4
Tôi leo lên ngồi trên thân thể của người đàn ông khi đã cởi sạch bộ đồ thú bông chỉ chừa lại phần mũ trên đầu. Không ai trong tôi và tên băng bó này cười cả, dù tôi trông có hài hước cỡ nào với cái đầu to tròn như Chupa kia. Tôi vốn đã không thể cười nổi rồi, bởi vì lối vào bị rách ra và chân thì run lẩy bẩy ngồi xuống khi lần đầu tiên tiếp nhận dương vật vào lỗ phía sau, hắn ta thậm chí còn khuyên tôi 'Từ từ là được' một cách nghiêm túc.
Một cuộc làm tình kì lạ. Không dạo đầu, chỉ cởi đồ, và cũng chẳng làm gì khác ngoài đau đớn, tôi còn không thể cương cứng mà chảy máu, chỉ thầm mong nó sẽ kết thúc nhanh chóng. Cho dù vậy, tôi cũng không định nói người đàn ông phía dưới phải dừng lại. Không hiểu vì lí do gì hắn ta lại cứng lên, vì tôi đã đau đớn đến kiệt sức và không thể tự di chuyển được nữa, hắn ta ngay từ đầu đã không bỏ qua cảm giác xuất tinh và dồn dập thúc lên. Mặc kệ phía sau tôi có chảy máu hay không, hắn nắm lấy eo tôi với cái tay lành lặn và kìm chặt không cho tôi chạy trốn, cứ thế đâm chọc trong người tôi suốt một khoảng thời gian.
Thực sự là quá sức của tôi khi phải chịu đựng trong đau đớn và mệt mỏi như thế, nhưng tôi chợt để ý đến vài thứ khi hắn vào trong tôi lần cuối cùng. Tôi đã luôn không hay biết gì vì mải thở gấp, tôi đang khóc. Thở ra làn hơi nóng hổi dưới mũ, tôi chợt nhận ra mặt tôi đã tèm lem nước mắt nước mũi từ bao giờ. Có vẻ như tôi đã khóc khá lâu rồi, tôi nghĩ thế khi đặt tay sờ lên bụng của người đàn ông đã ngừng chuyển động và giữ vững thân trên.
Chắc vì tôi muốn cảm nhận một chút hơi ấm. Thế nhưng, tôi, một kẻ đáng bị trời phạt, không thể nhận được sự ấm áp hoàn thiện. Tôi tự hỏi nếu đây là cái giá của sự đau đớn mà tôi phải chịu đựng từ một cuộc làm tình 20 phút, vậy thì tôi chấp nhận. Thế nên đó là lí do mà tôi khóc? Nước mắt tôi không ngừng rơi khi còn đang giữ thứ đó ở trong cơ thể, đến lúc tôi ngẩng đầu lên, tầm mắt tôi chạm phải hắn cũng đang nhìn tôi một cách vô cảm.
"Cậu, khóc xong rồi thì cởi mũ ra."
Có một thứ sức mạnh vô hình tự nhiên toát ra từ lời yêu cầu của hắn. Đáng lẽ tôi đã nghe theo mà cởi mũ ra, nhưng thay vào đó tôi lại cố đẩy bản thân ra khỏi bụng dưới của hắn. Cảm giác được dương vật vốn đang chôn sâu bên trong trượt ra khỏi phía sau tôi một cách rõ ràng. Theo sau là tinh dịch chảy từ bên trong xuống, nhưng tôi lờ đi và mặc quần vào. Nhận thấy ý định rời đi của tôi, hắn đứng dậy với đôi mắt tối sầm lại.
"Này, thỏ. Muốn được yêu thích thì ngoan ngoãn nghe lời đi."
Nghe thấy lời đe doạ đầy nặng nề, tôi lại gần hắn khi chỉ mới mặc quần xong. Hắn nhìn tôi ngồi xuống trước mặt hắn, tôi hỏi.
"Thế giới này có tồn tại 'trời phạt' không?"
"Không."
Tôi chậm rãi gật đầu trước câu trả lời ngay lập tức này.
"Đúng vậy. Chẳng có thứ gì gọi là 'trời phạt' cả."
Thực tế cho dù có là một kẻ đáng bị trừng phạt thế nào đi nữa, hắn cũng sẽ chỉ tiếp tục làm điều ác và sống tốt mà thôi. Đúng, tôi không bị trời phạt. Tôi chỉ là ăn đủ hậu quả của những gì tôi đã gây ra. Thiên phạt có lẽ quá xa xỉ đối với tôi. Để xoá bỏ mọi tội lỗi của tôi bằng cái thiên phạt không hề tồn tại này. Tôi không cần phải ảo tưởng như thể tôi là kẻ duy nhất xui xẻo ở đây nữa. Sau đó, tôi nghe thấy giọng nói từ tốn của người đàn ông.
"Nhưng mà, nhân quả thì có."
"..."
"Đó là lí do thế giới này rất thú vị."
Một lúm đồng tiền nhỏ xuất hiện trên khoé môi hắn. Khoảnh khắc đó, tôi đưa tay ra, cố nhớ lại cái biểu cảm đáng yêu không phù hợp này của hắn. Và,
"Hự!"
Người đàn ông khuỵu xuống, dùng tay kia nắm lấy cánh tay đang bị băng bó, thở hắt ra. Nếu cẩn thận nhìn kỹ sẽ thấy trên bàn tay bị băng bó có vết bầm tím sưng tấy, có vẻ như hắn chỉ vừa mới bị thương chưa được bao lâu. Tôi đã vặn cánh tay đó, nên chắc thời gian bó bột sẽ phải lâu hơn rồi. Tuy thấy có lỗi với hắn, nhưng tôi không có nhiều thời gian chơi đùa ở đây đâu. Tôi nhặt bộ đồ thú bông lên vắt lên tay rồi lấy tiền ra khỏi túi. Lương nhận được mỗi ngày mặc bộ đồ thỏ ra ngoài phát tờ rơi là 20,000 won. Tôi ném tiền tới trước mặt hắn và nói thêm.
"Chi phí vì đã chơi với tôi."
Ngủ một đêm 20,000 won với một tên đàn ông để lại hậu quả lớn hơn tôi nghĩ nhiều. Nhớ lại suốt cả một tuần dài đó tôi đã phải ăn đắng như thế nào. Và nhờ chỗ máu dính trên bộ đồ thỏ hôm đó (chắc là máu của gã côn đồ), nó đã bị bỏ đi vào hôm sau và tôi không còn phải mặc mấy bộ đồ thỏ kiểu như thế nữa. Thay vào đó, tôi tìm được một công việc làm thêm ở khu công trình sửa đường, và cuộc sống của tôi lại bắt đầu với chuỗi ngày làm việc kiếm tiền quần quật như chó một lần nữa. Mỗi ngày đều phải chịu đựng dường như chẳng dễ dàng chút nào. Bây giờ nhớ lại, tôi nghĩ đó là khoảng thời gian tôi nghiến răng cam chịu một cái gì đó lâu nhất trong cả đời này.
4 năm 6 tháng như thế. Tổng toàn bộ số nợ 153,277,360 won đều đã được tôi trả sạch vào năm 26 tuổi. Trong đó số vốn còn chưa đến 20 triệu won. Khi tôi đến gặp ông chủ lần cuối để trả nợ, lão ta nở một nụ cười méo mó và tán dương tôi, nói rằng công việc sẽ thông suốt hơn biết bao nếu có một kẻ như tôi làm việc. Lão cười toe toét và nói.
"Nếu lại cần tiền thì cứ đến gặp tôi nhé."
Tôi không trả lời lão, nhưng lão ta đột nhiên gọi tôi lại như mới sực nhớ ra việc gì đó.
"Nhân tiện, cậu có đi mượn tiền ở chỗ nào khác ngoài tôi không?"
"Không ạ."
"Không à? Hừm, tôi nghĩ là có ai đang cố tìm cậu đấy. Khi cậu bắt đầu trả nợ, tôi đã nhận được một cuộc gọi từ trung tâm việc làm tôi giới thiệu cho cậu. Hay là cậu đụng phải phiền phức gì trong lúc đi làm?"
Khi tôi bắt đầu trả nợ, là 5 năm trước. Có thể xảy ra chuyện gì phiền phức được? Manh mối duy nhất mà ông chủ đưa tôi là bộ đồ thú bông và phát tờ rơi.
"Không có ạ."
Lão nghiêng đầu 'Hừm' một tiếng rồi phun ra một cách cộc cằn.
"Tôi thấy tìm kiếm có vẻ thúc bách gớm lắm nên đã nói là không biết cậu trước rồi."
Lão ta nhìn chằm chằm tôi như thể muốn được tôi cảm ơn, nhưng tôi đã xong xuôi mọi việc cần làm nên liền quay người rời đi. Và lão bỗng gọi tôi lại. Bằng một giọng nghiêm túc.
"Này, sao cậu không về dưới trướng tôi làm tiếp đi?"
"Tôi không thích."
"... Vậy là cậu đã thực sự thay đổi."
Sau đó, lão cứ luôn miệnghỏi 'Tính hoàn lương đấy hả?' nhưng tôi trực tiếp ra về vì không có thời gian.Thời gian của tôi là để giao hàng. Nếu bắt đầu chạy từ bây giờ thì sẽ không kịphoàn thành phần giao hàng ngày hôm nay mất.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com