Chương 7: Đột phá
Giống như trong trí nhớ của Tiêu Linh Ngọc, Vân Thiên tông trụ lại Ngô thành một tháng, sau đó không thu hoạch được gì đành buồn rầu thu dọn đồ đạc trở về tông môn.
Mặc dù đối với Ngô trưởng lão bị hại kia không có chút cảm xúc nào, nhưng đã mượn danh của hắn, Tiêu Linh Ngọc cũng phải giả bộ biểu hiện chút tâm trạng, vì thế mấy ngày qua hắn đều học mọi người một bộ dạng ưu tư.
Hôm nay mọi người đã thu thập xong đồ đạc chuẩn bị khởi hành, Vũ An Quốc lại đột nhiên thông báo nói hắn phải đi đón một người, để mọi người chờ hắn một chút. Tiêu Linh Ngọc mang theo một bao đồ đạc nho nhỏ bên trong đều là mấy món đồ chơi Ngô Vân Tử mua cho hắn trong khoảng thời gian này, vô cùng buồn chán đứng ở phía sau Ngô Vân Tử. Trong đầu lão quỷ đầu là một vẻ mặt xem cuộc vui, "Rất nhanh sẽ trở về Vân Thiên tông , ngươi đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?"
Biết rõ lão quỷ đầu ý muốn hỏi mình cái gì, Tiêu Linh Ngọc cố tình làm bộ như không hiểu, "Chuẩn bị cái gì?"
Lão quỷ đầu nghe thanh âm Tiêu Linh Ngọc giả bộ ngây thơ, tức giận giơ chân, "Còn có thể chuẩn bị cái gì, tất nhiên là chuẩn bị gặp người trong lòng của ngươi kiếp trước rồi. Ngươi cũng đừng vừa thấy hắn lại bị cái bộ dạng lừa tình của hắn mê hoặc, giống như kiếp trước làm tên ngốc X."
Tiêu Linh Ngọc đối với việc lão quỷ đầu thường lấy người kia ra châm chọc mình đã tập mãi thành quen, bất kể lão quỷ đầu nói gì đều là xuất phát từ mục đích muốn tốt cho mình, chẳng qua là hắn sợ mình lại bị người kia câu đi mất. Bị vấp một tảng đá là ngoài ý muốn, còn hai lần vấp cùng một tảng đá lại là thật sự ngốc X , Tiêu Linh Ngọc không muốn làm ngốc X, tất nhiên sẽ đối với người kia cách xa một chút xem hắn như không khí. Tiêu Linh Ngọc đời trước lưu luyến si mê người kia đã chết ở trong Cửu U Minh hỏa trận, may mắn sống lại một đời, Tiêu Linh Ngọc có rất nhiều việc muốn làm, nào còn muốn quan tâm đến tên kia.
Trong đầu Tiêu Linh Ngọc đang câu được câu mất cùng lão quỷ đầu tán gẫu, thì tầng cuối Khí cảnh trước giờ vẫn chưa có động tĩnh gì đột nhiên có một luồng linh khí cuộn trào dâng lên. Không tốt rồi, mình vừa mới nãy không biết lấy đâu ra ý niệm 'thuận theo thiên đạo', hiện tại lúc này lại có thể thăng nhập Luyện cảnh. Loại này đột phá hoàn toàn không thể áp chế, mạnh mẽ áp chế chỉ khiến kinh mạch nghịch chuyển nổ tan xác mà chết, nghĩ đến đây Tiêu Linh Ngọc rốt cuộc bất chấp mọi thứ, vội vàng triệu hồi lão quỷ đầu, ngồi xếp bằng xuống, tinh thần chìm vào Thức Hải, cố gắng khống chế linh khí đang chạy như ngựa hoang trong cơ thể trở lại bình thường, theo hướng kinh mạch lần lượt vận chuyển tuần hoàn.
Lão quỷ đầu mặt ủ mày ê đối với Tiêu Linh Ngọc mắng, "Tiểu tử thối, không hết gây phiền toái cho ta. Mấy ngày hôm trước mới vừa đem tu vi của ngươi giấu thành Khí cảnh tầng thứ hai, để ngươi sau khi tới Vân Thiên tông có linh khí dạt dào, lặng lẽ tìm một chỗ thăng nhập Luyện cảnh, lão tử sẽ tiếp tục che giấu thêm cảnh giới cho ngươi. Giờ còn chưa làm gì, ngươi lại đột phá, đang trước mắt bao nhiêu người, lão tử như thế nào giấu cho ngươi?" Nghĩ nghĩ lão quỷ đầu oán hận nói, "Không có biện pháp, chỉ có thể tới đâu hay tới đó."
Lão quỷ đầu bình tĩnh lại rồi quyết tâm, trên tay Tiêu Linh Ngọc vòng tay hiện lên một tia lục quang khó mà nhìn thấy được, một cái bóng màu xanh lục nhập vào, chợt lóe lên rồi biến mất, nhanh đến nỗi kẻ nào cũng không nhìn thấy được.
Bên này sự khác thường của Tiêu Linh Ngọc đã sớm khiến cho mọi người chú ý, Ngô Vân Tử đảo mắt có thể đoán được tiểu đồ đệ của mình đang đột phá, vẻ kinh ngạc trên khuôn mặt không cách nào che giấu.
Điều này sao có thể? Mình mỗi ngày nhìn tiểu đồ đệ bên người, cảnh giới của hắn là bao nhiêu tuyệt đối sẽ không nhìn lầm, là Khí cảnh tầng thứ 2, nhưng bây giờ lại xảy ra chuyện gì, vì sao lại có biểu hiện đột phá? Tuy rằng biểu hiện của tiểu đồ đệ thật kì lạ, nhưng Ngô Vân Tử vẫn đến bên cạnh Tiêu Linh Ngọc trước tiên, ngồi xếp bằng bên cạnh hắn. Tu Chân Giới chia làm năm cảnh giới: Khí , Luyện, Hư, Đan, Anh; mỗi lần cảnh giới đột phá đều cực kỳ hung hiểm, không chấp nhận một chút quấy rầy từ bên ngoài. Bình thường một điểm động tĩnh cực nhỏ đều có thể dẫn đến mất kiểm soát kinh khí trong cơ thể, nếu bị như vậy, nhẹ thì kinh mạch nghịch lưu khiến bản thân bị trọng thương, nặng thì trực tiếp tẩu hỏa nhập ma nổ tan xác mà chết.
Hành động này của Ngô Vân Tử là muốn bảo hộ tiểu đồ đệ của mình khỏi sự quấy nhiễu của kẻ khác, vừa thấy động tĩnh của hắn, tông môn đệ tử xung quanh lập tức để ý đến đây. Bốn phía cũng sôi nổi mỗi người chiếm một góc, học bộ dạng Ngô Vân Tử xếp bằng ngồi xuống. Đồng thời, một Đan cảnh trưởng lão cũng phân phó một đệ tử đi ra ngoài nói với ông chủ khách điếm một tiếng, đừng cho bất luận kẻ nào lại đây quấy rầy. Còn lại vài Đan cảnh trưởng lão hâm mộ nhìn Ngô Vân Tử, đệ tử 6 tuổi đã đạt Luyện cảnh, làm sư phụ thật sự là được nở mày nở mặt a.
Không nói tới biểu hiện của mọi người như thế nào, bên này một bóng người mang lục quang mơ hồ, tay xuất ra mấy động tác rất nhanh, ở ngoại ô Ngô thành dưới một ngọn núi hoang vắng, một đạo linh mạch vừa mới hình thành không lâu theo chỉ dẫn động tác tay của cái bóng lục quang rất nhanh tụ lại đây, một đường thẳng đến dưới thân Tiêu Linh Ngọc, sau đó tiến vào trong thân thể Tiêu Linh Ngọc.
Linh mạch chậm rãi di chuyển, một thực thể hình thoi trắng ngà như ẩn như hiện dưới làn da. Âm thanh của Lão quỷ đầu mang theo kinh ngạc dị thường, "Linh tủy? Tiểu tử thối thật sự may mắn a."
Linh khí dồi dào vừa tiến vào trong cơ thể, Tiêu Linh Ngọc cũng cảm giác được, thanh âm lão quỷ lúc này vang lên, "Ta giúp ngươi dẫn đến đây một đạo linh mạch, ngươi nắm chặt thời gian hấp thu, đến lúc đó nói với mọi người ngươi lúc đó đột nhiên vô tình cảm ứng được một đạo linh mạch không biết từ đâu tiến vào cơ thể, cảnh giới tăng từ khí cảnh tầng hai lên Luyện cảnh. Ngoài ra đừng nói gì thêm, mấy lão nhân kia tự nhiên sẽ giúp ngươi giải thích phần còn lại."
Tiêu Linh Ngọc cảm kích lão quỷ gật đầu một cái, liền chìm vào tâm thức cố gắng hấp thụ linh mạch.
Chẳng biết từ lúc nào một đạo lục ảnh tiến vào trong vòng tay U Minh, một tia lục quang lóe lên sau đó biến mất không động tĩnh.
Lão quỷ đầu tìm cách che giấu đem cảnh giới trên người Tiêu Linh Ngọc một chốc lại tăng lên một tầng, người ở bên ngoài nhìn vào sẽ thấy cảnh giới của Tiêu Linh Ngọc từ khí cảnh tầng 2 tăng đến khí cảnh tầng 3, khí cảnh 4 tầng thẳng đến khí cảnh đại viên mãn, và bắt đầu đập vào luyện cảnh.
Lão quỷ đầu vừa làm phép vừa nghĩ thầm, "Đạo này linh mạch rất cổ quái, vốn dĩ loại linh mạch mới hình thành này sẽ không có linh tủy, nhưng trùng hợp là trong linh mạch này lại có một khối linh tủy, thật sự là kỳ quái. Nghĩ lại ở dưới ngọn núi, linh mạch kia không dễ dàng gì tận dụng lấy thời gian hoa cỏ muôn thú trong núi sinh sôi mà hình thành, tất nhiên sẽ mở ra linh trí, truy tìm thiên đạo. Mình vì tiểu tử thối này đem linh mạch rút ra, ngọn núi kia sẽ cứ như vậy mà hoang phế, thật sự là xin lỗi đông đảo sinh linh trong ngọn núi. Quên đi, chờ Tiểu Ngọc tử lớn một chút trở về, nhìn xem chân núi có gì bất thường hay không, rồi tìm biện pháp xây Tụ Linh trận bù lại cho hoa cỏ muôn thú một phen."
Tiêu Linh Ngọc cũng không biết suy nghĩ trong lòng của lão quỷ đầu hiện tại, hắn chỉ cảm giác mình như đang ở một loại trạng thái huyền diệu, bên tai tựa hồ có thể nghe được âm thanh của thần tiên. Tiêu Linh Ngọc không tự giác đọc lên theo, một lần lại một lần, theo tiếng đọc của Tiêu Linh Ngọc, trong cơ thể hắn biến hóa ngày càng vi diệu, kinh mạch tự giác tuần hoàn.
"Di, này tiểu tử thối thế nhưng lại lĩnh ngộ được kỹ năng căn nguyên Thủy Hệ, vận khí cũng thật sự quá tốt rồi." Lão quỷ đồ giả bộ hâm mộ nhìn hướng Tiêu Linh ngọc.
Cái gọi là căn nguyên kỹ năng là kỹ năng đặc thù mà ông trời ban cho Tu chân giả. Căn nguyên kỹ năng không thể truyền thụ, không có bản ghi chép, là Tu Chân giả ở thời khắc đột phá thiên đạo tùy cơ ban cho, thông thường căn nguyên kỹ năng đều có uy lực rất lớn, có thể coi là kĩ năng bảo mệnh của Tu Chân giả. Nhưng cũng không phải Tu Chân giả nào cũng có thể lĩnh ngộ căn nguyên kỹ năng này, có thể lĩnh ngộ được nó, Tu Chân giả trong giới Tu Chân không có mấy người, họ thường được xem là có những người có vận khí rất lớn.
Đời trước Tiêu Linh Ngọc tuy rằng thiên phú rất cao nhưng cũng không có lĩnh ngộ được căn nguyên kỹ năng, đời này chẳng biết tại sao lại có thể lĩnh ngộ được nó. Lão quỷ nhìn Tiêu Linh Ngọc khẳng định sẽ nổi bật, không khỏi cười thầm lần này ngươi có muốn giấu mình cũng không giấu nổi nhá.
Trong viện, mọi người đang im lặng canh chừng cho Tiêu Linh Ngọc đột phá, Vũ An Quốc nắm tay Hứa Huyên lướt tới.
"Di, xảy ra chuyện gì? Là có người đột phá sao?" Vũ An Quốc kinh hỉ hỏi
Mấy đan cảnh trưởng lão chỉ hướng Tiêu Linh Ngọc, Vũ An Quốc kinh ngạc há to miệng, "Làm sao có thể? Tiểu oa nhi không phải vừa mới khí cảnh tầng 2 sao? Như thế nào đột phá tiếp?"
Một đan cảnh trưởng lão trên mặt hâm mộ mở miệng, "Ta vừa mới suy đoán một phen, phát hiện bên dưới khách sạn có một đạo linh mạch nhỏ, Tiểu oa nhi đoán chừng là trong lúc vô ý gợi lên linh mạch làm cho linh khí nhập vào cơ thể mới có thể dẫn tới đột phá cảnh giới. Cảnh giới đạt được như vậy tuy rằng không ổn lắm, nhưng Tiểu oa nhi còn nhỏ tuổi, nên chỉ tốn một hai năm củng cố cảnh giới sẽ hoàn toàn làm chủ được."
Vũ An Quốc hưng phấn gật gật đầu, Tu Chân giả sáu tuổi đạt Luyện cảnh, Vân Thiên tông bọn hắn còn không phải sẽ vang danh thiên hạ sao.
Mấy trưởng lão ở đây người hưng phấn người khát khao, đi theo phía sau cùng Vũ An là Hứa Huyên không cam lòng nhìn chằm chằm hướng Tiêu Linh Ngọc. Từ sau khi hắn bị tiên sư trả về, địa vị trong phủ thẳng tắp giảm xuống. Phụ thân giận hắn chọc tiên sư mất hứng, đối với hắn không còn yêu thương quan tâm như trước, ngay cả di nương cũng mất đi sủng ái. Di nương oán hận hắn liên luỵ mình, mỗi ngày vội vàng cùng đại nương tranh thủ tình cảm, đem hắn vứt một bên mặc kệ sống chết.
Mấy ca ca khác khác mẹ thấy hắn mất chỗ dựa bắt đầu mỗi ngày khi dễ hắn, nếu không phải hắn lần trước trộm nghe được Võ tiên sư muốn tới phủ, cố ý ở trước mặt Võ tiên sư bị ca ca khi dễ, dẫn tới Võ tiên sư thấy hắn đáng thương nên đáp ứng mang hắn theo về tông môn, thì hắn bây giờ còn đang ở trong phủ bị người khi dễ.
Hắn sở dĩ bị như vậy tất cả đều do tên Tiêu Linh Ngọc không thích hắn, hắn mới bị mang trả về. Bây giờ nghe Võ tiên sư hưng phấn khen Tiêu Linh Ngọc, Hứa Huyên ra sức cúi đầu che dấu thần sắc oán hận trên mặt. Hắn không thể lại một lần nữa bị đuổi về, hắn nhất định phải ở lại.
Nhớ lại những gì di nương dạy cho mình, Hứa Huyên âm thầm hạ quyết tâm, nhất định sẽ làm tất cả mọi người yêu thích mình hơn, mình nhất định sẽ vượt qua tên Tiêu Linh Ngọc kia, để cho hắn cũng nếm thử mùi vị ghen ghét.
Một tiểu hài đồng nhỏ đứng xa xa nhìn về phía Tiêu Linh Ngọc, khuôn mặt nhu thuận chợt lóe lên hận ý .
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen4U.Com