Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

Chap 89+90

Chap 89: Tam tiểu thư giết người

"Đại ca, huynh đến đây làm gì vậy?" Tứ di nương vừa nói vừa muốn đẩy Lâm Hải ra ngoài, "Đi ra ngoài đi, ở đây không phải là nơi huynh nên đến".

"Muội muội, không nên như vậy, ta chỉ là muốn xem một chút thôi." Lâm Hải không để ý Tứ di nương đang ngăn cản mình, vẫn cố nán lại trong nhà kho đi qua đi lại, thấy được vàng bạc, châu báu trong nhà kho hai mắt hắn sáng lên, "Phủ Thừa tướng này thật đúng là lắm tiền." Lâm Hải cầm lên một nắm đồ trang sức rồi nhét vào ngực mình.

"Đại ca, huynh nghĩ huynh đang làm gì vậy?" Thấy hành động của Lâm Hải, Tứ di nương vừa tức vừa lo, sắc mặt trở nên trắng bệch, "Mau trả lại mau, những thứ này không thể động vào được đâu."

"Mấy thứ ở chỗ này đều không dùng nữa, để ở đây thật là lãng phí!" Lâm Hải cười hì hì nói, "Muội không nói thì ai biết là ta lấy." Lâm Hải vừa nói vừa cố lấy thêm một ít đồ trang sức nhét vào trong ngực.

"Đại ca, bỏ xuống! Huynh làm như vậy là hại chết ta đó!" Tứ di nương tức giận vừa đẩy vừa quát lên.

"Muội cứ nói là bị trộm lấy đi là được rồi!" Lâm Hải cũng tức giận giằng khỏi tay Tứ di nương.

Tứ di nương bị đẩy một cái đến lảo đảo nhưng vẫn cố lôi kéo Lâm Hải, khẩn cầu nói: "Đại ca, ta van huynh, huynh để đồ lại chỗ cũ đi, để ta đưa huynh một ngàn lượng bạc."

"Chỉ một ngàn lượng bạc đã muốn đuổi ta?" Lâm Hải khinh thường nhìn Tứ di nương, đã vào được nhà kho của phủ Thừa Tướng, một ngàn lượng đối với hắn đã sớm không còn vừa mắt nữa rồi, "Ngươi, nếu không để ta lấy đi, ta sẽ để bọn đòi nợ đến phủ Thừa Tướng này một lượt, đến lúc đó xem ngươi làm thế nào để làm người. Lâm Tuyết, ngươi đừng quên, mấy năm trước khi ngươi muốn tìm người cưỡng hiếp Nhị di nương, chính ta đã giúp ngươi một tay, tuy đã không thực hiện được nhưng nếu để Thừa Tướng gia biết chuyện ngươi đã làm, thì cái danh Tứ di nương sẽ làm được bao lâu nữa đây!"

Tứ di nương ngẩn người, bất lực buông Lâm Hải ra, yếu ớt nói: "Huynh đi đi, sau này đừng bao giờ đến tìm ta nữa."

"Vậy mới đúng!" Lâm Hải vừa cười đắc ý vừa lấy thêm mấy thứ vàng bạc nữa, lúc này mới vừa lòng rời đi. Thấy một nữ nhân thon gầy đứng trước cửa nhà kho, Lâm Hải lẩm bẩm nói: "Tránh ra! Đừng cản đường của đại gia!"

"Như Mộng?" Thấy người đứng trước cửa, Tứ di nương kinh hoảng kêu lên, "Đại ca ta, hắn... Hắn nói năng bậy bạ, ta không có làm gì với mẹ con cả, con phải tin ta. Con, con, con, thích cái gì, tự cầm lấy."

"Đa tạ ưu ái của Tứ di nương đối với Như Mộng." Như Mộng bước tới giống như không có chuyện gì xảy ra, chọn mấy thứ đồ, một khắc cũng không có dừng lại sau đó liền rời đi.

Tứ di nương cả người run rẩy, khóa cửa nhà kho lại, những đồ Lâm Hải lấy đi đó, trị giá gần mấy vạn lượng bạc. Tứ di nương chẳng biết làm sao để nói với Phác Cát Chiêm.

"Mẹ, mẹ làm sao vậy? Sao sắc mặt lại khó coi thế?" Như Nguyệt thấy Tứ di nương sắc mặt tái nhợt, lập tức tiến lên đỡ lấy bà.

"Không có việc gì, đi lấy giúp mẹ chén nước." Giọng nói củaTứ di nương có chút suy yếu.

Như Nguyệt nhanh chóng bưng lên một chén nước trà. Tứ di nương uống liền vài hớp, trong lòng cũng bình phục lại một chút. Suy nghĩ một lúc lâu, trong lòng Tứ di nương rốt cục cũng có được chủ ý.

Dùng qua bữa tối, Tứ di nương lấy ra một cái hộp nhỏ từ tủ quần áo, hai tay bà đang cầm cái hộp không ngừng run rẩy. Tứ di nương cầm cái hộp để trên bàn, suy nghĩ một lát. Như là đã hạ quyết tâm, bà lấy ra một cái chìa khóa từ đầu gối, nhanh chóng mở hộp, lấy ra một vật gì đó từ trong hộp.

Trong phòng Như Mộng, lúc này Như Mộng lại đang mặc bộ đồ tân nương đỏ tươi, ngày này là ngày mà nàng đã chờ rất lâu rất lâu, nhiều năm tâm nguyện, ngày mai nàng sẽ xuất giá. Như Mộng quay gương lại, chậm rãi trang điểm mình trước gương, trong gương là một cô gái đội mão phượng, khăn quàng vai, mắt xếch, da trắng, cái miệng anh đào nhỏ nhắn, nghĩ đến lúc khi Diêu Khánh nhìn thấy mình thì sẽ có biểu hiện gì? Như Mộng cười vui vẻ.

"Như Mộng, nha đầu này, vội vàng muốn xuất giá như vậy sao?" Tứ di nương bưng một cái bát, không biết đến từ lúc nào, "Chưa gì đã đem đồ tân nương mặc vào rồi."

"Tứ di nương" Như Mộng đứng lên, rót cho Tứ di nương một chén nước, "Mời người uống nước, Tứ di nương ghé qua, không biết có chuyện gì không?" Như Mộng không có chú ý tới lúc Tứ di nương đi vào cũng đã đóng cửa phòng lại.

"Chỉ là tới xem một chút thôi." Tứ di nương ân cần nhìn Như Mộng, "Chăm sóc con từ nhỏ đến lớn, giờ đến lúc phải xuất giá rồi, Tứ di nương thật không nỡ. Con xem còn thiếu thứ gì, cứ nói với ta."

"Đa tạ Tứ di nương, Tam muội đã mua sắm rất nhiều thứ, không thiếu gì. Tứ di nương đến là vì chuyện nhà kho lúc sáng sao?"

Tứ di nương ngượng ngùng cười cười, "Suy nghĩ của Như Mộng so với hai đứa con gái ngu ngốc của ta đều nhanh nhẹn hơn, ta chỉ mới trông coi nhà kho không bao lâu lại xảy ra chuyện như vậy, nếu như để lão gia biết được chuyện này nhất định sẽ không bỏ qua cho ta. Haizz, cũng đều là do cái tên đại ca không biết phải trái kia của ta."

"Tứ di nương yên tâm," Như Mộng cầm tay của Tứ di nương, "Như Mộng ngày mai phải xuất giá rồi, đâu còn có tư cách tham gia vào chuyện của phủ Thừa Tướng nữa chứ."

"Vậy ta đây an tâm rồi." Tứ di nương thở dài một hơi, cầm cái bát trong tay đưa cho Như Mộng, "Đây là ta cố ý căn dặn nhà bếp đun một thang thuốc dưỡng nhan cho con, mau nhanh uống đi, ngày mai làm một tân nương xinh đẹp, Diêu công tử nhìn nhất định sẽ quý trọng con như báu vật."

"Đa tạ Tứ di nương." Như Mộng nói xong bưng cái bát kê lên trên miệng uống vào.

Trục Nguyệt Hiên.

Hôm nay, những người trên đường ngoại trừ việc mua sắm đồ cưới cho Như Mộng, còn mua thêm cho Trục Nguyệt Hiên một vài đồ vật, Nguyệt Lan và Mộc Tê đang thu dọn sắp xếp lại.

"Nhị tiểu thư phải gả đi rồi, không biết Thất vương gia khi nào mới cưới tiểu thư của chung ta đây?"

"Phải là đến khi nào tiểu thư của chúng ta mới bằng lòng gả cho vương gia."

"Hai người nha đầu các ngươi, nếu còn nhiều chuyện nữa, ta sẽ phạt các ngươi đêm nay quét dọn Trục Nguyệt Hiên cả trong lẫn ngoài mười lần." Phác Tú Anh mỉm cười nói.

Mộc Tê và Nguyệt Lan thè lưỡi ngậm miệng lại.

"Tiểu thư, trâm cài tóc này không phải là đưa cho Nhị tiểu thư sao? Nó bị lẫn trong đồ đạc của chúng ta." Nguyệt Lan trên tay cầm một cây trâm cài tóc, nói.

"Ừ." Phác Tú Anh cầm lấy nhìn một chút, "Đúng rồi, để ta đem qua cho Nhị tỷ."

"Tiểu thư, để nô tỳ đi." Mộc Tê đứng lên.

"Không cần, vẫn là để ta đi." Phác Tú Anh ngăn lại, cầm cây trâm ngọc đi đến phòng Như Mộng.

Khóe miệng Như Mộng chảy máu, bụng truyền đến từng đợt quặn đau, cả người mềm yếu vô lực, nàng kinh ngạc nhìn Tứ di nương, cố hết sức nói: "Tứ di nương, vì sao lại đối xử với ta như thế? Ta thật sự chưa từng nghĩ đến sẽ đem chuyện ngày hôm nay nói cho người khác biết."

"Như Mộng, ngươi cũng không thể trách ta." Trong mắt Tứ di nương lóe lên một tia tàn nhẫn, "Không thể không phòng ngừa lòng dạ của con người được, ngươi cứ coi như là xuống dưới sớm một chút với mẹ ngươi đi, có thể tận hiếu trước mặt mẹ ngươi."

"Ngươi không sợ người khác sẽ biết chuyện của ngươi làm sao?"

"Độc này của ta một khi đã vào miệng rồi, sẽ tan ra lẫn vào trong máu sau đó sẽ dần dần biến mất, sẽ không lưu lại gì trên đồ ăn. Cái gì cũng không thể tra ra được."

"Tứ di nương..." Như Mộng phun ra một ngụm máu, cả người vô lực ngã xuống đất.

Tứ di nương đưa ngón trỏ ra thử thăm dò hơi thở của Như Mộng, cảm giác được Như Mộng đã không còn thở nữa, Tứ di nương vội vã qua loa đóng cửa lại, từ phía sau ôm lấy thi thể Như Mộng, kéo đến sau cửa sổ.

"Nhị tỷ, tỷ có đó không?" Đột nhiên, ngoài cửa vang lên giọng nói của Phác Tú Anh.

Tứ di nương nhất thời thất kinh, giả giọng nói nhỏ: "Tam muội, ta ngủ rồi, có gì ngày mai nói!" Hai tròng mắt Tứ di nương đảo một cái, cái khó ló cái khôn. Bà buông Như Mộng ra, lấy ra một gói thuốc nhỏ trong ngực, cẩn thận rắc một ít trên bộ hỉ phục của Như Mộng.

Tứ di nương cất lại gói thuốc nhỏ rồi nhanh chóng bước ra mở cửa.

"Tứ di nương, sao lại là người?" Phác Tú Anh thấy cảnh tượng ở trong phòng, lớn tiếng hỏi, "Người ở đây làm gì?"

"A!" Tứ di nương đẩy Phác Tú Anh ra, chạy ra khỏi phòng cao giọng kêu to, "Người đâu, giết người! Tam tiểu thư giết Nhị tiểu thư! Người đâu mau tới đây!"

"Tứ di nương, người đang nói bậy bạ gì đó?" Phác Tú Anh tức giận tiến lên lôi kéo Tứ di nương.

Tứ di nương âm hiểm nhìn lại Phác Tú Anh cười cười, tiếp tục cao giọng gọi: "Người đâu, mau tới đây! Tam tiểu thư giết người!"

Nghe được tiếng kêu sợ hãi của Tứ di nương, người ở trong phủ từ trên xuống dưới rất nhanh đã chạy tới, thấy được tình cảnh trước mắt, nhất thời khiếp sợ không thôi.

Như Mộng trang điểm, mặc đồ tân nương, trên đầu đội mão phượng, ngửa mặt nằm trên đất, khóe miệng còn lưu lại vết máu đã khô, hai mắt mở to, trên bàn trên ghế đều đầy những vệt máu.

Lưu quản gia thử dò xét một chút hơi thở của Như Mộng, "Lão gia, Nhị tiểu thư đã đi rồi. Lão gia xin hãy nén bi thương."

Phác Tú Anh tiến lên, nhẹ nhàng vuốt hai mắt của Như Mộng. Như Mộng cuối cùng cũng không thể làm được tân nương, trước ngày xuất giá lại chết một cách oan uổng. Trong lòng của Phác Tú Anh không khỏi cảm thấy thê lương. Kiếp trước Như Mộng bị Đại phu nhân gả cho một thương nhân làm tiểu thiếp, không nghĩ tới đời này lại bị chết oan uổng. Không biết vận mệnh của mình sẽ lại như thế nào?

"Tam tiểu thư, ngươi đừng giả mù sa mưa nữa. Lão gia, thiếp tận mắt nhìn thấy, là Tam tiểu thư đã giết Nhị tiểu thư." Tứ di nương còn nói với Phác Cát Chiêm, "Lão gia, phải báo quan, nhất định phải đem hung thủ ra ngoài công lý!"

"Tứ di nương, giữa ban ngày ban mặt người đừng có vu khống, người có chứng cứ không?" Bởi vì cái chết của Như Mộng, lửa giận trong lòng Phác Tú Anh cũng khó kìm nén, nên lúc này cũng không khách khí với Tứ di nương nữa.

"Lão gia, khi thiếp tới, thấy Nhị tiểu thư đã chết, trong phòng lại chỉ có Tam tiểu thư, ngoại trừ Tam tiểu thư thì hung thủ còn có thể là ai?"

"Lúc ta tới đã thấy Tứ di nương từ trong đi ra, Tứ di nương, không biết người vừa ăn cướp vừa la làng là ai đây?"

"Lưu quản gia, mau đi mời Lương Phủ Doãn đến đây một chuyến, rồi thông báo cho Diêu gia ngày mai không cần tới đón dâu nữa." Phác Cát Chiêm cau mày, Nhị di nương chết hắn đã không truy cứu, vậy mà vẫn còn có người làm mưa làm gió... Trong mắt Phác Cát Chiêm xuất hiện một tia âm lãnh, "Mọi người trong phủ đứng ở chỗ này, trước khi tìm ra kẻ tình nghi, ai cũng không được bước ra khỏi đây."

Rất nhanh, Lưu quản gia và Lương Thế Toàn vội vội vàng vàng chạy tới phủ Thừa Tướng, cùng đi còn có ngỗ tác (người khám nghiệm tử thi).

"Lương đại nhân, mau nhìn xem nguyên nhân cái chết của Nhị tiểu thư là gì?" Tứ di nương nói với Lương Thế Toàn.

"Phu nhân không nên gấp gáp, phải đợi kết quả sau khi kiểm tra đã." Lương Thế Toàn tỉ mỉ kiểm tra thi thể của Như Mộng, nói: "Không thấy có vết thương không phải là tử vong vì lực tác động từ bên ngoài, ngỗ tác, kiểm tra khoang miệng và máu một chút."

Ngỗ tác đem ra một vài dụng cụ, đứng dậy kiểm tra. Lúc ngân châm vừa chạm vào vết máu, lập tức biến thành màu đen. Ngỗ tác cẩn thận dùng châm chọn lấy một chút máu để ở trước mũi ngửi một cái, nhất thời liền có kết quả: "Bẩm đại nhân, Thừa Tướng gia, qua kết quả kiểm tra, Nhị tiểu thư chết vì trúng độc."

"Là độc gì?" Lương Thế Toàn hỏi.

"Là một loại kỳ độc ở giang hồ, loại độc chất này chỉ cần dính một chút vào da cũng có thể mất mạng!" Ngỗ tác tiếp tục kiểm tra thi thể của Như Mộng, khi hắn chạm vào bộ hỉ phục thì sắc mặt liền biến đổi, "Bộ hỉ phục này có vấn đề!"

~~~

Chap 90: Tứ di nương nhận tội

"Ngỗ tác tiên sinh, bộ hỉ phục này có vấn đề gì?" Phác Cát Chiêm thấp giọng hỏi.

"Có người đem độc dược này rắc trên bộ hỉ phục, Nhị tiểu thư sở dĩ trúng độc vì mặc bộ hỉ phục vào, mưu đồ của người hạ độc quả thật là thâm sâu."

"Bộ hỉ phục của Nhị tiểu thư là từ đâu?" Lương Thế Toàn hỏi.

"Là ta đưa cho Nhị tỷ." Phác Tú Anh điềm tĩnh đứng ra nói, nàng đã nhìn ra được mọi chuyện của ngày hôm nay đều là nhắm về phía Phác Tú Anh nàng.

Những người khác kinh ngạc nhìn về phía Phác Tú Anh, ai cũng nhao nhao suy đoán lẽ nào độc dược quả thật là Tam tiểu thư hạ.

"Bộ hỉ phục này mặc dù là của Anh nhi đưa nhưng cũng không thể nói là do Anh nhi hạ độc được." Phác Cát Chiêm nhìn Phác Tú Anh bằng ánh mắt trách cứ, trách nàng không nên đứng ra thừa nhận.

"Tam tiểu thư, trừ người ra còn có ai khác đã tiếp xúc qua bộ hỉ phục này chưa?" Nghe ra được ẩn ý trong lời nói của Phác Cát Chiêm, Lương Thế Toàn cũng cố gắng dẫn dắt Phác Tú Anh tự giải vây cho chính mình.

"Theo ta được biết thì ngoại trừ ta ra, cũng chỉ có mình Nhị tỷ, về phần còn có ai khác tiếp xúc qua hay chưa thì ta không biết." Phác Tú Anh thành thật trả lời.

"Nói như vậy thì Tam tiểu thư chính là người bị tình nghi lớn nhất." Lương Thế Toàn nhìn Phác Cát Chiêm, vẻ mặt có chút bắt đắc dĩ, hắn nhanh chóng chuyển đề tài, "Nhưng cũng chỉ là tình nghi mà thôi, ngỗ tác, ngươi đi lục soát tất cả phòng ốc của mọi người trong phủ, xem thử có ai cất giấu độc dược hay không."

"Dạ, đại nhân."

Sau một nén nhang, Ngỗ tác tay không trở về, "Đại nhân, không có phát hiện gì."

"Ừ, nếu trong phòng đã không có thì, Thừa Tướng gia, chỉ còn cách là soát người thôi, mỗi người ở đây ai cũng ở trong diện tình nghi. Xin Thừa Tướng gia hãy đáp ứng." Lương Thế Toàn nói.

"Ừ." Phác Cát Chiêm gật đầu, "Chuyện này xin giao toàn quyền cho Lương đại nhân."

"Đa tạ Thừa Tướng gia, đối với việc soát người nữ quyến, hạ quan có chút bất tiện, nên xin để các nữ quyến lục soát lẫn nhau."

"A!" Đột nhiên, Tứ di nương kinh hô một tiếng, nhảy đến bên cạnh Phác Tú Anh, ôm chặt lấy Phác Tú Anh.

"Kêu cái gì?" Phác Cát Chiêm nhìn Tứ di nương trừng trừng, "Câm miệng cho ta."

Tứ di nương vỗ vỗ ngực, thở hổn hển, "Vừa rồi hình như ta nhìn thấy Nhị tiểu thư nở nụ cười."

"Chớ có nói hưu nói vượn, giả thần giả quỷ." Phác Cát Chiêm mắng.

Thi thể của Như Mộng ở đây, khiến xung quanh trở nên u ám, mới vừa rồi Tứ di nương còn kêu lên sợ hãi, trong lòng ai nấy đều không khỏi sợ hãi, Như Nguyệt và Như Sương dựa chặt vào bên người Tứ di nương.

Phác Tú Anh âm thầm sờ vào chỗ mới vừa bị Tứ di nương chạm qua, ngực chùn xuống.

"Ngũ muội sợ thì đứng phía sau đi." Phác Tú Anh kéo Như Sương.

Như Sương vẻ mặt ghét bỏ, giằng người ra khỏi Phác Tú Anh, chán ghét nhìn nàng một cái sau đó đứng ra xa.

Lương Thế Toàn và ngỗ tác cũng nhau lục soát tất cả nam nhân, cũng không có phát hiện gì, tiếp đến là các nữ quyến lục soát lẫn nhau.

"Tam tiểu thư, hai chúng ta một cặp?" Tứ di nương nhìn Phác Tú Anh, hỏi.

"Dạ, con không có ý kiến." Phác Tú Anh gật đầu, "Tứ di nương, Anh nhi đắc tội với người."

Phác Tú Anh lục soát người Tứ di nương trước, lục soát trên dưới một lần không thấy có phát hiện gì. Ngược lại khi Tứ di nương lục soát người Phác Tú Anh, ánh mắt của bà xuất hiện một tia âm lãnh, tay chậm rãi đưa về phía hông của Phác Tú Anh, bà không có quên lời đã nói với tỷ muội Như Nguyệt, phải là một đòn chí mạng, bằng không thì không nên manh động. Hôm nay, ngay lúc này chính là thời khắc bà đánh bại Phác Tú Anh. Khi mà tay bà chạm được vào hông của Phác Tú Anh, Tứ di nương nhất thời sửng sốt, tại sao lại như vậy chứ? Rõ ràng bà đã đem gói thuốc độc nhét vào bên hông của Phác Tú Anh rồi mà, sao lại không có? Nhất thời, trong lòng Tứ di nương chấn động, tim đập liên hồi. Tay càng không ngừng ở trên thân thể của Phác Tú Anh lục qua soát lại một lần rồi một lần nữa.

"Tứ di nương, rốt cục muốn tìm thứ gì?" Vẻ mặt Phác Tú Anh có chút bất đắc dĩ, "Người đã lục soát năm lần rồi, Tứ di nương sẽ không cho rằng độc dược ở trên người con đấy chứ?"

"A." Tứ di nương lúc này mới phục hồi lại tinh thần, không cam lòng thu tay lại, "Được rồi, không có."

Tứ di nương mắt đối mắt với Phác Tú Anh, Phác Tú Anh đang nhìn bà cười như không cười, nhất thời bà cảm giác được có một tia nguy hiểm, mới vừa rồi chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, Phác Tú Anh đã làm cái gì. Bỗng nhiên, Tứ di nương nhớ tới hành động lúc nãy của nàng đối với Như Sương, trong đầu như nổ tung, trước mắt tối sầm lại, thiếu chút nữa ngất xỉu.

"Tứ di nương trong người không khỏe sao? Mau mau ngồi xuống nghỉ đi." Phác Tú Anh đỡ Tứ di nương để cho bà ngồi vào ghế.

Tứ di nương nắm thật chặt tay của Phác Tú Anh, đôi môi bởi vì sợ hãi mà không ngừng run rẩy, dùng một giọng nói run rẩy mà rõ ràng chỉ có hai người mới nghe được: "Tam tiểu thư, đừng mà, van xin tiểu thư, đừng..."

"Ngũ tiểu thư, đây là cái gì?" Tứ di nương còn chưa nói hết thì đã thấy một nha đầu giơ một gói thuốc ra hỏi.

Phác Tú Anh nhẹ nhàng nhìn Tứ di nương cười cười, "Tứ di nương, đã không còn kịp nữa rồi."

"Cho ta xem." Ngỗ tác cẩn thận nhận lấy gói thuốc, thận trọng ngửi một chút rồi sợ hãi nói, "Thừa Tướng gia, đại nhân, đây chính là độc dược trên bộ hỉ phục của Nhị tiểu thư."

"Ngũ tiểu thư, ngươi còn có gì để nói không?" Lương Thế Toàn đi tới muốn bắt Như Sương lại.

"Ta... ta không có!" Như Sương vội vàng nói, "Không phải ta làm, ta không biết gói thuốc này tại sao lại ở trên người ta, ta thật sự không có."

"Ngũ tiểu thư, vật chứng ngay trước mắt bản quan, ngươi còn muốn chối cãi sao? Ngươi hãy nhận tội đi." Lương Thế Toàn lớn tiếng quát.

"Ta thật sự là không có." Như Sương dùng sức giằng ra, "Mẹ, cứu con, con không có hạ độc, con không có hại chết Nhị tỷ, mẹ mau làm chứng cho con."

"Chớ có nói nhảm nữa." Lương Thế Toàn quát một tiếng, rồi quay lại hỏi Phác Cát Chiêm, "Thừa Tướng gia, người xem nên xử trí thế nào?"

Phác Cát Chiêm nhìn Như Sương một chút, lại nhìn sang thi thể của Như Mộng, đau lòng nói: "Mưu hại tỷ tỷ của mình, tội đáng chết, Lương đại nhân không cần nể tình riêng, cứ dựa theo luật lệ của nước Kim Nguyệt mà xử trí."

"Hạ quan đã hiểu, Ngũ tiểu thư đi thôi."

"Chờ một chút!" Tứ di nương bỗng nhiên kêu lên, "Lương đại nhân, đừng mang Như Sương đi, Như Sương đích thực là vô tội."

"Tứ di nương, hạ quan có thể hiểu tâm trạng của người, nhưng quốc có quốc pháp, hạ quan thân là mệnh quan triều đình, phải chiếu theo phép nước mà làm việc."

"Là ta... là ta đã hạ độc." Tứ di nương cuối cùng cũng không thể chứng kiến Như Sương thay mình chịu tội, "Là ta làm, độc trên người Như Sương cũng là do ta để."

"Mẹ!" Như Sương nhìn chằm chằm Tứ di nương, trong mắt là nỗi tuyệt vọng và khiếp hãi, nàng không thể tin hỏi, "Mẹ muốn hãm hại ta, để cho bản thân thoát tội ư?"

"Mẹ..." Tứ di nương hết đường chối cãi, "Là ta hạ độc, dẫn ta đi đi."

"Bốp!" Phác Cát Chiêm hung hăng đánh Tứ di nương một bạt tai, "Ngươi, vì sao lại hạ thủ với Như Mộng?"

"Ha ha ha!" Tứ di nương đột nhiên cười ha hả, "Vì sao? Muốn trách thì phải trách nó đã nhìn thấy chuyện không nên thấy. Đại ca của thiếp vào nhà kho lấy đi vàng bạc châu báu bị Như Mộng nhìn thấy, thiếp lo lão gia biết chuyện sẽ trách tội thiếp, nên đã hạ độc giết chết Như Mộng."

"Đúng là một người đàn bà tâm địa tàn nhẫn!" Phác Cát Chiêm lại giơ tay cho Tứ di nương một cái tát nữa.

"Lão gia, thiếp van xin lão gia, hãy nể tình thiếp đã hầu hạ lão gia nhiều năm như vậy, xin đừng giao thiếp cho quan phủ." Tứ di nương ôm chầm lấy đùi của Phác Cát Chiêm, đau khổ khẩn cầu nói.

"Lương đại nhân mau dẫn đi đi." Phác Cát Chiêm phất tay, nói. Nhị phòng cũng không còn nữa, trong lòng Phác Cát Chiêm ít nhiều cũng có chút khổ sở cùng phẫn nộ.

"Phu nhân, đi thôi."

Tứ di nương tuyệt vọng đứng lên, không khỏi nhìn Như Nguyệt và Như Sương một chút, nước mắt càng không ngừng chảy xuống, nhìn hai nữ nhi của mình lần cuối, bà quay đầu sang chỗ khác, bất lực đi theo Lương Thế Toàn.

"Tất cả giải tán đi." Mặt Phác Cát Chiêm âm trầm, phất phất tay.

Những người khác đều giải tán, gia nô đem thi thể Như Mộng đi. Phác Cát Chiêm một mình ngồi lại trong phòng, nhắm mắt lại, vẻ mặt mệt mỏi, không ai biết ông đang nghĩ gì.

"Tiểu thư, xin hãy nén bi thương." Mộc Tê nhìn vẻ mặt Phác Tú Anh không được tốt lắm, muốn an ủi nói.

"Ta không sao." Phác Tú Anh gật đầu, nói. Sống lại một lần nữa nhưng lại chứng kiến quá nhiều cảnh chết chóc, vốn dĩ không nên quá đau buồn nhưng tận mắt thấy cái chết thương tâm của Như Mộng vẫn không khỏi có chút đau lòng.

"Tiểu thư, việc người căn dặn điều tra tình hình sản nghiệp của mấy gia tộc, nô tỳ đều đã điều tra xong." Mộc Tê đúng lúc đổi đề tài câu chuyện.

"Nói một chút xem."

"Vâng, tiểu thư chờ chút." Mộc Tê vào nhà cầm một tờ giấy đi ra, đặt trước mặt Phác Tú Anh, "Tiểu thư mời xem, sản nghiệp của Phác phủ chủ yếu là liên quan đến gạo thóc, dầu, tơ lụa, giấy tất cả đểu là do lão gia đích thân xử lý. Còn sản nghiệp của Tiêu gia liên quan đến ngành trà, vận tải, thịt, tửu lâu, Túy Tiên Lâu và Tiên Cư Lâu đều là của Tiêu gia. Sản nghiệp của Chu gia lại liên quan đến gốm sứ, châu báu, tiệm thuốc còn có... thanh lâu. Sản nghiệp trên danh nghĩa của Lục Vương phủ có dầu thô, buôn bán ngoại thương, binh khí."

Phác Tú Anh tập trung suy nghĩ nghe Mộc Tê báo cáo, hỏi: "Việc trang hoàng của tửu lâu thế nào rồi?"

"Đã hoàn thành, đang trong giai đoạn dọn dẹp. Chưởng quầy, quản lý sổ sách đều đã sắp xếp xong xuôi, tiểu thư, có phải khai trương trước Lục Quốc Đại Điển hay không?"

"Ừ, mười ngày sau khai trương."

"Tửu lâu của chúng ta vẫn còn chưa có tên."

"Gọi là Hưởng Anh Hỏa Oa Thành[1]!" Phác Tú Anh nói ra cái tên mà nàng đã nghĩ tới từ lâu.

Mộc Tê hiểu ý cười cười, Hưởng Anh, là tên lấy từ trong tên Phác Tú Anh và Kim Tại Hưởng ghép lại đây mà.

Tối hôm đó, Như Nguyệt và Như Sương lảng lặng ngồi trong phòng, Như Sương sợ hãi nhìn Như Nguyệt, "Tỷ tỷ, vì sao mẹ lại giá họa cho muội?"

Như Nguyệt trừng mắt liếc nhìn Như Sương, nói: "Muội dùng đầu của muội mà nghĩ lại đi, người nào đã chạm vào với muội?

"Ai chạm vào muội? Là Phác Tú Anh?" Như Sương suy nghĩ một chút, "Trước đó mẹ có tiếp xúc qua nó, lẽ nào mẹ muốn nhằm vào nó... Nó lại đẩy lên người muội?"

"Vẫn còn chưa đến nỗi quá ngốc!"

Như Sương kinh ngạc nhìn Như Nguyệt, nghĩ mà sợ không thể nói nổi một câu. Tứ di nương đã cảnh cáo các nàng không nên chọc vào Phác Tú Anh. Tứ di nương nhất định đã cho rằng đây là lần duy nhất có thể lật đổ Phác Tú Anh cho nên mới liều lĩnh giá họa cho nàng, không ngờ Phác Tú Anh lại dễ dàng hóa giải.

"Vậy còn mẹ phải làm sao bây giờ? Tỷ tỷ, tỷ mau nghĩ cách cứu mẹ ra đi."

"Cứu ra?" Như Nguyệt cười lạnh một tiếng, "Lúc này sợ rằng đã nhận tội rồi, làm sao mà cứu?"

"Vậy... Cứ như vậy nhìn mẹ bị chém đầu sao?" Nước trong hốc mắt Như Sương càng không ngừng rơi xuống.

[1] Tiệm lẩu Hưởng Anh.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com