Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

CHƯƠNG 3

Sau khi ấn định ngày cưới, Phai đang tất bật chuẩn bị cho sự kiện vì quá bất ngờ, anh bắt Pin nghỉ làm vì muốn Pin ở nhà nuôi con. Pin quay lại Bangkok nghỉ việc, khoảng 15 ngày sau cô trở về nhà ở Kanchanaburi.

Trong thời gian này, Phai ngủ ở nhà Pin và thỉnh thoảng đưa Pin về ngủ ở nhà mình vì muốn chăm sóc cô dâu trẻ trong thời gian cô ốm nghén. Anh ấy cũng đi cùng Pin đến nơi chăm sóc trước khi sinh. Với sự hối hả chuẩn bị cho sự kiện và phát thiệp mời, Phai hiếm khi có thời gian đến Bank hay Ingfah như thường lệ. Điều này khiến Bank bị tổn thương sâu sắc, nhưng anh hiểu. Anh cũng nói với Phai rằng nếu anh có thể giúp được gì liên quan đến đám cưới thì hãy cho anh biết vì Bank sẽ sẵn lòng giúp đỡ.

- Phái, cậu đang chuẩn bị cho đám cưới phải không? - bố Bank nói khi một buổi chiều Phái đến nhà Bank.

- Con đã sẵn sàng hơn một nửa rồi. Phai đáp lại bằng một nụ cười.

- Thế bạn gái thế nào rồi? - bố Bank hỏi.

- Hiện tại cô ấy đang bị đau bụng dữ dội. Trên thực tế, hôm nay chúng ta sẽ phải xem thực đơn đồ ăn Trung Quốc. Nhưng vì bị ốm nên cô ấy không thể đi được. Thế là con đến mời Bankđi cùng. Phai trả lời.

- Ồ, anh ấy ở trong phòng. Có lẽ anh ấy vẫn chưa tỉnh dậy. Sáng dậy đưa Ingfah đi, thấy anh phàn nàn tối qua có khách gây rắc rối nên sau 3h sáng anh đóng cửa. - Bố Bank trả lời. Phái gật đầu.

- Vậy con có thể xin phép Bố để lên được không? - Phai mỉm cười nói.

- Xin phép, tại sao? Ngôi nhà này giống như của con. Lên đi. Bố Bank mỉm cười nói.

Phái lập tức lên phòng Bank. Anh mở cửa dễ dàng vì Bank không khóa. Bên trong phòng, ánh sáng từ ngoài ban công chiếu qua tấm rèm. Phái bật đèn giữa phòng thì thấy Bank đang nằm trong chăn. Chỉ có một sợi tóc đen nhỏ lộ ra. Phai lắc đầu mỉm cười. Đã gần một tuần anh không gặp Bank và Phai nhớ Nong của anh rất nhiều.

- Này dậy đi. - Phái ngồi ở mép giường.

Sau đó, anh giả vờ vuốt ve cơ thể Bank qua tấm chăn và lắc mạnh.

- Ugh... Bank phát ra âm thanh khó chịu khi có ai đó làm phiền anh ấy trong lúc đang làm việc.

- Bank khốn kiếp. - Phái gọi lại.

Trước khi Bank có thể vặn vẹo. mặt anh ló ra khỏi chăn, bĩu môi.

- P'Phai... Sao anh lại làm phiền tôi thế? - Bank nhẹ nhàng nói.

- Tao đến mời mày làm gì đó, đi với Tao nhé. Phai trả lời. Bank hơi cau mày nhìn Phai.

- Anh vừa nghĩ về tôi phải không? Anh đã biến mất trong một tuần. Ingfah luôn hỏi thăm về mày. - Bank phàn nàn.

- Mày biết gần đây Tao bận rộn với đám cưới. Vậy tại sao cậu không đưa Ingfah đến gặp tôi? Phái hỏi. Bank có chút im lặng.

- Hôm trước Tôi đưa Ingfal đến nhà bạn nhưng mẹ cậu nói cậu đưa P'Pin về nhà họ hàng P'Pin

- Thế tại sao cậu không gọi cho tôi trước? Phái hỏi.

- Tại Thong Pha Phum. - Bank trả lời khiến Phai im lặng một lúc. thời gian im lặng.

- Tôi đã gọi cho bạn nhưng cuộc gọi không thể kết nối được. Bank đã trả lời.

- Tôi nghi ngờ cậu đã gọi khi tôi đang ở nhà anh họ của Pin. - Phai lại nói.

- Ồ, được rồi, nhưng cậu định đưa tôi đi đâu?-Bank hỏi khi ngồi xuống.

- Tôi đến mời cậu ăn cơm. Tiếng Trung Quốc. Phái trả lời

- Vậy sao cậu không mời P'Pin đi?-Bank tò mò hỏi.

- Pin đau bụng, không đi được. Tôi đã sắp xếp một cuộc gặp, đó là lý do tại sao tôi ở đây để mời bạn. Phai trả lời.

-À, để tôi đi tắm trước đã. Bank cho biết.

- Đợi đã.-Phai hét lên với Bank trước khi ra khỏi giường.

Bank quay sang nhìn Phai nghi ngờ. Phái đưa tay chải tóc cho Bank thì thấy trán Bank hơi ửng đỏ.

- Chuyện gì xảy ra với trán cậu thế? Tôi nghe bố cậu nói tối qua ở quán bar có vấn đề.-Phái vừa nhớ ra đã hỏi. Bank đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve trán mình.

- Không có gì đâu. Bank nói. Nhưng Phai nhìn anh với ánh mắt nghiêm túc.

-Thật ra cũng không có gì to tát đâu P'Phai. Những khách hàng say rượu tụ tập lại và đánh nhau. Họ ném bóng bi-a vào nhau và đánh tôi bằng một cú sút chéo góc. -Bank nói đùa nhưng Phai không vui.

- Ai đấy?- Phái nói ngay.

- Không sao đâu Phi, giải quyết xong rồi. P'Den và Pom đến nên họ đã giúp tôi. - Bank trả lời.

- Pom đến gặp cậu à? - Phái hỏi, Bank gật đầu.

- Hầu như ngày nào anh ấy cũng đến gặp tôi. - Bank mỉm cười đáp. Phai gật đầu.

Thực ra không có gì lạ khi Pom đến giúp đỡ Bank vì họ rất thân thiết. Nhưng Phai lại bực bội trong lòng. Tuy nhiên, anh cố gắng không suy nghĩ quá nhiều.

– Sau đó nếu còn đánh nhau thì gọi công an đến giải quyết. Cậu không cần phải ở giữa. Nếu họ bắn hoặc tự đâm mình, bạn sẽ làm gì? Hãy nghĩ đến Ingfah. - Phai dạy.

- Vâng, tôi biết. Đó là lý do tại sao tôi dừng lại tối qua. Bank đã trả lời.

Phái chỉ có thể thở dài nhẹ nhõm.

- Được rồi, đi tắm đi. Phái gật đầu và Bank ra khỏi giường trước khi cởi áo bỏ vào giỏ đựng đồ giặt như thường lệ. Phái ngồi im lặng nhìn.

- Gần đây cậu gầy quá. - Phai nói. Bank hơi nhìn mình.

-Thật đấy, nhưng thành thật mà nói, gần đây tôi cũng không có cảm giác thèm ăn nữa. Tôi không biết có chuyện gì vậy. Bank trả lời.

Phai nhớ đến hình dáng của Bank, điều này khiến anh nhận ra rằng Bank gầy hơn.

-Nếu cảm thấy không khỏe, hãy đến gặp bác sĩ, Phai nói, và Bank gật đầu trước khi lấy chiếc khăn tắm và biến mất vào phòng tắm.

Sau đó Phai gọi điện cho Pin để hỏi về triệu chứng. Cô gái mệt mỏi muốn ngủ nên Phái để cô nghỉ ngơi và không làm phiền cô nữa. Cho đến khi Bank tắm xong và thay quần áo.

- Cậu đói à? Trước tiên hãy ăn gì đó đã. - Phai hỏi khi anh và Bank đã lên xe rồi.

- Đợi chút, mấy giờ rồi? cuộc hẹn của bạn ở nhà hàng Trung Quốc? - Bank hỏi.

- Sớm. Phai trả lời.

- Vậy chúng ta tới đó trước nhé. Chúng ta hãy đi tìm thứ gì đó để ăn sau. - Bank trả lời.

- Cậu sẽ bị bệnh nếu không ăn trong thời gian nhất định. Phái nói.

-P'Phai cậu nói ngày nào tôi cũng ăn không đúng giờ. Bữa đầu tiên của tôi là vào buổi chiều muộn, bữa thứ hai vào lúc 7 giờ tối, bữa cuối cùng vào lúc 1 giờ sáng. - Bank nói đùa.

- Được rồi, chúng ta nói chuyện trước nhé. Phái trả lời, dẫn Bank tới một nhà hàng đang dọn bàn tiệc kiểu Hoa.

- Thực đơn để lựa chọn là thế này. - người chủ bàn Trung Quốc nói khi đưa thực đơn cho Phai.

-Anh muốn gì?-Phái hỏi.

- Làm sao bạn có thể hỏi tôi? Bạn phải gọi điện hỏi P'Pin. - Bank nói đùa.

- Pin bảo tôi chọn. Bạn thích ăn gì? Phái hỏi.

- Chuyện này thì liên quan gì đến việc tôi thích hay không thích, Phai?-Bank tò mò hỏi.

-Và nếu bạn không thích thì làm sao tôi có thể chọn được? Nhưng bạn không thể ăn bất cứ thứ gì. Phai nói đùa.

-À đúng rồi, đi nào, tôi giúp cậu chọn. Bank cho biết.

Cậu suy nghĩ kỹ trước khi giúp Phai chọn thực đơn, cho đến khi lấy hết. Bank yêu cầu Phai gửi cho thực đơn một Pin để xác nhận và Pin đã đồng ý.

-Tôi sẽ đưa em đi ăn trưa. Phái nói. trước khi đưa Bank đến một nhà hàng cách thành phố một quãng, nơi anh và Bank thường đến ăn.

-Cậu có thể đặt hàng bất cứ thứ gì cậu muốn. - Phái nói vì Bank đến giúp anh.

Bank gọi món anh ấy muốn ăn bao gồm cả những món mà Phai yêu thích Tổng cộng có hơn năm món...

- Em định ăn hết chỗ này à?-Phái hỏi đùa.

- Tôi không biết, Phi. Tôi muốn ăn. Nếu tôi không thể ăn hết thì chúng tôi có thể lấy không. Bank cho biết.

- Ah, tốt quá. ah... Nó cũng sẽ giúp tôi chọn quà lưu niệm. Phai nói như anh nhớ lại.

- P'Phai, những thứ này P' cần P'Pin giúp cậu lựa chọn.- Bank phản đối.

- Hầu như mọi thứ đã sẵn sàng. P' sợ rằng chúng tôi sẽ không thể hoàn thành kịp thời gian. P' sẽ gọi cho Pin để hỏi ý kiến ​​của cô ấy. Phai trả lời.

- Điều đó tùy thuộc vào P'. - Bank trả lời. Đồ ăn dần dần được đưa lên, hai người cùng nhau ngồi ăn và bàn chuyện hôn nhân.

-Sao cậu lại nói là không có? dạo này ăn nhiều không?-Phái hỏi khi thấy Bank ở đó.

Rất đói.

- Tôi không biết. Trước đây tôi rất ít ăn. Có lẽ là vì tôi đã chán việc gọi đồ ăn ở nhà rồi. Bank trả lời mà không cần suy nghĩ.

-Ồ. ăn nhiều vào. Phai nói vì không muốn thấy Bank gầy đi.

- P' muốn loại quà lưu niệm nào? P' đang nghĩ gì vậy? Vì vậy, chúng ta có thể tìm ra cửa hàng nào chúng ta sẽ đến. Bank hỏi. Phai lắc đầu từ bên này sang bên kia.

-P' không thể nghĩ được gì cả. P' muốn thứ gì đó có thể sử dụng được, nhưng không giống như một đôi đũa hay một chiếc thìa cà phê không bao giờ được sử dụng. Phai nói và Bank đồng tình.

- Thế còn một loại cây tốt lành thì sao? Tại cửa hàng của Ai Yuth, họ mang theo những cây nhỏ làm quà lưu niệm. Tôi đã thấy bài đăng trên Facebook. Bank đưa ra lời đề nghị khi anh nghĩ về điều đó.

- Thế thì tốt, để họ có thể trồng trọt và chăm sóc chúng. Phai trả lời.

- Vậy chúng ta đến cửa hàng của Yuth nhé. Hãy kiểm tra nó trước và nếu bạn không thích nó.

- Được rồi. Bank nói, Phai gật đầu trước khi cả hai dùng bữa xong và đi đến quán cây của bạn Bank.

- El, cậu đang làm gì ở đây vậy? Yuth chào Bank khi thấy anh bước vào cửa hàng.

- Tôi chỉ đi ngang qua và dừng lại ở đây. Bank nói đùa.

-Ao, chào P'Phai. Yuth giơ tay tỏ vẻ kính trọng với Phai ngay khi nhìn thấy đối phương tiến lại gần Bank.

-À... Cửa hàng của anh có mang cây cát tường về làm quà cưới phải không?-Bank hỏi..

- Ừ, những cây cát tường này rất dễ chăm sóc. Tại sao? - Yuth hỏi sao anh không biết chuyện kết hôn của Phai.

- Tôi đưa P'Phai đi chọn quà cưới. Bank đã trả lời. Yuth nhìn họ với đôi mắt mở to.

- Anh và Phai sắp kết hôn à?-Yuth hỏi trước khi bị Phai tát vào đầu.

- Hừ, cậu đang nói gì vậy? PPhai anh ấy sắp cưới bạn gái.- Bank trả lời. Còn Phai thì cười sự hiểu lầm của tuổi trẻ.

-Ồ ồ đúng rồi, sao tôi thấy anh ấy đi cùng cậu mà chỉ có hai người thôi... Ha ha ha..... Tôi đã hiểu lầm, Phai. - Thanh niên này hài cười. Phái mỉm cười chấp nhận.

- Được rồi, nhưng nếu lấy Bank, tôi sẽ phải mua thuốc giảm đau. Chết tiệt, tôi sẽ đau đầu luôn. Phái nói đùa.

- Phi, vào trước đi. Trước tiên chúng ta hãy đi xem cây và xem loại cây bạn muốn cũng như cách gói chúng- Yuth nói trước khi đưa cả hai ngồi vào trong cửa hàng và chỉ cho họ xem.

- Hình ảnh mẫu cây trồng làm quà lưu niệm. Bank, theo bạn nên mua cây nào? - Phai đưa album ảnh cho Bank xem.

Bank đưa ra 5 loại cây cát tường, Phai cũng đồng tình. Trước đó, Phai gọi điện cho Pin và nói sẽ chọn một số cây về làm kỷ niệm và Pin cũng không bàn bạc gì.

- Còn việc trang trí kính thì sao? cây?-Phai hỏi khi Yuth ngồi im lặng nhìn Phai và Bank hoán đổi vị trí cho nhau, vì cả hai đều giúp nhau lựa chọn và chia sẻ ý kiến ​​như một cặp đôi mà Yuth thường gặp.

-Sao cậu lại nở nụ cười ngốc nghếch thế?-Bank hỏi khi ngước lên và thấy bạn mình đang ngồi một mình mỉm cười.

- Ừm, không có gì, tôi chỉ đang suy nghĩ vài chuyện thôi. Nhưng bạn sẽ chọn gì?-Yuth hỏi. Bank gật đầu trước khi nói với Yuth về các loài thực vật, cùng với những vật dụng để trang trí chiếc chậu có tên Phai và Pin trên đó.

-600 khách, tôi tưởng họ sẽ đi. làm một sự kiện lớn hơn. Yuth nói, vì bản thân Phai đã có đủ danh tiếng. Nhưng chỉ cho thuê thôi.

- 50 bàn kiểu Trung Quốc, theo ý kiến ​​của nhiều người, nó thực sự có vẻ rất nhỏ. - Pin không muốn làm sự kiện lớn, cô chỉ chọn những người thân thiết với mình. Phai trả lời, Yuth gật đầu.

- Tôi sẽ chỉ cho bạn xem nó diễn ra như thế nào và tôi sẽ gửi hình ảnh cho bạn sau để kiểm tra lại xem đã đủ chưa. Nếu không, tôi sẽ đồng ý trả tiền đặt cọc. Cảm ơn rất nhiều. Bank nói với người bạn.

- Ồ, bạn có thể tự do đến cửa hàng. Yuth trả lời Phai và Bank de quay lại xe.

-Bây giờ cậu định đi đâu? - Bank hỏi.

- Ingfah học xong lúc mấy giờ? -Phái hỏi.

- Ba giờ chiều, nhưng đến hai giờ tôi phải quay lại mở cửa hàng trước. Bank, anh ấy nói và nhìn đồng hồ vì bây giờ đã gần hai giờ rồi.

- Vậy hãy để P' đưa đi mở cửa hàng và sau đó chúng ta sẽ cùng nhau đón Ingfah. P' nhớ cô ấy. Phal nói. bởi vì anh ấy thực sự nhớ con gái nhỏ của mình.

- Tôi tưởng anh quên con gái tôi rồi. Bank đùa

- Làm sao tôi có thể quên được cô bé? Nó là con gái đầu lòng của P'. Phai nói đùa.

- Cô ấy là con gái tôi, không phải của anh. Bank trả lời, Phái mỉm cười đồng ý trước khi đưa Bank về nhà mở quán bida.

Bank đã thuê hai người tên là Moss và Pang để giúp điều hành cửa hàng nếu anh ta không có mặt ở đó. Trong khi Bank và hai nhân viên dọn dẹp để mở cửa hàng. Phái rời đi để nhìn qua quán của mình xem nó cũng thế nào. Khi đến lúc đón Ingfah. Phái trở lại Bank.

-Bạn đã sẵn sàng chưa? Phái hỏi, Bank gật đầu.

- Tôi nói với mẹ rằng tôi sẽ đón Ingfah - Bank trả lời trước khi lên xe của Phai và đi thẳng đến trường mẫu giáo nơi con gái học.

Vừa đến nơi, họ bước thẳng vào phòng cô gái. Giáo viên nhìn thấy Bank và đưa ingfah ra ngoài.

- Father Bank!-Ingfah mỉm cười hạnh phúc, trước khi chạy đến ôm Bank đang cúi xuống tìm cô gái.

-Đầu tiên bạn nên làm gì? - Bank nói.

Ingfah quay sang tỏ lòng kính trọng với thầy. Và Phai, cậu giúp nhận chiếc ba lô Ingfah của thầy. Ingfah quay lại nhìn Phai bao nhiêu lần nhưng cô nhanh chóng quay lại ôm lấy Bank, úp mặt mình vào vai bố khiến Phai lo lắng rằng mỗi lần anh đến, cô sẽ không ôm anh.

- Ingfah, cháu có nhớ chú không?-Phai hỏi ngay. Ingfah không ngẩng đầu lên nhìn anh mà giơ ngón tay cái lên. Cho Phai biết ngay là con gái nhạy cảm.

- Tôi không thể giúp được, Phi. - Bank nói trước khi quay lại xe chở con gái mình và cười lớn. Phái vội vàng đuổi theo.

-Ingfah... Ingfah, xin lỗi, chú bận quá. Chú nhớ Ingfah. Phái cố gắng hòa giải. Ingfah. quay sang nhìn anh một chút.

- Chú Phai không đến gặp Ingfah. Một cô gái nói với giọng cảm động.

- Chú thực sự muốn đến. Lòng chú tan nát nhưng công việc của chú thật sự quá sức. Nhưng hôm nay chú vội đến gặp Ingfah, hiểu không? - Phai lại nói.

- Bố bảo chú Phai là con bận. Bank nói với con gái mình. mỗi lần Ingfah hỏi Sobre Phai như thế nào.

- Chú đã hứa sẽ đưa con đi ăn kem nhưng Ingfah giận chú rồi thì phải làm sao?-Phai giả vờ nói với vẻ buồn bã để Ingfah vui lên ngay lập tức.

- P' mời đồ ăn để làm con gái tôi vui trở lại. Bank không nghiêm túc nói

- Chú phai sẽ dẫn Inghfa đi ăn kem à?-Ingfah hỏi.. Vậy Ingfah sẽ ít hơn một chút. khó chịu với chú Phát. Ingfah giơ ngón tay nhẹ nhàng, mỉm cười với Phai.

-Vậy thì có gì để làm? Làm sao tôi có thể xóa bỏ cơn giận của con hoàn toàn?-Phái hỏi.

-Ingfah muốn một cuốn truyện.- cô gái nói rõ ràng.

- Tất cả đều tốt. Chú định dẫn cháu đi mua một đống sách phải không?-Phái chạy đến ôm cô ngay.

-Tuyệt vời.-Ingfah mỉm cười đáp lại. Phai lắc đầu tinh nghịch.

- Đau khổ như bố con có gì sai đâu. Phai mỉm cười nói.

- Chuyện này thì liên quan gì tới tôi, Phi? - Bank hỏi đùa.

- Thực ra anh không cần phải mua cho cô ấy đâu. Đưa cô ấy đi ăn kem một lát, cô ấy sẽ buồn ngủ. Ingfah sẽ quên đi sự tức giận. Bank nói vì anh biết rõ tính cách của con gái.

-Được rồi, tôi đã nói là tôi sẽ mua cho cô ấy. Hãy lên xe, Phai nói trước khi lên xe.

Bank yêu cầu Ingfah ngồi ở ghế sau và thắt dây an toàn. Nhưng khi anh khởi động xe, điện thoại di động của Phái reo lên đầu tiên. Phai nhấc máy và trả lời cuộc gọi.

-Này Pin?-Phai đáp lại tiếng gọi của người yêu.

Bank quay lại, đưa ngón trỏ lên môi ra hiệu cho Ingfah nói nhỏ lại trước

-Chú Phái đang nghe điện thoại. Đừng nói to. Bank thì thầm với con gái. Ingfah gật đầu xác nhận.

(-Anh đâu rồi, Phai?) giọng cô gái cáu kỉnh vang lên.

-Ở trường mẫu giáo... Phai nói tên trường Ingfah học.

(-Anh đang làm gì ở đó vậy? Anh vẫn chưa về sao?) Cô gái hỏi với giọng u ám.

-Phai đi cùng Bank đến đón Ingfah. Pin, chuyện gì đã xảy ra vậy? – Phai anh hỏi bằng giọng bình thường.

(-Pin đói quá. Pin đang đợi Phai về và đưa Pin ra ngoài ăn gì đó nhưng Phai vẫn chưa ra ngoài.) cô gái phàn nàn.

Phái có chút im lặng, bởi vì trong lòng anh đang thầm tức giận vì cô gái đó đã nói chuyện với anh như vậy. Nhưng Phai cố gắng hiểu, vì mẹ cô bảo, phụ nữ mang thai có những thay đổi về tính hài hước.

- Xin lỗi, tôi không biết khi nào Pin sẽ thức dậy. Vậy tôi sẽ quay lại đón Pin để chúng ta cùng ra ngoài tìm thứ gì đó để ăn nhé? Hãy suy nghĩ về những gì bạn muốn ăn. - Phal lặng lẽ nói.

(-Được rồi, đến nhanh đi.) Cô gái trả lời.

Phái đồng ý và cúp máy.

-Bank, tôi sẽ đón Pin ở nhà trước. Sau đó tôi sẽ dẫn hai người đi ăn cùng nhau. Phái nói nhưng trên mặt Bank lại lộ vẻ lo lắng.

- Tôi nghĩ Phai nên đưa chúng ta về nhà, để P' đi đón P'Pin, P' không cần đưa Ingfah đi ăn kem đâu. Bank nói với vẻ suy nghĩ sâu sắc, bởi vì anh cũng nghe thấy giọng nói của cô gái, và đúng như anh có thể tưởng tượng, cô gái đó đang có tâm trạng không tốt. Bank đã từng nhìn thấy mẹ của Ingfah như thế này trước đây.

- Không, P' đã hứa. Nếu P' không đưa cô ấy đi, Ingfah sẽ giận P' hơn trước. Phai không nói to lắm.

-Tôi sẽ giải thích, Ingfah rất dễ hiểu. - Bank trả lời.

- Không cần đâu, tôi sẽ đưa cô ấy đi.

Bank hắn rất xấu hổ nhưng hắn không thể phản đối được gì. Một lúc sau, Phái lái xe tới đỗ trước cửa nhà mình. Bank đưa Ingfah về gặp bố mẹ Phai trước.

-Chú Chak, dì Mew. - Ingfah ngay lập tức chạy đến gặp bố mẹ Phai vì cô ấy đã biết họ rồi.

Về phần Phai, anh đi tìm bạn gái tại phòng vì phải đưa cô dừng lại ở đây, vì mẹ cô cũng là người chăm sóc cô khi cô bị buồn nôn vào buổi sáng.

-Ingfah, Dì nhớ con nhiều lắm. Mẹ Phai hôn lên má Ingfah một cách khao khát.

- Ingfah cũng nhớ dì Mew. cô gái nói một cách rất dễ thương.

-Chào chú Chak, dì Mew. - Bank giơ tay chào họ trước khi nhìn con gái.

-Ingfah, con nên chào thế nào cho đúng đây? -Bank cảnh báo.

Vì thế cô gái nhanh chóng giơ tay thể hiện sự tôn trọng. Nụ cười mãn nguyện của bố mẹ Phai.

- Vậy con định đi đâu? -Mẹ Phai vừa ôm cô gái vừa hỏi.

-Phai đang dẫn Ingfah đi mua sách lịch sử. Chúng con ở đây chỉ để mời P'Pin đi ăn thôi. Bank phản ứng trước khi Phai và Pin bước vào.

- Ingfah, chào dì Pin trước đi. - Bank nói khi Ingfah bối rối nhìn Pin vì cô bé không thể nhớ được mặt cô ấy. Nhưng Ingfah đã giơ tay kính trọng.

-Bố mẹ ơi, con dẫn Pin đi ăn gì đó. - Phai nói.

-Được rồi, đi thôi, Ingfah.

- Dì cho con tiền để mua đồ ăn nhẹ. Hãy giữ nó. Bố Phai lấy hai nghìn baht đưa cho cô bé.

- Chú Chak, đừng làm thế. Nó quá nhiều. Ingfah không thể chấp nhận được. Bank ngay lập tức phủ nhận nó vì sự cân nhắc.

- Tôi muốn cô ấy chấp nhận mà không cần suy nghĩ nhiều. Nói xong, bố của Phai liền bỏ tiền vào chiếc túi nhỏ mà Ingfah mang theo. Bank chỉ có thể nhìn anh một cách yếu ớt. Về phần Pin, cô ấy nhìn Bank và Ingfah với ánh mắt bất động.

- Ingfah, khi nhận tiền từ người lớn thì phải làm sao? - Bank hỏi.

Ingfah giơ tay danh dự trước khi nhảy lên hôn lên má bố Phai, khiến bố Phai mỉm cười ấm áp.

- Phai, Pin đói rồi. - cô gái trẻ đẩy người yêu.

- Thôi nào, Bank. Ingfah, lên xe đi. Tôi sẽ đưa bạn đi ăn đồ ăn ngon. - Phái nói khiến cô gái trẻ lập tức cau mày.

Bank và Ingfah lại giơ tay chào tạm biệt bố mẹ Phai. Bank dẫn con gái ra xe, đúng lúc đó anh nghe thấy Pin nói chuyện nhỏ với Phai.

- Hai người đó có đi cùng chúng ta không? - cô gái hỏi Phai.

- Vâng, tôi đã hứa với Ingfah là sẽ dẫn cô ấy đi mua truyện. - Phai trả lời.

Bank lén liếc nhìn Pin, thấy trên mặt đối phương có vẻ không hài lòng nhưng cô vẫn gật đầu chấp nhận. Bank ngồi ghế sau cùng con gái vì yêu cầu Pin ngồi cạnh Phai.

- P'Phai, anh có thể đưa Ingfah và tôi về nhà. - Bank nói. Anh nghĩ Pin sẽ khó chịu vì anh và cô gái sẽ ngắt lời họ. Và vì cô đang mang thai nên anh không muốn Pin có tâm trạng tồi tệ.

- Được rồi chúng ta cùng đi nhé. - Phái vẫn nhất quyết nói như vậy rồi lái xe thẳng đến trung tâm thương mại.

Trên đường đi, Phai mời Ingfah nói chuyện. Về phần Pin, cô vẫn ngồi im lặng cho đến khi họ đến khu mua sắm. Ingfah chạy tới nắm tay Phai và họ cùng nhau bước đi.

- Ingfah, đi dạo với bố đi. Bố cảm thấy cô đơn. - Bank nói vì không muốn con gái mình làm phiền Pin.

Ingfah chạy lại chỗ Bank và nắm lấy tay anh, kéo anh đi đến bên cạnh Phai. Thế là Ingfah dùng tay còn lại nắm lấy tay Phai.

- Chúng ta hãy cùng nhau bước đi để không còn cô đơn nữa, cô gái hào hứng nói. Bank quay lại nhìn Pin và cô ấy nhìn anh với vẻ mặt căng thẳng.

- Ingfah, đi như vậy người ta sẽ thấy lạ. Và nó cũng sẽ làm phiền người khác. - Pin nói.

Ingfah tỏ vẻ bối rối. Bank quyết định giữ con gái lại.

- Tốt nhất là bố nên bế con lên để Ingfah có thể nhìn rõ hơn. - Bank nói. Cô gái rất hào hứng khi được nhìn nó từ một góc độ cao hơn.

- Trước tiên chúng ta tìm cái gì ăn đã rồi chúng ta sẽ mua sách. - Phai giúp đỡ nói.

Ingfah cười tươi trước khi Phai đưa họ đến một nhà hàng Nhật Bản vì Pin muốn ăn cá hồi. Bank gọi trứng luộc, súp miso với cơm và salad rong biển cho con gái.

- Cậu không định ăn gì à? - Phai hỏi khi thấy Bank không tự order đồ ăn cho mình.

- Bữa trưa tôi ăn cơm vẫn còn no đấy Phai. - Bank trả lời khiến Pin lập tức quay sang nhìn Phai.

- Trước đây cậu đã ăn cơm chưa? - Pin hỏi.

- Tôi đã ăn trước khi đi xem quà lưu niệm. Tôi không biết Pin muốn ra ngoài ăn. Vì thế tôi đã ăn tối với Bank trước. - Phai nói thẳng.

Cô gái gầm nhẹ một tiếng. Bank nhìn Phai và thấy đối phương đang cố gắng kìm nén cảm xúc của cô gái.

- P'Pin, P' có muốn ăn xoài không? Tôi thấy họ dựng một gian hàng để bán. - Bank hỏi một cách hữu ích. Cô gái sửng sốt một chút trước khi gật đầu, vì cô ấy rất muốn ăn.

- Tôi sẽ mua nó cho bạn. - Bank nói và Phai đưa tiền cho anh.

- Không sao đâu Phi. Tôi sẽ mua nó cho Ingfah ăn. - Bank nói rồi quay lại bảo Ingfah ngồi đợi.

Bank chạy đi mua xoài cho Pin, tuy nhiên anh chàng cũng bỏ đi vì muốn giảm bớt cảm giác khó chịu khi ngồi vào bàn. Trong thâm tâm, Bank có chút thất vọng. Nhưng anh cố gắng hiểu và kiên nhẫn với cảm xúc của bà bầu.



.-.halo: hành Bank quá à.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com