CHƯƠNG 16
Sáng thức dậy, Bank quay lại nhìn người bên cạnh, không tìm thấy nên đứng dậy rửa mặt.
Bước xuống cầu thang nhà, anh thấy Pom đang nói chuyện với Phai ở phòng khách.
- Tối qua khi nào cậu đến vậy, Pom? - Bank hỏi, Phai và Pom nhìn nhau một lúc.
- Tôi mới về, tôi ngủ ở nhà. - Pom trả lời khiến Bank hơi sững người nhưng vẫn gật đầu.
- Vậy hôm nay chúng ta sẽ làm gì? - Bank hỏi mà không đề cập đến việc Pom chưa hề ngủ với họ.
- Chúng ta nên chuẩn bị chỗ và mua đồ uống. - Phai trả lời.
- Em muốn quay lại nhìn quanh nhà một chút P'Phai. Ngoài ra em còn phải mang theo một số thứ. Anh có muốn em mua thứ gì đó trên đường về không? - Bank hỏi.
- Vậy mang cho tôi ít đồ uống và đá. Tôi sẽ ghi chú để bạn mang theo những gì tôi cần. - Phai đáp, trước khi đưa cho anh danh sách những thứ anh cần.
Bank nhặt nó lên, lên lầu tắm rửa thay quần áo rồi rời nhà Phai về nhà riêng. Bank lái xe máy của Phai đến kiểm tra độ sạch sẽ của nhà cửa và cửa hàng. Hôm nay bida sẽ đóng cửa nghỉ Tết nên không có gì phải lo lắng cả. Trước khi về, Bank đi mua những thứ Phai đặt ở cửa hàng bán sỉ.
- Anh đang làm gì vậy Bank? - một giọng nói vang lên sau khi Bank đi mua sắm, anh tìm thấy em họ của Pin là Phum đang mua sắm ở một cửa hàng gần đó.
- Tôi đến mua đá và đồ uống. - Bank trả lời, anh có thể cảm nhận được Phum đang nhìn mình với vẻ mặt không hài lòng.
- Cậu định ăn mừng ở đâu? - Phúm hỏi.
- Với P'Phai, anh ấy mời tất cả bạn bè đến dự tiệc tại nhà mình. - Bank thành thật trả lời, Phum nở nụ cười nham hiểm.
- Trông họ thật hạnh phúc bên nhau. Tôi rất tiếc về P'Pin. - chàng trai lại nói. Bank có vẻ Chai rối trước lời nói của Phum.
- Muốn nói gì thì cứ nói đi. - Bank nghi ngờ nói, không biết Phum có ý gì.
- Cái gì? Bạn không biết gì cả? Bạn đã phá hủy gia đình của người khác. Phum phẫn nộ nói.
- Cái gì? Bạn đang nói về gia đình nào? - Bank hỏi với vẻ Chai rối.
- Bạn không biết chuyện gì đang xảy ra với P'Pin và Nong Win sao? - Phúm tiếp tục hỏi. Bank lắc đầu.
- P'Phai vừa kể với tôi là P'Pin đưa Nong Win đi du lịch cùng gia đình. - Bank trả lời những gì mình biết.
- Đúng rồi, P'Phai và P'Pin cãi nhau vì Bank nên P'Pin đã đưa Nong Win về nhà riêng của mình. - Phum nói với vẻ không hài lòng.
Bank sững người, nghe xong thân thể run lên một chút.
- Ai đã nói với bạn? - Bank hỏi ngay.
- P'Pin đã kể cho tôi nghe mọi chuyện, tôi cũng biết anh đòi hỏi sự quan tâm của Phai nhiều đến mức gây ra trục trặc trong hôn nhân của họ. Phúm nói.
- Tôi chưa bao giờ đòi hỏi sự chú ý của ai cả, bây giờ tôi rất giận Phum. Bank không hài lòng cho biết. Vẻ mặt anh nghiêm nghị, anh căng thẳng khi nghe tin Pin và Phai cãi nhau vì mình.
- P'Pin buồn quá nên phải ở lại với bạn bè ở Bangkok. - Phúm lại nói.
- Còn Nong Win? - Bank hỏi. - Bố mẹ P'Pin đang chăm sóc cậu ấy. - Phúm trả lời.
Bank vẫn hơi cau mày, vì Pin dù có vấn đề với Phai nhưng cũng không nên để Win yên.
📱Trim... Trim... Trim...
Tiếng điện thoại di động của Bank làm gián đoạn họ. Bank lấy điện thoại ra và trả lời cuộc gọi
-Sao thế P'Pom? - Bank nói.
- Ừm, tôi sẽ quay lại. Tôi sẽ mua chúng. - Bank trả lời Pom.
Pom gọi điện cho Bank để mua thuốc lá cho anh. Phum không nói gì thêm mà nhìn Bank với vẻ bất mãn. Bản thân Bank cũng không hỏi thêm gì nữa mà đi mua thuốc lá.
Khi Bank lái xe đến nhà Phai, anh ấy luôn nghĩ rằng mình là nguyên nhân gây ra vấn đề của Phai và Pin. Đến nơi, Bank bước đến chỗ Pom với vẻ mặt dữ tợn, trên tay bao thuốc lá.
- Cậu bị sao vậy? Pom hỏi.
- Không có gì Phi. Nhân tiện, bạn đang đi đâu vậy? - Bank hỏi, ngập ngừng hỏi Pom có biết về Phai và Pin không.
- Tôi cần nói chuyện với đầu bếp nhà hàng. - Pom trả lời, Bank gật đầu.
Một lúc sau, Phai bước vào.
- Lệnh đã được đặt chưa, Bank? Phai hỏi.
- Chúng tôi đã hỏi rồi... - Bank đáp, nhìn Phai đầy khó hiểu. Phai hơi nhướng mày nhưng họ cũng không nói nhiều.
Những người bạn của Phai dần dần đến giúp dọn dẹp nơi này. Phai phải phân công nhiệm vụ cho từng người. Bận rộn, Bank tính nói chuyện sau năm mới.
Vào buổi chiều muộn, Day và Itt đến, người mà Bank kính trọng và yêu mến. Bank vội chạy ra mở cổng nhà.
- Ao, anh đến đây từ bao giờ vậy, Bank? Itt nói.
- Từ tối qua tôi đã ở đây với Phai. Bank trả lời.
- Còn Ingfah thì sao? - ông hỏi, lo lắng cho cháu gái.
- Mẹ đưa cô ấy đi thăm một người họ hàng của chúng tôi ở Sai Yok. Họ sẽ quay lại vào ngày mai. - Bank nói, giúp Day dỡ một số đồ xuống xe để mang vào nhà Phai. Bank đến cảnh báo và Itt đồng ý.
Lúc đó Bank Phai vào bếp hôm đó và Itt đã đến, Phai lập tức đi tìm bạn mình.
- Bạn sẽ làm gì? Pom mang đến một chiếc bàn và đặt nó ở sân trước. Phai nói.
- Tôi đã mua đồ trang trí và một số đèn. Day nói trước khi giao nó.
- Được rồi, chúng ta hãy giúp đỡ lẫn nhau. Itt, cậu có thể ngồi xuống ăn vặt ở nhà trước, Pom mua một đống đồ để có thể uống cả đêm. Phai nói với nụ cười nhẹ nhàng.
- Đợi đã, tốt nhất cậu nên bật đèn lên trước rồi anh ấy sẽ ngồi ăn. Bank mỉm cười nói rồi giúp treo vài đồ trang trí.
- P'Itt, tôi có thể hỏi anh một điều được không? - Bank hỏi khi Itt giúp anh bật dàn âm thanh mà họ mang ra vườn từ phía trước. Day và Phai đi lắp đặt một số đèn trang trí.
- Cái gì? Itt hỏi với vẻ mặt có chút cảnh giác. trước khi nhìn Phai và Day.
- Nếu cho rằng mình là nguyên nhân gây ra tranh cãi trong mối quan hệ của người khác, bạn sẽ làm gì và cảm thấy thế nào? Bank hỏi, Itt tôi hơi Chai rối.
- Hai người này là ai? Bạn là một người quan trọng trong cuộc đời ai đó, một trong những người này hay chỉ là một ai khác? - Itt vừa hỏi vừa nghĩ xem hai người mà Bank đang nói đến là ai.
- À... quan trọng. Bank thấp giọng trả lời.
- Và lý do họ đánh nhau là vì anh? Itt hỏi lại.
- Chúng ta nên tiếp tục, Phi. -Bank quyết định không tiếp tục, vì bản thân anh vẫn chưa biết rõ chuyện gì đã xảy ra với Phai và Pin. Vì có người nói đi hát karaoke và không có micro nên Bank đề nghị mang micro từ nhà ra, dù anh làm vậy để tránh xa một chút và bình tĩnh lại.
- Ôi Day, cậu rảnh không? - Phai hỏi khi tắm xong và thay quần áo. Bây giờ Phai cảm thấy sẵn sàng nói chuyện với bạn mình.
- Được. Day trả lời ngắn gọn.
- Tôi sẽ nói chuyện với Day, Itt, tôi sẽ đưa anh ấy tới cho bạn sớm. - Phai nói với Itt đang ngồi xem phim.
- Được. Itt trả lời.
- Pom sẽ ở bên cạnh mày, đồng hành cùng mày. - Day nói, Pom gật đầu.
Sau đó Phai đưa Day về phòng.
- Vấn đề là gì? - Day vừa nói vừa bước vào phòng. Phai khẽ thở dài rồi ngồi xuống cuối giường với vẻ mặt nghiêm túc.
- Là về Pin. Phai bình tĩnh nói.
- Thực ra, tôi đã muốn nói với bạn từ Giáng sinh, nhưng lúc đó tôi chưa sẵn sàng. - Phai nói lớn.
- Được rồi, để tôi nghe nào. - Day đáp, dựa người vào cửa. Phai giơ cả hai tay lên vuốt mặt, vừa căng thẳng vừa Chai rối.
- À, Pin... Phai kể cho Day nghe chi tiết mọi chuyện xảy ra, không giấu anh điều gì, vì anh rất tin tưởng Day và chắc chắn rằng anh luôn có thể tin tưởng Day. Day, người đã nghe thấy mọi chuyện xảy ra lập tức cau mày.
- Nói thật là tôi rất ngạc nhiên. - Day nói.
- Khuôn mặt không thay đổi của bạn làm tôi ngạc nhiên. - Phai nói đùa, phần nào để xoa dịu tâm trạng lúc này.
- Vậy bạn sẽ làm gì tiếp theo? Day hỏi.
- Chúng ta phải đợi Pin về mới nói chuyện được. - Phai trả lời.
- Tôi nghĩ bạn có khả năng giải quyết vấn đề này, nhưng bạn sẽ không kể cho tôi nghe về Pin phải không? - Day thận trọng hỏi. Phai nhìn Day ngay trước khi thở dài và gật đầu.
- Tôi cũng có vấn đề với Bank. - Phai trả lời. Thế là Day ngồi vào ghế, vì anh biết rằng Đó là một câu chuyện dài.
- Nói đi. - Ngày nói. Phai nhìn Day một lúc rồi mở miệng để nói.
- Tôi... tôi vừa nhận ra rằng tôi yêu Bank. Tôi nhận ra điều này khi phải cưới Pin và rời xa Bank. - Phai thú nhận với bạn mình.
- Còn Bank? Anh ấy cảm thấy thế nào về bạn? Day hỏi.
- Anh ấy cũng cảm thấy giống tôi. Nhưng cả hai chúng tôi đều đã thú nhận tình cảm của mình trước khi phát hiện ra Win không phải con tôi. Bank cảm thấy có lỗi vì chúng tôi đã lừa dối Pin. - anh Phai nói với giọng căng thẳng.
- Bây giờ biết Win không phải con của anh, anh cảm thấy thế nào? Day hỏi.
- Biết là không đúng nhưng tôi thấy nhẹ nhõm vì Bank sẽ không còn phải cảm thấy có lỗi với Win nữa. Phai nhẹ nhàng nói.
- Bạn có yêu Pin không? - Day hỏi với giọng nghiêm túc.
- Nếu tôi nói không thì thật kinh khủng, không thì anh ấy sẽ như thế nào? Phai hỏi.
- Không cần lo lắng, đừng bướng bỉnh. Day nói với vẻ mặt nghiêm nghị.
Điều này khiến Phai bật cười một chút vì anh biết bạn mình chỉ đang nói đùa.
- Tôi thích Pin nhưng với tư cách là một người bạn. Mặc dù chúng tôi đã ở bên nhau nhưng chúng tôi chưa gặp nhau được hai năm, thế là đủ rồi. Tôi thừa nhận rằng mình thực sự chưa quan tâm đúng mức đến Pin nên đã lén để lại Pin đó cho người khác. ai đó có lỗi, thì tôi cũng vậy. Tuy nhiên, lẽ ra Pin không bao giờ nên nói dối tôi về Nong Win. - Phai trả lời theo cảm nhận của chính mình.
- Nếu Bank và Pin làm việc ở Bangkok, bạn sẽ làm gì? - Day đưa ra một ví dụ.
- Tôi sẽ kéo Bank lại chỗ Kan. Phai trả lời ngay, trước khi dừng lại một lúc, thậm chí còn không thèm tính đến việc Pin sẽ trả lời.
- Và Bank có biết mọi chuyện không? - Anh hỏi Day.
- Không, nhưng tôi định nói với anh ấy tối nay. Tôi muốn Bank biết, nếu không anh ấy sẽ suy nghĩ quá nhiều và cảm thấy có lỗi với tình cảm của em ấy dành cho tôi. - Phai nói, nhớ lại vẻ mặt buồn bã của Bank khi họ nói chuyện.
- Trò chuyện vui vẻ. Thực ra, tôi đã nghĩ về anh và Bank từ rất lâu rồi. Nếu Bank quyết định tiếp nhận bạn, bạn phải chuẩn bị tinh thần đối mặt với những người xung quanh. Đừng quên rằng nhiều người vẫn coi Bank là em trai của bạn dù họ không thực sự là một gia đình. Day cảnh báo và động viên Phai.
- Khi còn trẻ Bank cũng có những sai lầm trong tình yêu, giống như tôi, nhưng tôi sẽ không phạm sai lầm nữa với người mình yêu. Phai nói với vẻ quả quyết.
Điều này khiến Day tin rằng Phai thực sự yêu Bank và sẵn sàng đối mặt với mọi vấn đề. Day đưa tay vỗ nhẹ vào vai Phai.
- Tôi nghĩ chúng ta nên đi xuống. - Phai đứng dậy mời bạn xuống.
Bây giờ anh ấy phải chuẩn bị chấp nhận một số vấn đề, giống như Day đã cảnh báo anh ấy. Phai không nghĩ gia đình họ sẽ là vấn đề lớn.
Xuống lầu, Phai trò chuyện với Itt một lúc rồi đi ra trước nhà tìm Bank.
- Bank đi đâu rồi? - Phai liền hỏi Pom.
- Anh về nhà lấy micro. Nhưng đã lâu lắm rồi, hãy gọi cho anh ấy. Pom trả lời nên Phai lấy điện thoại di động ra gọi ngay cho Bank.
📱📱📱
(-Sao vậy Phi?) Giọng khàn khàn của Bank vang lên
- Em đang ở đâu? - anh hỏi với giọng trầm.
(-Tôi về nhà lấy micro) Bank trả lời.
-Pom nói cậu đã đi lâu rồi. Bạn đã làm gì rồi? - Phai hỏi lại, Bank im lặng một lúc.
(-Tôi...nằm xuống và ngủ thiếp đi. Tôi sẽ đi sớm.) Bank trả lời.
Phai thầm thắc mắc liệu Bank có nói thật hay không. -Ừm, nhanh lên. Phai trả lời trước khi cúp máy.
Phai bước đi và đợi Bank quay lại. Ngay sau đó, Bank quay lại bằng xe máy.
- Anh không sợ tôi trộm xe máy của anh rồi bán à? - Bank nói đùa, cố tỏ ra bình thường.
- Bạn muốn bao nhiêu xe? Tôi có thể cung cấp cho bạn tất cả chúng. - Phai trả lời khiến Bank im lặng.
Hai người đối mặt nhau với những cảm xúc khác nhau. Bank rất Chai rối và sốc trước lời nói của Phum, trong khi Phai quyết tâm sửa chữa sai lầm và nắm bắt cơ hội của mình.
- Tốt nhất là tôi nên đưa micro cho Pom trước. - Bank nói trước khi đi về phía Pom.
Một lúc sau, những người bạn khác cũng bắt đầu đến nhà Phai. Thứ tự đến, người ta viết số để dán lên quà Tết. Bank đồ ăn do đầu bếp đặt tại nhà hàng của Phai đã được giao và sắp xếp theo kiểu tự chọn để thuận tiện cho anh, hơn nữa còn có nhạc phát trong nền. Bank ngồi cạnh Phai, vì bị Phai kéo ngồi cạnh nhau nên Bank đồng ý ngồi cạnh Phai. Khi trời tối, họ ca hát uống rượu vui vẻ cho đến lúc trao quà Tết.
- Hôm nay công việc của tôi sẽ là cổ vũ họ. Pom vừa nói đùa vừa cầm micro. Pom phụ trách rút thăm từng con số để mở quà. Mọi người đều cười vì có nhiều đồ hữu ích còn những đồ khác thì không nhiều.
- Pom, tại sao quà của em lại mang theo video khiêu dâm vậy? Bây giờ mọi người đều xem phim khiêu dâm trên điện thoại của họ. một người bạn nói, khiến Pom bật cười vì anh ấy cũng cho rằng họ có thể bị nhìn thấy giữa bạn bè.
Itt cười lớn và Pom tiếp tục chấm các con số với một tràng cười lớn.
- Bây giờ là lúc mở quà của Itt. Pom liền mở hộp quà của Itt ra. Đó là một hộp các tông có kích thước khoảng 3x3 inch. Khuôn mặt anh trông có vẻ Chai rối.
- Một chiếc nhẫn hả Itt? Pom hỏi.
- P'Pom, mở hộp trước đi. - Itt mỉm cười nói. Pom mở nắp hộp ra.
-AAAAAAAAAA! - Pom ngạc nhiên hét lên và đánh rơi chiếc hộp vì khi mở nắp ra, một con rắn cao su chui ra. Pom và một số vị khách rất sốc trước khi phá lên cười khi nhận ra đó là gì, Itt cười đến mức nước mắt lưng tròng.
-Itt, anh sẽ làm gì nếu em bị đau tim?-Pom càu nhàu trước khi lấy con rắn cao su bỏ vào hộp.
- Tôi tưởng P'Pom sẽ không nhận quà của tôi cơ. Itt nói đùa. Rồi Itt mở món quà của Bank, rồi nheo mắt nhìn anh.
- P'Itt, những món đồ tôi chuẩn bị rất phù hợp với bạn. - Bank nói đùa. Itt mở hộp trước mặt những người khác và lấy ra hai Chai lớn của một nhãn hiệu dầu nhớt, nhiều người bật cười. Itt dừng lại một lúc. Rồi anh quay lại nhìn Day.
-Day, đây là nhãn hiệu chúng ta đang dùng, bạn không cần phải mua mới. Itt nói.
-Bank tìm thấy một cái Chai dưới gầm giường của Ai Day, vậy là đúng nhãn hiệu. Pom nói đùa.
Itt lập tức lấy tay che miệng và quay lại nhìn những người khác đang nhìn chằm chằm vào mình. Itt xấu hổ chạy tới ngồi cạnh Day. Day cười khúc khích khi nhìn người yêu vùi mặt vào bờ vai vững chắc của mình.
-Họ có thực sự sử dụng thương hiệu này không? - Phai mỉm cười hỏi.
- Ồ, Itt thích nó vì nó có mùi thơm. - Day đáp, trước khi Itt đập vào vai anh vẻ không tin nổi.
Sau đó, việc tặng quà tiếp tục diễn ra và Bank phải mở quà của Korn là một hộp bao cao su.
- Hahaha, bạn đã mua size của tôi, Ai Korn.
- Bank sẽ không thể sử dụng nó. - Phai nói và các bạn của anh bắt đầu cười lớn.
- Mình mua ngẫu nhiên vì không biết kích thước nhưng không thể tin được là của bạn lại to hơn của Bank. – Korn nói đùa. Phai gật đầu và mọi người la ó.
-Nhưng làm sao bạn biết Bank đó nhỏ hơn? Bạn đã đo kích thước của anh ấy chưa?-một người bạn khác hỏi mà không cần suy nghĩ, nhưng Bank sững người khi cố giữ vẻ mặt bình tĩnh. Phai liếc nhìn Bank rồi cười nhẹ trong cổ họng.
-Huh, tôi đo nó bằng ngón tay cái cỡ của bạn. Phai giả vờ trả lời để họ cười và không ai nghi ngờ gì cả.
Day nhận được bật lửa từ Phai. Day đùa và hỏi Phai có cho phép anh đốt nhà không. Belle nhận lấy quần lót nam, giả vờ phàn nàn một chút, nói muốn quần lót ren, những người khác đều phá lên cười.
-Tôi hỏi anh một chuyện được không?-Phai thì thầm với Bank trong khi chỉ vào hộp bao cao su.
- Bạn sẽ làm gì? - Bank hỏi lại.
-Hãy sử dụng chúng. Thật là một câu hỏi kỳ lạ. - Phai trả lời, Bank thở dài nhẹ nhàng trước khi trao chiếc hộp. bao cao su cho Phai. Tim Bank thầm đau vì nghĩ Phai có thể sẽ lợi dụng họ vào Pin.
Một lúc sau, Bank đứng dậy và đi vào phòng tắm. Phai không đi theo nhưng khi thấy Bank đi đã lâu, anh đứng dậy đi tìm. Phai phát hiện ra Bank đang ngồi trên chiếc ghế phía sau nhà hút thuốc.
- Anh lại bí mật hút thuốc nữa rồi. Phai nói làm Bank giật mình.
Rồi nó tắt vội, vội nhặt điếu thuốc lên, Phai tiến lại đứng cạnh anh.
- Tôi hút thuốc để giảm căng thẳng. - Bank đáp.
-Sao cậu căng thẳng thế?-Phai cau mày hỏi.
Bank nhìn Phai với vẻ mặt lo lắng. Kỳ thật Bank dự định ngày mai sẽ nói chuyện, nhưng hắn hoàn toàn không thoải mái.
- P'Phai...và P'Pin đang cãi nhau phải không? P'Pin đi du lịch và để Nong Win ở lại với bố mẹ phải không? - Bank quyết định hỏi, Phai im lặng một lúc khi nghe vậy.
- Ai bảo anh thế? Phai hỏi.
-Phum bảo tôi. Nhưng hãy nói cho tôi biết, bạn có tranh cãi vì tôi không? - Bank khẽ lại gần hỏi.
- Không liên quan gì đến anh, Bank. Phai cố gắng cắt ngang cuộc trò chuyện vì anh muốn tận hưởng bữa tiệc với Bank trước.
- Anh không thể giải thích điều đó sao? Anh làm em thấy tệ hơn đấy.- Bank khịt mũi, Phai hít một hơi thật sâu.
-Cả hai chúng ta đều có vấn đề với nhau, tuy có liên quan đến em một chút nhưng đó không phải lỗi của em. Phai nói.
- Nếu liên quan đến tôi thì đó là lỗi của tôi phải không? - Bank nói, nhớ lại lời Phum nói lúc trước.
Phai không chịu nổi, anh kéo Bank và hôn.
- Ôi... Phai... đau quá. - Bank cố gắng vùng vẫy và quay lại cố thoát khỏi sự kìm kẹp sau gáy nhưng không được.
Bank được một cánh tay khỏe mạnh nâng đỡ không thoát khỏi chiếc lưỡi nóng bỏng của Phai xâm nhập nhanh chóng quấn quanh đầu lưỡi Bank khiến anh rùng mình. Cuối cùng, Bank rất vui mừng khi môi trên và môi dưới của anh được hút từ bên này sang bên kia. Bank từ từ mở mắt ra, ánh mắt họ chạm nhau. Tim Bank run lên vì tội lỗi khi hôn Phai tại ngôi nhà nơi Pin cũng ở.
- Bank, bây giờ em có thể ngừng nghĩ về chuyện đó được không? Tôi muốn chúng ta cùng nhau đón năm mới thật vui vẻ. Khi xong việc, chúng ta hãy ngồi xuống và nói chuyện nghiêm túc. Có rất nhiều điều tôi phải nói với em. Chỉ cần kiên nhẫn thêm một chút, tôi sẽ kể cho em nghe mọi chuyện. - Phai ngập ngừng nói. Bank mím môi, nhưng cuối cùng cũng gật đầu với một nụ cười nhẹ trên môi.
- Hãy quay trở lại. - Phai nói trước khi cả hai quay lại bàn ăn.
Bank vẫn có vẻ mặt có phần nghiêm túc, nhưng anh không còn lo lắng như lúc này để ăn mừng nữa.
Khi hết thời gian, đồng hồ đếm ngược bắt đầu và một người bạn của Day hét lên.
Phai ngồi cạnh Bank và đưa tay nắm tay Bank dưới gầm bàn mà không ai nhìn thấy. Bank lập tức quay lại nhìn Phai, Phai mỉm cười và nắm chặt tay Bank không cho Bank buông ra. Bank nhìn xuống và tim đập thình thịch. Anh và Phai bên nhau đã nhiều năm nhưng năm nay cảm giác lại khác.
"5...4...3...2...1!!!"
"CHÚC MỪNG NĂM MỚI!"
"Anh Yêu Em!"
"Em Yêu Anh!"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com