Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

CHƯƠNG 21

Tắm rửa thay quần áo xong, Phai đưa Bank về nhà. Lúc đầu, Phai sẽ đưa Bank đi ăn, nhưng Bank không muốn ngồi đâu vì đau nên Phai đã cho giao đồ ăn đến tận nhà.

- Lần sau chúng ta sẽ phải cho nó vào túi. - Bank nói khi đang ngồi trong bếp ăn uống. Ghế Bank còn có đệm.

- Tại sao? Họ không đặt nó trong một chiếc hộp đẹp sao? - Phai trả lời khiến Bank đang chuẩn bị ăn lập tức cứng người.

- Ý tôi là bao cao su. Nó không phải là túi đựng thức ăn. - Bank liền hét vào mặt Phai khiến Phai bật cười.

- hê hê.... Tôi chỉ ngồi đây ăn thôi. Làm sao tôi biết bạn đang nói về chiếc giường? Phai nói và mỉm cười.

- Tôi sẽ giúp em dọn dẹp. - Phai kể lại lần anh giúp Bank vệ sinh cơ thể.

- À... cái đó... - Bank hơi ngạc nhiên. Sau đó anh ngồi xuống và tiếp tục ăn mà không nói gì thêm vì cảm thấy xấu hổ. Vì khi Phai giúp vệ sinh, Bank lại bị kích động đến mức phải làm lại trong nhà vệ sinh, dù anh ấy nói chỉ làm một lượt.

- Nhìn xem, lúc tôi giúp vệ sinh, thật thú vị phải không? - Phai nói đùa. Sau đó, Bank ném dưa chuột vào mặt Phai

Phai ngay lập tức trừng mắt nhìn Bank. - Tôi là Phi của bạn. - Phai nói, ý là anh lớn tuổi hơn.

- Anh sẽ là Phi của em thay vì làm bạn trai của em nhé? - Bank liền hỏi lại.

- Không. - Phai trả lời khiến Bank nhìn thẳng vào mặt anh.

- Anh không phải bạn trai em nhưng anh là chồng em. Phai lại nói làm mặt Bank nóng bừng.

- Ồ, anh không xấu hổ khi nói chuyện. Tôi không nghĩ anh sẽ là loại người như vậy, bình thường anh có vẻ tốt bụng. - Bank khiêu khích. Phai cười nhẹ rồi ngồi xuống ăn.

- Hôm nay nằm ở nhà thôi. Em không cần phải đi đâu cả. - Phai nói và Bank gật đầu chấp nhận, vì anh cũng chẳng muốn đi đâu cả, vì kiệt sức. Ăn xong, hai người ngồi ở phòng khách xem phim. Điện thoại di động của Phai reo lên và anh nhấc máy ngay lập tức.

- Cậu nói sao?... Tôi ở nhà... Có tôi ở đây... Đến nhà tôi... Thôi, cậu đến thì mua đồ ăn đi. Vậy ai sẽ đến?.... Ừm... Được rồi... Hẹn gặp lại sau. - Phai nói một lúc rồi cúp máy.

- Ai vậy? - Bank hỏi vì nghe thấy giọng nói giống Pom.

- Ai'Pom, anh ấy tới đây để uống rượu. Một số bạn bè của tôi cũng nghe nói về Pin, rằng chúng tôi đã lâu không gặp nhau nên họ muốn đến gặp tôi. - Phai trả lời. Bank ngồi im lặng một lúc.

- Anh có ổn không? - Bank hỏi, nhướng mày một chút.

- Được rồi, chuyện gì đã xảy ra vậy? - Phai hỏi lại.

- Thế bây giờ mọi người đã biết về anh và P'Pin chưa? - Bank hỏi với giọng nghiêm túc.

- Tại sao lại không ổn? Thật tốt khi có người biết. Nhưng tôi chỉ muốn họ biết sự thật, thế là đủ. - Phai trả lời. Bank gật đầu.

- Và khi nào họ sẽ đến? - Bank hỏi lại.

- Vào ban đêm. - Phai trả lời. Bank không hỏi thêm bất kỳ câu hỏi nào. Sau đó anh ấy ngồi xuống và xem một bộ phim. Một lúc sau, Bank chìm vào giấc ngủ. Sau đó, Phai đi tìm chăn đắp cho người yêu và để anh nằm thoải mái mà không làm phiền anh một chút nào. Rồi anh lấy chứng từ thu chi hàng năm ra và ngồi kiểm tra để giết thời gian, cho đến cuối buổi chiều.

Pom đến trước. Sau đó Phai rời đi và đi mở cổng. - Sao cậu về sớm thế? Phai hỏi.

- Tôi không biết phải đi đâu. Đó là lý do tại sao tôi đến gặp bạn đầu tiên. Tại sao, tôi đã làm phiền bạn? - Pom trêu.

- Anh không làm gián đoạn điều gì cả. Hãy vào và ngồi xuống trước. À, Bank đang ngủ trên ghế dài. Đừng làm phiền anh ấy. - Phai nói trước.

- Ừm, ghen tị. - Pom nói đùa, mỉm cười trước khi vào nhà với Phai. Khi bước vào, anh thấy Bank đang ngủ trên ghế dài. Còn chiếc bàn giữa nhà thì rải rác khắp nơi các tài liệu.

- Bạn có làm việc ở tầng phòng khách không? - Pom hỏi không to lắm. Phai gật đầu, nhướng mày. Anh ấy quá điên cuồng với tình yêu của mình.

- Tại sao bạn lại làm việc dưới sàn và nhìn Bank ngủ? - Pom ngơ ngác hỏi.

- Tôi không thấy gì cả. Tôi chỉ ngồi xuống để làm công việc của mình. - Phai trả lời rồi ngồi xuống sàn nhà như thường lệ. Pom đến ngồi trên một chiếc ghế sofa khác nằm cạnh Bank. Pom nhìn bạn mình buồn cười.

- À, tôi có chuyện muốn nói với anh. Pom vừa nói vừa nhìn Bank thì thoáng thấy Bank vẫn đang ngủ. Pom tiến lại gần Phai thì thầm nhẹ nhàng.

- Tôi gặp Phum ở trung tâm thương mại. Tôi chào hỏi bình thường nhưng Phum lại nói bậy, nói rằng anh và Bank phản bội anh họ. Vì vậy, tôi trả lời và bảo anh ấy hãy hỏi kỹ trước tiên xem chính xác ai đã lừa dối ai. Anh ấy trông có vẻ Chai rối. Điều này có nghĩa là Pin vẫn chưa nói cho Nong biết chuyện gì đã xảy ra phải không? - Pom nói với Phai. Phai bình tĩnh một chút rồi lập tức lấy điện thoại di động của mình ra.

- Bạn sẽ làm gì? - Pom Chai rối hỏi.

- Tôi sẽ gửi tin nhắn cho Pin, vì cô ấy nên tự chăm sóc cho con của mình. Còn không thì tôi sẽ tự mình giải quyết. - Phai nói với giọng bình tĩnh.

- Đợi đã, bình tĩnh, tôi chỉ ở đây để nói với bạn. Vì tôi đã nói thế, chắc chắn anh ấy sẽ hỏi chị họ mình. Pom thừa nhận.

- Thế thôi, nhưng tôi phải cảnh báo họ trước. Phai bực tức nói. Thế là anh gửi tin nhắn cho cô gái. Pin ngay lập tức mở ra đọc và trả lời rằng sẽ tự lo liệu. Phai không nói gì nữa.

- Vậy cuộc trò chuyện với Pin thế nào? -Pom hỏi sao anh vẫn chưa nói chuyện với Phai. Sau đó Phai kể lại toàn bộ câu chuyện, trong đó có chuyện bố mẹ anh và bố mẹ Bank về việc hai người hẹn hò.

- Đó là lý do tại sao bạn phải cảm ơn Pin vì đã mở câu hỏi về Bank. Pom nói, cảm thấy choáng váng. Anh không nghĩ Pin lại tệ đến vậy.

- Ừm. - Phai đáp và nhìn Bank vẫn đang ngủ.

- Tôi thấy mình may mắn khi được bố mẹ tôi và bố mẹ Bank hiểu. Nếu họ cấm tôi, tôi không biết mình sẽ làm gì. Phai nói. Pom đưa tay ra vỗ nhẹ vào vai bạn mình.

- Tôi hiểu và tôi cũng mừng cho bạn. Từ giờ trở đi, chỉ có những điều tốt đẹp mới đến. - Pom động viên bạn mình. Phai chỉ gật đầu.

- Ừm, cứ nói là lúc Bank ngủ cũng dễ thương lắm. Biết được điều này, lẽ ra tôi nên tán tỉnh anh ấy trước. - Pom nói đùa, trước khi bực tức vì bị Phai dùng chân đá vào chân mình. Tự nhiên Pom bật cười trêu chọc bạn mình.

- Ay! - Bank nghe tiếng động liền phát ra tiếng trong cổ họng

- Ngủ được bao lâu rồi? Pom hỏi.

- Từ trưa. Phai đáp lại và không thể ngăn cản anh ta làm gì thì Pom đưa tay ra vỗ nhẹ vào hông Bank để đánh thức mà không biết rằng anh đang làm tổn thương phần lưng dưới của Bank.

- Oối! - Bank hét lên, sợ hãi. Bản thân Pom cũng bị sốc khi thấy Bank đột nhiên hét lên và nhăn mặt.

-Pom. - Phai gọi bạn mình bằng giọng trầm rồi chạy đi tìm Bank.

- Đau quá. Bank lẩm bẩm. Không biết rằng Pom đang ngồi đó. Điều này khiến Phai nhướn mày.

- Em có thể ngồi được không? – Phai nhẹ nhàng hỏi.

- Anh đánh tôi à? - Bank hỏi. Phai nhìn Pom khiến Bank quay mắt nhìn Pom đang ngồi.

- Mẹ kiếp. - Bank lẩm bẩm rồi từ từ ngồi xuống.

- Đợi chút, tức là Bank bị thương phải không? - Pom hỏi, nhìn mặt anh. Hai người nhìn nhau một cách ranh mãnh.

- Đừng nói gì cả, Pom. - Bank vội ngắt lời vì biết Pom chắc chắn sẽ chọc tức mình.

- Heh heh, lũ tê giác, tên khốn Bank. Các bạn chỉ mới ở bên nhau được vài ngày và bạn đã bỏ cuộc? - Pom nói đùa, trêu chọc. Bank đỏ mặt quay lại nhìn người yêu.

- Sao em lại chơi với anh ta vậy, Pom? - Phai phàn nàn với bạn mình.

- Bây giờ hãy nói rằng cố vấn như tôi cũng vô ích thôi. - Pom giả vờ khóc nức nở. Bank và Phai chỉ biết lắc đầu yếu ớt.

- Tôi sẽ ném anh ra khỏi nhà. Cậu rất giỏi giả vờ. - Phai cố ý nói. Pom mỉm cười rồi nhìn Bank đầy giễu cợt.

- Tôi sẽ lấy bút chọc bạn Pom. Bank nói, cố gắng che giấu sự Chai rối của mình.

- À, khi xấu hổ, Cậu thật tàn nhẫn - Pom tiếp tục trêu chọc. Bank im lặng vì biết càng tranh cãi sẽ càng bị khiêu khích.

- Được rồi, khi nào họ sẽ đến? - Phai đổi chủ đề, vì Phai không muốn Bank xấu hổ hơn thế.

- Chắc phải khoảng 4 giờ chiều. Họ đang đến để xem bóng đá. - Pom đáp, còn Phai gật đầu.

- Cậu định ngủ trong phòng à? - Phai hỏi Bank, phòng trường hợp Bank vẫn muốn ngủ. Rồi Bank lắc đầu.

- Tôi không buồn ngủ, Phi. Tốt nhất là tôi nên rửa mặt và mắt. - Bank trả lời rồi từ từ đứng dậy đi vệ sinh. Bank cố gắng đi lại bình thường để Pom không chọc tức anh. POW...

- Ôí, điều này có ý nghĩa gì với anh vậy? Tại sao anh lại đánh vào đầu tôi? – Pom hỏi đùa. Phai tức giận.

- Sao cậu lại chơi với anh ta? - Phai nói nhỏ. Pom mỉm cười và cười lớn.

- Thật buồn cười khi anh ấy nhăn mặt. - Pom đáp, Phai chỉ lắc đầu từ bên này sang bên kia. Một lúc sau, Bank trở lại chỗ cũ.

- Cậu định ăn ở nhà phải không? - Bank hỏi để biết sẽ họ sẽ ăn gì.

- Ừm, tôi cũng đi xem bóng đá. Chỉ có Ai'Korn và Ai'Bay là đến - Pom nói.

- Ừm, P'Bay có về nhà không? - Bank lại hỏi về bạn của Phai và Pom, một người đã đi làm ở Chiang Mai.

- Ừ, vậy là anh ấy đến gặp Phai. - Pom trả lời, Bank gật đầu. Họ ngồi nói chuyện đến 4 giờ chiều thì Korn và Bay đến, cùng với rất nhiều đồ ăn thức uống.

- Bạn có đủ can đảm để uống cho đến khi nôn? - Phai hỏi bạn bè khi nhìn thấy đồ đạc mỗi người mang theo.

- Heh heh, lâu rồi mới gặp em. Bay đáp lại trước khi quay sang Bank, người đã giơ tay chào.

- Đã lâu rồi tôi không gặp bạn. Đẹp như mọi khi. - Bay vừa nói vừa giơ tay lắc đầu Bank một cách trìu mến. Điều này khiến Phai lập tức nhìn vào mặt Bank và im lặng. Bank không quan tâm vì đó là chuyện bình thường.

- Đến ngồi trước đi. Tôi đã chuẩn bị một cái gì đó cho bạn. - Phai nói rồi ôm cổ Bank đi vào trước

- Ôi, P'Phai, sao anh lại ôm sau đầu tôi? - Bank hét không lớn lắm. Khi Phai giả vờ đi kéo anh từ phía sau trong khi anh ôm cổ Bank.

- Nó chán lắm. Phai nói, Bank có vẻ Chai rối.

- Mối quan tâm của bạn là gì? - Bank hỏi nhưng Phai không trả lời. Mọi người đến ngồi trong phòng của Phai.

- Tôi được Pom biết về ngày cưới của anh, tôi không đến vì thực sự có việc gấp phải làm. Bay nói.

- À, tôi hiểu rồi. Nếu bạn không đến cũng không sao, vì đó là đám cưới giả. - Phai trả lời một cách thờ ơ.

- Vậy là cô ấy thật sự có thai với người khác à? - Korn Chai rối hỏi.

- Ừm, tôi sẽ phải làm xét nghiệm ADN và dùng nó để nộp đơn yêu cầu tước quyền của bố tôi. Trên thực tế, người Bố thực sự sẽ đảm nhận nhiệm vụ của mình. - Phai nói..

- Về Pin thì cứ để thế này thôi và đừng nói nhiều. Chỉ khi có ai đó thực sự hỏi. Phai nói.

- Tôi biết, nhưng nếu ai đó nói xấu bạn thì tôi phải bảo vệ bạn. Bạn hiểu không? - Korn nói, và Phai gật đầu, vì như chính anh đã nói, anh không phải là anh hùng sẵn sàng đánh mất tên tuổi để bảo vệ người phụ nữ đã nói dối đến mức suýt hủy hoại cuộc đời mình.

- Còn tiệm bida? Mọi việc thế nào rồi, Bank? Bay quay sang hỏi Bank.

- Ừm, tôi vẫn đang làm việc. - Bank đáp.

- Bây giờ còn có người đến chơi à? Bay hỏi lại.

- Tôi vẫn còn khách hàng. Những người thích chơi vẫn sẽ chơi ở đó. Một số người thậm chí còn chơi cạnh tranh. Ngoài ra còn có cấp tỉnh. Vậy thì hãy đến chơi ở bàn thường lệ của tôi. Bank mỉm cười nói trước khi mọi người bắt đầu chuẩn bị đồ uống. Bank cũng ngồi xuống và uống rượu. Mọi người tiếp tục trò chuyện trong khi chờ bóng đá.

- Ingfah thế nào rồi? Cô ấy đã lớn lên nhiều chưa? - Bay hỏi lại. Bank đã trả lời. Bay và Bank nói chuyện vui vẻ. Thỉnh thoảng anh còn giơ tay xoa đầu Bank. Cho đến khi Phai đang ngồi xem tỏ ra bất mãn. Pom nhận thấy bạn mình bắt đầu cảm thấy không ổn.

- Bay, tôi không nghĩ anh nên chạm vào cơ thể Bank quá nhiều. - Pom nói. Bay và Korn có vẻ Chai rối.

- Tại sao? Bay hỏi lại, Pom chỉ vào Phai.

- Ông chủ sẽ ghen tị. Pom nói với một nụ cười. Bank quay lại nhìn mặt Phai và nhướng mày, cũng Chai rối.

- Ai sở hữu nó? Tại sao bạn lại ghen tị với Nong của bạn như vậy? Bay nói đùa, không biết gì cả.

-Ồ, là tôi. Phai trả lời. Khuôn mặt Bank bùng cháy khi nghe điều này.

- Nhưng tôi không ghen với tư cách anh trai mà ghen với vợ. - Phai nói khiến Bank trợn mắt, đỏ bừng mặt vì không nghĩ Phai sẽ nói thẳng như vậy.

- Ờ... Đợi một chút. Bạn đang nói gì thế? Bay ho sặc sụa. Khi nghe điều này, ngay cả Korn cũng thở dốc.

- Hiện giờ tôi và Bank đang hẹn hò. - Phai vừa nói vừa quàng tay qua cổ Bank, kéo anh lại gần. Bank không dám nhìn thẳng vào mắt Phis, vì bản thân anh cũng uống rượu, vui vẻ với nhóm bạn của Phai nhiều năm và rất thân thiết với mọi người, ai cũng biết Bank là Your Nong.

- Đợi đã, nếu tôi không nhầm thì không phải hai chuyện này có liên quan với nhau sao? - Korn hỏi ngay.

- Nếu thực sự nghĩ lại thì chúng ta không có quan hệ huyết thống. Sau đó bạn không cần phải lo lắng, rằng những gì cả hai chúng tôi làm là một cái gì đó vô đạo đức. Phai nói với giọng nghiêm túc. Bay ngay lập tức nhìn thẳng vào mặt Bank.

-Thật sao?-Bay hỏi với giọng nghiêm túc. Bank gật đầu, mặc dù anh cảm thấy xấu hổ.

- Khi nào?-Bay hỏi tiếp. Sau đó Phai đã trực tiếp kể cho bạn bè nghe về mình và Bank rằng thực ra hai người đã yêu nhau từ lâu nhưng cuối cùng cũng nhận ra. Nhưng có cơ hội được ở bên nhau vẫn là điều tốt nên cả hai người họ đều nắm lấy nó.

- Nghĩa là tôi đến muộn quá. - Bay nói khiến mọi người ngồi im còn Phai cau mày và im lặng một cách kỳ lạ.

- Heh heh, đừng hành động như vậy. Ôi tôi đã từng quan tâm đến Bank. Nhưng tôi nghĩ anh ấy không thích đàn ông nên tôi quyết định bỏ trốn đến Chiang Mai. Tôi thấy anh ấy có một cô con gái và tôi không nghĩ anh ấy sẽ tham gia chuyến hành trình này. - Bay nói bằng một giọng khác.

- Anh là người đồng tính à? - Pom nghiêm túc hỏi. Bay gật đầu.

- Tôi đã nói từ lâu rồi. Không phải lúc đó tôi đã nói với bạn rằng tôi thích Bank, vì tôi sợ họ sẽ không chấp nhận tôi. Thế nên tôi không dám kể. Hóa ra tôi đã có việc làm ở Chiang Mai. Thế nên tôi nhận việc ở đó, lên kế hoạch tìm kiếm các chàng trai và làm bất cứ điều gì bạn muốn trong khu vực đó. Bay nói đùa nhưng ánh mắt lại dịu đi. Bank không nói nên lời, rồi quay lại nhìn người yêu.

- Tôi nên sẽ cảm thấy thế nào khi có người thổ lộ tình cảm của mình với vợ trước mặt tôi? - Phai, anh nói với giọng bình thường.

- À, cậu nói nhiều quá, họ biết rồi. Bank hét lên, không nghiêm túc với lời nói của người yêu.

- Tại sao tôi không thể nói chuyện? - Phai hỏi, cậu quay lại ôm cổ anh và Bank nao núng né ra để tăng thêm sức mạnh cho mình. Phai nhìn qua và mỉm cười nhẹ nhàng. Bank vỗ tay vào bụng người tình bắt anh buông ra.

- Nhưng tôi nói thế này, dù tôi biết Bank cũng có hứng thú với đàn ông nhưng chắc là không được đâu. Vì người mà Bank yêu nhất định không phải là tôi. - Bay nói với một cái nhún vai nhẹ.

- Và bạn không quan tâm đến ai? - Bank tò mò hỏi. Tay Bay dừng lại khi anh đang định nâng ly rượu. Sau đó anh buông ra một tiếng thở dài nhẹ nhàng.

- Thực ra thì có, nhưng nó rất khó khăn. Vì thế tôi sẽ cứng đầu. -Bay nói với nụ cười nhẹ kéo khóe miệng.

- Cậu có chắc đây không phải kiểu của cậu không? - Phai hỏi lại.

- Ồ, tôi thích mẫu người của Bank, nhưng anh ấy lại cố chấp theo tôi, và anh ấy cũng cùng loại với tôi. Bay phàn nàn một lần nữa.

- Cậu... - Pom đang định tìm cái gì đó để hỏi bạn mình, nhưng anh không muốn lãng phí cách cư xử lịch sự.

- Cậu định hỏi gì thế? Mình là đồ ăn hay mình ăn?-Bay hỏi với vẻ hiểu biết và Pom gật đầu đồng ý.

- Tôi đang tấn công nhưng tên điên đó bắt tôi phải phòng thủ. - Bay vừa nói vừa phàn nàn trong khi đang uống đồ uống của mình. Bank ngẩng đầu nhìn Phai, khóe miệng khẽ mỉm cười. Điều này giúp Bank biết rằng Phai không hề tức giận hay bất mãn với Bay.

- Hãy ăn mừng bằng cách ngồi đây, với người đã làm tan nát trái tim tôi và rồi khiến tôi đau lòng vì đã chia sẻ tin Bank không đến với tôi. Bay nói và Phai cười trong họng trước khi bạn bè nâng ly rượu lên.

Họ nâng ly chúc mừng nhau, kể cả Bank. Sau đó cuộc trò chuyện chuyển sang chủ đề khác. Bay không hề tỏ ra tiếc nuối những gì đã xảy ra với Bank, bởi lúc nào cũng có những cuộc gọi đến. Phai nhìn thấy chuyển động của bạn mình khi xem đó là số của ai. Nhưng anh ấy cố gắng chỉ phục vụ trước nhà, cho đến lúc ngồi xem bóng đá cùng nhau.

-Tối nay ai sẽ ngủ ở đây? Có một phòng khác có sẵn. - Phai mời.

-Cậu có ở lại không, Pom?-Phai quay sang hỏi bạn mình.

- Tôi ngủ rồi, tôi lười lái xe quá. Pom đã trả lời.

- Vậy ngủ với Pom nhé? -Bay quay sang hỏi Korn.

- Tôi phải về nhà và ngủ thôi. Ngày mai tôi sẽ đưa mẹ tôi đi làm một số việc. Korn trả lời. Tóm lại, Pom và Bay sẽ ở lại đây nên họ tiếp tục ngồi xem bóng đá.

- Em buồn ngủ à?-Phai hỏi Bank, anh cũng đang ngồi dựa vào lồng ngực rắn chắc của anh xem bóng đá.

-Không, và cậu buồn ngủ à?-Bank ngước lên.

- Bị như vậy tôi tưởng là do tôi. Nếu buồn ngủ thì bạn có thể ngủ trước. - Phai đáp rồi nắm lấy tay anh, ôm Bank một bên. Rồi Bank ôm cánh tay Phai thay gối.

-Nhìn kìa... Giọng Pom vang lên khiến Korn và Bay nhìn Phai và Bank.

-Cứ ngồi xem bóng đá thay câu chuyện của tôi đi. - Phai phàn nàn với bạn mình một cách khiêu khích, Bank cười nhẹ. Sau đó họ ngồi xem bóng đá cùng nhau cho đến khi kết thúc cuộc thi.

Đầu tiên, Phai lên phòng tìm quần áo cho bạn. đi tắm và thay đồ. Phai đã chuẩn bị sẵn mọi thứ và Pom cũng lên phòng. Chỉ có Bank và Bay giúp thu thập mọi thứ.

-Phi, cậu thích tôi thật à?- Bank tò mò hỏi.

- Ừm. Bay trả lời trong cổ họng.

-Anh có khiếu thẩm mỹ đấy, sao lại thích tôi?-Bank nhìn mình rồi hỏi lại. Bay cười nhẹ.

- Tức là Phai không có thị lực tốt phải không? - Bay đùa lại, Bank hơi mỉm cười.

- Thật khó khăn khi bạn phát hiện ra rằng mối quan hệ của bạn với Phai không thể thực hiện được? Bay hỏi với giọng nghiêm túc.

- Đau lắm Phi. - Bank trầm giọng đáp lại.

- Chỉ cần quan sát và cố gắng buông bỏ Nó vô cùng đau đớn. Tôi nghĩ: Tại sao mình không nhận ra điều này sớm hơn? - Bank nói với giọng thở dài.

-Nhưng bây giờ có cơ hội. Và tôi không muốn bỏ lỡ cơ hội này. Tôi chộp lấy thật nhanh mà không cần suy nghĩ nhiều và Phai cũng vậy. Nếu có cơ hội làm quen với một người thực sự yêu thương thì thật tốt. Bạn không cần phải suy nghĩ quá nhiều, chỉ cần lắng nghe trái tim của chính mình. Tại sao nếu suy nghĩ quá nhiều thì có thể đã quá muộn, giống như câu chuyện của tôi với P'Phai lúc đầu. Và loại cơ hội tôi nhận được có thể không lặp lại. cảnh báo Bank. - Bank nói như thể anh biết điều gì đó. Bay hơi nheo mắt nhìn Bank. Bank cười lặng lẽ.

-À, đó là bản năng. Lúc Phi vào bếp, anh nghe thấy em đang nói chuyện điện thoại, miệng tuy giận dữ nhưng môi lại nhếch lên cười. Bạn có biết điều đó không? - Bank nói đùa.

Bay dừng lại ngay lập tức. -Tôi biết-Bay đáp lại.

-Phi, sao cậu không tuyên bố mình là người cậu thầm thích?-Bank đáp lại. Bay cười cười trước lời nói của Bank. Anh vui vì Bank vẫn vậy, dù tôi biết anh trước đây tôi thầm thích Bank.

-Anh đang nói gì vậy?-Giọng trầm của Phai hét lên. Bay quay lại nhìn và mỉm cười nhẹ.

- Tôi đang định tán tỉnh vợ anh. Sao vội thế?-Bay đùa lại. Phai giả vờ nhấc chân.

- Tôi sẽ đá bạn ra ngoài ngủ. - Phai nói nhưng Bay lại cười thích thú.

- Lên lầu và tắm ngay đi. Tôi sẽ tự mình đóng cửa nhà. Đó là căn phòng bên trái. Quần áo của cậu ở trên giường và Pom đang tắm. - Phai đáp lại rồi Bay bước lên phòng. Ngay khi Bay vừa rời đi, Phai đã kéo Bank vào lòng rồi nhanh chóng hôn anh.

- Oôi.. P'Phai... Hmmm. - Bank không thể can ngăn được người yêu. Sau đó. anh để Phai hôn mình như thế cho đến khi anh hài lòng.

- Chết tiệt, tôi ghen tị với anh quá. Phai nói, giọng nghiêm túc. Bank cười nhẹ khi biết lý do người yêu mình nổi giận như vậy là vì ghen tị với mình. Điều này làm cho Bank cảm thấy thực sự tốt.

- Tại sao lại ghen tị? Rốt cuộc thì Bay cũng đã quên tôi rồi, Bank mỉm cười nói.

- Ờ, tôi ghen tị. Nếu em chưa phải là vợ anh, Anh ấy chắc chắn sẽ quay lại và mang em đi khỏi tay anh. Phai phàn nàn.

- Nói vớ vẩn đấy Phi, tôi không ngờ anh lại điên đến thế. - Bank nói với một nụ cười trong cổ họng. Sau đó Phai cúi đầu cắn vào miệng Bank.

- Tôi phát điên vì anh. - Phai nói thẳng. Bank nghe vậy liền mỉm cười trước khi ôm lại Phai.

- P'Phai, Em sẽ không dễ dàng bỏ anh đâu. Cho đến khi chúng ta có cơ hội yêu nhau và ở bên nhau, điều đó thật không hề dễ dàng. Vì vậy anh không cần phải sợ có người cướp tôi khỏi tay anh vì tôi chắc chắn sẽ không đi đâu cả. - Bank hứa, Phai mỉm cười nhận lời.

- Tôi cũng không đi đâu cả. Phai đáp lại.

- Tôi lên phòng tắm trên lầu, vì tôi không muốn thấy hai người tán tỉnh nhau - Giọng Bay to hơn. Khiến Bank và Phai lập tức lật sang nhìn.

- Sao cậu lại tới đây? – Phai nghiêm nghị hỏi.

- Heh heh, tôi để quên điện thoại nên xuống lấy. - Bay trả lời trước khi tiến lại gần và nhấc chiếc điện thoại trên ghế sofa lên.

- Cậu sợ có người gọi mà cậu không trả lời phải không P'Bay? - Bank nói đùa. Bay giơ ngón tay giữa vào mặt Bank, người đang chờ tìm hiểu thêm.

- Tôi chỉ định hôn em thôi. Bay nói đùa. Phai liền ôm Bank vào lòng.

- Bạn có muốn hôn chân tôi trước không? - Phai nói và Bay cười nhẹ.

- Ghen tuông tàn nhẫn quá. Vì vậy không ai có thể đến gần Bank. Nếu không, người Bố thứ hai của anh chắc chắn sẽ giết người này. Bay nói với vẻ đùa cợt đe dọa.

- Tôi sẽ không cho anh ấy biết đâu, ôi... P'Phai, tôi bị thương. Bank nói đùa khi bị Phai đánh vào đầu.

- Em thử xem nhé. Tôi sẽ trói anh ta vào một căn phòng và không để anh ta đi đâu cả. Phai nói. Bay lại cười lớn trước khi leo lên tầng 1.

Bank nhìn Phai rồi giơ cả hai tay ôm mặt.

- Ờ, tôi đùa thôi. Tại sao lại làm mặt dữ tợn với tôi như vậy? Bank nói đùa.

- Cậu sẽ ổn thôi. Trong phòng còn rất nhiều bao cao su, để tôi nói trước. - Phai giả vờ nói, đe dọa khiến Bank phải dừng lại ngay.

- Đã vậy thì tối nay đừng làm thế này nhé Phi. Bank chỉ vào Phai và nói không. Phai mỉm cười trên môi, anh giơ tay lên và giữ ngón tay Bank.

- Đóng cửa lại, đi tắm và đi ngủ thôi. Phai mời, trước khi cả hai đóng cửa nhà và tắt đèn. Sau đó họ lên phòng tắm rửa và nghỉ ngơi. Và tối nay Phai không làm gì khác mà chỉ ôm anh mà thôi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com