Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥

CHƯƠNG 7

(Xin lỗi. Pin hơi khó chịu. Có chút hiểu lầm.) Người phụ nữ nói với giọng yếu ớt. Phai cũng hít một hơi thật sâu để kìm nén cảm xúc.

- Được rồi, tôi không muốn Pin và Bank hiểu lầm nhau. Bank là em trai tôi, Ingfah cũng là cháu gái tôi. - Phai trả lời. Cô gái có chút im lặng khi nghe Anh nói.

- Tối nay có thể về muộn, tôi phải dọn kho rượu của cửa hàng, Pin. Bảo mẹ khóa nhà lại. Tôi có chìa khóa và tôi có thể vào được. - Phai nói trước với cô gái.

(Kharb.) Cô gái trầm giọng đáp.

-Nếu bạn muốn thứ gì đó, hãy gọi cho tôi và nói với tôi, tôi sẽ mua nó. - Phai nói với giọng yếu ớt vì nghĩ cô gái đã hiểu.

(-Pin sẽ cúp máy trước.) Người phụ nữ nói.

Phai thở dài nhẹ nhõm. Anh chỉ có thể hy vọng rằng Pin hiểu những điều anh nói. Phai quay lại quán kem và mỉm cười với Ingfah.

- Vợ anh có gọi cho anh không, Phi? - Bank hỏi sau khi Phai nói chuyện điện thoại. Bank luôn theo dõi biểu hiện của Phai.

- Ừm, cô ấy vừa gọi hỏi khi nào tôi về. - Phai không kể toàn bộ sự việc vì không muốn Bank bất mãn.

- Tôi tưởng Pin đã gọi cho anh và hét lên vì anh đã đi cùng tôi chứ. Tôi đã nhìn thấy bạn của Pin khi chúng ta bước vào quán kem. - Bank nói làm Phai khựng lại một chút, bối rối.

- Không có gì đâu. Cậu đang suy nghĩ quá nhiều. - Phai cáu kỉnh trả lời.

Bank không nói gì nhưng chắc chắn rằng Phai đã cãi nhau với Pin. Sau khi ăn kem xong, Phai liền dẫn Ingfah đến hiệu sách và Bank đi theo sau.

- P'Bank. - một giọng nữ hét lên. Bank quay lại nhìn và nhận ra đó là một cô gái mà anh biết rõ. Người kia thích anh nhưng Bank chỉ nói chuyện với cô như một người bạn. Anh không có hứng thú với việc muốn tán tỉnh và có cô làm bạn gái.

-Sao Anh lại nhìn tôi vậy Phi?-Bank bối rối hỏi khi thấy Phai nhìn cậu chằm chằm.

- Không có gì. - Phai trả lời.

- Không có gì... tôi thấy anh đang nhìn tôi. - Bank cười đáp, còn Phai thì thở dài, không hiểu lắm.

- tôi chỉ mệt thôi. nhưng không phải để đưa cậu và Ingfah đến đây. tôi không biết mình bị sao nữa. - Phai nói với giọng nghiêm túc.

- mệt mỏi à? - Bank hỏi ngắn gọn, còn Phai vẫn im lặng.

- à, thật là lộn xộn. gần đây có rất nhiều điều phải suy nghĩ. - phai nói, cắt ngang chủ đề cuộc trò chuyện, vì bản thân anh cũng không biết tại sao mình lại cảm thấy mệt mỏi.

Từ trước đến nay Phai luôn tin tưởng Bank và mong muốn Bank nhìn thấy mình một cách tin tưởng thay vì việc anh ngồi một chỗ và tỏ ra căng thẳng.

- tôi có thể giúp gì cho anh không? - Bank nghiêm túc hỏi. Thấy Phai như vậy, Bank cũng có chút lo lắng.

- không, tôi chỉ đang nghĩ về nhà hàng thôi. - Phai trả lời và Bank gật đầu.

-Tôi định mua một căn nhà. Pin muốn chúng tôi sống cùng nhau. - Phai không muốn tiếp tục nói về cùng một vấn đề để không để Bank phải suy nghĩ quá nhiều.

- Thế anh muốn mua ở đâu? - Bank hỏi ngay.

- Tôi định mua nó ở khu đất gần nhà tôi. Có một số căn nhà gần đó được bán. - phai trả lời.

- Hmm...., Pin muốn có không gian riêng tư. - Bank nói, tim bỗng dưng rung lên như có điều gì đó không ổn.

- Bố Bank, ingfah cũng lấy cuốn sách này. - Ingfah chạy lại với cuốn sách trên tay. Bank cầm lấy và nhìn anh trước khi gật đầu.

- Bố nói sẽ có hai cuốn sách. Vậy là đủ rồi. Chúng ta hãy quay lại sau. - Bank nói với ingfah, người này chỉ gật đầu.

- Hãy thanh toán hóa đơn đi, Phi, sau đó chúng ta có thể đi.- Bank quay sang Phai vì Phai đã hứa sẽ mua sách cho Ingfah - con gái Bank.

-Cậu có muốn quay lại không? - Phai hỏi, muốn dành nhiều thời gian hơn cho Bank.

- Tôi nghĩ tôi cũng sẽ đi xem cửa hàng của tôi. Anh phải đến nhà hàng phải không?- Bank hỏi để chắc chắn.

- Ừm. - Phai lẩm bẩm trước khi cả hai trả tiền và đi thẳng đến nhà Bank.

Thực ra, sảnh bi-da của Bank và nhà hàng của Phai cách nhau không xa, nếu muốn họ có thể đi bộ. Phai quyết định đỗ xe ở nhà của Bank rồi đi đến nhà hàng của mình. Đến lượt Bank, đi đến cửa hàng bida của mình.

- Cậu có bận không? - giọng Pom nói khi anh mở cửa bước vào văn phòng của Phai, nằm ở phía sau nhà hàng.

- Một chút, vào trước đi. - Phai đáp rồi bỏ tay ra khỏi tập tài liệu trước mặt. Pom bước vào và ngồi trên ghế văn phòng.

- Tôi tới đây để xem, tôi không nghĩ là anh ở nhà hàng. - Pom nói với một nụ cười.

Phai đứng dậy khỏi ghế làm việc, bước ra cửa và gọi nhân viên nhà hàng chuẩn bị đồ uống cho anh và Pom.

-Nếu tôi không ở nhà hàng thì bạn muốn tôi ở đâu? - Phai hỏi và ngồi xuống cùng bạn.

- Tôi tưởng anh sẽ chăm sóc Pin. Bây giờ cô ấy đang mang thai. - Pom nói vì anh là bạn của Pin trên Facebook nên thấy cô gái đăng ảnh chụp chung với anh ấy.

-Ừm, tôi phải đến xem nhà hàng. Nếu không thì tôi sẽ đi đâu lấy tiền để nuôi con trai tôi? - Phai mỉm cười đáp lại.

- Cậu? Nếu cậu không có tiền để nuôi một đứa trẻ thì không ai có thể nuôi nó được. - Pom đùa. Phai mỉm cười nhẹ. Chẳng mấy chốc nhân viên đã mang đồ uống đến.

- Cậu đã biết giới tính của em bé chưa?Nếu biết rồi hãy nói cho tôi, vậy là tôi biết nên mua gì cho cháu gái hoặc cháu trai của mình. - Pom hỏi nghiêm túc

- Tôi đang chờ cơ hội để tìm hiểu. - Phai trả lời.

- Cậu không cần phải đợi đến khi con cậu chào đời. Tốt hơn là đợi cho đến khi đứa trẻ lớn lên, vì đứa trẻ sẽ tự lựa chọn giới tính cho mình.

-Đúng. - Phai mỉm cười đáp lại, trước khi nói chuyện với Pom về việc mua nhà rồi lại nói chuyện khác nữa...

- Cậu... - Phai nói với giọng hơi do dự.

-Gì cơ? - Pom hỏi.

- Chỉ là... tôi... tôi cảm thấy mình phải là một người chồng tốt... Rằng tôi là một người Bố không quan tâm. - Phai nhướng mày nói nhẹ nhàng.

- Điều gì khiến anh nói vậy? - Pom hỏi.

-Thật ra đáng lẽ tôi nên vui vẻ hơn. Tôi nên vui mừng khi có con. Tôi từng nghĩ rằng nếu có con thì tôi phải cực kỳ phấn khích, nhưng thực tế không phải vậy. Nếu cậu hỏi tôi có hào hứng không thì tôi có. Nhưng không hào hứng như tôi tưởng tượng. Tôi cảm thấy mình như một người ích kỷ không biết làm điều này. - Phai trút giận lên chính bản thân mình.

- Đừng nói thế. Tôi thấy cậu luôn chăm sóc Pin rất tốt và chuẩn bị rất nhiều cho con trai mình. Có thể cậu sẽ cảm thấy khó xử vì không ngờ có con sớm như vậy nên đã không chuẩn bị hay hỏi ý kiến ​​nhau trước khi có con. Đột nhiên tôi nghĩ cậu không thể xử lý được. - Pom nói với giọng khích lệ và anh ấy thực sự nghĩ như vậy.

- Ồ, có lẽ là vậy. Lúc đầu, tôi nghĩ nó thật ngu ngốc. Nó làm tôi có cảm giác như tôi muốn nó chỉ là một giấc mơ. - Phai tự nguyền rủa mình vì thực sự anh đã nghĩ như vậy.

- Nhưng tôi lại bắt đầu suy nghĩ lại. Pin thậm chí còn không nghĩ mình có thai. Có lẽ Pin khó hơn tôi, vì cô ấy phải mang thai suốt 9 tháng, ốm nghén và phải đối mặt với những cảm xúc thăng trầm của chính mình. - Phai nói với vẻ hối hận vì đã bắt đầu chuyện này.

- Cậu đã bao giờ nghĩ đến việc đi xét nghiệm ADN chưa? - Pom hỏi khiến Phai dừng lại, nhìn thẳng vào Pom.

- Ý anh là gì? - Phai hỏi.

- Đừng giận tôi, vì bản thân tôi cảm thấy suy nghĩ của mình rất tệ. Nhưng tôi thấy cậu đang bối rối. Tôi thực sự không biết có phải vì cậu hoài nghi về việc đứa bé được sinh ra hay không. - Pom vừa nói vừa suy nghĩ.

- Anh bạn, chuyện đó không vui đâu. Cậu nói như đang xúc phạm vợ tôi vậy. - Phai gầm gừ nhưng không khó chịu với Pom khi nghe anh nói vậy.

- Làm sao tôi có thể nói điều này để cậu giận tôi? Tôi chỉ nói những gì tôi nghĩ. - Pom lại vội nói.

- Vì tôi biết cậu là người rất có trách nhiệm và cẩn thận trong mọi vấn đề nên tôi phải nói với cậu điều này. Tôi đã nói chuyện với bạn bè của chúng ta và hỏi ai trong số họ có thể khiến phụ nữ có thai trước khi kết hôn, hầu hết đều nói có, nhưng khi tôi nhắc đến tên cậu, họ cũng tin rằng cậu không thể làm được. Cậu không ngạc nhiên sao? Cậu luôn nhắc nhở bạn bè của chúng ta về tầm quan trọng của việc bảo vệ bản thân. Ngay cả tôi cũng ngạc nhiên. Nhưng tôi hiểu rằng cậu nên tôn trọng gia đình Pin vì cậu đã mắc sai lầm. - Pom nói một cách nghiêm túc nhìn Phai.

- Có lẽ đêm đó tôi đã phạm sai lầm và quên bảo vệ mình. Đó là lý do tại sao bây giờ cô ấy ở vị trí này. - Phai đáp, bênh vực vợ. Anh không muốn nghĩ nhiều về vấn đề này, anh luôn nghĩ mình thật sự đã làm sai.

- À, có một ngày cậu đã phạm sai lầm là không đeo bao cao su và bây giờ lại xảy ra tình trạng như thế này. Có thể cậu sẽ phải điều chỉnh khi em bé chào đời nhưng cậu sẽ rất tự hào về điều đó. - Pom an ủi bạn mình sau khi bày tỏ suy nghĩ của mình. Phai thở dài.

- Nếu tôi hỏi ý kiến ​​Ai Day về vấn đề này thì anh ấy sẽ nói gì? - Phai hỏi.

- Nói chuyện với anh ấy là một ý kiến ​​hay. Thật khó để dự đoán, nhưng bạn có thể gọi cho anh ấy và hỏi. - Pom mỉm cười nói trước khi nhìn đồng hồ.

- Chúng ta đi gặp Bank một lát nhé, tiền rượu tôi chịu. - Pom nói khiến Phai dừng lại.

-Xong. - Phai nói ngay.

- Cậu không cần phải tiếp tục làm việc à? -Pom hỏi.

- Tôi để xe ở nhà Bank, dù sao tôi cũng sẽ đến đó. - Phai nói, Pom gật đầu.

Sau khi cả hai rời khỏi văn phòng của Phai và đến cửa hàng của Bank. Cả hai bước vào sảnh bi-a và thấy một phụ nữ trẻ đang ngồi trên đùi Bank và tay Bank vòng qua eo cô gái. Pom rít lên chế nhạo. Phai lập tức cau mày và cảm thấy tim mình đập thình thịch.

- Ồ, chuyện gì đang xảy ra vậy, Bank? Ở đây nhiều người quá... - Pom nói đùa, Bank sốc.

Anh nhanh chóng đẩy cô gái ra, cho đến khi người phụ nữ ngồi trên mép ghế sofa với vẻ mặt bất lực.

- Bank . người phụ nữ nói.

Bank yếu ớt nhìn cô gái, bởi vì thật ra anh không cho cô gái ngồi vào lòng mình, nhưng cô lại đột nhiên đi tới ngồi xuống.

- Bạn đang làm gì thế? Nếu Ingfah nhìn thấy anh ta, bạn sẽ làm gì? - Phai nói với giọng gay gắt.

- Hửm. - Bank quay sang gọi cô gái với giọng nham hiểm.

- Cái gì? Tôi chỉ đùa thôi mà. - người phụ nữ cười nói trước khi đứng dậy.

- Tôi đi gặp bạn tôi đây. - người phụ nữ nói trước khi đi về phía người bạn của mình trong phòng VIP.

Bank vò đầu bứt tóc nhìn Phai và Pom và thấy những biểu cảm khác nhau. Pom nhìn quanh còn Phai tỏ vẻ không hài lòng.

- Chuyện gì đang xảy ra vậy? - Pom hỏi.

- Họ chỉ đùa thôi. - Bank nói thật, vì Da thân với Bank, và Da thích đùa như thế. Phai biết Bank không nói dối nhưng anh không thích điều đó.

- Làm gì thì làm, nhưng hãy cẩn thận. Chẳng bao lâu nữa, chồng cô sẽ bất mãn và sẽ gặp rắc rối vô ích. - Phai nói với giọng bình tĩnh.

- Tôi không nghĩ... Vậy hai người đến đây để chơi bi-a à? P'Phai không có ở nhà hàng à? - Bank thay đổi chủ đề.

- Anh ấy nói anh ấy sẽ đến lấy xe. Pom nói trước khi ngồi xuống ghế.

- Ồ, mở cổng thôi. Bố mẹ vẫn chưa đóng cửa. - Bank đáp.

- Tôi sẽ ngồi xuống một chút. Sau đó tôi sẽ về nhà. Phai nói và nghĩ rằng, sẽ không quay lại nhà hàng của bạn nữa. Bank không nói gì.

Họ ngồi uống rượu cùng nhau thêm một lúc nữa. Sau đó Phai nói anh sẽ về nhà.

- Bank, mở cổng cho tôi. - Phai nói với Bank.

- Vâng, Pom, bạn có thể dạo quanh cửa hàng một lát được không? - Bank nói. Pom đồng ý.

- Cậu không cần uống nhiều đâu, Pom. Bạn sẽ không thể lái xe trở lại. - Phai cảnh cáo bạn mình.

- Được rồi, nếu say tôi sẽ ở nhà Bank. - Pom nói nhưng mặt Phai có chút căng thẳng.

- Sao cậu lại làm phiền Bank? Hãy về và ngủ ở nhà riêng của bạn. - Phai lại nói.

- Đúng, bạn đã đuổi tôi ra ngoài rồi. - Pom mỉa mai nói trước khi Phai và Bank bước tới nhà Bank. Bạn đã đi chưa? - Bank hỏi.

- Đúng. - Phai trả lời, vì anh đã nói với Pin rằng anh sẽ về ngủ ở nhà anh.

- Đi về an toàn nhé Phi. - Bank lo lắng nói.

- Bạn có thể lái xe? - Bank hỏi lại.

- Được rồi, tôi không uống nhiều như Pom. Hãy để anh ấy về nhà sớm. - Phal lắc đầu nhắc nhở Bank.

Trước khi mở cửa, Phai không nhìn Bank. Bank nhướng mày nghi ngờ, vì Phai không nhìn mặt anh, trước khi đôi bàn tay khỏe khoắn của Phai đưa ra nắm lấy đầu Bank và lắc từ bên này sang bên kia. Bank thừa nhận mình thấy nóng nhưng cũng bất ngờ trước thái độ của Phai.

- Đợi chút, khi tới nơi tôi sẽ nhắn tin báo cho cậu. - Phai vừa nói thế. Bank mỉm cười trước khi Phai lên xe và phóng thẳng về nhà vợ.

Phai mua một căn nhà mới theo thỏa thuận với Pin và họ dọn về ở cùng nhau. Hôm nay là ngày đầu tiên nên cô gọi điện mời cô và bạn bè của Phai ngồi uống rượu mừng nhà mới, trong đó có Bank.

- P'Phai, họ tới giao bia, em để ở đâu đây? - Bank hỏi Phai. Anh tìm một nơi để đặt chúng và đi ra ngoài để giúp mang chúng lên. Không nói gì cả. Bank bảo người giao hàng đặt bia lên bàn ăn.

- Bank, gọi Phai hộ tôi. - Pin kêu khi ra khỏi nhà.

- P'Phai, P'Pin đang gọi. - Bank hét lên.

Sau sự việc, họ không hài lòng với nhau. Bank tránh nói chuyện với Pin nhưng vẫn chào cô như thường lệ. Chỉ là họ không còn thân thiết như trước nữa. Thực tế, Bank thậm chí còn không muốn đến nhà Phai. Nhưng dù không muốn đi nhưng Phai mời Bank thì anh cũng phải đi, vì không muốn lại bị tố là chọc phá Phai.

- Cậu bị sao vậy Pin? - Phai chạy đến chỗ vợ đang mang bầu.

- Tôi đói quá, cậu đã mang đồ ăn tới chưa? - người phụ nữ tựa đầu vào vai Phai hỏi với giọng van xin rồi nhìn Bank, người cũng đang nhìn cả hai người như nhau.

Bank không hiểu tại sao Pin lại có thái độ như vậy với mình, nhưng Bank không quan tâm, mặc dù trong lòng không hiểu vì sao lại cảm thấy ghen tị.

- Đợi một chút, Pin. Phai van nài nói.

- Pin muốn ăn bún thuyền*. Bạn có thể nhờ Bank mua hộ mình được không? - người phụ nữ hỏi. Phai lập tức quay mặt về phía Bank.

- Được, tôi sẽ mua cho cậu. P'Pin sẽ ăn gì? Bank cung cấp. Pin nói cho anh biết cô muốn ăn gì. Không chỉ bún thuyền mà còn nhiều thứ khác đều khiến Phai cau mày.

- Bạn có muốn ăn mì ống trước không? Bank sẽ mua nó và quay lại nhanh chóng. Bạn không đói à? - Phai nói.

- Nhưng Pin muốn ăn cái này. - người phụ nữ nài nỉ nói.

- Mình có thể mua cho P'Pin, P'Phai. - Bank đáp.

- Vậy cậu không cần phải lái xe nhanh thế đâu. Ồ, lấy tiền của tôi đi. - Phai nói trước khi giao tiền cho Bank.

Bank tự lấy xe máy đi mua đồ ăn mà Pin muốn ăn. Bank mất thời gian nhưng đã mua được mọi thứ. Sau đó, anh đi thẳng về nhà Phai, lúc này mọi thứ dường như đã ngăn nắp.

- Bạn đã mua gì thế? - Pom nói khi nhìn thấy Bank đang ôm một túi đồ ăn.

- Tôi mua đồ ăn cho P'Pin. Cô ấy đói. P'Phai nhờ tôi mua đồ cho cô ấy. - Bank đáp. Pom cau mày.

- Tôi thấy Pin ngồi ăn với Phum trong nhà. Pom trả lời.

Bank mặt ngơ ngác nhưng bước vào nhà Phai thì thấy Pin đang ngồi cùng Phum, em họ của Pin. Đồ ăn bày sẵn trên bàn trong nhà, nơi cô gái trẻ đang ngồi ăn, nói chuyện và cười đùa với Phum. Còn Phai thì đang từ trong bếp đi ra.

- Pin, tất cả những thứ bạn yêu cầu đã đến. - Bank vừa nói vừa đặt túi thức ăn lên bàn.

- Em đang ăn đồ Phum mua và em no rồi Bank ạ. - Pin nói khiến Bank hơi im lặng vì chạy đi mua vì sợ người phụ nữ đợi lâu.

- Không phải cậu muốn ăn bún thuyền sao? - Phai nói.

- Tôi không muốn ăn nữa, Phai. Tôi đã no rồi. Phum mua rất nhiều thứ. Phai xem. Bank có thể lấy nó và ăn nó. - Pin mỉm cười nói nhưng Bank cảm nhận được cô gái đang nhìn mình với nụ cười nham hiểm. Phai lập tức quay lại nhìn Bank.

- Được rồi, tôi sẽ để dành sau. Nếu đói, bạn có thể đến ăn. - Bank trả lời rồi đi ra trước nhà. Phai bắt đầu bước đi.

- Phai, cho tôi chút nước. - người phụ nữ nhanh chóng gọi chồng. Phai nghỉ ngơi, anh muốn đi nói chuyện với Bank, nhưng anh phải chăm sóc vợ nên phải quay lại rót nước vào cốc cho cô gái trẻ.

- À, đó là bia của tôi, Bank. - Pom vừa nói vừa bước tới bàn, cầm lấy ly bia của Pom uống hết một hơi.

- Tôi khát. - Bank đáp, rồi uống cạn để xoa dịu nỗi oán hận trong lòng.

- Ối, nếu khát thì uống chút nước đi. Hãy uống bia và say. Kính của bạn đây. - Pom đưa cho Bank một ly mới.

Anh ta chộp lấy và rót một cốc bia, ngồi xuống uống cùng Pom và những người khác. Một lúc sau, Phai rời đi. Anh thở phào nhẹ nhõm khi thấy Bank vẫn ở đó và không bỏ trốn về nhà. Phai huých người bạn đang ngồi cạnh Bank đứng dậy ngồi vào chiếc ghế khác. Sau đó anh ta ngồi xuống cạnh Bank, người đã liếc nhìn anh ta một cái.

Tôi thực sự xin lỗi. - Phai không nói to lắm.

- Tại sao vậy P'Phai? - Bank giả vờ như không biết. Anh biết Phai không làm gì sai trong chuyện này.

- Tôi để cậu đi mua đồ miễn phí. - Phai trả lời, Bank giả vờ cười nhẹ.

- Được rồi, tôi chưa nghĩ ra gì cả. - Bank nói, không muốn làm Phai buồn, vì anh nghĩ người lo lắng nhất có lẽ là Phai vì anh là người trung gian. Bank không muốn làm bất cứ điều gì khiến việc này trở nên khó khăn hơn trước.

- Bạn có chắc không? - Phai hỏi, Bank gật đầu, nên Phai mỉm cười.

Nhưng anh không nhìn Bank vì nhận thấy Bank đang buộc phải mỉm cười. Phai không muốn làm phiền anh nữa nên ngồi xuống uống trong im lặng. Đó là một cuộc gặp gỡ với một nhóm bạn bè và anh em. Cho đến khi thời gian trôi qua vào đêm khuya và Pin ra ngoài mời Phai ngủ cùng.

- Thôi, muộn rồi. Chúng ta hãy quay lại trước. - Pom nói, không muốn làm phiền bà bầu quá. Những người khác đồng ý.

- Cậu không định ngủ ở đây à, Bank? - Phai nói rồi nhìn Pin ngay. Anh thấy Pin cau mày như thể cô không hài lòng.

- Bank không thể ngủ ở đây được vì Phum sẽ ở lại và không còn phòng nữa. người phụ nữ nói.

- Tôi có thể quay lại được, Phi. Tôi không muốn làm phiền. - Bank nói.

- Cậu có thể lái xe về được không? Phai hỏi.

- Được rồi, tôi không uống nhiều. - Bank trả lời, còn Phai gật đầu.

Sau đó mọi người giải tán về nhà. Phai tiến lại gần tiễn mọi người đi, nhìn Bank nhưng không nói gì. Bank không quay lại chào tạm biệt Phai. Lập tức, anh ta phóng xe máy rời khỏi nhà Phai. Bank cảm thấy Pin không muốn anh ngủ lại và Bank không muốn làm phiền cô. Khi đang lái xe, anh gặp một số người bạn đang ngồi trước một ngôi nhà và họ gọi cho Bank, người này dừng lại chào họ.

- Cậu đã ở đâu thế? Đã lâu không gặp bạn? - Chai, bạn của Bank hỏi, vì người đàn ông này đi du học ở Bangkok và trở về nhà trong kỳ nghỉ lễ. Anh ta đưa cốc bia cho Bank, Bank cầm lấy và uống.

- Từ lúc anh đi không thấy em về, khi nào anh về? - Bank hỏi.

- Hôm qua. người đàn ông nói và Bank gật đầu.

- Ồ, đến nói chuyện với tôi. Tôi có một câu chuyện muốn kể cho bạn. - Chai vừa nói vừa rời nhóm bạn để nói chuyện từ xa, Bank đi theo sau.

- Đừng nói là tôi nói mà là Jack đến báo cho tôi biết... - Chai nói.

- Cái gì? - Bank hỏi.

- À... Bạn có biết bạn gái của P'Phai và Jake làm cùng công ty nhưng khác phòng ban không? - Chai nói. Bank lắc đầu, bởi vì anh thực sự không quan tâm.

- À... Jake nói với tôi rằng vợ P'Phai không chỉ hẹn hò với P'Phai. Jake nhìn thấy vợ của P'Phai, Pin, lên xe của một người đàn ông sau giờ làm việc. Cô ấy làm điều này thường xuyên. - Chai nói lại.

- Một người bạn? - Bank lạc quan nói.

- Tôi cũng hỏi Jack điều tương tự, nhưng Jack nhìn thấy họ hôn nhau, sốc và kể cho tôi nghe. Khi biết P'Phai kết hôn vì bạn gái có thai, tôi thực sự không biết phải nghĩ sao. Chai nói một cách thành thật.

- Chàng trai, đừng nói chuyện này với P'Phai nếu không muốn bị giẫm chết. - Bank cảnh báo, vì nó sẽ bị coi là có khả năng vu khống.

- Anh chưa từng kể với ai nhưng anh muốn tìm cơ hội để nói chuyện riêng với em, vì anh không thoải mái và anh biết em sẽ không nói với ai. - Chai nói vì biết rõ tính cách Bank. Bank im lặng.

- Ờ, tôi nghĩ có lẽ không có gì đâu. Tôi không muốn nói về nó. P'Pin sẽ phát điên mất. - Bank cảnh cáo bạn mình lần nữa. Người đàn ông đồng ý.

Trước khi ngồi xuống bàn trò chuyện một chút, Bank chào tạm biệt trước khi lái xe đi. Trên đường trở về nhà, Bank không khỏi suy nghĩ về những gì bạn mình đã nói. Cách nhà vài trăm mét, một con mèo hoang bất ngờ chạy tới trước đầu xe máy của Bank.

- KHÔNG...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com