Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chương 66+67


Chương 66:


Không để ý tới khuôn mặt nhỏ của Hiểu Hiểu có chút oan ức và e ngại, Hách Vân Sanh một tay cầm chặt hóa đơn một tay lôi kéo cùng cậu đến chỗ con trai, thỏa mãn đi trả tiền.

Người một nhà đi dạo một ngày thắng lợi trở về, mẹ Hách nhìn dáng vẻ của Hách Vân Sanh, Hiểu Hiểu cùng nhóc kỳ đà cản mũi Hách Tường Vũ đi phía trước, một nhà ba người hòa nhã, cười đến không ngậm mồm vào được, ở phía sau lén lút đâm đâm vào eo già của ba Hách, cảm khái nói: "Ông xem, con trai nhà mình lúc này rốt cuộc cũng tìm được nửa kia của nó rồi."

Ba Hách liếc nhìn một chút, ôm vai mẹ Hách kết luận : "Cái này chính là tiểu tử thúi cũng có ngốc phúc."

Mẹ Hách không hài lòng nện cho ba Hách một cái vào ngực, không phản bác, có vẻ như tán đồng với câu nói này của ba Hách.

Sau khi về đến nhà, Hách Vân Sanh sắp xếp cho ba Hách cùng mẹ Hách đến phòng khách sô pha tốt nhất, lôi kéo Hiểu Hiểu quay về Nhị lão cung kính một góc chín mươi độ làm đại lễ, nói: "Ba mẹ, khổ cực hai người nuôi lớn con, ngày hôm nay là cuối năm, hãy để con cùng Hiểu Hiểu làm cơm tối thịnh soạn cho ba mẹ nha."

Nói xong, Hách Vân Sanh liền lôi kéo Hiểu Hiểu tiến vào nhà bếp.

Nói là hai người đồng thời làm cơm, nhưng là trời mới biết Hách Vân Sanh ngay cả dầu diêm tương thố đều không phân được cái nào là cái nào? Hơn nữa Hiểu Hiểu căn bản cũng không nỡ nhìn thấy Hách Vân Sanh làm những công việc nặng nhọc này, vì lẽ đó, ở thời điểm mẹ Hách bởi vì hiếu kỳ muốn nhìn một chút dáng vẻ con trai của chính mình đích thân làm cơm sẽ như thế nào, cảnh sắc nhìn thấy chính là —— trên mặt Hiểu Hiểu mang theo nụ cười nhàn nhạt, ở nhà bếp bận bịu tứ phía không còn biết trời đâu đất đâu, Hách Vân Sanh thì hai tay ôm ngực đứng ở một bên phụ trách chuyên môn, thưởng thức bóng dáng bận rộn của Hiểu Hiểu...

Mẹ Hách che miệng trở lại bên canh ba Hách liền cũng nhịn không được cười lên, đem sự việc nói lại cùng ba Hách, sau đó nghiêm túc nói: "Em sẽ cố gắng nói chuyện một chút với con trai, không nên bắt nạt Hiểu Hiểu người ta như thế, cẩn thận người ta chạy mất thì khổ."

Nói là làm, thừa dịp thời điểm sau khi ăn xong, Hiểu Hiểu ở nhà bếp rửa bát, mẹ Hách lôi con trai nói lời ý vị sâu xa: "Con trai, con cũng không thể cứ bắt nạt Hiểu Hiểu, đừng thấy người ta hiền rồi quen thói ức hiếp, không chừng ngày nào đó tính khí nổi lên, đến lúc đó chỉ có con thiệt thòi thôi."

Hách Vân Sanh nghe xong lời này, nở nụ cười, lôi mẹ đi tới cửa phòng bếp hướng về bên trong gọi: "Hiểu Hiểu, mẹ nói không cho anh bắt nạt em, em nói xem, là thế nào?"

Hiểu Hiểu không để Hách Vân Sanh thất vọng, cậu xoay người về phía mẹ Hách, cúi đầu ngại ngùng mỉm cười, ôn nhu nói: "Hiểu Hiểu thích bị Vân Sanh bắt nạt."

Hách Vân Sanh nhún nhún vai, một bộ "Là em ấy thích bị bắt nạt, con cũng không có cách nào!", một lần nữa ngồi trên sô pha với con trai, bỏ lại mẹ Hách há hốc mồm suy nghĩ: Không biết Hách Vân Sanh tu mấy đời mới có phúc tìm được một người vợ "tuyệt vời" đến vậy...

Hiểu Hiểu đúng là người vợ tuyệt vời, cơ hồ đem tất cả mọi việc trong nhà bao hết, liền ngay cả một người luôn là tổng quản trong nhà như mẹ Hách cũng nhờ phúc Hiểu Hiểu mà hưởng được cái tết thanh nhàn. Mẹ Hách thật không muốn bắt nạt con dâu như thế, nhưng lại không chịu nổi ánh mắt vô cùng đáng thương của con dâu, không khỏi càng yêu thích Hiểu Hiểu hơn.

Hách Vân Sanh cũng đạt được mục đích về nhà chuyến này, để Hiểu Hiểu nhận được sự tán thành của Nhị lão, theo Nghiêm Quân thì chính là thành công bộc lộ, tảng đá lớn vẫn luôn đè nặng ở trong lòng từ lúc quyết định cùng Hiểu Hiểu bên nhau trọn đời cuối cùng cũng thuận lợi để xuống, Hách Vân Sanh bắt đầu hưởng thụ thời gian tốt đẹp hiếm thấy của người một nhà.

Đến buổi chiều, sau khi Nhị lão nghỉ ngơi, Hách Vân Sanh mang theo một lớn một nhỏ - hai đứa bé đi lên lầu, ánh mắt liếc về phía Hiểu Hiểu mâng theo một tia hứng thú.

Hách Tường Vũ đã sớm không thể chờ đợi được nữa, tránh khỏi vòng tay của Hách Vân Sanh chạy lên lầu, xông tới chỗ con ngựa gỗ của nó. Hách Vân Sanh chỉ chỉ vào con ngựa gỗ lớn hơn khác, nói với Hiểu Hiểu: "Em đi chơi cái kia đi."

Hiểu Hiểu ngoại trừ tay có chút lua khua, vẻ mặt cũng được coi là tự nhiên, cậu mím môi liếc mắt nhìn con ngựa gỗ, trong lòng vẫn còn có chút sợ sệt. Nhưng là cậu hiểu rõ, Hách Vân Sanh yêu cầu cậu nhất định phải ngồi vào, vì lẽ đó sờ sờ môi, cứng rắn chống đỡ lên.

Hách Vân Sanh nhìn dáng vẻ sợ sệt nhưng cố gắng kiên trì của Hiểu Hiểu, trong lòng vừa cảm thấy đau lòng lại rất cảm động, anh lôi kéo tay Hiểu Hiểu, an ủi: "Không phải sợ, anh ở ngay bên cạnh em mà."

Hiểu Hiểu gật đầu, nhấc chân sải bước đến con ngựa gỗ.

Vẻ mặt Hiểu Hiểu vẫn rất bình tĩnh, nhưng vì hai người đan tay vào nhau, Hách Vân Sanh có thể cảm giác rõ ràng được Hiểu Hiểu rất căng thẳng. Anh kéo lấy tay Hiểu Hiểu, chậm rãi khuyên nhủ: "Đừng sợ, đó chỉ là một vật chết, không có cái gì phải sợ cả. Em phải nhớ kỹ, anh không phải Lẫm, anh là Vân Sanh của em. Vì lẽ đó, anh sẽ không bao giờ thương tổn em."

Hiểu Hiểu nghe được chữ "Lẫm" liền trong nháy mắt sắc mặt trắng xám, nhưng sau đó, lúc quay đầu lại trông thấy khuôn mặt nhu hòa của Hách Vân Sanh, nghiêng đầu lộ ra vẻ mỉm cười, trong miệng nhẹ nhàng ghi nhớ: "Vân Sanh của Hiểu Hiểu..."

Hách Vân Sanh cũng nở nụ cười, một lát sau anh nói: "Em xem, cái này kỳ thực cũng không có đáng sợ như vậy, đúng không?"

Hiểu Hiểu ngửa đầu nhìn Vân Sanh gật gật đầu.

"Vậy anh khởi động để nó chạy nhé?"- Hách Vân Sanh thăm dò hỏi.

Hiểu Hiểu tuy vẫn sợ sệt, thế nhưng vì Hách Vân Sanh, dù thế nào cậu cũng đồng ý chịu đựng những thứ đồ này. Hơn nữa cậu tin tưởng những gì Hách Vân Sanh vừa nói, Hách Vân Sanh sẽ không thương tổn cậu, vì vậy cậu lần nữa gật đầu, từ trong đôi mắt thủy thuận xinh đẹp có thể nhìn thấy một tia tín nhiệm kiên định.

Hách Vân Sanh đưa tay sờ vào sợi tóc mềm mại của Hiểu Hiểu, xoay người ấn xuống nút bấm trên đầu ngựa gỗ, sau đó ngựa gỗ liền bắt đầu chầm chậm lắc lư lên xuống, đến một lúc tốc độ dần ổn định.

Hiểu Hiểu ban đầu còn có chút lo lắng, sau đó chậm rãi thích ứng với loại tần suất này, thân thể mới thanh tĩnh lại.

Kỳ thực Hiểu Hiểu cũng biết, thứ cậu đang ngồi không phải dụng cụ giả dương lợi hại nhất kia, không chỉ thô to đến mức làm cậu không thể chịu đựng nổi, còn có thể phóng điện. Còn con ngựa gỗ này lại không có bộ phận giả dương, cũng không có uy hiếp gì, chỉ là...

Muốn là một chuyện, làm lại là một chuyện khác. Tuy Hiểu Hiểu biết nó không có tính uy hiếp, nhưng khi vừa nhìn thấy vật này, cậu sẽ nhớ tới "ngựa gỗ" trước đây cậu từng chịu đựng, loại đau đớn kia tựa như linh hồn đều muốn thoát ly khỏi thân thể, vì thế, cậu không khống chế được cảm giác sợ sệt.

"Hiểu Hiểu." - Hách Vân Sanh đưa tay lau đi mồ hôi lạnh xuất ra trên trán Hiểu Hiểu, nhu tình nói: "Hiểu Hiểu, kỳ thực nó cũng không có đáng sợ như trong tưởng tượng của em, đúng hay không?"

Hách Vân Sanh cũng không cần Hiểu Hiểu đáp lại, ngón tay của anh chuyển đến môi Hiểu Hiểu, ở lúc Hiểu Hiểu định há miệng muốn nói chuyện kịp thời ngăn lại, nói tiếp: "Kỳ thực thứ đáng sợ thật sự chính là ký ức, bởi vì đối với ký ức luôn có trạng thái e sợ, nên theo thời gian trôi đi, ký ức sẽ làm em càng ngày càng sợ nó, nhưng chỉ cần em chịu thử nghiệm, em sẽ thấy ký ức đã lừa em rất nhiều."

"Hiểu Hiểu, anh biết khi còn bé, em phải chịu đựng rất nhiều ký ức tồi tệ, hiện tại nó đã trở thành căn nguyên ác mộng của em, nếu em muốn thoát khỏi nó, em nhất định phải theo anh, cùng anh một lần nữa đối mặt với nó. Hiểu Hiểu, em có thể tin anh chứ? Em có bằng lòng vì anh, vì chính em, thử một chút những thứ mà em cảm thấy khiếp sợ?" Hách Vân Sanh nói xa xôi.

Nghe Hách Vân Sanh nói xong, Hiểu Hiểu không hề chớp mắt mà nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen thăm thẳm đến mức không thấy đáy của Hách Vân Sanh.

Hiểu Hiểu tuy rằng có lúc ngốc đến buồn cười, nhưng cậu vẫn rất thông tuệ, ý tứ trong lời Hách Vân Sanh nói cậu đều hiểu, cái này cũng là vì tốt cho cậu, Hiểu Hiểu quả thật bị Hách Vân Sanh làm cảm động.

Hiểu Hiểu mím chặt môi, không có ngoại vật tạo áp lực, cậu vẫn cảm giác được hô hấp của bản thân mình có chút khó khăn, cậu ngửa đầu nhìn Hách Vân Sanh, mang theo cảm ơn, mang theo tôn kính, mang theo yêu thương ... mang theo rất rất nhiều tâm tình phức tạp mà đáng lẽ một nô lệ như cậu không nên có. Cậu chân thành nhìn về Hách Vân Sanh, dường như, trong mắt cậu chỉ có một mình Hách Vân Sanh, chỉ có thể chứa đựng một người như Hách Vân Sanh mà thôi, cậu nói: "Hiểu Hiểu đồng ý!"

Chương 67:


Hách Vân Sanh theo Hiểu Hiểu cùng Hách Tường Vũ chơi đến hơn chín giờ, thấy Hách Tường Vũ đã mệt đến không mở mắt ra được mà còn chưa nỡ rời khỏi con ngựa gỗ, liền tiến lên trước đem bé con ôm vào trong ngực, quay qua nói với Hiểu Hiểu: "Đã không còn sớm, đi tắm rửa rồi ngủ sớm một chút."

Hách Tường Vũ thấy người ôm mình chính là Hách Vân Sanh, biết ngựa gỗ chính là Hách Vân Sanh mua cho, nên không dám bướng bỉnh, khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mềm ngã trên bả vai Hách Vân Sanh, nhìn có vẻ đặc biệt ngoan ngoãn đáng yêu.

Hiểu Hiểu gật gù từ ngựa gỗ lớn hơn bước xuống, bước chân mê hoặc đi về phía Hách Vân Sanh.

Hách Vân Sanh thấy dáng vẻ Hiểu Hiểu có chút choáng, anh cười cười, vươn tay còn lại ôm ngang lưng cậu đi ra ngoài. Hai người đưa Hách Tường Vũ đặt ở trên chiếc giường nhỏ của nhóc, sau đó cùng nhau đi ra, nhẹ nhàng khép cửa phòng lại.

Thời điểm Hách Vân Sanh đi tới cửa phòng ngủ, Hiểu Hiểu dừng bước lại, ngửa đầu nhìn Hách Vân Sanh một chút, ánh mắt ôn nhu cùng sợ hãi, đặc biệt câu dẫn người mà.

Hách Vân Sanh buồn cười nhìn vẻ mặt vô tội của Hiểu Hiểu, làm bộ không hiểu ý tứ bên trong ánh mắt đó, giơ tay lên xoa xoa đầu của cậu: "Đi dạo một ngày cũng đủ mệt rồi, đi ngủ sớm một chút."

Hiểu Hiểu gật gật đầu, tiến lên một bước gần kề sát Hách Vân Sanh, ngón cái cùng ngón trỏ nắm lấy vạt áo Hách Vân Sanh kéo kéo, tại thời điểm anh nghi hoặc ngẩng đầu lên, Hiểu Hiểu liền nhẹ nhàng đem bờ môi có chút man mát của mình dán lên đôi môi ôn hòa của Hách Vân Sanh.

Hiểu Hiểu cũng không lập tức cách ra, mà cứ như vậy dán vào môi Hách Vân Sanh, không chủ động làm thêm bất kì động tác nào cũng không lùi về sau nửa bước. Đôi mắt thủy nhuận bị một tầng mí mắt mỏng manh ngăn cản, che dấu đi sự bất an của cậu.

Hách Vân Sanh nhìn hàng mi trước mắt nhanh chóng run run, cũng không lùi về sau, một tay giữ ở sau đầu Hiểu Hiểu, một tay đè lên eo Hiểu Hiểu ép thật sát vào mình, liền như thế day dưa một lúc, anh hỏi: "Hôn ngủ ngon?"

Hiểu Hiểu khó xử, vẻ mặt có chút lo lắng cùng nôn nóng.

"Mở miệng." - Hách Vân Sanh cười ra lệnh.

Hiểu Hiểu nghe lời hé miệng ra, tiếp theo, một vật thể ấm áp trơn trượt mềm mại nhanh chóng chen vào khoang miệng.

Hiểu Hiểu kín đáo hít một hơi như là đang vì mình tiếp sức, ngẩng đầu lên, cái lưỡi đinh hương chủ động đón nhận đầu lưỡi hừng hực của Hách Vân Sanh, triền miên dụ dỗ. Cùng lúc đó hai tay chầm chậm giơ lên vòng lấy chiếc eo rắn chắc của Hách Vân Sanh.

Từ khi gặp nhau, sau đó hai người căn bản không có trải qua hoan ái thỏa thích cùng nhau. Hiểu Hiểu chính là nghĩ rằng, cậu luôn lấy chủ nhân làm chủ, chủ nhân không muốn, cậu cũng nhất định phải khắc chế chính mình.

Hách Vân Sanh cũng có nghĩ đến, nhưng mà do vẫn chưa rõ thái độ ba mẹ đối với Hiểu Hiểu có bất mãn hay không, anh tuy rằng rất muốn Hiểu Hiểu, tâm tình hoàn cảnh đều không cho phép.

Lúc này áp lực từ phía gia đình vừa qua đi, con trai cũng ngoan ngoãn ngủ không ầm ĩ quấy rối. Thời khắc yên tĩnh này, thiên thời địa lợi nhân hoà toàn bộ chiếm hết, cùng tiếp xúc với người mình thích liền rất khó sẽ không kích động.

Vì lẽ đó Hách Vân Sanh thuận theo tự nhiên, nụ hôn này cũng dị thường hừng hực kịch liệt, dường như muốn bốc cháy lên.

Hiểu Hiểu không kiên trì bao lâu liền cảm giác hô hấp có chút không đủ dùng, nhưng cậu không có giãy dụa, nhẫn nhịn cảm giác đau đớn do lồng ngực bị đè nén, nỗ lực nghênh hợp lấy lòng Hách Vân Sanh. Vẫn là Hách Vân Sanh cảm giác được bộ ngực Hiểu Hiểu dị thường rung động, anh nghi hoặc buông Hiểu Hiểu ra, sau đó liền nhìn thấy Hiểu Hiểu giương miệng nhỏ, há to mà hô hấp, khuôn mặt nhỏ bởi vì thiếu dưỡng khí mà đặc biệt hồng hào, nhưng vẫn quay về anh cười đến hài lòng.

Hách Vân Sanh hơi vừa nghĩ liền rõ ràng Hiểu Hiểu là làm sao, liền thấy thật đau lòng, cảm giác thỏa mãn không thể ức chế bành trướng, Hách Vân Sanh duỗi tay tại một bên mông Hiểu Hiểu dùng sức mà nhào nặn, giọng nói mang theo tình dục ám ách: "Em đây là câu dẫn anh sao?"

Hiểu Hiểu hít sâu một hơi, nhìn Hách Vân Sanh dùng sức gật gật đầu.

"Ha ha." - Hách Vân Sanh sung sướng bật cười, một tay đóng lại cửa phòng, một tay ôm Hiểu Hiểu lôi lôi kéo kéo về giường.

Phòng ngủ của Hách Vân Sanh lấy màu tối làm chủ đạo, khắp nơi đều từ đầy hơi thở của anh, Hiểu Hiểu dùng sức hút vài hơi khí, cậu yêu thích nắm giữ mùi vị ở những nơi có dấu ấn của anh.

Hách Vân Sanh đem Hiểu Hiểu đặt ở trên tường, đưa hai tay phong tỏa người cậu. Đến địa bàn của chính mình, anh trái lại không vội vã, từ tốn giam cậu ở trong ngực, thông qua ánh trăng nhìn Hiểu Hiểu. Ở thời điểm Hiểu Hiểu bắt đầu bất an muốn ôm chặt anh, anh mới hai tay nâng mặt Hiểu Hiểu, chăm chú hỏi: "Em thích anh không?"

Hiểu Hiểu không chậm trễ chút nào trả lời: "Thích."

"Yêu anh không?"- Hách Vân Sanh hỏi.

Hiểu Hiểu gật đầu đáp: "Yêu."

"Vậy em biết yêu là thế nào không?"- Hách Vân Sanh kế tục hỏi.

Vấn đề này thật là làm Hiểu Hiểu làm khó, cậu gật gật đầu, lại lắc lắc đầu, bởi vì ngược sáng nên cậu không thấy rõ vẻ mặt Hách Vân Sanh, cậu biết mình trả lời như vậy khẳng định không thể lấy lòng Hách Vân Sanh, bắt đầu có chút lo lắng.

Hách Vân Sanh cũng không có bởi vì Hiểu Hiểu trả lời không rõ ràng mà không cao hứng, nhưng anh lại đem mặt hếch lên, hừ một tiếng rồi buông Hiểu Hiểu ra, hướng về phía giường lớn.

Hành động này thành công để Hiểu Hiểu khủng hoảng, chỉ lo một khắc sau liền bị Hách Vân Sanh đuổi ra ngoài, tại lúc Hách Vân Sanh xoay người, Hiểu Hiểu bắt đầu gọn gàng mà ................ cởi quần áo.

Giường cách cửa cũng khoảng bảy, tám bước, lúc Hách Vân Sanh ngồi vào trên giường nhìn lại Hiểu Hiểu, kinh ngạc khi nhìn thấy Hiểu Hiểu "khỏa thân" cùng với một đống quần áo trên mặt sàn. Không tưởng tượng nổi kết quả lại như thế, Hách Vân Sanh rốt cục nhịn không được phải bật cười, quay về Hiểu Hiểu vẫy vẫy tay: "Đến đây đi."

Vừa dứt lời, Hiểu Hiểu thật giống như sợ Hách Vân Sanh sẽ đổi ý mà cấp tốc chạy tới, gọn gàng quỳ gối giữa hai chân Hách Vân Sanh, tay nhỏ khoát lên dục vọng được bao bọc trong lớp quần lót đã có dấu hiệu hơi cương của Hách Vân Sanh, ra sức xoa nắn nó.

Không đề phòng gì đã bị Hiểu Hiểu đột nhiên chủ động như thế, Hách Vân Sanh bởi vì hạ thể kích thích thoải mái mà hút một hơi khí, hai tay trói chặt trảo thủ nho nhỏ không thành thật kia của Hiểu Hiểu ép ở ngực mình, âm thanh đè nén nói: "Lên, trước tiên cởi quần áo cho anh."

Vốn tưởng rằng sẽ bị Hách Vân Sanh đẩy ra hoặc sẽ bị răn dạy, nhưng sự thật lại không phải như vậy, Hiểu Hiểu liền vui sướng đem thân thể gần kề vào Hách Vân Sanh, tay nhỏ tràn ngập khiêu khích ở ngực anh mà dao động khiêu khích, nhu nhược ngâm khẽ: "Vân Sanh —— "

Hách Vân Sanh từ trong mũi hừ một tiếng, cũng không biết là đáp lời Hiểu Hiểu hay là gì, thanh kêu to, vẫn là bất mãn đối với hành vi cởi quần áo quá ư là chậm chạp của Hiểu Hiểu, tay thủ sẵn tại eo Hiểu Hiểu ép ngã về đằng sau.

Hiểu Hiểu theo lực đạo Hách Vân Sanh mà nằm nhoài lên ngực anh, bởi vì tư thế này càng làm gia tăng độ khó, động tác không khỏi càng chậm hơn, nửa ngày mới mở ra hai viên cúc áo.

Hách Vân Sanh hơi không kiên nhẫn, một tay gia tăng khí lực nhào nặn bên eo mềm mại của Hiểu Hiểu, một bàn tay khác giơ lên hạ xuống đánh ở trên mông Hiểu Hiểu, thúc giục: "Nhanh lên một chút!"

Hiểu Hiểu "A" một tiếng, không dám toàn lực đặt ở trên người Hách Vân Sanh, chỉ có thể để một tay đặt chếch tại đầu Hách Vân Sanh chống đỡ nửa người trên của chính mình, dùng tay còn lại kế tục công việc còn lỡ dở, thế nhưng ngón tay luôn linh hoạt đột nhiên mất đi sự nhạy bén, càng là căng thẳng lo lắng thì mấy cúc áo kia càng không phối hợp.

Hách Vân Sanh nhìn dáng vẻ Hiểu Hiểu có phần chật vật, trái lại anh chính là không vội, ôm eo Hiểu Hiểu nâng lên: "Nào."

Hiểu Hiểu đang phấn đấu cùng mấy chiếc cúc áo, nghe Hách Vân Sanh nói xong liền ngoan ngoãn đem chân chuyển qua trên giường, nhưng bởi vì Hách Vân Sanh ngồi ở bên giường, cậu cũng chỉ là đặt một bên đầu gối quỳ trên giường, còn một phần rất lớn của chân nhỏ treo ở ngoài giường.

Hách Vân Sanh cũng cảm giác như vậy không thoải mái, phần eo dùng sức từng điểm từng hướng về trên sượt qua, mà Hiểu Hiểu lại như chó con đuổi theo cục xương như thế, đuổi theo từng động tác của Hách Vân Sanh di động.

Hách Vân Sanh nhìn dáng vẻ Hiểu Hiểu đuổi theo mình có chút buồn cười, nhưng mà di động như vậy đến cùng quá chậm, cuối cùng Hách Vân Sanh thẳng thắn ôm Hiểu Hiểu nghiêng người lăn tới giữa giường, nhưng anh không có cùng Hiểu Hiểu thay đổi vị trí, vẫn để Hiểu Hiểu ở trên anh.

Cùng Hách Vân Sanh lăn một hồi như thế, Hiểu Hiểu vốn đang toàn lực cùng cúc áo chiến đấu bị dọa đến sắp hôn mê, cậu chớp chớp đôi mắt nhìn Hách Vân Sanh, dáng vẻ đặc biệt vô tội.

Hách Vân Sanh bị Hiểu Hiểu chọc cho phát cười, ưỡn thẳng lưng mông, tên tiểu yêu tinh Hiểu Hiểu này đã hoàn toàn khiêu gợi được anh, thế là không tự chủ, anh đem đỉnh dục vọng vẫn chưa giải phóng được dùng sự thúc vào khe hở nơi u mật kia, hỏi: "Nghĩ gì thế?"

"A!" - Hiểu hiểu sửng sốt một chút, lúc phản ứng lại dự định kế tục gỡ cúc áo liền bị Hách Vân Sanh ngăn cản.

" Để em lại giúp anh cởi quần áo sẽ gấp chết anh mất, để anh tự thoát đi, em trước tiên mở rộng một chút, anh không có chuẩn bị thuốc bôi trơn." - Hách Vân Sanh ngăn trở tay Hiểu Hiểu đang định tiếp tục gỡ cúc áo, cũng là do anh mặc áo sơ mi quá nhiều cúc, đâu giống Hiểu Hiểu chỉ mặc một chiếc áo bông, lập tức nhanh chóng có thể bỏ đi.

Hiểu Hiểu muốn từ trên người Hách Vân Sanh đi xuống, lại bị Hách Vân Sanh kéo lại : "Không cần xuống, cứ như thế đi."

Hách Vân Sanh đã nói, Hiểu Hiểu liền biết phải nên làm như thế nào, cậu vẫn như trước nằm nhoài trên người anh, dùng một tay chống đỡ trọng lượng cơ thể, một tay khác chuyển qua phía sau chậm rãi kìm kẹp, đóng mở miệng nhỏ, cuối cùng vẫn là quyết định đem nó mở rộng ra đến N lần, khi đã cảm nhậ được độ rộng mới hừ nhẹ, tạp âm ôn nhu nhược nhược vào lúc này đặc biệt câu dẫn người.

Hách Vân Sanh nghe Hiểu Hiểu rên rỉ, hạ thân càng thêm phồng lên cứng rắn, thoát ly chiếc quần đang ràng buộc dục vọng đã có chút không thể chờ đợi được nữa, động tới gần phía sau Hiểu Hiểu.

Hiểu Hiểu có thể cảm giác được Hách Vân Sanh rất cấp bách, ngón tay nhanh chóng xuyên vào mở rộng, mãi đến tận dịch ruột non dưới sự kích thích thoải mái của ngón tay tiết ra, sau đó đổi thành dục khí hừng hực của Hách Vân Sanh chậm rãi đi xuống.

Hiểu Hiểu biết chỉ có ở phía sau của mình đầy đủ ướt át mềm mại mới có thể mang đến vui vẻ cho Hách Vân Sanh, bởi vậy cậu tự khiến mình kích thích trước. Hách Vân Sanh thấy Hiểu Hiểu có động tác như vậy, anh căn bản không nghĩ Hiểu Hiểu lại ngoan ngoãn đến mức độ này, anh hơi trầm mặt, ngăn cản bờ mông Hiểu Hiểu đang dư định ngồi xuống dục vọng của anh. Tại lúc Hiểu Hiểu không rõ vì sao, Hách Vân Sanh đưa tay lần đến cửa huyệt của Hiểu Hiểu, tìm thấy chất dịch trơn trượt mềm mại, anh chỉ nhét tay tiến vào cảm thụ một thoáng, sau đó mới thoả mãn lui ra.

Lúc này Hách Vân Sanh không cần Hiểu Hiểu có bất kì động thái nào, cấp tốc đem dục vọng của chính mình từ lâu sắp bành trướng vọt vào bên trong động huyệt căng mịn mềm mại kia, không khỏi thỏa mãn thở dài ra một hơi, không để Hiểu Hiểu lại định chủ động nghênh hợp, anh đưa tay ấn lại mông cùng eo cậu, chính mình trực tiếp đẩy lên.

Hiểu Hiểu bị động tác đột ngột của Hách Vân Sanh kích thích, cậu ngửa đầu để lộ ra đường cong duyên dáng ở cổ, cố gắng ép một tiếng rên rỉ nghẹn lại ở bên trong yết hầu, lại bị Hách Vân Sanh nhanh chóng thúc vào, tiếng rên rỉ đó rốt cuộc cũng không khống chế được nữa, buộc phải phát ra...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com

Tags: #dammy