, đến mức chẳng còn gì để bàn cãi. Nhưng cậu đã bao giờ nghĩ xem, nền tảng của cái may mắn đó là gì chưa?'
Nụ cười trên mặt Jeong Taeui vụt tắt.
Cậu đã cảm thấy có gì đó khó chịu trong những lời của Ilay từ trước, như thể có một mảnh ghép đang cọ xát ở đâu đó mà cậu không nhận ra. Và giờ, cậu mơ hồ hiểu ra.
Người đàn ông này biết một điều gì đó mà Jeong Taeui chưa từng nghĩ đến, thậm chí không cảm thấy cần phải nghĩ đến.
"Đó là anh của tôi, vậy mà dường như anh lại hiểu rõ về anh ấy hơn cả tôi."
Jeong Taeui nói, giọng chua chát. Ilay có vẻ nhanh chóng nhận ra ẩn ý trong lời cậu. Anh ta khẽ lẩm bẩm, "Ồ, thật phiền phức," rồi làm ra vẻ ngại ngùng, mở rộng hai tay như để xoa dịu.
'Xin lỗi, tôi không có ý khiến cậu khó chịu. Có lẽ chúng ta nên dừng câu chuyện này tại đây.'
Ilay kết thúc câu chuyện với giọng nhẹ nhàng.
Jeong Taeui nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay trắng của hắn ta một lúc lâu, cuối cùng chỉ thở dài. Đây không phải là một chủ đề đáng để cậu tiếp tục bận tâm.
'Có vẻ như cậu đã bình tĩnh lại rồi. Khuôn mặt đỏ rực của cậu cuối cùng cũng trở lại bình thường.'
Ilay nói với giọng pha chút hài hước, như thể muốn xua tan không khí căng thẳng. Jeong Taeui chỉ khẽ lắc đầu, không nói gì thêm.
Trước lời nhận xét đó, Jeong Taeui đang dùng ngón tay cái xoa nhẹ trán như thể mệt mỏi, quay đầu nhìn vào gương. Đúng như lời Ilay, khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ và không chịu dịu xuống giờ đây đã trở lại trạng thái bình thường.
Cậu đưa tay vuốt mặt một cách vô thức, và rồi giọng nói có chút lạ lẫm của Ilay vang lên bên tai.
'Nhưng mà, nếu người cậu để tâm khi bị kẹt trên hòn đảo đó không phải là phụ nữ, thì hẳn là...'
Ilay kéo dài câu nói một cách lấp lửng, và Jeong Taeui trả lời với vẻ hơi bực dọc.
"Dĩ nhiên. Từ thời trung học, tôi thậm chí chưa từng nắm tay phụ nữ, ngoại trừ những cái bắt tay."
'À, thì ra đó cũng là một phần của cái gọi là "vượt ra ngoài đạo đức về mặt tình dục" mà cậu đề cập trước đó. Tôi hiểu rồi.'
Ilay lẩm bẩm như thể vừa hiểu ra điều gì. Jeong Taeui ngay từ đầu không có ý định che giấu tính hướng của mình, chỉ nhún vai.
"Vậy, anh có thấy khó chịu không?"
'Khó chịu? Tại sao tôi lại phải khó chịu với sở thích của người khác chứ?'
Ilay bật cười khi nói điều đó. Lời nói ấy vạch ra một ranh giới rõ ràng. Dù họ có vẻ thân thiết qua những cuộc trò chuyện như thế này, nhưng họ vẫn là những người xa lạ, cả về mặt thực tế lẫn cảm xúc.
Chính lúc đó, Jeong Taeui chợt nhận ra điều gì đó.
Cậu nhận ra rằng, dù Ilay có vẻ như thấu hiểu hoặc cởi mở, thì giữa họ luôn tồn tại một khoảng cách mà không ai định xóa bỏ. Một khoảng cách đảm bảo rằng mọi sự cởi mở đều nằm trong giới hạn, không xâm phạm đến vùng an toàn của bất kỳ ai.
Người đàn ông này, dù trò chuyện với Jeong Taeui một cách thoải mái và cởi mở, rõ ràng không mang trong mình bất kỳ cảm giác thân thiết hay thiện cảm nào. Đồng thời, hắn ta cũng không có cảm giác tiêu cực nào đối với cậu. Hắn chỉ đơn giản là một người xa lạ, không hơn, không kém.
Điều đó là hiển nhiên, nhưng Jeong Taeui vẫn cảm thấy chút ngạc nhiên mơ hồ. Phải đến lúc này, cậu mới nhận ra rằng mình đã dần cảm thấy có sự gần gũi nhất định với người này. Dù chỉ là vài lần trò chuyện qua điện thoại, Jeong Taeui cũng như hầu hết mọi người, thường hình thành cảm giác thân thuộc với những người mà mình đã dành thời gian tương tác.
Tuy nhiên với người đàn ông này, điều đó hoàn toàn không có ý nghĩa. Anh ta không phải kiểu người mà sự thân mật tỷ lệ thuận với thời gian. Ngẫm lại, điều này lẽ ra không có gì bất ngờ, nhưng Jeong Taeui lại không nhận ra cho đến giờ. Ngay cả khi họ có nói chuyện thêm hàng chục hay hàng trăm lần, cảm xúc của anh ta đối với Jeong Taeui cũng sẽ không thay đổi, mãi mãi dừng ở mức một người xa lạ.
Đó không phải vấn đề về việc hắn ta lạnh lùng hay không, mà là hắn ta nằm ngoài ranh giới cảm xúc thông thường của mọi người.
Xét về tính nhân văn, anh chẳng có tư cách nói về điều đó với bất kỳ ai cả.
Ý nghĩ ấy trào lên trong lòng, nhưng Jeong Taeui lại nuốt xuống. Cậu không định tranh luận, và khi biết rằng Ilay đã tự vạch rõ ranh giới giữa hai người, thì việc đưa ra lời khuyên cho một người xa lạ như hắn chỉ là sự thừa thãi.
"Thật đáng tiếc. Tôi lại thấy khá thích anh, dù sao đi nữa."
'À, nếu ý của cậu có liên quan đến chuyện vượt ngoài chuẩn mực đạo đức về mặt tình dục, thì tôi luôn sẵn sàng.'
"...Không, tôi hoàn toàn không có ý đó."
Jeong Taeui lẩm bẩm, giọng mệt mỏi. Dĩ nhiên, Ilay đã đoán ra và bật cười khẽ.
Ngay lúc đó, một âm thanh cơ học vang lên từ phía xa. Tiếng bíp bíp đều đặn như âm báo từ một bộ hẹn giờ, chuông báo thức, hoặc một thiết bị gọi nào đó. Âm thanh này phát ra từ phía Ilay, qua đầu dây bên kia.
Ilay dường như ngoảnh lại, rồi hắn thở dài một tiếng rõ ràng, gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn.
'Mỗi lần tôi định nghỉ ngơi một chút thì lại bị gọi. Tôi phải đi đây.'
"Được thôi. Nếu có dịp, gặp lại sau vậy."
'Ừ. ―――À, nhắc mới nhớ, buổi huấn luyện chung giữa chi nhánh châu Á và châu Âu sắp đến rồi đúng không?'
"Đúng vậy. Anh biết rõ nhỉ."
Một nhà môi giới sách cổ, một người môi giới vũ khí ─ nghĩ theo cách nào thì hắn ta cũng là một người đầy vẻ mờ ám.
Tuy nhiên, lịch trình của buổi huấn luyện chung này không phải là bí mật, và Ilay ― mặc dù chi tiết thì không rõ ― dường như có mối quan hệ mật thiết với chú của Jeong Taeui. Vì vậy, việc biết về điều này cũng không có gì đáng ngạc nhiên.
'Vừa gia nhập chi nhánh đã phải tham gia ngay buổi huấn luyện chung, thật là mệt. Chúc cậu may mắn. Đừng chết nhé.'
"Nghe như một lời chúc may mắn khá u ám, nhưng dù sao cũng cảm ơn anh."
Jeong Taeui lẩm bẩm với một nụ cười bất lực, và có vẻ như Ilay cũng bật cười nhẹ. Sau đó, cuộc gọi chấm dứt.
***
Đó là một buổi tối thứ Sáu đầy cảm xúc trái ngược.
Vào tối thứ Sáu, sau khi hoàn thành công việc thường ngày, nhóm đã tổ chức bốc thăm như kế hoạch để quyết định ai sẽ ở lại chi nhánh châu Á và ai sẽ đi đến chi nhánh khác. Theo kế hoạch huấn luyện chung lần này, những người đến chi nhánh châu Á sẽ là các thành viên từ chi nhánh châu Âu, còn những người từ chi nhánh châu Á sẽ được gửi đến chi nhánh Nam Mỹ.
Jeong Taeui nghĩ rằng với cậu thì đi đâu cũng không quan trọng. Nhưng khi nhìn các đồng đội của mình rùng mình, tỏ rõ sự ghét bỏ khi nhắc đến chi nhánh châu Âu, cậu lại cảm thấy tò mò, muốn ở lại đây để xem những khuôn mặt ấy ra sao. Tuy nhiên, vì sự bình yên của bản thân, cậu nghĩ có lẽ gia nhập nhóm đến chi nhánh Nam Mỹ vẫn là lựa chọn tốt hơn.
Thêm vào đó, mỗi khi nhắm mắt ― thậm chí không cần nhắm mắt ― hình ảnh ấy lại hiện lên rõ ràng trong đầu cậu.
Trong hình ảnh ấy, một người đàn ông gọn gàng và lịch lãm với đôi găng tay đen đưa tay ra bóp lấy cổ của ai đó. Và sau đó, chiếc cổ ấy bị xuyên thủng, để lại dấu vết đỏ sẫm như máu.
Nếu cậu phải đối mặt với người đàn ông đó thì sao?
Chỉ mới tưởng tượng ra, Jeong Taeui đã cảm thấy ớn lạnh, đôi vai co lại vì rùng mình.
Sinh mạng của mình, tốt nhất là tự mình phải biết bảo vệ.
Với suy nghĩ đó, Jeong Taeui thò tay vào thùng và rút ngẫu nhiên một quả bóng có số 62. Sau khi tất cả các thành viên khác lần lượt rút hết những quả bóng được đánh số từ 1 đến 96, người hướng dẫn bước lên, cầm lấy một chiếc hộp nhỏ hơn và rút ra một quả bóng khác. Trên quả bóng đó là số 2 ― số chẵn.
Khi Jeong Taeui xoay tròn quả bóng số 62 trong tay với khuôn mặt đầy vẻ chua chát, quyết định đã được đưa ra: những ai rút được số chẵn sẽ ở lại chi nhánh châu Á, còn những người rút được số lẻ sẽ phải rời đi vào sáng sớm thứ Bảy, hôm sau, để đến chi nhánh Nam Mỹ.
Sau khi việc bốc thăm kết thúc và tất cả giải tán, không khí bàn tán râm ran lan khắp các đồng đội.
Jeong Taeui cùng với những đồng nghiệp đang mang vẻ mặt phức tạp, bước ra khỏi giảng đường lớn, vừa đi vừa tặc lưỡi. Mọi chuyện đã đến nước này rồi thì đành chịu, nhưng vì sự an toàn của bản thân, mình thà muốn đi Nam Mỹ hơn.
Có vẻ suy nghĩ này không chỉ riêng Jeong Taeui. Nhiều người trong số những người đã chỉ trích chi nhánh châu Âu cũng chẳng vui vẻ gì khi biết mình phải ở lại đây. Nhưng những người sẽ phải đi Nam Mỹ cũng không hẳn mang nét mặt hân hoan.
Dù sao đi nữa, bất kể đi hay ở, điều chờ đợi họ sau ba ngày nữa sẽ là một khoảng thời gian địa ngục kéo dài suốt hai tuần.
Jeong Taeui chậm rãi đi phía sau các đồng đội đang xôn xao, nhưng khi bước đến cầu thang, cậu đổi hướng, không muốn tiếp tục đi cùng họ xuống tầng dưới.
Ngay cả khi ở trong căn phòng riêng, tiếng bước chân và lời nói chuyện của các đồng đội đi qua hành lang vẫn có thể nghe thấy rõ mồn một. Lúc này Jeong Taeui chỉ muốn ở một nơi yên tĩnh.
Và nơi tốt nhất để làm điều đó vẫn là phòng của chú cậu.
Tầng đó hầu như không có người qua lại, và chú cậu cũng đã bận rộn suốt mấy ngày qua, chẳng thấy bóng dáng đâu. Đây là nơi lý tưởng để cậu trốn khỏi những ồn ào của đồng đội.
"Cái này phải cảm ơn chú," Jeong Taeui lẩm bẩm, tay mân mê chiếc chìa khóa trong túi khi đến trước cửa phòng của chú mình. Như mọi lần, hôm nay phòng vẫn không có ai ở nhà.
Không cởi áo khoác, cậu đổ người xuống giường, úp mặt vào chăn và nằm đó một lúc. Nhưng chẳng bao lâu sau, Jeong Taeui nặng nề nhổm dậy. Nếu cứ nằm úp thế này, cậu sẽ ngủ thiếp đi mất.
Suốt mấy ngày qua, lịch trình huấn luyện và học tập chật kín từ sáng đến tối, đến mức ngay cả thời gian rảnh cũng không thoát khỏi sự quấy rầy của các đồng đội. Có lẽ vì thế mà cậu thấy kiệt sức hơn thường lệ.
"Chưa bắt đầu huấn luyện chính thức mà giai đoạn chuẩn bị đã làm người ta mệt lả thế này, định để mọi người kiệt sức trước khi bắt đầu thật à... Đúng là đến thể lực cũng sắp cạn kiệt mà chết mất thôi."
Cậu vừa thở dài vừa lẩm bẩm, rồi tiến đến giá sách, rút ra một cuốn sách. Ngày nào cũng đến đây, đọc vài chục trang rồi quay lại công việc. Đó là một cuốn sách mà nếu cậu tập trung, có thể đọc xong nhanh chóng. Nhưng cơ thể nặng nề như một miếng bông thấm nước khiến việc đọc cũng trở nên khó khăn.
Cầm cuốn sách, Jeong Taeui quay lại giường, nằm sấp xuống và liếc nhìn chiếc điện thoại trên bàn. Nó vẫn im lìm, không có dấu hiệu sẽ reo lên.
Ở trong phòng của người khác một mình, cậu thấy thoải mái hơn khi không có cuộc gọi nào. Nhưng thi thoảng, khi nhận được một cuộc gọi từ đôi bàn tay trắng quen thuộc đó, cậu lại thấy khá thú vị. Không phải chỉ đơn thuần là niềm vui, nhưng chắc chắn đó là một cảm giác khác biệt.
Jeong Taeui lật lại những trang sách mà cậu còn đọc dở. Những dòng ghi chú nhỏ được viết ở mép sách bởi chú của cậu hiện ra rải rác. Chú cậu có thói quen để lại ghi chú trong khoảng trống bên lề mỗi khi đọc sách, ghi lại những suy nghĩ bất chợt. Với Jeong Taeui, việc đọc những ghi chú này không chỉ là khám phá tư duy của chú khi đọc cuốn sách, mà còn là một niềm vui riêng.
Trước khi đến đây, những lần gặp gỡ giữa cậu và chú không phải là chuyện thường xuyên. Không chỉ Jeong Taeui, mà cả anh trai cậu và chính chú cũng đều có tính cách khiến những cuộc gặp gỡ trong năm chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nhưng ngay cả khi chỉ gặp một hoặc hai lần trong năm, hoặc thậm chí vài năm một lần, họ vẫn thoải mái trò chuyện như thể vừa gặp hôm qua.
Dẫu vậy, mỗi khi đến nhà, chú thường dành phần lớn thời gian với cha của Jeong Taeui. Sau khi cha cậu qua đời, chú lại dành nhiều thời gian nói chuyện với anh trai cậu, Jeong Jaeui. Vì thế Jeong Taeui nhận ra rằng mình chưa từng trò chuyện nhiều hay sâu sắc với chú.
Nghĩ lại, chú của cậu là một người xuất sắc trong gia đình. Việc một người sinh ra và lớn lên trong một gia đình bình thường có thể tìm được chỗ đứng trong UNHRDO với vai trò huấn luyện viên không phải điều dễ dàng.
"Điều mà tôi khao khát cuối cùng không khác gì điều mà con người cách đây hàng trăm năm và cả hàng trăm năm sau sẽ khao khát. Nhưng liệu điều đó có phải là nguyên nhân để con người vẫn là con người?"
Jeong Taeui vuốt nhẹ ngón tay qua dòng chữ viết tay ở cuối trang sách.
Khi cậu lần đầu mở cuốn sách này, một lớp bụi mờ mờ phảng phất, cho thấy rằng chú cậu đã đọc và đóng lại nó từ rất lâu rồi. Vì thế, những dòng ghi chú này chính là mảnh vụn trong tư duy của một người chú trẻ hơn, thậm chí có thể là một thanh niên, so với hiện tại.
Khám phá tư duy ẩn giấu của người khác qua những ghi chép của họ mang lại một cảm giác thú vị riêng.
"Điều mà tôi khao khát cuối cùng."
Jeong Taeui cảm giác mình hiểu nhưng cũng không hiểu rõ điều đó. Cậu không nhớ mình từng khao khát điều gì mãnh liệt. Cuộc sống của cậu luôn trôi theo dòng chảy tự nhiên, cứ như nó vốn có.
"Có lẽ Jeong Jaeui trải qua nhiều bất an và dằn vặt hơn cậu. Đó là điều làm anh ấy nhân văn hơn."
Câu nói của Ilay chợt lướt qua tâm trí Jeong Taeui.
Có thể anh trai cậu thực sự đã khao khát một điều gì đó. Là một người mà dường như bất cứ điều gì anh muốn đều nằm trong tầm tay, Jeong Taeui khó có thể tưởng tượng rằng anh mình từng thiếu thốn hay khát khao điều gì. Nhưng làm sao cậu có thể biết được điều đó không tồn tại?
"Nhưng nếu đúng như vậy, thì 'nhân văn' mà hắn ta nói đến thực sự có vẻ khá tiêu cực."
Jeong Taeui cười nhạt.
Cậu tiếp tục đọc, lần giở từng trang sách, dò theo từng dòng chữ. Nhưng không biết từ lúc nào, cậu đã thiếp đi.
Trong cơn mơ màng, đầu óc cậu như rơi vào một khoảng trống đen ngòm. Những suy nghĩ hỗn độn, rời rạc không kiểm soát được xoay vần trong tâm trí cậu, chúng hòa trộn, rồi phân tán, và lại hòa trộn một lần nữa.
Thế rồi, có ai đó đã đánh thức cậu khỏi sự hỗn loạn vô thức ấy.
Jeong Taeui bật đèn để đọc sách, nhưng rồi ngủ quên với cuốn sách úp trên mặt như thể ánh sáng làm phiền giấc ngủ của cậu. Cậu tỉnh dậy khi có ai đó nhẹ nhàng lấy cuốn sách ra khỏi tay mình.
Trước mắt cậu là khuôn mặt của chú, đang lặng lẽ cúi xuống nhìn cậu.
"Thật lạ là con có thể ngủ với một thứ nặng như vậy đặt trên mặt. Chú thậm chí còn không thể chợp mắt khi đeo kính," chú nói với vẻ tò mò, uồi cầm cuốn sách lắc nhẹ.
Jeong Taeui lồm cồm ngồi dậy khỏi giường, mặt vẫn còn ngái ngủ. Cậu cau mày và gãi đầu, vẻ mơ màng.
"Có lẽ vì thứ đó đặt trên mặt nên giấc mơ của con mới lộn xộn như thế..."
"Giấc mơ? Ngủ từ bao giờ mà đã kịp mơ rồi?"
Chú vừa tháo cúc tay áo sơ mi vừa cởi áo khoác ngoài, nhìn cậu và cười. Jeong Taeui vẫn chưa tỉnh hẳn, quay đầu nhìn đồng hồ. Giờ này còn quá sớm để gọi là giữa đêm.
"Chắc con đã ngủ khoảng hai tiếng. Giấc mơ... là gì nhỉ? À, con mơ thấy mình bị chú lôi ra một hòn đảo, bị giam cầm với một đám đàn ông hung ác và sống trong cảnh máu me."
"Hmm... Nghe không giống một giấc mơ bình thường đâu. Sao không thử mua vé số xem?"
"Không bình thường, nghĩa là rất đỗi bình thường, đúng không ạ?"
"Đúng thế."
"... Chú ơi, gần đây chú đổi nghề sang làm nhân viên bán vé số à?"
"Oh, hóa ra trong thời gian chú vắng mặt, Hàn Quốc đã sáng tạo ra nghề đó à? Nghe thú vị đấy."
Ngành công nghiệp cờ bạc ngày càng phát triển, biết đâu thật sự sẽ có ngày đó, Jeong Taeui lẩm bẩm trong khi dần tỉnh táo. Cậu bước xuống giường, mở tủ lạnh lấy chai nước và uống vài ngụm. Cơn buồn ngủ hoàn toàn biến mất.
Cậu vuốt mái tóc rối tung của mình và nhìn chú đang cởi áo sơ mi.
"Chú dạo này bận lắm sao? Gần đây ngày nào con cũng đến đây đọc sách, mà lâu rồi mới thấy chú."
"Trước mỗi kỳ huấn luyện chung, chú luôn bận rộn. Chỉ đống tài liệu thôi cũng đã chất cao như núi rồi. Với lại, còn phải chuẩn bị trước cho việc vài kẻ có thể thiệt mạng mà lo liệu trước với các bên liên quan."
Jeong Taeui dừng lại một chút, ánh mắt đầy suy tư khi nghe lời nói nửa đùa nửa thật của chú.
"Hy vọng con không phải là người nhận 'ân huệ' trong những sắp xếp ấy," Jeong Taeui lẩm bẩm, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh giường và lặng lẽ quan sát chú mình. Chú cậu vừa cởi xong quần áo, bước về phía phòng tắm. Dù giọng nói của chú có chút khàn khàn, nhưng vẻ ngoài lại chẳng hề để lộ dấu hiệu mệt mỏi.
Jeong Taeui biết rằng chú phải làm việc đến tận nửa đêm suốt mấy ngày qua, bởi mỗi lần cậu rời khỏi phòng chú sau khi đọc sách, thời gian đều đã qua giờ đó. Sức bền của chú quả thực không thể xem thường.
"Nghe nói con sẽ ở lại đây."
"À, vâng. Còn chú, chú sẽ đến Nam Mỹ sao? Con nghe nói một trong các huấn luyện viên sẽ dẫn đoàn."
"Không, lần này không phải chú mà là Golding. Đợt huấn luyện chung tiếp theo chú sẽ đi đến chi nhánh khác."
Giọng chú vọng ra từ phòng tắm. Tiếng nước vang lên trong giây lát, tiếp đó là âm thanh của bọt xà phòng gội đầu.
"Nhưng mà, con thật không 'khéo' trong việc rút thăm sao lại ở lại cái nơi đầy rủi ro này. Với xác suất 50%, ít ra cũng có thể bốc được một lá thăm may mắn chứ."
"Lá thăm may mắn đều để dành cho những người như anh Jaeui hết rồi, chú à."
"Thế giới này làm gì có người thứ hai như thằng đó. Chỉ cần sự bất công trên đời gom hết vào nó là đủ rồi."
Chú cậu lẩm bẩm, khiến Jeong Taeui không nhịn được bật cười.
"Nhìn tình hình thì chú nghĩ đợt huấn luyện lần này cũng không kết thúc suôn sẻ đâu."
Chú trả lời với giọng đầy vẻ khó chịu. Jeong Taeui dừng việc gõ gót chân lên ghế đẩu, mắt hướng về phía phòng tắm, như thể đang chăm chú nhìn vào chú mình dù chẳng thể thấy ông.
"Con có cảm giác chuyện này không đơn giản. ... Danh sách những người từ chi nhánh châu Âu đến đây đã được gửi qua chưa ạ?"
"Ừm... Dù sẽ xác nhận lại chính thức vào sáng mai sau khi máy bay cất cánh, nhưng phần lớn đã được quyết định rồi."
"Nếu chú nghĩ buổi huấn luyện này không kết thúc suôn sẻ, hẳn là trong danh sách có ai đó phiền phức đúng không?"
Jeong Taeui thử dò hỏi. Dù tiếng nước từ vòi sen vang lên làm giọng của chú khó nghe rõ, nhưng dường như cậu đã nhận được câu trả lời khẳng định.
Riegrow. Gã điên Rick, kẻ nổi tiếng trong chi nhánh châu Âu đến mức không ai dám đụng vào. Người đàn ông với đôi găng tay đen, kẻ để lại dấu tích đỏ rực mà Jeong Taeui không thể quên.
Giờ đây, Jeong Taeui sẽ ở lại chi nhánh châu Á, và gã đàn ông đó sẽ đến đây.
Dù đã từng nghĩ anh trai mình thật may mắn vô cùng, Jeong Taeui chưa bao giờ tự nhận mình là người kém may mắn. Nhưng có lẽ cậu sẽ phải sửa lại suy nghĩ đó.
"Nghe nói gã đó nổi tiếng là một kẻ điên rồ. Không chỉ các thành viên, cả các giám sát viên chắc cũng sẽ gặp không ít rắc rối nếu gã ta tới đây."
Jeong Taeui nói, và từ trong phòng tắm, chú cậu đáp lại với giọng cằn nhằn: "Ừ, đúng vậy."
"Xem cái video lần trước, con thấy chẳng còn muốn đối đầu với gã ta nữa. Chú nghĩ nếu con phải đối mặt với gã đó, liệu có toàn mạng không?"
Chú trả lời ngay, không cần suy nghĩ lâu.
"Khó lắm."
"Hmm..."
Jeong Taeui lẩm bẩm, vẻ mặt vừa trầm tư vừa chua chát.
"Không chỉ mình con đâu, ai cũng thế thôi. Đối đầu với loại người đó chẳng dễ dàng gì. Tất nhiên, nếu con sẵn sàng 'đổi xương lấy thịt', quyết tâm hy sinh thì cũng không phải là không thể."
"Đổi xương lấy thịt... vậy chẳng phải mình chịu thiệt sao?"
"Đó là cách duy nhất khi đối đầu với loại người như gã. Con chỉ xem qua một đoạn video, đúng không? Hãy thử hỏi những người đã từng đối mặt trực tiếp với gã ta. Dù có ai đó gan dạ muốn lao vào, thì cũng không ai đủ tự tin tuyên bố rằng họ có thể tự mình giải quyết gã."
Jeong Taeui im lặng. Chú của cậu dù nói chuyện với giọng điệu nhẹ nhàng, nhưng chưa bao giờ cường điệu hay nói dối. Và từ những gì cậu biết, chú cũng chưa từng đưa ra phán đoán sai lầm.
"... Vậy thì có lẽ chỉ còn cách chạy trốn thật giỏi để giữ mạng sống thôi."
"Không cần phải nghiêm trọng hóa đến thế. Gã đó không phải kẻ sát nhân điên cuồng giết bất cứ ai mà mình gặp. Quan trọng là đừng dính dáng gì đến gã."
Chú bước ra khỏi phòng tắm, đầu còn ướt, quấn khăn tắm và hoàn toàn không mặc gì khác. Chú đi thẳng tới tủ lạnh, lấy ra một chai nước và uống từng ngụm lớn. Dường như cơ thể đã cạn kiệt nước, vì chai nước 1 lít nhanh chóng vơi đi hơn một nửa.
"Chú tắm xong rồi ạ?"
"Chưa, mới gội đầu thôi. Khát quá. Cả buổi chiều nay chú vừa phải làm việc không nghỉ, vừa chẳng ăn uống gì ra hồn. Thêm vào đó, tối nay lại phải xử lý danh sách các thành viên chi nhánh châu Âu sẽ đến đây vào ngày kia. Chỉ cần tên gã xuất hiện trong danh sách, chú lại phải chuẩn bị thêm đủ thứ, như liên hệ với nhà tang lễ chẳng hạn."
"... Chú à. con còn muốn sống."
Jeong Taeui nói với vẻ mặt nửa đùa nửa thật, nhưng sâu trong ánh mắt cậu là sự lo lắng không thể giấu được.
"Đúng vậy. Khao khát sinh tồn là bản năng của con người. Trừ phi là một người đang mắc chứng trầm cảm, hầu như ai cũng vậy."
"Nếu tránh được liên quan, nghĩa là chỉ cần không chọc vào gã trước thì sẽ an toàn, đúng không ạ?"
Chú không trả lời ngay vì đang uống cạn chai nước. Sau khi uống hết những giọt cuối cùng, chú lau những giọt nước đọng quanh miệng bằng đầu ngón tay, rồi nhìn Jeong Taeui chằm chằm.
"Theo con thì có vẻ thế không?"
"... Khó nói ạ. Con chẳng biết gì về người đó nên hoàn toàn không biết phải làm gì để đối phó."
"Theo chú thì không đâu."
"Nghe chú nói, con cũng cảm thấy vậy."
Jeong Taeui đáp lại với vẻ u ám. Chú ném chai nước rỗng qua một bên, không mấy quan tâm, rồi đi vào phòng tắm. Trước khi đóng cửa, ông nói vọng ra:
"Vấn đề không phải là con có chọc vào gã trước hay không. Với một kẻ điên như thế, cách tốt nhất là tránh xa gã hoàn toàn. Một khi đã dây vào, chạy cũng chẳng ích gì. Tốt nhất là đừng bao giờ để gã để ý đến."
"Ừm... khó đấy ạ. Trong cái nơi chật hẹp này, chưa đầy trăm người mà con không phải người vô hình, làm sao mà không bị phát hiện chứ."
"Gã đó không phải loại thấy ai cũng lao vào giết sạch đâu. Chỉ cần con không bị gã để mắt đến là được. Trong lúc huấn luyện, chỉ cần cố gắng đừng đối mặt trực tiếp với gã là ổn. Đám người châu Âu khác cũng phiền phức chẳng kém, nhưng không ai vô phương đối phó như gã cả."
Giọng nói của chú lẫn với tiếng nước chảy trong phòng tắm, nhưng vẫn rõ ràng truyền đến tai Jeong Taeui. Cậu khẽ thở dài, lòng càng thêm nặng nề trước viễn cảnh sắp tới.
Tiếng nước trong phòng tắm lại vang lên. Chú lẩm bẩm một cách bực bội, "A, nóng quá! Sao tự dưng thế này? Chắc bộ điều chỉnh nhiệt độ có vấn đề rồi..." Nhưng chẳng mấy chốc, chú có vẻ đã quen, thậm chí còn khe khẽ hát một giai điệu nào đó.
"Chú quen với người đó, cái gã Riegrow ấy à?"
Jeong Taeui hỏi, vì cảm giác giọng điệu của chú khi nhắc đến người này không hoàn toàn xa lạ. Tuy nhiên, không có câu trả lời nào trở lại, có lẽ vì tiếng nước khiến chú không nghe thấy.
Nhưng nghĩ kỹ lại, chuyện chú biết về người đó cũng không hẳn là không thể. Gã đàn ông từ chi nhánh châu Âu ấy nổi tiếng đến mức cả trụ sở và các chi nhánh đều biết đến. Hơn nữa, với công việc của mình, chú cậu hẳn đã nhiều lần qua lại chi nhánh châu Âu.
Mười lăm ngày.
Ngồi dựa vào ghế, đầu tựa vào tường và mắt dán lên trần nhà, Jeong Taeui dần cảm thấy mọi chuyện có lẽ sẽ ổn thôi. Cậu không phải kiểu người thích gây sự chú ý. Mục tiêu của cậu là ẩn mình và sống một cuộc đời bình yên. Nếu giữ được như vậy, gã điên kia hẳn cũng sẽ chẳng để mắt đến cậu.
Thực tế, hai tuần cũng không phải một khoảng thời gian quá dài.
Chỉ trong thời gian ngắn như vậy, đến cả việc kết bạn còn khó, huống chi là gây thù chuốc oán với ai đó.
Đúng rồi.
Dù đồng đội có đẩy mình lên phía trước, dù có bị gọi là kẻ phản bội, mình cũng sẽ không bao giờ làm vậy.
So với những người khác, những người tình nguyện gia nhập để đổi lấy đặc quyền và bảo đảm tương lai trong tổ chức, cậu chỉ bị kéo vào đây với thời hạn sáu tháng. Vì thế, cậu hoàn toàn có lý do để tránh những rắc rối không cần thiết.
Jeong Taeui tự biện minh cho mình một cách dễ dàng, và gật đầu hài lòng với suy nghĩ đó.
Ngay lúc ấy, tiếng chú cậu ngừng ngân nga, và ông cất tiếng nói như vừa nhớ ra điều gì đó.
"À, từ ngày mai cho đến khi kết thúc huấn luyện chung, đừng có đến phòng của chú nữa."
Jeong Taeui nghiêng đầu thắc mắc. Qua cánh cửa phòng tắm hé mở, cậu có thể nhìn thấy cánh tay của chú đang xoa xà phòng. Cậu quay đầu, ánh mắt rơi vào cuốn sách đang nằm trên giường.
"Nhưng con vẫn chưa đọc xong cuốn sách đó mà."
"Thì mượn đi. Trong thời gian huấn luyện chung, việc tiếp xúc cá nhân giữa các thành viên và huấn luyện viên bị cấm."
Chú nói thêm với giọng nghiêm túc, "Thực ra thì bình thường cũng cấm theo nguyên tắc."
Cầm về đọc sao? Một cuốn sách 3,500 đô thế này thì gan mình đâu có lớn đến vậy... Jeong Taeui nghĩ thầm, nhưng vẫn nhặt cuốn sách lên.
Cậu đứng dậy, hững hờ bước đến trước cửa phòng tắm.
"Chú à. Nếu con chết trong thời gian huấn luyện, chú nhớ chôn chung cuốn sách này với con nhé. Con chưa đọc xong đâu."
"Người không có con cái thì không chôn mà thiêu. Nhưng được rồi, chú sẽ thiêu cùng con."
"Chí ít cũng nên nói là con không chết được đi chứ."
"Cuộc đời mà... Nhưng được rồi, chú nghĩ chắc con không chết đâu."
Chú ngừng lại một chút, gật đầu như để xác nhận lời mình, và nói với giọng điệu thản nhiên. Sự thản nhiên ấy lại càng khiến lời nói của chú trở nên đáng tin hơn, làm Jeong Taeui bật cười nhẹ nhàng.
Từ phòng tắm, tiếng nước chảy ào ào lại vang lên. Có vẻ hôm nay chú chỉ định tắm vòi sen, không có ý định đổ đầy nước vào bồn.
Chắc mình nên về thôi.
Dù sao thì, khoảng thời gian còn lại mà Jeong Taeui có thể ngủ thoải mái chỉ đếm trên đầu ngón tay, hôm nay và ngày mai. Cậu cần phải nghỉ ngơi để bù đắp phần nào sức lực đã cạn kiệt.
Tuy nhiên, đôi chân cậu lại chẳng muốn bước đi. Cậu đứng lặng một lúc, tự hỏi tại sao. Rồi cậu nhớ đến một điều, giống như một vết nhơ lặng lẽ bám trong lòng từ lâu.
"..."
Dù không phải là một chủ đề dễ chịu, nhưng cậu cảm thấy mình nên nói ra. Ít nhất cậu cần để chú biết rằng cậu đã biết chuyện này.
Jeong Taeui dựa vào cánh cửa phòng tắm, mắt ngước lên trần nhà, lặng lẽ suy nghĩ một lúc trước khi bất chợt cất tiếng:
"Chú à. Anh Jaeui bắt đầu nhúng tay vào việc phát triển vũ khí từ khi nào vậy?"
Giọng nói cậu không to, và cũng không mang vẻ gì là quan trọng, nhưng ngay lập tức, tiếng nước trong phòng tắm dừng lại. Cùng với sự im lặng của nước, chú cũng ngừng lại, không trả lời ngay.
"Con nghe điều đó từ đâu?"
Giọng nói của chú cuối cùng vang lên, bình tĩnh nhưng có chút nghiêm trọng, như thể đang thăm dò.
Giọng của chú cũng bình thản chẳng kém gì Jeong Taeui.
"Người môi giới bán sách Laurent Cartier ấy. Cháu cứ tưởng hắn ta chỉ là một người buôn sách cổ, nhưng xem ra không phải vậy."
"Chắc hắn ta đã kể lắm chuyện nhỉ. Có vẻ hôm nay lại gọi cho con à?"
"Không, con không nghe chuyện này hôm nay. Cũng đã lâu rồi. Một phần con quên mất, phần nữa là dạo này không gặp chú. Dù sao thì, có tò mò cũng chẳng có ích gì. ...Ừm, hồi sống chung với con, anh ấy không làm chuyện này, vậy chắc từ lúc anh ấy ở UNHRDO?"
"Trước đó nó đã nhận nhiều yêu cầu rồi, nhưng chỉ thực sự tham gia khi làm ở UNHRDO. Tên kia còn nói gì nữa?"
Chú đáp lời không có vẻ gì muốn giấu, nhưng giọng lại pha chút miễn cưỡng. Có lẽ đó không phải chuyện chú muốn nhắc đến. Cũng đúng thôi, đây chẳng phải điều gì đáng để tự hào.
"Hắn ta không nói gì đặc biệt cả. Nhưng giờ anh ấy vẫn còn làm việc đó sao?"
"Không, nó đã dừng rồi. Ngay từ đầu nó đã khẳng định chỉ làm trong thời gian ở UNHRDO. Sau khi rời khỏi đó, dù nhận được vô số yêu cầu, nó đều từ chối."
"Ra vậy."
Jeong Taeui khẽ gật đầu, cảm thấy lòng nhẹ đi đôi chút.
Nghĩ lại, trong vài tháng sau khi Jeong Taeui xuất ngũ và trở về nhà, đôi lúc cậu nhận được những cuộc điện thoại khá kỳ lạ. Đó là những cuộc gọi quốc tế mà chỉ cần nghe giọng nói thôi cũng đủ biết người gọi không phải là người bình thường. Tuy nhiên, cậu không quá bất ngờ, vì trước đây cũng từng nhận được những cuộc gọi như vậy do anh trai cậu là Jeong Jaeui. Dẫu vậy, cậu vẫn có chút tò mò, tự hỏi vì lý do gì mà có người cứ tìm kiếm anh mình dai dẳng đến thế, khi mà anh ấy gần như chẳng rời khỏi nơi làm việc.
Jeong Taeui dựng thẳng người dậy, rời khỏi tư thế dựa tường.
Vậy là được rồi.
Thực ra, kể cả khi anh cậu vẫn tiếp tục việc phát triển vũ khí, cậu cũng không có quyền gì để phán xét hay can thiệp. Nhưng nếu anh đã dừng lại, cậu không muốn nghĩ thêm về chuyện này nữa. Có lẽ lần tới gặp anh, cậu sẽ véo má anh một cái, mắng đùa rằng: Cái đầu thông minh đó sao lại dùng cho những việc như thế chứ.
"Vậy cháu đi đây ạ. Sau khi kết thúc huấn luyện, cháu có thể quay lại không?"
"Ừ."
Chú trả lời mà không thèm ló đầu ra khỏi phòng tắm. Jeong Taeui giơ cuốn sách lên trước cửa phòng tắm và lắc lắc.
"Cháu mượn cuốn này nhé, chú."
"Được. Nhưng đừng làm hỏng nó đấy. Mua lại cuốn này mệt lắm."
"Rồi, rồi. Cháu biết mà."
Jeong Taeui trả lời với giọng đùa cợt, cầm cuốn sách và bước ra khỏi phòng chú.
"Dù sao thì, cháu đâu có định tùy tiện làm hỏng cuốn sách 3,500 đô này chứ," Jeong Taeui nói thêm rồi bước về phía cửa.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com